Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

TÔI GIÚP BẠN THÂN THEO ĐUỔI TỔNG TÀI

Để giúp cô bạn thân theo đuổi người cô ấy thầm yêu, một tổng tài lạnh lùng, tôi đã giả vờ theo đuổi người bạn thân của tổng tài mỗi ngày để dò la hành tung của anh ta.Mọi người vui vẻ đặt cho chúng tôi cái tên “cặp đôi chị em liếm chó”.Tôi chẳng để ý gì đến điều đó, vì bạn thân, chút tiếng xấu này chẳng là gì cả.Về sau, người yêu cũ của tổng tài trở về nước, khiến bạn thân của tôi đau lòng và quyết định buông tay.Tôi cũng dứt khoát chặn luôn người bạn của tổng tài, thề rằng sẽ không bao giờ gặp lại họ dưới cùng một bầu trời.Nhưng ai ngờ được, đóa hoa cao quý không thể với tới đó lại đỏ mắt, đẩy tôi vào góc tường và hôn tôi một cách dữ dội:“Anh đã từng lần nào không đáp lại em, lần nào từ chối em chưa?”“Dối gạt tình cảm của người khác phải trả giá đấy, ngoan nào.”

TÔI BÍ MẬT THEO DÕI THÁI TỬ GIA

Việc tôi theo dõi hành tung của “thái tử Bắc Kinh” đã bị mẹ anh ta phát hiện.Bà không chỉ không truy cứu, mà còn bỏ ra năm triệu để thuê tôi giám sát anh ta.Bà yêu cầu tôi phải báo cáo mọi chi tiết về anh ta cho bà.Mỗi ngày tôi đều nhắn tin cho bà ấy:“Con trai bà trưa nay ăn mì xào Tân Cương.”“Con trai bà đang xem SpongeBob trong giờ học.”“Con trai bà tắm xong rồi, đang quấn khăn đứng ngoài ban công hóng gió.”“Con trai bà đã ở trong nhà vệ sinh hơn một tiếng, nghi ngờ bị táo bón, khuyên nên ăn nhiều rau xanh.”……Sau đó “thái tử” phát hiện tôi, cười lạnh một tiếng:“Nhà vệ sinh không chỉ có mỗi công dụng này đâu.Em có muốn biết không?”

NGƯỜI NỊNH BỢ

Đại học khai giảng, tôi thấy một cô tiểu thư nổi tiếng ở Bắc Kinh đăng bài tuyển dụng người nịnh bợ: “Vừa về nước, cần gấp một người theo hầu, chịu đòn chịu mắng, lương mỗi tháng mười vạn.”Bố mẹ tôi bị tai nạn xe, cần tiền viện phí gấp, tôi định đi đăng ký.Nhưng em gái mắng tôi: “Nghèo nhưng không hèn, người ta không làm mà chị lại đi làm chó cho người ta à?!”Cô ta không chịu đi và cũng không cho tôi đi, thậm chí đe dọa rằng nếu tôi dám đi thì cô ta sẽ chết.Sau đó, tôi làm giao hàng vào buổi sáng, buổi tối làm phục vụ ở quán bar, ngày đêm quay cuồng để gom tiền viện phí, còn em gái thì chỉ biết than thở trên mạng xã hội.Cuối cùng, tôi làm việc đến kiệt sức, bệnh nặng mà chết, bố mẹ cũng không cứu được.Em gái tôi cuối cùng vì một chiếc túi mà chịu làm người tình cho một đại gia trung niên.Khi mở mắt ra, tôi trở lại thời điểm vừa nhìn thấy bài tuyển dụng của vị tiểu thư ấy.Lần này tôi không do dự, lập tức nộp hồ sơ.“Em, em, em, tiểu thư, kẻ hầu của chị đã đến! Xin tiểu thư ra lệnh!”

Thái Tử - Ngươi Dám Lừa Ta?

Thái Tử – Ngươi Dám Lừa Ta? Thái tử rơi xuống vách đá, tỉnh dậy liền cho rằng ta là Thái tử phi của hắn, ngày nào cũng quấn lấy gọi ta là vợ, Hoàng đế thấy vậy thì vô cùng vui mừng, đích thân chỉ hôn. Ta phong quang mà gả vào Đông cung, sau khi thành hôn, ta và Thái tử gắn bó như keo như sơn. Nhưng vào ngày lên ngôi, hắn lại dùng một ly rượu độc để giết chết ta, thay vào đó đón về một ả ngư nữ gia cảnh nghèo khổ. Thái tử nắm tay ả ngư nữ, nói với ta một cách trịnh thượng: “Từ đầu đến cuối, ngươi chỉ là hòn đá lót đường để ta cưới nàng ấy mà thôi”. Sau đó ta mới biết Thái tử được ả ngư nữ này cứu khi rơi xuống vực sâu, hai người đã sớm tự định chung thân. Lúc đó địa vị của Thái tử không ổn định, không thể lấy ả làm chính thê nên đành giả vờ mất trí nhớ để lừa ta. Sau khi lên ngôi, hắn liền phong ả ta làm Hoàng hậu bất chấp mọi sự phản đối. Còn ta, người vợ tao khang của hắn, lại bị hắn qua cầu rút ván. Mở mắt ra lần nữa, ta quay lại ngày Thái tử ngỏ lời cầu hôn. Ta liền đích thân giúp hắn đưa ả ngư nữ nghèo khổ hồi kinh: “Điện hạ nên cưới ân nhân cứu mạng chứ không phải ta!” Nhưng Thái tử lại hối hận rồi.

Ngàn Lần Mộng Tìm Người

Ngàn Lần Mộng Tìm Người Mùa hè năm 1983, văn phòng giáo viên trường cấp ba Hưng Hoa. “Thầy Vương, em suy nghĩ xong rồi. Em sẽ tiếp tục học lên, nhưng đổi từ suất vào Bắc Đại sang chuyên ngành Giải mật của Đại học Quốc phòng.” Gió cuối thu se lạnh, thân hình Trình Dịch Kiều mảnh mai yếu ớt, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Thầy Vương ngây ra trong giây lát, sau đó vui mừng tột độ: “Cuối cùng em cũng chịu nghĩ thông rồi à, Trình Dịch Kiều! Thầy còn tưởng em định nhường suất vào Bắc Đại cho em họ chỉ vì muốn cưới Tham mưu Sĩ. Nhưng chuyên ngành Giải mật của Đại học Quốc phòng thì rất đặc biệt, phải xóa bỏ thân phận, sống ẩn danh. Em đã bàn bạc với gia đình chưa?” “Không cần bàn. Chuyện này em tự quyết.” Nghe nhắc đến hai chữ “gia đình”, trong mắt Trình Dịch Kiều thoáng hiện lên đau đớn, nhưng rất nhanh đã bình thản trở lại. Một khi đã biến mất khỏi thế giới của họ, có lẽ sẽ không còn ai có thể cướp đi bất cứ thứ gì từ cô nữa.

HẸN HÒ VỚI NAM THẦN DỄ VẬY SAO

Lần đầu tôi gặp Cố Hành, là lúc tôi học trung học.Anh là nhân vật nổi bật của trường, còn tôi chỉ là một trong những nữ sinh thầm thương trộm nhớ anh.Lên đại học, tôi và anh học chung một trường.Nghe nói anh thay bạn gái như thay áo, là một kẻ nổi tiếng phóng túng trong giới.Nhưng bởi vì một lần nói đùa, anh đã trở thành bạn trai của tôi.Mọi người xung quanh cười đùa cá cược: “Cô gái ngoan ngoãn này, xem lần này anh Hành sẽ chơi được bao lâu rồi chán?”Nhưng vào một đêm khuya, tôi vừa khóc vừa đánh Cố Hành.Còn anh thì ôm chặt eo tôi, dịu giọng: “Tùy em đánh, tất cả đều là lỗi của tôi, chỉ cần em đừng mặc kệ tôi là được.”

ANH HÀNG XÓM BIẾT NÓI TIẾNG MÈO

Anh hàng xóm đẹp trai mở một tiệm đồ ăn vặt cho mèo.Vì biết nói tiếng mèo, anh ấy rất được mèo nhà tôi yêu thích.Mỗi lần đi mua đồ, hai người họ lại líu lo tám chuyện cả buổi.Anh hàng xóm thỉnh thoảng còn lén liếc nhìn tôi, mặt đỏ bừng, rồi âm thầm giảm giá 50% cho tôi.Tôi thì chẳng hiểu tiếng mèo, mặt đầy ngơ ngác.Cho đến khi tôi mua một cái máy dịch tiếng mèo, tôi mới hiểu được bọn họ đang nói gì.Mèo: “Vẫn như cũ, giảm giá 50% nha!”Anh hàng xóm khó xử: “Không… không được đâu, cứ thế này anh lỗ mất!”Mèo giả vờ thở dài: “Vốn dĩ còn định khen hôm nay mẹ tôi mặc cái váy ren đó, anh biết không? Có chút viền hoa, màu hồng hồng…”Mặt anh hàng xóm lập tức đỏ bừng: “Đừng… đừng nói nữa, 50% thì 50%!”Khoan đã, hóa ra giảm giá là vì chuyện này à!?

LÉN VÀO TÀI KHOẢN GAME CỦA ANH TRAI VÀ CÁI KẾT

Cuối tuần ở nhà một mình quá buồn chán nên tôi lén vào tài khoản game của anh trai.Sau khi tôi bị bắn headshot 25 lần liên tiếp, cuối cùng đồng đội cũng không chịu nổi nữa mà bật mic.“Chơi kém thế này, băng chân của bà tôi còn chơi hay hơn cậu.”Tôi chột dạ mở mic lên, nhỏ giọng xin lỗi:“Xin lỗi…”Đầu bên kia im lặng vài giây rồi tắt mic đi.Tối hôm đó, khi tôi lén vào tài khoản game của anh tôi một lần nữa thì thấy dòng trạng thái mới của anh ấy trong game:“Đúng là đáng chết mà… :((((“

NHÌN LẠI ĐỂ BIẾT ANH YÊU EM

Tôi đã thích Lệ Hoài Kinh mười năm, kết hôn thương mại với anh ấy bốn năm, chúng tôi có một con trai ba tuổi, và trong bụng còn một em bé sáu tuần.Nhưng ánh trăng sáng trong lòng anh ấy lại không phải là tôi.Tôi từng nghĩ rằng với điều kiện ưu việt của bản thân, tôi có thể làm tan chảy trái tim anh ấy. Thực ra, đó chỉ là sự tự tin mù quáng của tôi.Sau khi kết hôn, ngoài những lúc trên giường, anh ấy chưa từng thể hiện chút tình cảm nào với tôi.Lúc nào anh ấy cũng giữ dáng vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị, không dễ gần.Một tháng trước, tôi lấy hết can đảm đề nghị ly hôn với anh ấy.Anh ấy lại lạnh mặt hỏi: “Tại sao?”Tôi nói: “Không còn yêu nữa.” Anh ấy tức giận đến mức đập cửa bỏ đi.Tôi không hiểu, tôi chỉ muốn nhường chỗ cho ánh trăng sáng của anh ấy, anh ấy tức giận vì điều gì?Sau đó, khuôn mặt anh ấy không còn giữ được sự bình tĩnh, điềm đạm như trước nữa.Anh ấy siết chặt eo tôi, nhẹ nhàng cắn vào tai tôi thì thầm:“Tô Niệm Niệm, anh chỉ yêu em.”“Bốn năm trước, với năng lực của Lệ Hoài Kinh này, anh hoàn toàn không cần bất kỳ cuộc hôn nhân thương mại nào.”“Vợ à, gọi một tiếng ‘chồng’ nghe xem nào!”

Dưới Cơn Mưa Tầm Tã

Dưới Cơn Mưa Tầm Tã Trong thời gian tôi ở Hồng Kông học, tôi biết tới tên Chu Gia Thần – một người thay bạn gái như thay áo. Tôi là một người có vẻ ngoài bình thường, tính tình có chút rụt rè. Hắn nhiệt tình theo đuổi, làm cho tôi dần dần rung động. Nhưng ở bên nhau chưa đầy một tháng, hắn đã nói chán tôi rồi. Ngày chia tay, tôi quay đầu bỏ đi trong cơn mưa to. Có người lo lắng hỏi: “Cô ấy sẽ không làm chuyện gì dại dột chứ?” Chu Gia Thần đang âu yếm với bạn gái mới, thuận miệng nhờ người anh em tốt. “Tây Dã, cậu đi xem giúp tôi, tôi sợ cô ấy nghĩ không thông lại nhảy xuống biển đấy.” Đêm đó Hồng Kông mưa to tầm tã, tôi  cả người ướt đẫm bị Lục Tây Dã ôm ngồi trên đùi hắn. Hắn nhận điện thoại của Chu Gia Thần, giọng nói mệt mỏi: “A, tìm được cô ấy rồi.” “Cậu cứ chơi thật vui vẻ đi.” Hắn cúi đầu khẽ hôn bên tai tôi: “Yên tâm, hiện tại cô ấy…. Rất ngoan.”

Thiên Tuế Giang Sơn

Thiên Tuế Giang Sơn Ta là nha hoàn của Hầu phủ, đêm thiếu gia say rượu, cưỡng ép ta phá giới. Hắn nếm qua tư vị liền ghiền, quấn lấy ta suốt bốn năm trời, nhưng chưa bao giờ chịu cho ta danh phận. Ta hiểu rõ trong lòng, người thiếu gia thực sự yêu thương, chính là biểu tiểu thư đã có hôn ước. Nhưng vị hôn phu của biểu tiểu thư là một kẻ tàn tật tính khí thất thường, nàng sống c/h/ết không chịu gả qua đó. Lão phu nhân thương xót nàng, suy nghĩ thật lâu, cuối cùng nghĩ ra cách thế thân. Ánh mắt bà rơi xuống người ta, người có vài phần giống biểu tiểu thư: “Đào Chi, Hầu phủ nuôi ngươi bấy nhiêu năm, ngươi cũng nên vì Hầu phủ mà làm chút việc rồi. Biết phải làm thế nào chứ?” Ta ngoan ngoãn dập đầu sát đất: “Nô tỳ biết, nô tỳ nguyện thay biểu tiểu thư xuất giá.”

Người Nô Tỳ Trong Mộ Cổ

Người Nô Tỳ Trong Mộ Cổ Ta là người duy nhất trong tộc được dưỡng thành “Kim khẩu nữ”. Không giống các tỷ tỷ khác trong tộc, nhả ra côn trùng hay rắn rết, thứ ta nhả chính là kim ngân châu báu. Chỉ cần dâng lên thịt tươi, ta liền mở miệng, kẻ dâng thịt sẽ thu được vàng ròng đổ xuống như mưa. Bởi vậy, khói bếp trong làng ngày ngày bốc cao, mùi thịt thơm lừng khắp chốn, chỉ cầu ta hé miệng một lần. Nhưng năm hạn hán đến, thịt từ đâu mà có? Nhìn xuống bụng mình, lại thấy các tộc nhân gầy yếu đến mức da bọc xương, ta chỉ khẽ mỉm cười.