Danh sách truyện hot gần đây
Ta là đệ nhất “mồm đ/ộc” chốn kinh thành. Câu này chẳng phải ta tự phong, mà là do lão Vương đ/ồ t/ể ở phố Đông ban cho. Chuyện là vầy: vợ lão chuyên môn ch/ửi đ/ổng, tiếng ch/ửi vang ba con phố, ch/ó nghe còn phải cụp đuôi mà chạy vòng. Ai dè hôm ấy, bà ta lại ch/ửi đến tận cửa nhà ta. Ta bèn vừa nhấm hạt dưa, vừa thong thả nghe nửa canh giờ, đợi đến khi bà ta khản cả giọng, miệng khô lưỡi rát, ta mới chậm rãi mở miệng. Một câu không tục, nhưng từng lời như kim châm nh/ọn h/oắt, đ/âm th/ẳng vào t/im người. Từ chuyện bà ta thuở trẻ cùng tên thư sinh nhà kế bên dây dưa chẳng sạch, đến chuyện thằng con trai trong tư thục lén xem xuân cung đồ bị tiên sinh đánh gãy chân; rồi lại đến lão Vương đ/ồ t/ể giấu bà ta, đem hết tiền riêng nướng vào tay quả phụ l/ẳng l/ơ ở Nam Thành. Ta vừa dứt lời, bà ta không khóc không quậy, chỉ tr/ợn tr/ắng mắt ngã lăn b/ất t/ỉnh. Lão Vương v/ác vợ đi, còn quay đầu giơ ngón cái với ta, nghiến răng nghiến lợi mà kêu: “Chung Dao Dao, ngươi lợi hại! Ngươi không phải mồm đ/ộc, ngươi là Diêm Vương sống!”
Tôi thừa kế cửa tiệm vàng mã của ông nội. Cả nhà bác cả đến làm loạn, nói con gái thì không đủ tư cách thừa kế. Tôi cười lạnh: “Nhà các người sắp gặp đại họa đến nơi rồi, còn có tâm trạng tranh cái tiệm này với tôi sao?” Về sau anh họ bị tai nạn xe, chị họ mất tích, bác cả khóc lóc cầu xin tôi cứu cả nhà họ. Tôi cũng hết cách rồi. Cái tiệm này, chỉ người sắp chết mới có thể nhìn thấy.
Tôi bị lôi vào một trò chơi k/inh d/ị.
Gia Đình Oan Gia Phụ thân ta là Thái tử, còn nương ta chỉ là một phụ nhân bán đậu hũ. Năm ấy phụ thân lưu lạc bên ngoài, bị thương mất trí nhớ, mới để nương ta nhặt được cái tiện nghi ấy. Tin tốt là phụ thân ta đã khôi phục ký ức, được đón hồi cung hưởng phú quý. Tin xấu là… phụ thân đã quên mất nương ta. Hắn thậm chí còn quả quyết: “Cô sao có thể yêu một nữ nhân bán đậu hũ.” Hôm ấy, nương ta mặc bộ áo vải bông giản dị nhất, đi qua chợ búa. Phụ thân ngồi trên lưng ngựa cao, chợt ánh mắt lóe lên: “Hừ, nữ nhân này thủ đoạn không nhỏ.”
Cha Ruột Và Bố Dượng Năm 8 tuổi, bố đã đuổi hai mẹ con tôi ra khỏi nhà. Mười năm sau, một người không ngờ lại xuất hiện. Cô ta chế nhạo tôi là con hoang không ai cần, còn giở đủ trò để c/ướp bạn trai cao phú soái của tôi. Nhưng cô ta đâu biết, sau khi hai mẹ con tôi chuyển đến nhà bố dượng, chúng tôi đã gặp được một cơ hội trăm năm có một: Giải tỏa đền bù. Bố dượng coi tôi như ngôi sao may mắn, cho ăn ngon mặc đẹp. Ngay cả em trai sau này sinh ra, địa vị trong nhà cũng không bằng tôi.
Sau Khi Trùng Sinh, Tôi Đã Yêu Người Khác Khi tôi còn sống, Chu Diện đã chán ghét tôi, vứt cho tôi một tờ đơn l/y hôn, rồi đi kết hôn cùng người phụ nữ anh ta yêu, người lúc ấy đang mang thai. Ngày anh ta thành hôn cũng chính là ngày tôi ch .t vì t/a/i n/ạ n xe. Tôi ch .t rồi, nhưng anh ta lại phát đi/ên. Sau đó, tôi sống lại. Chu Diện cam đoan với tôi: “Anh không hề ở bên cô ta, anh có thể cho em xem lịch sử cuộc gọi, mật khẩu WeChat, ghi chép trên xe, thậm chí cả camera giám sát dọc đường đi mỗi ngày!” Anh ta mệt mỏi cầu xin: “Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu không?” Tôi từ chối. Khi tôi yêu, anh ta chán ghét tôi; còn giờ đây, khi anh ta đưa tim ra đặt trước mặt tôi, tôi không cần nữa.
Nếu Người Cháy Là Anh Sau khi trọng sinh, tôi quay lại đúng khoảnh khắc thanh mai trúc mã của mình bị lửa bao vây. Anh ta vẫn ung dung quay đầu nhìn về phía tôi đang đứng. Tôi lập tức hiểu ra – anh ta cũng đã trọng sinh. Đúng lúc ấy, trước mắt tôi hiện ra từng hàng bình luận chớp nhoáng: “Cười muốn xỉu, nữ phụ chó nhỏ lại định liều mạng cứu nam chính.” “Đợi đấy, cứu xong nam chính, cô ta sẽ bị bỏng cấp sáu rồi bị đưa về quê. Sau đó nam chính sẽ đưa cô nữ chính nhà nghèo về, giới thiệu cho gia đình cô ta như con gái nuôi, chuyện thanh mai trúc mã dưỡng thành đừng có mà ngọt quá nhé.” “Người ta – bé nữ chính – chỉ muốn có một mái nhà thôi. Nam chính sau khi trọng sinh chắc chắn sẽ không để nữ phụ có cơ hội quay về uy hiếp nữ chính nữa.” Thật sao? Vậy nếu kiếp này, người bỏng cấp sáu… là thanh mai trúc mã, chứ không phải tôi, thì sao?
Hợp Đồng Chỉnh Trà Xanh Để thu hút sự chú ý của bá vương học đường, hoa khôi trường đưa cho tôi sáu mươi sáu vạn, thuê tôi công khai b/ắt n/ạt cô ấy. “Cậu bắt nạt tớ đi, anh ấy nhất định sẽ đau lòng muốn ch .t, tự động đến bảo vệ tớ!” Thế là tôi chặn hoa khôi trước cổng trường, lớn tiếng quát: “Chẳng phải chỉ đẹp hơn chút, nhà giàu hơn chút, học giỏi hơn chút sao, cô ta thì làm bộ cái gì chứ!” Hoa khôi khóc đến mức lê hoa đái vũ, lập tức khiến toàn trường kéo đến xem. Trên đường về nhà, chiếc Bentley của bá vương học đường chặn tôi lại. Tôi vừa định quỳ xuống xin tha, thì hắn đã đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng. “Làm tốt lắm, tôi sớm đã chướng mắt con tiểu trà xanh đó rồi.” “Trong thẻ có tám mươi tám vạn, tôi thuê cậu làm bạn gái tôi, tiếp tục chỉnh cô ta!”
Con trai mở cho tôi một thẻ phụ với hạn mức 3000 để tôi tiêu tùy ý. Tôi ra chợ sớm mua một bó hành lá, lúc thanh toán thì quẹt nhầm mất 1 đồng 8 hào. Ngay giây tiếp theo, trong nhóm gia đình, con trai @ tôi: “Mẹ, mẹ tính toán quá rồi đấy! Vợ chồng con hiếu thuận lo ăn mặc ở cho mẹ chưa từng than phiền câu nào!” “Nhưng mẹ cũng không thể mua bó hành giá 1 đồng 8 hào mà cũng quẹt thẻ của con chứ? Điểm này mẹ thua xa mẹ vợ con đấy! Bà ấy chưa bao giờ tính toán tiền bạc với vợ chồng con như vậy!” “Mẹ làm con lạnh lòng quá! Mẹ tự xem lại mình đi, đừng để đến lúc làm con cái đau lòng đến tận cùng rồi mới hối hận. Là con, con nhắc mẹ nên biết điểm dừng, tự lo cho tốt! Con nói vậy cũng là vì muốn tốt cho mẹ thôi!” Tôi còn chưa kịp phản ứng thì thông báo WeChat bật lên: — “Con trai đã hủy liên kết thẻ phụ tặng cho bạn.” Được thôi, tôi cũng lập tức đổi mật khẩu của chiếc thẻ ngân hàng mà tôi dùng để trả tiền vay mua xe và nhà cho nó.
Kẻ giết người giấu một xác chết dưới gầm giường nhà tôi. Tôi nằm cạnh thi thể, lặng lẽ quan sát từng hành động của hắn. Hắn không biết rằng, trong va-li bên cạnh tủ quần áo còn có một xác nữa.
Trước đêm đính hôn, bạn trai tôi bỗng nhiên khôi phục trí nhớ. Lúc ấy tôi mới biết, trước khi mất trí nhớ, anh vốn là một cảnh sát nằm vùng. Và anh còn có một vị hôn thê – cô bạn thanh mai trúc mã thuở nhỏ. Cô ấy tìm đến tôi, khóc lóc thảm thiết như mưa rơi: “Nếu lần ấy anh ấy hoàn thành nhiệm vụ và bình an trở về… chúng tôi đã kết hôn rồi.” “Xin cô… hãy trả anh ấy lại cho tôi…” Tôi lặng im thật lâu, rồi khẽ nói: “Được.” Sau đó tôi chấp nhận lệnh điều động của công ty, rời đến một thành phố khác. Ba năm sau, tôi bị một kẻ cầm dao khống chế ngay trên đường. Anh lao đến cứu tôi. Khi tôi chuẩn bị lặng lẽ bỏ đi thêm một lần nữa, anh thình lình bập còng khóa chặt cổ tay tôi. Giọng nói lạnh lùng, nghiêm nghị vang lên: “Lại định… bỏ đi mà không từ biệt thêm một lần nữa sao?”
Cửu Vĩ Mạt Linh Khi ngọn đèn mệnh của tỷ tỷ tắt đi, trong lòng ta đã dấy lên mối nghi hoặc. Bởi ta từng xem qua số mệnh của nàng, vốn phải trường mệnh bách tuế, phúc lộc song toàn. Vậy cớ sao vừa xuống núi chưa đầy mười năm, nàng đã lìa đời? Mãi cho đến khi ta rút k/iếm xuống núi, tận mắt thấy kẻ mà nàng đã gả. Hắn mang trong mình nội đan mà ta đã lưu lại để hộ thân cho tỷ tỷ. Ta giương k/iếm ngang họng hắn, chất vấn hắn: “Tỷ tỷ của ta, rốt cuộc chet như thế nào?” Đáp lại, là mấy cái ống đen ngòm chĩa thẳng vào trán ta. Nụ cười của tên nam nhân kia vừa châm biếm lại vừa đắc ý: “Thời thế đã đổi thay rồi.” Ta cũng bật cười, một k/iếm c/ắt đ/ứt cổ họng hắn. Thời thế đã đổi thay rồi, thì sao?