Danh sách truyện hot gần đây
Ánh Sáng Đời Em Tôi và Lăng Tiêu kết hôn chưa đầy nửa năm, thì cô thanh mai trúc mã của anh ta trở thành góa phụ. Lăng Tiêu ngày ngày bên cạnh cô ta, cùng nhau đi sớm về khuya. Vì cô ta và đứa con mà lo trước lo sau, chăm sóc tận tình chu đáo. Còn tôi, người vợ được cưới hỏi đường đường chính chính, lại bị gạt sang một bên, chẳng khác nào người vô hình. Tôi ở lại căn phòng tân hôn trống rỗng, chịu đựng sự dày vò và mỏi mòn chờ đợi. Chờ lâu rồi, cũng mệt mỏi rồi. Tôi không muốn đợi nữa. Đời người chỉ có một lần, không thể lãng phí vào việc chờ đợi một kẻ bạc tình.
Gió Xuân Không Hẹn Trước Sau khi chia tay với Trần Gia Ngôn, tôi lại ở bên cạnh chú của anh ta. Một cuộc hôn nhân chính trị đã gắn kết hai gia đình. Hai năm sau, con gái chúng tôi ra đời. Trong thời gian đó, Trần Gia Ngôn ở nước ngoài, mải miết theo đuổi ánh trăng sáng trong lòng suốt năm năm mà không có kết quả, cuối cùng mới từ bỏ và quay về nước. Lần gặp lại, anh ta nhìn chăm chú vào con gái tôi và chú ấy, ngây người ra. “Nhìn xem, đứa trẻ này trông giống hệt tôi hồi nhỏ, thậm chí còn có chút giống tôi bây giờ nữa.” Tôi ngẩn ra một chút, sau đó bật cười. “Bởi vì đây là con gái của tôi và chú của anh, giống anh là chuyện bình thường. Con bé nên gọi anh một tiếng anh họ mới đúng.” Trần Gia Ngôn lập tức như vỡ vụn: “Năm đó em yêu anh như thế, sao lại có thể ở bên người khác?” Tôi bình tĩnh bế con gái từ tay anh ta. “Trần tiên sinh, những chuyện quá khứ của chúng ta đã từng được người người biết đến, cần gì phải nhắc lại?”
Mười Năm Trả Hận Kiếp trước, ta bị Thái tử phi giam cầm trong mật thất mấy năm. Chỉ vì nàng ta bẩm sinh thể hàn, không thể mang thai nên đã dùng ta để thay mận đổi đào. Sau khi sinh được hai người con trai, ta liền bị bọn họ âm thầm xử tử. Ta trùng sinh vào năm sáu tuổi, bị Thái phó, cha ruột của mình phái sát thủ đuổi giết nhưng cuối cùng lại được tên sát thủ đó tha mạng. Một năm kia, Thái tử phi thay thế ta trở thành đích nữ của Thái phó. Những việc này đều diễn ra đúng như quỹ tích kiếp trước. Nhưng có một thứ không giống. Tên sát thủ đã tha cho ta một mạng lần này không bỏ mặc ta tự sinh tự diệt, vì lúc ở trong phủ ta đã trộm được một hộp đông châu thượng hạng để đổi lấy hắn sẽ dạy ta võ công, y thuật cùng cách giết người. Ta cũng tránh đi người nông phụ đã nhận nuôi ta ở kiếp trước, đi bộ mười dặm để tìm tới một nữ quan từng sống trong cung, mỗi ngày dạy ta đọc sách, viết chữ, học cách đối nhân xử thế. Về sau, tất cả bọn họ đều làm việc cho ta. Ta đã chuẩn bị cho trận báo thù này suốt mười năm.
Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác Tôi chính là nữ phụ độc ác nhưng tôi mặc kệ. Bởi vì tôi bị mù mặt. Trong một gia đình có năm người, một nam chính, một phản diện, một nam phụ, một nữ chính, một nữ phụ. Cốt truyện yêu cầu tôi phải ưu ái nữ phụ, chèn ép nữ chính, ngược đãi nhân vật phản diện, nuông chiều nam chính và tốt hơn nữa là không để ý đến nam phụ. Tôi im lặng nhìn chằm chằm vào năm nhóc con trông giống hệt nhau, trầm ngâm suy nghĩ. [Cô là một nữ phụ độc ác có tác động cực kỳ lớn đến cốt truyện, nếu không tuân theo cốt truyện, thế giới sẽ sụp đổ.] Tôi nhìn cuốn “Bách khoa toàn thư” trước mặt, thứ có thể giải đáp mọi thắc mắc của mình, sau khi suy đi nghĩ lại, tôi quyết định thôi thì cố gắng hết sức vậy. “Nam chính là ai?” [Người dễ thương nhất, có đôi mắt to nhất và cái miệng đỏ nhất.] “Tên gì?” [Không biết.] “Nữ chính là ai?” [Người đẹp nhất, tuổi còn nhỏ nhưng đã có nét đẹp của một mỹ nhân tương lai với khuôn mặt trái xoan và đôi mắt hạnh nhân.] “Tên gì?” [Không biết.] Sau nhiều lần tra hỏi, tôi vẫn không biết gì ngoài những mô tả về ngoại hình có chút mơ hồ kia. Tôi hơi hoang mang nói: “Được rồi, vậy cùng nhau hủy diệt đi.” Bắt đầu.
Nương Ta Là Gián Điệp Ở Tướng Phủ Ngày đầu nhận lại người thân, ánh mắt của nương nhìn ta vô cùng nhạt nhòa. Người nắm chặt tay thiên kim giả, chậm rãi nói: “Yên tâm, con mới là đại tiểu thư của Tướng phủ, cho dù nó trở về, cũng không thể lay chuyển được địa vị của con…” Đêm xuống, có tiếng gõ cửa khe khẽ. Nương lén lút xách theo một hộp thức ăn, chuồn vào phòng ta. “Nữ nhi ngoan, đói lắm rồi phải không, nương giữ lại cho con một cái móng giò to đấy!” Ta sững sờ. Không phải chứ, nương… người là gián điệp nội ứng sao!
Mẫu Thân Ta Là Nữ Chính Truyện Ngược Ta xuyên thư rồi, nương của ta là nữ chủ trong một bộ ngược văn. Nàng yêu phụ thân cả đời, cuối cùng lại bị chính muội muội ruột cướp đoạt tình lang. Phụ thân ép nương nhường vị trí chính thê cho tiểu di, nếu không thì lập tức viết hưu thư, khiến nàng thân bại danh liệt. Nhưng lần này, nương không như trong sách, thắt cổ tìm chết, mà trái lại, ngay trong đêm yến tiệc liền dâng lên cho Hoàng đế một chiếc khăn tay. Ta đứng nhìn hai người họ cùng bước vào noãn các, chưa được một khắc đồng hồ, phụ thân đã hốt hoảng chạy đến, giống như đang tìm người. “Mẫu thân ngươi đâu?” Ta lắc đầu, đưa tay chỉ về hướng ngược lại. “Hình như là ở hoa thính.” Lão Bì Đăng à, lần này ngươi tiêu rồi.
Cố Viễn Phàm được biết đến như một tổng tài lạnh lùng, bất cứ nữ nhân viên nào muốn quyến rũ anh đều bị anh đuổi đi không thương tiếc, những công ty dám đối đầu với anh cũng sẽ bị anh tiêu diệt sạch sẽ.Một người đàn ông như vậy…Không ngờ lại là một kẻ si tình đến cực điểm.Tôi cướp nhân viên của anh.“Không sao, làm việc cho người yêu của tôi cũng không khác gì.”Tôi cướp khách hàng của anh.“Không sao, tiền tôi kiếm được cũng là của em hết.”Cuối cùng, tôi làm một chuyện lớn.Tôi lấy nước sôi tưới chết cây phát tài của anh.Anh quả nhiên tức giận.“Thật nguy hiểm! Em không vừa mắt với nó thì cứ nói với anh, lỡ em bị bỏng thì sao?”Một tổng tài mặt lạnh lùng như anh ấy đi đâu rồi?
Mọi người đều nói bác sĩ Ôn ở khoa ngoại thần kinh là người không gần gũi với phụ nữ.“Ngoan nào~ Để anh hôn thêm một cái.”Người đàn ông có vẻ mặt lạnh lùng, đôi môi mỏng khẽ mở, giọng nói trầm ấm đầy từ tính thốt ra câu nói khiến tim người nghe đập loạn nhịp.Sao bảo là không gần gũi phụ nữ mà? Tôi khẽ sờ lên đôi môi hơi sưng đỏ của mình mà trầm ngâm suy nghĩ…
Tôi và người con gái “bạch nguyệt quang” trong lòng thiếu gia quyền quý của Bắc Kinh có đến tám phần giống nhau.Mọi người đều khuyên tôi nên làm thế thân để kiếm tiền, nhưng tôi chẳng buồn quan tâm, cứ dựa vào gương mặt này mà đi khắp nơi làm chuyện xấu.Quả nhiên, thiếu gia không chịu nổi, lần nào cũng ném cho tôi 5 vạn và bảo:“Tôi không cho phép em dùng gương mặt của cô ấy để livestream, quá tầm thường.”“Đừng dùng gương mặt của cô ấy để gọi trai đẹp đến!”“Ai cho phép em dùng gương mặt của cô ấy để quyến rũ tôi—”Sau đó, thiếu gia trở thành cái đuôi của tôi, tôi đi đâu anh ta cũng theo, đến cả tắm rửa hay ngủ cũng phải ở bên cạnh.Rồi đến khi “bạch nguyệt quang” quay về nước, cố tình ngã xuống ở sân bay.Thiếu gia chỉ lạnh lùng cười khẩy: “Đừng giả vờ nữa, người có gương mặt giống cô ấy không thể nào yếu đuối như thế được! Đồ trà xanh!”
Nữ Phụ Không Chịu Biến Mất Khi Tiêu Trí để cô thư ký mới ngồi vào ghế phụ, trước mắt tôi lập tức hiện lên một loạt bình luận: “Cuối cùng nữ chính cũng xuất hiện rồi, nữ phụ độc ác bao giờ mới cút đi vậy, phát chán!” “Chỉ muốn xem nam chính cấm dục và nữ chính yêu nhau ngọt ngào, bà già kia biến đi cho khuất mắt!” Tôi giả vờ không thấy gì, thậm chí còn rộng lượng để mặc Tiêu Trí sắp xếp chỗ ở cho cô gái kia trong biệt thự, chữa bệnh cho bà ngoại cô ta, thu xếp mọi thứ ổn thỏa. Không ai biết… tôi đang mang thai. Đàn ông không phải thứ không thể thiếu. So với việc phát điên, tìm nữ chính gây sự rồi cuối cùng bị thiêu sống cho đến ch .t, thì giữ lại con, để nó mang họ tôi và trở thành người thừa kế hợp pháp, chẳng phải thơm hơn à?
Lá Thư Tỏ Tình Sau khi đại tiểu thư giới Bắc Kinh Ôn Giai Hòa, bị nam thần lạnh lùng Tần Vọng từ chối lời tỏ tình, cô liền đẩy tôi ra trước mặt anh ta: “Là cô ấy thích cậu đấy!” Tôi còn đang định lên tiếng giải thích thì ngay trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt dòng chữ lơ lửng: 【Chịu oan thay tiểu thư, sẽ được trắng trợn 50 vạn (~1.8 tỷ)!】 【Con nhóc này ngốc quá, số tiền đó mà không lấy thì để tôi lấy!】 【Chuẩn luôn! Tần Vọng đẹp trai thế kia, nhận thích cậu ta thì sao chứ? Quan trọng là anh ta có tiền không?】 【Tiểu thư tuy đỏng đảnh, nhưng chi rất mạnh tay nha, kết thân với cô ấy, cánh cửa làm giàu đã rộng mở!】 Hai mắt tôi sáng rực như đèn pha. Đối diện ánh mắt tràn đầy kỳ vọng của Ôn Giai Hòa, tôi mạnh mẽ gật đầu. Nhìn Tần Vọng: “Đúng vậy, là tôi thích cậu.”
Tôi là một nữ sinh viên nghèo, nhưng lại trở thành người bên gối của đại gia Bắc Kinh, Thẩm Ngôn Nhượng.Ai cũng ngưỡng mộ tôi, nhưng không ai biết, thực ra cách tôi và Thẩm Ngôn Nhượng đối xử với nhau rất đơn giản—“Khách sạn 2101.”“Đến ngay.”“Nhà tôi.”“Đến ngay.”…Ngoài ra, chẳng còn gì khác.Tối nay, sau một trận cuồng nhiệt, anh ấy bỗng hỏi tôi: “Có biết Ứng Khê không?”“Bạn cùng lớp của tôi, sao vậy?”“Đưa WeChat của cô ấy cho tôi,” Thẩm Ngôn Nhượng ngậm điếu thuốc, giọng hờ hững, “Tôi muốn theo đuổi cô ấy.”