Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Trước Khi Anh Nhớ Lại

Trước đêm đính hôn, bạn trai tôi bỗng nhiên khôi phục trí nhớ. Lúc ấy tôi mới biết, trước khi mất trí nhớ, anh vốn là một cảnh sát nằm vùng. Và anh còn có một vị hôn thê – cô bạn thanh mai trúc mã thuở nhỏ. Cô ấy tìm đến tôi, khóc lóc thảm thiết như mưa rơi: “Nếu lần ấy anh ấy hoàn thành nhiệm vụ và bình an trở về… chúng tôi đã kết hôn rồi.” “Xin cô… hãy trả anh ấy lại cho tôi…” Tôi lặng im thật lâu, rồi khẽ nói: “Được.” Sau đó tôi chấp nhận lệnh điều động của công ty, rời đến một thành phố khác. Ba năm sau, tôi bị một kẻ cầm dao khống chế ngay trên đường. Anh lao đến cứu tôi. Khi tôi chuẩn bị lặng lẽ bỏ đi thêm một lần nữa, anh thình lình bập còng khóa chặt cổ tay tôi. Giọng nói lạnh lùng, nghiêm nghị vang lên: “Lại định… bỏ đi mà không từ biệt thêm một lần nữa sao?”

Cửu Vĩ Mạt Linh

Cửu Vĩ Mạt Linh Khi ngọn đèn mệnh của tỷ tỷ tắt đi, trong lòng ta đã dấy lên mối nghi hoặc. Bởi ta từng xem qua số mệnh của nàng, vốn phải trường mệnh bách tuế, phúc lộc song toàn. Vậy cớ sao vừa xuống núi chưa đầy mười năm, nàng đã lìa đời? Mãi cho đến khi ta rút k/iếm xuống núi, tận mắt thấy kẻ mà nàng đã gả. Hắn mang trong mình nội đan mà ta đã lưu lại để hộ thân cho tỷ tỷ. Ta giương k/iếm ngang họng hắn, chất vấn hắn: “Tỷ tỷ của ta, rốt cuộc chet như thế nào?” Đáp lại, là mấy cái ống đen ngòm chĩa thẳng vào trán ta. Nụ cười của tên nam nhân kia vừa châm biếm lại vừa đắc ý: “Thời thế đã đổi thay rồi.” Ta cũng bật cười, một k/iếm c/ắt đ/ứt cổ họng hắn. Thời thế đã đổi thay rồi, thì sao?

Hệ Thống Giám Sát Gian Lận

Hệ Thống Giám Sát Gian Lận Trước kỳ thi Đại học, tôi đã mơ thấy tương lai của mình. Cô em gái mà tôi luôn nương tựa vào đã bị bạn cùng lớp đánh tráo kết quả thi Đại học, suất tuyển thẳng bị c/ướp mất, thậm chí hồ sơ đăng ký nguyện vọng cũng bị thay đổi. Cuối tháng Bảy, em ấy ôm thư tuyệt mệnh, nh/ảy l/ầu t/ự t/ử. Thế nhưng, dư luận bị dập tắt chỉ trong vòng ba ngày, không còn một tiếng động nào. Lúc đó, tôi mới biết những người này đều được một cái gọi là hệ thống bảo vệ. Những việc con người không thể làm được như dự đoán điểm, thay đổi điểm số, sửa đổi nguyện vọng, hệ thống lại làm một cách dễ dàng. Tỉnh giấc, tôi cũng đã được liên kết với một hệ thống vô danh. 【Đây là vận mệnh ban đầu của các người, cô có cần tôi giúp không?】 “Cậu có thể thay đổi điểm thi Đại học không?” 【Không thể.】 “Cậu có thể mang lại cho ta tài sản, quyền lực lớn hơn không?” 【Không thể.】 “Cậu có thể sửa đổi nguyện vọng không?” 【Rất tiếc, cũng không thể.】 Tôi cười: “Vậy cậu có thể làm gì?” 【Nhưng tôi có thể khiến tất cả những khả năng trên biến mất—trong phạm vi tôi giám sát, gian lận vô hiệu, đặc quyền bị cấm.】

Em Chỉ Ôm Một Người

Em Chỉ Ôm Một Người Khi Lục Triệt từ chối phần cơm trưa tôi mang đến trong kiếp này, tôi liền biết — anh cũng đã trọng sinh rồi. Kiếp trước, chúng tôi là đôi vợ chồng khiến người ngoài ngưỡng mộ. Nhưng đằng sau cánh cửa, Lục Triệt chưa từng bước vào phòng tôi. Tôi từng nghĩ anh chỉ là người lạnh nhạt, ít nói. Mãi đến khi anh qua đời trong một vụ t//ai n//ạn, tôi mới biết — trong lòng anh, tôi là kẻ đã chia cắt anh với Bạch Nguyệt Quang của mình. “Kiều Niệm, nếu có thể, anh thà rằng chưa từng được em giúp đỡ.” Vì vậy, lần này, tôi dứt khoát mang hộp cơm đưa cho cậu bạn nghèo học giỏi nhất lớp. Nhìn ánh mắt cậu ta sáng rực, tôi cũng khẽ cười. Lục Triệt có Bạch Nguyệt Quang của anh, vậy kiếp này — tôi cũng sẽ có “người chưa từng nguôi được trong tim” của riêng mình.

Bạn Thân Của Quỷ

Em gái tôi nhảy lầu tự t/ử. Trong lễ tang, có người rải vài tờ giấy vàng vào trong quan tài của em, còn có một mảnh giấy nhỏ. Trên đó viết: “Tôi chỉ nói đùa thôi, không ngờ cậu thật sự nhảy lầu, ai bảo cậu ngu như vậy chứ, mấy tờ tiền giấy này coi như tiền mua m/ạng của cậu.” Một tháng sau, tôi trở thành giáo viên tiếng Anh mới của lớp em gái. Sau tiết học đầu tiên, tôi nhận được một mảnh giấy nhỏ. “Làm thầy mà như đ/ĩ.” Nét chữ giống hệt tờ giấy nhận được trong lễ tang của em gái.

Cô Bé Nhìn Thấy Màu Đỏ

Tôi có thể nhìn thấy cái ch .t của người khác. Từ khi còn biết nhận thức, thế giới trong mắt tôi chỉ có hai màu đen trắng. Chỉ những người sắp ch .t mới hiện lên màu đỏ. Bà nội ghét tôi xui xẻo, bảo tôi là s/ao c h/ổi. Sau khi tô/i lén ăn nửa quả trứng của em trai, bà n é/m tôi ra đầu làng, bắt tôi đi tìm mẹ. “Cứ đi dọc con đường này, người đầu tiên con gặp chính là mẹ con.” Trước khi mẹ biến thành ngôi sao, bà cũng đỏ rực như vậy. Thế là tôi cứ đi mãi. Nhìn thấy từ xa có người màu đỏ, tôi lập tức lao tới, ôm chặt lấy chân anh ta. “Mẹ.” Người đàn ông xăm kín cánh tay cười nhạt: “Mở to mắt ra nhìn cho kỹ, tôi là đàn ông.” Màu đỏ trên người anh dần nhạt đi. Tôi ôm chặt hơn, kiên quyết nói: “Mẹ nam.” Và từ ngày hôm đó, tôi thật sự có mẹ.

Tiết Lộ Thiên Cơ

Năm thứ ba bị đưa đến am đường cầu phúc, ta ngoài ý muốn đánh mất sự trong trắng. Đã vậy còn tạo ra cốt nh/ ụ/ c, mang thai ngoài ý muốn. Ta cứ ngỡ đây là cái bẫy do đích mẫu bày ra để dồn mình vào chỗ c/ h/ ết. Suốt ngày ta sống trong lo sợ hãi hùng, thậm chí đã định giả ch/ ế/ t để thoát thân. Nhưng ngay trước khi đi, ta bỗng nghe thấy tiếng lòng của đứa trẻ trong bụng: 【Ôi mẫu thân của con ơi! Người đừng có chạy lung tung được không, cha con là Hoàng đế đấy ạ! Ngoan ngoãn đợi người đến đón vào cung hưởng phúc không tốt sao?】 【Người mà chạy chuyến này, hai mẫu tử mình phải ăn rau cám khổ cực mười mấy năm trời, đúng là tự chuốc lấy khổ mà!】 【Chưa hết đâu, vị muội muội “tốt” của người còn mạo danh người để tiến cung, đẻ cho con một thằng đệ đệ để gây khó dễ, làm con tranh giành hoàng vị vất vả muốn chết…】 “Ai?!” Ta siết chặt cây nến trong tay, chút dũng khí định phóng hỏa giả chết vừa rồi tan biến sạch sành sanh. Bây giờ là nửa đêm, để tiện đường bỏ trốn, ta đã cố tình gây chuyện nên bị nhốt ở một viện nhỏ hẻo lánh trong am đường, dù có đốt nhà cũng không làm ai bị thương. Nhưng ta không ngờ được rằng, ở đây lại có quỷ? Ta vội vàng thắp sáng tất cả nến trong phòng, rồi cầm nến leo tót lên giường, lưng tựa sát vào tường mới miễn cưỡng tìm được chút cảm giác an toàn. “Yêu ma quỷ quái mau rời đi…” Ta nhắm mắt lẩm bẩm, căn phòng lại trở nên yên tĩnh. Đúng lúc ta vừa thả lỏng thì giọng nói kia lại vang lên. 【Ở đây làm gì có quỷ, sao mẫu thân tự nhiên lại sợ phát khiếp thế kia.】 【Sợ cũng tốt, ít nhất hôm nay người sẽ không phóng hỏa giả chết bỏ trốn nữa. Ngày mai là có thể gặp phụ hoàng rồi, chỉ cần phụ hoàng nhìn thấy mẫu thân, hai mẫu tử mình sẽ không phải sống cảnh khổ cực nữa.】 …

Ánh Dương Ngược Lối

Ánh Dương Ngược Lối Sau khi biết được nam chính đang âm thầm tài trợ cho nữ chính, tôi lấy hết can đảm tự ứng cử với anh ấy. “Cái đó… hay là anh cũng tài trợ cho em một chút đi? Em chỉ cần ăn một bữa mỗi ngày là được rồi.” Dòng bình luận chế giễu lập tức hiện lên: 【Nam chính tài trợ cho nữ chính vì anh ấy thích nữ chính, còn cô ta là cái thá gì?】 【Cứ là đồ của nữ chính, nữ phụ cái gì cũng muốn c/ướp! Nhưng c/ướp không được, chỉ có thể giả vờ đáng thương!】 【Đừng lo! Cô ta cũng không nhảy nhót được bao lâu nữa đâu, sắp bị đuổi học vì hãm hại nữ chính rồi!】 Đuổi học? Không thể nào! Tôi còn phải ăn no, còn phải thi đỗ đại học! Sau này, trong con hẻm nhỏ, tôi đã cứu nữ chính khỏi bị tống tiền. Phấn khích chạy đến chỗ nam chính để khoe công. “Hôm nay có thể thêm cho em một bữa nữa không? Em vừa dùng hết sạch sức lực rồi!”

Đánh hắn đi

Ta được gả cho Thái tử chỉ để xung hỉ cho lão Hoàng đế đang hấp hối. Ai ngờ xung hơi quá tay — vừa cưới xong, hôm sau người đã đi gặp tiên tổ.

Đánh hắn đi

Hiện đại
Tôi Dùng Level Max Tiếng Em Bé Để Thao Túng Cả Hào Môn

Hệ thống trọng sinh cho tôi chọn một ngôn ngữ, tôi đáp: tiếng Anh. Hệ thống: “Được, tiếng… em bé.” Vậy nên, khi nhìn thấy vị tổng tài bá đạo lừng danh trong giới hùng hồn tuyên bố sẽ tự mình nuôi dạy con, cuối cùng lại bị con trai khóc đến bó tay, còn tôi thì đứng trước một em bé đang gào to bảo “sợi chỉ trong tất móc vào ngón chân”, tôi rơi vào trầm tư sâu sắc. Tôi thẳng tay kéo phắt đôi tất của “tiểu bá tổng” xuống, mặc kệ ánh mắt không hài lòng của ông bố tổng tài, lộn ngược tất lại rồi xỏ vào cho cậu bé. Này, hết khóc luôn. Khoảnh khắc đó, trong mắt vị tổng tài, tôi gần như… là thần.

Chiêu Dương Công Chúa

Chiêu Dương Công Chúa Ngày ta cập kê, phụ hoàng mở yến tiệc, vì ta kén phu. Bắc Lương Vương thế tử mày kiếm sắc bén, Thừa tướng chi tử thanh lãnh tựa trích tiên. Ta chống cằm do dự nên chọn ai, bỗng trước mắt chợt hiện lên từng hàng chữ đen kỳ quái: 【Thật đau lòng cho muội bảo nhà ta, ca ca bỏ trốn với người khác, nàng chỉ đành nữ cải nam trang đến tham gia cái yến tiệc chọn phò mã công chúa vô vị này.】 【Tuy thế tử được công chúa chọn làm phò mã, nhưng trong lòng chàng chỉ có muội bảo nhà ta. Phát hiện muội bảo là nữ cải nam trang, chàng lập tức đi tìm công chúa xin từ hôn! 】 【Nói chung, công chúa tiện nhân kia sau này còn giở đủ trò, toan hãm hại muội bảo nhà ta! Nhưng ai bảo muội bảo tiểu thái dương của chúng ta được vạn người mê cơ chứ, ngoài thế tử, thừa tướng chi tử và thái tử đều thích nàng, hết lòng bảo vệ. Cuối cùng công chúa độc ác còn bị đưa đi hòa thân, chet th/ảm vô cùng… 】 Lòng ta chùng xuống, vô số ý niệm xẹt qua trong đầu. Liền sau đó, ta phất tay, chỉ thẳng vào người đứng ở góc điện, kẻ lạc lõng nhất. “Bổn cung chọn ‘hắn’.”

Xuân Đường Tẫn

Xuân Đường Tẫn Ngày Bùi Nghiên Hằng được phong Tể tướng, ta bị huynh trưởng hạ thuốc, đưa vào khuê phòng. Sau một đêm mặn nồng, Bùi Nghiên Hằng bị thiên hạ chỉ trích, bất đắc dĩ phải cưới ta về làm vợ. Sau này, đại tướng quân Tây Bắc đại thắng khải hoàn, cũng mang theo bạch nguyệt quang của Bùi Nghiên Hằng, Cố tam tiểu thư trở về. Khi thấy ta bế con trai cùng Bùi Nghiên Hằng xuất hiện, Cố tam tiểu thư lệ lóe lên, bỗng dưng tức giận mà thổ huyết rồi chet ngay tại chỗ. Từ đó về sau, Bùi Nghiên Hằng ngày đêm ngủ ở thư phòng, không còn gặp mặt ta cùng con trai. Tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc, nào ngờ ba năm sau đột nhiên bạo loạn xảy ra. Quân phản loạn lấy tính m/ạng ta và con trai ra uy hiếp, muốn Bùi Nghiên Hằng giao ra hổ phù được cất giấu phía sau bài vị của Cố tam tiểu thư. Thế nhưng, Bùi Nghiên Hằng lại lạnh nhạt đến mức chẳng buồn ngẩng đầu: “Hai m/ạng tiện, sao xứng đổi lấy bài vị của người ta yêu?” Lời vừa dứt, ta tận mắt chứng kiến con trai bị một k/iếm đ/âm xuyên ngực. Cuối cùng, không muốn bị làm nh/ục, ta đã c/ắn lưỡi t/ự v/ẫn. Khi tỉnh lại, ta đã trở về ngày Bùi Nghiên Hằng bái tướng. Nhìn bóng người bước vào khuê phòng, ta lôi huynh trưởng đã bị đ/ánh ngất lên giường, còn mình thì lật cửa sổ mà đi. Lần này, để hắn tự mình gả đi vậy!