Danh sách truyện hot gần đây
“Anh phá sản rồi.” Đó là lời nói của đối tượng xem mắt thứ sáu hôm nay. Tôi ngẩng đầu nhìn người đàn ông mặc vest, tuổi tác ngang tôi, ngũ quan rõ ràng tuấn tú. Thần sắc anh ta nhàn nhạt, giọng điệu cũng nhàn nhạt. “Nhà xe đều đem đi trả nợ cả rồi, bây giờ chỉ là nhân viên bình thường trong một công ty niêm yết.” Tôi nhấp một ngụm cà phê, gật gù. “Anh biết nấu ăn không?” Đối phương rõ ràng sững lại. “Biết.” “Có giỏi làm việc nhà không?” “Tạm ổn.” “Tính khí thế nào?” “Khá tốt.” “Có mối quan hệ phức tạp với người cũ hay gia đình cần xử lý không?” “Không có.” “Một tháng cần bao nhiêu tiền tiêu vặt?” “… Em đưa sao thì lấy vậy?” Tôi vô cùng hài lòng, liền nói với anh ta: “Công việc của tôi cũng ổn, nhà xe đều có, còn có thêm nghề phụ kiếm tiền. Tôi sẵn sàng nuôi anh, anh có đồng ý đi đăng ký kết hôn với tôi không?” Đối phương cũng nhấc tách cà phê lên nhấp một ngụm, nhướng mày: “Anh đồng ý.” Thế là, tôi – Giang Ninh, ở tuổi hai mươi chín, liền chớp nhoáng kết hôn. Người cùng tôi lấy giấy chứng nhận là một người đàn ông đồng tuổi, tên Hạ Dịch Minh, cao, nghèo nhưng đẹp trai, còn có tám múi cơ bụng. À, tám múi cơ bụng tôi vẫn chưa tận mắt thấy, chỉ là Hạ Dịch Minh nói để tôi cảm thấy mình không thiệt thòi mà thôi.
Nha Hoàn Thông Phòng Ôm Bụng Bầu Chạy Trốn Ta làm nha hoàn thông phòng của Vương gia đã 4 năm, lại vô tình có thai ngay trước khi Vương phi bước vào cửa. Trong Vương phủ, trước khi Vương phi nhập môn mà có con, đó vốn là đại kỵ. Huống hồ, Vương gia từ xưa tới nay căn bản không thích trẻ nhỏ. Vậy nên, ta ôm theo tất cả vàng bạc cùng đứa con trong bụng, lén lút trốn đi phương Bắc. Nhiều năm sau, vì việc học của hài tử, ta lại dắt con trở về Trường An. Hôm ấy, sau khi tan học, thằng bé lao về nhà, bổ nhào vào lòng ta mà hỏi: “A nương, người có nhớ con không?” Ta ôm con, khẽ cười: “Tất nhiên là nhớ.” Ai ngờ, phụ thân nó – nay đã là Hoàng đế, bất chợt bước ra, trầm giọng hỏi: “Thế nàng có nhớ… cha của đứa nhỏ không?” …
Ly Hôn Sau 4 năm kết hôn với Hàn Trấn, Giang Nguyện bỗng nhiên thông suốt. Bất kể khi xưa Hàn Trấn cưới cô là vì thật lòng hay toan tính, cô đều chấp nhận. Nhưng hiện tại, cô không muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa. Giang Nguyện vẫn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, Hàn Trấn đứng trước mặt cô, dáng người cao lớn, lưng thẳng tắp, trong mắt phản chiếu bóng hình cô, tựa như thật sự mang theo chút dịu dàng. Càng ch .t người hơn là khi anh hỏi: “Muốn lấy anh không?” Chỉ một câu hời hợt ấy thôi mà trong lòng Giang Nguyện đã dậy sóng. Tình yêu tuổi trẻ luôn cuồng nhiệt, mù quáng, có thể khiến người ta can đảm đến bất chấp. Cô bị anh mê hoặc, không chút do dự mà gật đầu. Sau khi kết hôn, Giang Nguyện cố gắng hết mình để yêu thương, chăm sóc anh. Hàn Trấn từ nhỏ mồ côi cha mẹ, do ông nội nuôi dưỡng.
Nhà Tôi, Tôi Giữ Vừa tan ca về nhà, tôi đã thấy bà Vương đối diện chặn ngay trước cửa. “Tiểu Trần à, dì muốn bàn với cháu chuyện này.” Tôi còn chưa kịp tra chìa khóa vào cửa thì bà ta đã không nhịn được mở miệng: “Căn nhà này dì thấy ưng rồi, bán cho dì nhé, bốn nghìn tệ.” Tay tôi khựng lại, tưởng mình nghe lầm. “Bà Vương, bà nói gì cơ?” Bà ta thản nhiên lặp lại: “Bốn nghìn tệ, bán căn nhà này cho dì. Con trai dì sắp cưới vợ rồi, cần nhà ở.” Căn nhà tôi mua với giá 400.000 tệ, bà ta mở miệng đòi mua 4.000? …
Người Vợ Hoàn Hảo Sau khi ly hôn với vợ, tôi nóng lòng muốn cắt đứt mọi quan hệ với cô ấy. Tôi cưới một cô bạn gái trẻ trung xinh đẹp, mua chiếc xe địa hình mà tôi đã ao ước từ lâu. Những ngày tháng tồi tệ đó cuối cùng cũng đã trôi qua, không bao giờ quay lại nữa. Tôi cảm thấy mình như được sống lại.
Vì muốn báo đáp ân cứu mạng, tôi đồng ý gả cho Cố Trầm — người từng là anh hùng chiến trường, nay vì chấn thương mà mất khả năng sinh con。 Đêm tân hôn, người đàn ông từng ra chiến trường giết địch không chớp mắt ấy lại cúi đầu, đẩy một cuốn sổ tiết kiệm đến trước mặt tôi, không dám nhìn thẳng vào mắt。 “Lâm Vãn, đây là toàn bộ tiền tiết kiệm của anh. Mật mã là sinh nhật của em. Em giữ lấy, sau này… hãy tìm một người tốt mà gả. Xin lỗi, là anh khiến em thiệt thòi rồi。” Cả khu nhà thân nhân đều cười tôi trẻ trung mà phải “góa chồng sống”, ngay cả chính anh cũng thấy có lỗi với tôi。 Nhưng chỉ mình tôi biết — anh không thật sự vô sinh, chỉ là tổn thương nghiêm trọng mà thôi。 Còn tôi, là thể chất dễ thụ thai cực hiếm, lại mang trong tay một không gian linh tuyền có thể điều dưỡng cơ thể。 Tôi nhìn gương mặt anh tuấn mà trầm lặng của anh, rồi quay người khóa cửa lại, đẩy anh ngã xuống giường。 “Anh hùng, cách báo ân có rất nhiều。” Tôi cúi người bên tai anh, hơi thở nhẹ nhàng, giọng mềm mại mà kiên định: “Tôi chọn cách trực tiếp nhất。”
Tôi thầm yêu người anh trai trên danh nghĩa của mình. Nhưng anh ấy quang minh lỗi lạc, càng làm tôi trông như một kẻ tối tăm biến thái. Sau này anh ấy đi xem mắt, người phụ nữ kia lại quá xứng đôi với anh. Tôi ghen đến phát điên, liền hạ thuốc cho anh. Tôi biết anh tôi là người có trách nhiệm. Đêm nay qua đi, cho dù anh không thích tôi, cũng nhất định sẽ cưới tôi. Mọi thứ đều tiến triển thuận lợi. Thế nhưng, đến phút cuối, tôi lại hối hận. Tôi vẫn không nỡ làm hại anh… Nhân lúc anh còn chưa tỉnh, tôi vội vã rời khỏi người anh. Nhưng đúng lúc này, một bàn tay lại bất ngờ siết chặt cổ chân tôi. “Đang làm giữa chừng mà bỏ dở không phải là thói quen tốt đâu, em nói xem? Em… gái.”
Ngày thứ ba đi công tác, tôi vô tình đăng nhập vào tài khoản phụ trên Weibo của bạn trai. “Điều tiếc nuối nhất trong đời… Chính là ngay trước khi kết hôn, lại tình cờ gặp được người con gái mình muốn bảo vệ cả đời.” Dòng chữ được đính kèm một bức ảnh chụp lén. Trong ảnh là một cô gái nhỏ mặc váy hoa nhí, nụ cười e ấp, ánh mắt trong veo. Cô ấy tên là Hứa Lê – học muội của anh ta. Ngọt ngào, dịu dàng, và… nhỏ hơn tôi tròn mười tuổi.
Ngày cưới, chồng tôi nói thẳng, giữa chúng tôi chỉ là theo như nhu cầu, đừng mong có được trái tim anh ta. Tôi gật đầu thật mạnh, còn kích động nói: “Được thôi, vậy thì ba năm sinh hai đứa nhé. Em nghe nói nhà anh học thức toàn tiến sĩ trở lên.” Anh ta: “???” Tôi liếm môi, thấy anh tròn mắt nhìn mình không tin nổi, nhỏ giọng bổ sung: “Nhà anh nhiều tiền như vậy, một mình em tiêu không hết, chẳng phải nên sinh thêm mấy đứa để phụ em xài sao?” Hừm, gen tốt thế này, đúng là lời to rồi!
Tôi đẩy tờ giấy l//y h//ôn đến trước mặt anh ta. Lúc ấy, Thẩm Tự đang cúi đầu nhắn tin cho Lâm Vy, ngay cả ánh mắt cũng lười ngước lên.“Ký đi.”Móng tay tôi gõ lên mặt bàn gỗ đặc cốc cốc — âm thanh đủ rõ để giữ cho mình không nổi giận.“Ký khi tôi còn có thể nói chuyện với anh trong thái độ bình tĩnh.”Lúc này Thẩm Tự mới chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt anh ta lướt từ đôi giày Valentino mới ra mắt đến chiếc Birkin tôi đặt bên cạnh — toàn là tôi tự mua cả.Khóe môi anh ta cong lên, nụ cười mà tôi đã thấy suốt hai mươi năm — điêu luyện, tự tin, thậm chí là nhàn nhã đến mức khinh người.“An An,” anh ta xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón tay,“Chỉ vì tôi về sớm một chuyến, ở bên Lâm Vy làm kiểm tra sức khỏe? Lúc đó cô ấy—”“Huyết sắc tố 6, cần truyền m//áu khẩn cấp.”Tôi cắt lời, móc từ túi ra tờ kết quả, đập xuống thẳng mặt bàn.
Tôi yêu Hạ Lâm Phàm, trọn vẹn mười một năm. Nhưng ngoài cô bạn thân nhất của tôi ra, không ai biết chuyện này. Kể cả Hạ Lâm Phàm cũng không biết. Cho đến một ngày, bạn thân của tôi uống say, đứng trước cửa nhà hàng làm loạn. “Cái đồ súc sinh Hạ Lâm Phàm! Đồ cầm thú! Đồ khốn nạn! Tôi rủa cả mười tám đời tổ tiên nhà anh! Cuối cùng thì lòng thật của người ta cũng chỉ uổng phí cho chó ăn! Đồ họ Hạ, anh phụ hết tất cả mọi người rồi!” Cô ấy vung tay múa chân, mắng mỏ hăng say vô cùng. Nhân vật chính mà cô ấy đang chửi, lại bất ngờ xuất hiện ngay sau lưng. Hạ Lâm Phàm với đôi mắt sâu không thấy đáy, lạnh nhạt nhìn về phía tôi. “Cô ta chửi… là chửi tôi à?”
Tôi Say Rượu Và Ép Chó… Múa Tay Hoa Sau khi say rượu, tôi kéo một con chó nhảy điên cuồng ngoài phố gần nửa đêm. Đến khi tỉnh lại, một con Husky nằm gục trong phòng ngủ, ánh mắt nhìn tôi đầy khó tả. Nó nhìn tôi bằng ánh mắt… y hệt như ánh mắt của một khách hàng lớn đã gửi cho tôi tám mươi triệu vậy.