Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Khi Thanh Mai Trở Thành Người Dưng

Trong một lần tranh cãi, Diệp Trí Viễn thẳng tay tát tôi ngay trước mặt bao người. Kể từ giây phút đó, tôi dứt khoát hủy bỏ hôn ước đã định sẵn từ nhỏ với anh ta. Ai nấy đều kinh ngạc—tôi chẳng phải là “cái đuôi nhỏ” luôn bám theo anh ta từ bé đến lớn sao? Sao lại có thể tuyệt tình đến thế? “Cậu… sao dám? Tại sao lại hủy hôn?” Anh ta nhìn tôi, không tin nổi. “Tại sao lại không hủy? Trước khi cưới đã phát hiện vị hôn phu của mình là một tên cặn bã, không bỏ thì giữ lại làm gì, để… ăn Tết chắc?” Tôi đảo mắt, lạnh giọng đáp.

Trận Chiến Hoàng Gia

Dẫn con gái chơi trong khu vui chơi trẻ em thì loa phát thanh trong trung tâm thương mại đột nhiên vang lên. 【Quy tắc Đại thoát hiểm số 1: Tuyệt đối không được vào khu vui chơi trẻ em.】 Ban đầu mọi người cũng không để tâm. Người thì vừa cười nói, người thì vừa lướt điện thoại. Nhưng giây tiếp theo, mấy cái đầu người máu thịt nhầy nhụa lăn lông lốc xuống đất… Mọi người hét lên trong hoảng sợ. Tôi hoảng loạn quay đầu lại. Nhìn về phía con gái trên cầu trượt.

Trọng Sinh Không Là Thiên Kim

Trọng Sinh Không Là Thiên Kim Kiếp trước, tôi là con ruột thất lạc của nhà họ Lâm. Sau khi được tìm về, cha mẹ ruột lại để tôi hầu hạ con gái giả suốt 3 năm. Đến khi “vô tình” ch .t trong một vụ t a/i n..ạ n xe, trái tim tôi còn bị cấy cho con gái giả kia. Bây giờ tôi sống lại, đúng vào ngày công bố kết quả giám định huyết thống. Đối diện với lời đề nghị đưa tôi về nhà từ nhà họ Lâm, tôi dứt khoát từ chối. Làm tiểu thư nhà họ Lâm? Ai muốn thì cứ làm, riêng tôi thì không.

Ái Tình Vô Độ

Năm đó tôi nghèo đến mức khốn cùng, lại nhắm trúng thái tử gia của giới kinh thành – Chu Tẫn, dụ dỗ được anh ta từ trên thần đàn rơi xuống. Anh ta nhìn thì lạnh nhạt, nhưng thực tế lại hoàn toàn vô độ. Tôi kiếm đủ vốn rồi, dần dần không chịu nổi nữa. Đúng lúc bạch nguyệt quang có hôn ước với anh ta trở về trong hào quang rực rỡ. Lần ân ái cuối cùng, tôi lưu luyến vuốt qua cơ ngực rắn chắc, đau lòng mở miệng nói chia tay: “Tôi chán rồi.” Giây tiếp theo, cổ chân tôi bị người kia siết chặt. Chu Tẫn cười lạnh một tiếng, chậm rãi kéo tôi – kẻ muốn trốn chạy – về từng chút một: “Thật sao?” “Chơi chán rồi thì muốn chạy… Tôi là kẻ ngốc dễ bị lừa thế à?”  

Đại Học Giấc Mơ

Đại Học Giấc Mơ Sau khi tôi trượt kỳ thi đại học, tôi đã tự mình xây dựng một ngôi trường đại học. Bạn bè biết chuyện đã chế giễu và cho rằng tôi bị đ/iên. Sau này, các ngôi sao hàng đầu, các đội tuyển thể thao điện tử mạnh nhất, các vũ công và nhà văn nổi tiếng, khi được phỏng vấn về ngôi trường đã tốt nghiệp của họ, đều mỉm cười và trả lời: “Đại học Giấc Mơ.” Cư dân mạng tỏ ra ngạc nhiên: 【Ngôi trường gì lạ thế, chưa nghe bao giờ】 Rồi khi họ tra cứu trên mạng, họ thốt lên: 【Chet tiệt, có thật!】 Tra tiếp thông tin hiệu trưởng, họ lại càng choáng váng: 【Ôi trời ơi, một nữ doanh nhân mới 25 tuổi đã đứng thứ sáu trong danh sách Forbes!】 Ngay lập tức, cư dân mạng tuyên bố: 【Tôi sẽ cố gắng ôn thi thật tốt trong ba năm để được vào Đại học Giấc Mơ.】 Các công ty lớn cũng nhanh chóng tham gia: 【Có sinh viên nào của Đại học Giấc Mơ không? Chúng tôi ưu tiên tuyển dụng!】

Trưởng Đình Vãn

Trưởng Đình Vãn Bởi vì nấu ăn rất ngon, ta được đưa đến Đông cung để chăm sóc vị Thái tử ốm yếu. Thái tử hất tung cả bàn thức ăn: “Một nô tỳ bé nhỏ cũng dám khuyên Cô, cho ngươi đứng trong Đông cung đã là ban ơn rồi.” Ta im lặng dọn dẹp mớ hỗn độn dưới đất, rồi lại nấu một bàn mới. Suốt chín năm, ta dỗ dành, nâng niu, nuôi Thái tử ốm yếu đến mức da dẻ hồng hào, thân hình cao lớn vạm vỡ. Hoàng hậu nói đùa, sau khi Thái tử thành thân, sẽ nâng ta lên làm thiếp. Thái tử nghe vậy, kiêu ngạo ném cho ta một cây trâm vàng, mọi người đều nói đó là tín vật định tình. Ngày đi săn mùa đông năm đó, Thái tử phi tương lai chê món ta nấu nhạt, phạt ta quỳ một đêm trong tuyết. Hắn đi ngang qua chỉ liếc mắt nhìn, “Trước đây là do Cô quá nuông chiều ngươi, ngươi cũng nên học hỏi một chút quy củ rồi.” Trở về cung, hay tin bằng hữu của ta bị h/ãm h/ại, gi/am vào ng/ục lớn, ta đi cầu xin hắn, nhưng hắn đang bận rộn làm diều giấy với giai nhân. “Một nô tỳ mà thôi, sống chet đều là do mệnh, đáng để ngươi ồn ào làm phiền Cô sao?” Đêm đó, ta bưng một đĩa điểm tâm, đi đến Phù Hoa điện. Quy tắc trong cung này đều do kẻ có địa vị cao đặt ra, người khác làm được, vậy cớ gì ta lại không thể?

Kẻ Thế Chỗ

Kẻ Thế Chỗ Sau khi dượng tôi qua đời vì tai nạn giao thông, em họ bị chấn động tinh thần nghiêm trọng nên chuyển đến nhà tôi để tĩnh dưỡng. Nó đem lòng yêu bạn trai tôi, ai nấy đều khuyên tôi nên nhường anh ấy cho nó. Ngay cả bạn trai tôi cũng bảo: “Dự Nhược, em ấy đã khổ sở đến mức này rồi, sao em còn chấp nhặt làm gì?” Sau đó, tôi cũng gặp tai nạn xe. Lúc được đưa đi cấp cứu, em họ ôm chặt bạn trai tôi mà khóc: “Chị ấy chết rồi có biết bao người thương tiếc, còn em sống chẳng ai thèm đoái hoài.” Tôi chết trên bàn phẫu thuật. Em họ lấy mất suất tuyển thẳng đại học của tôi, còn kết hôn với bạn trai tôi. Lúc mở mắt ra, tôi quay lại đúng thời điểm nó vừa dọn đến nhà tôi.

Kẻ Thế Chỗ

Hiện đại
Kẻ Điên Và Đao Phủ

Bố tôi là một công tử trong giới Bắc Kinh. Mẹ tôi là một cô gái bán cá. Không ai ở Bắc Kinh ủng hộ cuộc hôn nhân của họ. Cuối cùng, vào năm tôi lên bảy tuổi, bố tôi bị t/ai n/ạn xe hơi và mất trí nhớ. Khi tỉnh lại, ông làm ầm ĩ lên đòi ly hôn. Ông mỉa mai: “Tôi đ/iên rồi mới có khẩu vị nặng đến mức cưới một cô gái bán cá!” Gia đình họ Phó vui mừng, họ vội vàng gọi “ánh trăng sáng” của ông đến để thay thế. Cánh cửa phòng bệnh mở ra, một người phụ nữ mang ủng cao su màu hồng neon, mặc tạp dề cao su in hoa bước vào. Bố tôi hít một hơi lạnh. Ông trầm giọng nói: “Ánh trăng sáng? Hừ, thủ đoạn quả là cao siêu.” Nhưng đó là mẹ tôi, vừa mới làm cá xong trở về.

Chúc Phúc Xong, Tôi Để Lại Hóa Đơn

Chúc Phúc Xong, Tôi Để Lại Hóa Đơn Tôi lướt thấy một bài đăng cầu cứu: “Anh em thân thiết của tôi mang thai rồi, tôi phải giúp cô ấy thế nào đây?” “Anh em chí cốt của tôi, vì thể chất nên không thể phá thai, cũng không muốn để đứa trẻ không có tên cha.” “Là anh em, tất nhiên phải hai sườn xả thân giúp nhau, nhưng tôi đã có vợ rồi, nhát dao này phải đ.â m sao đây?” Dưới phần bình luận tranh cãi ầm ĩ, có một câu trả lời được like lẫn chửi nhiều nhất: “Chuyện đơn giản thôi, kiếm cớ mua nhà thứ hai, ly hôn giả với vợ.” “Rồi lén đăng ký kết hôn với ‘anh em’, đợi vài tháng để che miệng thiên hạ, sau đó ly hôn, quay lại tái hôn với vợ, thần không biết quỷ không hay.” … Thật là rác rưởi. Người hỏi đã không ra gì, người trả lời còn rác rưởi hơn. Tôi bĩu môi, định thoát ra thì thấy chồng tôi hớn hở bước vào. “Vợ à, công ty anh hợp tác với một chủ đầu tư bất động sản, đang mở phúc lợi cho nhân viên độc thân chưa có nhà – mua nhà giảm 30%! Tiết kiệm được mấy chục vạn đấy!” “Hay là… vợ chồng mình giả ly hôn trước nhé?”

Chia đôi ngôi mộ

Được chẩn đoán ung thư dạ dày vào ngày thứ ba, tôi tự chọn cho mình một ngôi mộ. Nghe nói phong thuỷ ở đó rất tốt. Có thể phù hộ cho kiếp sau của tôi không còn là một đứa con ruột bị người ta ghét bỏ. Không còn bị người ta cướp cha mẹ, cướp anh trai, cướp mọi thứ. Không còn… bị bỏ rơi, không ai yêu thương. Tôi đốt hết ảnh chụp, quần áo, xoá sạch mọi dấu vết tôi từng tồn tại. Rồi cắt cổ tay, nằm vào bồn tắm, bình thản chờ chết. Giữa lúc đó, nghĩa trang lại bất ngờ gọi điện tới: “Chị Lục, thật sự xin lỗi.” “Hai bên môi giới trùng lặp giao dịch.” “Ngôi mộ đó cũng đã được bán cho một vị tiên sinh khác.” “Chị có thể… dời mộ một chút được không?”

Thái Tử Gia Ơi, Nhìn Em Một Cái

Tôi là con chó liếm số một bên cạnh thái tử gia giới Kinh Thành. Anh ta bị bạch nguyệt quang từ chối. Rồi bắt đầu yêu đương với tôi. Ai cũng biết, anh ta chỉ lấy tôi ra để luyện tay. Từ hôn môi đến lên giường, anh ta chưa từng thương tiếc, cũng chẳng hề tiết chế. Anh em của anh ta lo lắng: “Mày mẹ nó không phải thật sự thích con gái bảo mẫu đấy chứ?” Diệp Thâm lạnh lùng mở miệng: “Mày có bao giờ yêu món đồ chơi silicon của mình không?” Người khác xem tôi như trò cười, tôi vẫn liếm lác không biết mệt. Cho đến trước khi nhập học đại học. Mẹ của Diệp Thâm đưa cho tôi khoản tiền cuối cùng, thỏa mãn nói: “Ta thích loại con gái ham tiền không cần mạng như mày, cút đi.” Tôi ngoan ngoãn biến mất không dấu vết. Thế nhưng đêm đó, tin tức thái tử gia Kinh Thành vì tình mà tự tử lan khắp Kinh Thành.

Chiến Lược Đi Đường Vòng

Chiến Lược Đi Đường Vòng Tôi đã dùng hết tâm cơ để quấn lấy Chu Minh Xuyên hơn một tháng. Hệ thống không thể chịu nổi nữa: 【Ký chủ, người cô cần phải chiếm được là anh trai Chu Lâm Dạng, chứ không phải em trai Chu Minh Xuyên!】 Tôi cong môi, vẫn điềm nhiên tiếp tục vẽ. Rất nhanh, một cuốn sổ hộ khẩu bị ném xuống bên tay tôi, Chu Lâm Dạng lạnh lùng nói: “Nhất định phải có tên trong sổ hộ khẩu nhà họ Chu, đúng không? Đi, tôi kết hôn với cô.” Hệ thống ngốc nghếch, nhìn xem, đối với một người có tính cách “c/uồng em trai”, việc quấn lấy em trai hắn còn hiệu quả hơn là trực tiếp quấn lấy chính hắn.