Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Tranh Đấu Hậu Cung

Sau khi có điểm thi đại học, cả lớp nhận được một tin nhắn kỳ lạ. 【Dựa theo điểm số, chọn thân phận của bạn trong hậu cung Đại Ân: phi tần, cung nữ, thị vệ, thái giám…】 【Công lược hoàng đế thành công, có thể nhận thưởng hàng chục triệu, thất bại sẽ chết】 Mọi người đều tưởng là trò đùa. Hoa khôi lớp thích đọc cung đấu, tùy tiện chọn vị trí cao nhất – phi vị. Lớp trưởng chọn chức quan lớn nhất – thị vệ nhất đẳng trực ngự tiền. Tôi là thủ khoa của lớp, lại chọn thân phận thấp kém nhất — cung nữ tam đẳng. Hôm sau. Ngủ một giấc tỉnh dậy. Cả lớp đã ở trong hậu cung lộng lẫy của Đại Ân triều. Thân phận thành thật. Hoa khôi lớp rất đắc ý, được xe loan phượng đưa vào Dưỡng Tâm điện. Các bạn học ai nấy đều ngưỡng mộ: “Giải thưởng chắc về tay hoa khôi rồi.” “Sớm biết vậy, tụi mình cũng chọn làm phi…” “Giang Lê, cậu lỗ quá, điểm cao nhất mà chỉ chọn cung nữ.” Không ai biết. Tôi dùng toàn bộ điểm để đổi lấy một tin tức— Người đang ngồi trên Kim Loan điện kia, căn bản không phải là hoàng đế. Hoa khôi lớp… chỉ còn đường chết.

Lời gọi từ ma quỷ

Ba giờ sáng. Bạn cùng phòng đột nhiên nghe thấy bạn trai gọi cô ấy dưới lầu. Cô ấy đáp lại một tiếng, sáng hôm sau thì chết. Quản lý ký túc xá hoảng hốt, nói đó là ma con đến bắt hồn, tuyệt đối không được lên tiếng. Nhưng tối hôm đó, chính quản lý lại đứng dưới lầu gọi tôi: “Lạc Phân, chạy mau!”

Nhật Ký Nhà Trọ

Nhật Ký Nhà Trọ Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi cùng bạn trai con nhà giàu dọn vào căn nhà trọ nhỏ để khởi nghiệp. Tôi khởi nghiệp. Còn anh ấy theo tôi chịu khổ. Tôi bôn ba cả ngày, mệt mỏi quay về căn phòng chật hẹp. Anh luôn đón tôi bằng những bữa cơm thơm nức mùi canh nóng. Cuộc sống tuy khốn khó, nhưng cả hai đều cảm thấy hạnh phúc. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy dòng “bình luận bay” hiện lên trước mắt: 【Trời ơi, lúc này nam chính vẫn còn đang khởi nghiệp cùng bạn gái cũ, chả biết nữ chính khi nào mới xuất hiện nữa đây.】 【Nam chính vẫn còn trẻ quá, chẳng chịu đi con đường trải đầy hoa mà ba mẹ đã chuẩn bị, lại ở phòng trọ ăn mì gói với bạn gái cũ.】 【Không sao đâu, đợi bạn gái cũ thất bại trong khởi nghiệp, bắt đầu uống rư/ợu, đ/ánh đ/ập, rồi c/ắm s/ừng trước mặt anh ta đi, đến lúc đó anh ta sẽ ngoan ngoãn quay về kế thừa gia nghiệp thôi.】 【Nhưng mà công nhận, mùa hè, phòng trọ, làn da trần lấm tấm mồ hôi, cặp đôi vùi đầu “làm việc”, thật sự có cảm giác kích thích.】

Kinh Thánh Tình Yêu

Trong giới thiếu gia Bắc Kinh, anh ta là kiểu tình yêu thuần khiết như Plato. Nhưng tôi lại là kiểu thích “ăn thịt”. Mập mờ dây dưa suốt 3 tháng. Thế mà anh ta lại cùng một cô gái khác bước ra từ khách sạn. Tôi dứt khoát chặn liên lạc, đổi sang người khác để trêu ghẹo. Sau đó, anh ta ép tôi vào tủ, cắn rất dữ dội. “Cô thích nhịp nhanh đúng không? Thế này đủ chưa?”

Hình xăm trong thịt

Hàng xóm mang cho tôi một đĩa thịt hầm, trong đó có một miếng thịt có hình xăm. Tôi gom tất cả thịt lại, ráp thành một hình xăm cá chép bướm. Hình xăm này, tôi từng thấy trên người con dâu của bà hàng xóm. Sau khi báo cảnh sát và bà ta bị bắt, vì bà ấy bị suy tim nên nhận được sự tha thứ từ phía gia đình nạn nhân. “Bà ấy chỉ mê tín, tưởng làm thế có thể chữa bệnh.” Còn tổn thương mà 50 hộ dân trong khu này phải chịu thì không ai quan tâm sao? Bà ta thậm chí còn nói: “Mấy người sao mà nhạy cảm quá vậy?” …Bà ta tưởng cả khu này chỉ có mỗi mình bà là điên chắc?

Nghịch Lưu

Nghịch Lưu Vào ngày tôi về nước, Hoắc Quyết đã bỏ lại người vợ Tang Vãn Vãn đang lâm bệnh nằm liệt trên giường để đến đón tôi. Tại sân bay, ánh mắt anh ta sâu thẳm, nét mày như chứa đựng vô vàn tình ý. Còn cậu con trai Hoắc Tư Hàng ngước khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ non nớt: “Dì thật xinh đẹp, dì làm mẹ con nhé?” Phía sau bọn họ, Tang Vãn Vãn với khuôn mặt xanh xao, biểu cảm hoang mang, thân hình chao đảo như sắp đổ gục. Tôi nhếch mép cười mà như không cười, cúi người xuống: “Nhưng nhóc con à, cô thích mẹ con, để cô làm bố con được không?”

Nghịch Lưu

Hiện đại
Cưới Nhầm Lại Thành Đúng

Triệu Khê Hành cầu thân với tỷ tỷ ta ba lần đều bị cự tuyệt.Lần thứ ba hắn vừa rời khỏi phủ, ta liền leo lên đầu tường gọi với theo:“Tướng quân, không bằng cưới ta đi? Ta rất dễ cưới đó!”Hắn thoáng ngẩn người, ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, sau lại mím môi, ôn hòa từ chối.Chẳng ngờ đến tiệc yến đầu xuân, ta cùng hắn bất ngờ chạm mặt nơi hành lang vắng.Tướng quân sắc mặt ửng đỏ, hơi thở dồn dập, thanh âm khàn đặc như bị lửa nung:“Giúp ta… một chút…”Ta giật mình lùi lại, vội vàng xua tay:“Nam nữ thụ thụ bất thân, huống hồ tiểu nữ vẫn chưa xuất giá, đâu thể tùy tiện gần gũi nam nhân.”“Tính mạng tướng quân tuy quý, nhưng danh tiết của tiểu nữ lại càng không thể xem nhẹ.”Ta lại đảo mắt một vòng, vờ như chợt nhớ ra:“A, hình như Trường công chúa đang tìm ngài khắp nơi, chi bằng để ta đi mời người đến giúp.”Hắn bước chân lảo đảo, gắng gượng đứng vững, cắn răng trầm giọng:“Ta cưới nàng! Như vậy được chưa?”Ta lập tức tiến lên, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay hắn, giọng đầy chân thành:“Tướng quân sớm nói như vậy chẳng phải tốt hơn sao? Ngài xem, mồ hôi ra đầy trán rồi, để ta giúp ngài điều khí.”Ánh mắt hắn thoáng sửng sốt, hàng mi run rẩy, nghẹn lời nói:“Ngay… ngay tại đây sao? Có… có cần tìm nơi kín đáo hơn chăng…”Ta mỉm cười:“Không cần đâu, nơi này là được rồi.”Vừa nói, ta vừa tháo dải lưng, kiễng chân lên, tay nhẹ nhàng đặt lên huyệt nhân trung của hắn.Tướng quân khẽ rùng mình, như đã chấp nhận số mệnh, khép mắt lại, chậm rãi cúi người xuống:“Được… nàng chớ hối hận…”

Công Chúa Muốn Đoạn Nghĩa Phu Thê

Công Chúa Muốn Đoạn Nghĩa Phu Thê Tin phò mã nuôi tình nhân bên ngoài là do quản gia Lão Chu run rẩy báo cho ta biết. Lúc nói, mồ hôi trên trán ông ấy đã sắp nhỏ thành giọt. Khi đó ta đang vò đầu bứt tai đối mặt với sổ sách trong tay, nghe xong chỉ “ừ” một tiếng. Lão Chu tưởng ta chưa nghe rõ, vội nhắc lại: “Điện hạ, phò mã gia nuôi một cô nương ở thành Tây.” Ta đặt bút xuống, day trán: “Xinh không?” Lão Chu ngẩn người, hiển nhiên không ngờ ta lại hỏi vậy. “Lão nô… lão nô không biết…” Ta phất tay bảo ông lui ra, tiếp tục rà soát chi tiêu của xưởng thêu tháng trước. Mãi đến khi tính xong khoản cuối cùng, ta mới nhớ ra chuyện này. “Xuân Đào,” ta gọi nha hoàn thân cận, “chuẩn bị kiệu, đến thành Tây.” Xuân Đào tròn mắt: “Công chúa, người sẽ không phải là muốn…” …

Lấy Danh Tội Lỗi, Trả Bằng Cả Địa Ngục

Lấy Danh Tội Lỗi, Trả Bằng Cả Địa Ngục Ngày phát hiện Chu Trầm ng/oại t ì.nh, tôi bụng bầu 8 tháng, trực tiếp đến tận nhà con giáp thứ mười ba. Có lẽ cô ta nhìn ra ý định “ăn vạ” của tôi, liền vội vã giơ cây lau nhà lên giữ khoảng cách. Nhưng lúc đó tôi đã chẳng còn lý trí nào nữa, cầm thùng sơn tạt thẳng vào người cô ta, sau đó vẽ lên tường tám chữ thật to: “Không biết xấu hổ, biết có vợ vẫn chen.” Chữ “không” còn viết nhầm thành “liếm”. Và thế là — tôi bị mời về đồn công an. Các anh công an thấy cái bụng to tướng của tôi thì không nỡ mạnh tay. Thật ra đừng nói họ, đến tôi còn chẳng biết phải xử sao với mình. Tám tháng rồi. Mọi thứ gần như đã ngã ngũ. Chu Trầm cũng chẳng thèm giả vờ nữa, chỉ chờ tôi sinh xong là ép tôi ra đi tay trắng. Tôi cũng từng nghĩ mình bị dồn đến đường cùng rồi. Ai ngờ, cái bụng tám tháng này… Lại chính là lá chắn vững chắc nhất đời tôi sau này.

Cháu Gái Trà Xanh Của Chú Út

Cháu Gái Trà Xanh Của Chú Út Trong bữa tiệc gia đình dịp Trung thu, lúc tôi vừa ngồi xuống, chú út tiện tay vặn giúp tôi một chai nước. Chưa kịp cảm ơn, bạn gái của chú – chị Linh Nhi – bỗng cười khẩy, giọng châm chọc vang lên: “Có lúc em cũng diễn thật đó.” “Bự chảng như vậy rồi mà mở không nổi chai nước, còn làm bộ làm tịch như bé cưng chờ chú út chăm sóc. Đừng tưởng ai cũng không nhìn ra em đang mượn danh cháu gái để chơi trò tình cảm mờ ám với chú ấy nha.” Tôi bất lực giơ cổ tay phải còn băng bó lên, nhẹ giọng: “Em bị thương, không tiện dùng lực thôi ạ.” Nhưng chị ta càng khinh thường ra mặt: “Tôi với chú út sắp đính hôn rồi. Cho dù em có ✂️ tay ch .t trước mặt ảnh, ảnh cũng chẳng thèm nhìn đâu.”

10 đồng hay mạng sống

「Cho em 10 tỷ, hoặc mỗi phút cho em 10 đồng, em chọn cái nào?」 Cửa sổ bật lên kỳ quái này đột ngột chiếm hết màn hình máy tính của tôi. “Đây là câu hỏi ngu ngốc gì thế, tất nhiên chọn 10 tỷ rồi.” Lão Châu ngồi đối diện cười khẩy. Ngón trỏ tôi lơ lửng trên bàn phím. “Đinh”—một tiếng, tôi chọn bên phải, cái lựa chọn trông có vẻ ngu ngốc kia. Đúng 12 giờ đêm, điện thoại tôi bất ngờ nhận được một tin nhắn ngân hàng. “Tài khoản thẻ ghi nợ XXXX của bạn đã nhận được (chuyển khoản ngày) 4.800 Nhân dân tệ vào ngày 25 tháng 4, số dư sau giao dịch là 4.825 Nhân dân tệ.” Cùng lúc đó, màn hình khoá điện thoại hiện lên: 【Thời gian sinh tồn +480 phút】 Hôm sau, chỗ ngồi của lão Châu trống trơn. Phòng nhân sự nói hắn “chủ động nghỉ việc”. Nhưng tôi hình như đã hiểu điều gì đó.

Khoảnh Khắc Anh Quên Em

Khoảnh Khắc Anh Quên Em Ngay khoảnh khắc tấm biển quảng cáo khổng lồ rơi xuống, vị hôn phu của tôi theo bản năng lao tới bảo vệ em gái cùng cha khác mẹ. Chỉ khi chắc chắn cô ấy an toàn tuyệt đối, Tạ Diễn Thần mới bàng hoàng nhớ đến tôi: “Dĩ Nhiên… xin lỗi. Ninh Ninh… từng cứu mạng anh.” Ánh mắt tôi dõi theo bóng lưng thiếu niên vừa cứu tôi xong liền xoay người rời đi. Thân hình thẳng tắp, kiêu hùng như tùng xanh nơi đỉnh tuyết sơn. Máu đỏ tươi theo cánh tay cậu chảy xuống, loang lổ từng giọt. “Anh nói đúng.” Tạ Diễn Thần lập tức ngẩng đầu, giọng run run: “Em… không trách anh sao?” Tôi khẽ cong môi, ánh mắt bình thản, giọng nói nhẹ như gió thoảng: “Ân cứu mạng, đổi lại là em, em cũng sẽ làm như vậy.”