Danh sách truyện hot gần đây
Năm thứ ba bị đưa đến am đường cầu phúc, ta ngoài ý muốn đánh mất sự trong trắng. Đã vậy còn tạo ra cốt nh/ ụ/ c, mang thai ngoài ý muốn. Ta cứ ngỡ đây là cái bẫy do đích mẫu bày ra để dồn mình vào chỗ c/ h/ ết. Suốt ngày ta sống trong lo sợ hãi hùng, thậm chí đã định giả ch/ ế/ t để thoát thân. Nhưng ngay trước khi đi, ta bỗng nghe thấy tiếng lòng của đứa trẻ trong bụng: 【Ôi mẫu thân của con ơi! Người đừng có chạy lung tung được không, cha con là Hoàng đế đấy ạ! Ngoan ngoãn đợi người đến đón vào cung hưởng phúc không tốt sao?】 【Người mà chạy chuyến này, hai mẫu tử mình phải ăn rau cám khổ cực mười mấy năm trời, đúng là tự chuốc lấy khổ mà!】 【Chưa hết đâu, vị muội muội “tốt” của người còn mạo danh người để tiến cung, đẻ cho con một thằng đệ đệ để gây khó dễ, làm con tranh giành hoàng vị vất vả muốn chết…】 “Ai?!” Ta siết chặt cây nến trong tay, chút dũng khí định phóng hỏa giả chết vừa rồi tan biến sạch sành sanh. Bây giờ là nửa đêm, để tiện đường bỏ trốn, ta đã cố tình gây chuyện nên bị nhốt ở một viện nhỏ hẻo lánh trong am đường, dù có đốt nhà cũng không làm ai bị thương. Nhưng ta không ngờ được rằng, ở đây lại có quỷ? Ta vội vàng thắp sáng tất cả nến trong phòng, rồi cầm nến leo tót lên giường, lưng tựa sát vào tường mới miễn cưỡng tìm được chút cảm giác an toàn. “Yêu ma quỷ quái mau rời đi…” Ta nhắm mắt lẩm bẩm, căn phòng lại trở nên yên tĩnh. Đúng lúc ta vừa thả lỏng thì giọng nói kia lại vang lên. 【Ở đây làm gì có quỷ, sao mẫu thân tự nhiên lại sợ phát khiếp thế kia.】 【Sợ cũng tốt, ít nhất hôm nay người sẽ không phóng hỏa giả chết bỏ trốn nữa. Ngày mai là có thể gặp phụ hoàng rồi, chỉ cần phụ hoàng nhìn thấy mẫu thân, hai mẫu tử mình sẽ không phải sống cảnh khổ cực nữa.】 …
Hóa Ra, Anh Chỉ Đợi Tôi Chủ Động Tôi đã thầm yêu vị hôn phu của chị gái suốt 4 năm. Trong lễ đính hôn của họ, chị lại… biến mất. Tôi lấy hết can đảm bước đến, khẽ kéo vạt áo của Thịnh Dương: “Em cũng họ Nguyễn, nếu được… để em làm vị hôn thê của anh, được không?” Anh cúi xuống nhìn tôi, bật cười đầy hứng thú: “Em gái à, vị hôn thê của anh thì phải hôn, phải ôm đấy, em làm được không?” Tôi mím môi, gật đầu: “Được.” Sau khi kết hôn, nhìn người đàn ông đang cần mẫn giặt đồ cho mình, tôi nói nhỏ: “Em cảm thấy… anh đã có âm mưu từ lâu rồi.” Thịnh Dương ngẩng lên: “Bảo bối à, thông minh lắm.”
Tôi có thể nhìn thấy cái ch .t của người khác. Từ khi còn biết nhận thức, thế giới trong mắt tôi chỉ có hai màu đen trắng. Chỉ những người sắp ch .t mới hiện lên màu đỏ. Bà nội ghét tôi xui xẻo, bảo tôi là s/ao c h/ổi. Sau khi tô/i lén ăn nửa quả trứng của em trai, bà n é/m tôi ra đầu làng, bắt tôi đi tìm mẹ. “Cứ đi dọc con đường này, người đầu tiên con gặp chính là mẹ con.” Trước khi mẹ biến thành ngôi sao, bà cũng đỏ rực như vậy. Thế là tôi cứ đi mãi. Nhìn thấy từ xa có người màu đỏ, tôi lập tức lao tới, ôm chặt lấy chân anh ta. “Mẹ.” Người đàn ông xăm kín cánh tay cười nhạt: “Mở to mắt ra nhìn cho kỹ, tôi là đàn ông.” Màu đỏ trên người anh dần nhạt đi. Tôi ôm chặt hơn, kiên quyết nói: “Mẹ nam.” Và từ ngày hôm đó, tôi thật sự có mẹ.
Góc Nhỏ Của An An Tôi là một Beta, vừa mới xuất viện tâm thần. Một cặp đôi điên khùng đã dụ tôi đi, đóng vai cha mẹ tôi, chơi trò gia đình hạnh phúc. Tôi còn tưởng mình chỉ là một phần trong trò play của bọn họ, nào ngờ lại bị hai người ghen tuông bao vây ở giữa, nguy hiểm hỏi tôi một câu: “Bé cưng, con thích ba hơn, hay là thích mẹ hơn?”
Ánh Dương Ngược Lối Sau khi biết được nam chính đang âm thầm tài trợ cho nữ chính, tôi lấy hết can đảm tự ứng cử với anh ấy. “Cái đó… hay là anh cũng tài trợ cho em một chút đi? Em chỉ cần ăn một bữa mỗi ngày là được rồi.” Dòng bình luận chế giễu lập tức hiện lên: 【Nam chính tài trợ cho nữ chính vì anh ấy thích nữ chính, còn cô ta là cái thá gì?】 【Cứ là đồ của nữ chính, nữ phụ cái gì cũng muốn c/ướp! Nhưng c/ướp không được, chỉ có thể giả vờ đáng thương!】 【Đừng lo! Cô ta cũng không nhảy nhót được bao lâu nữa đâu, sắp bị đuổi học vì hãm hại nữ chính rồi!】 Đuổi học? Không thể nào! Tôi còn phải ăn no, còn phải thi đỗ đại học! Sau này, trong con hẻm nhỏ, tôi đã cứu nữ chính khỏi bị tống tiền. Phấn khích chạy đến chỗ nam chính để khoe công. “Hôm nay có thể thêm cho em một bữa nữa không? Em vừa dùng hết sạch sức lực rồi!”
Tôi u ám, tùy hứng, dục vọng chiếm hữu cực mạnh. Đồng dưỡng phu của tôi cười với người khác sao? Về nhà quỳ trước ghế sofa, kẹp giữa hai chân tôi mà quay mặt vào tường tự kiểm điểm. Không báo cáo kịp thời sao? Khi hôn tôi cố ý cắn chặt khuyên lưỡi của anh ấy không buông. Tôi cứ tưởng giữa chúng tôi là hai bên tình nguyện. Cho đến khi anh ấy say rượu: “Tôi hận em! Hận em chặt đứt mọi quan hệ xã giao của tôi, khiến trong sinh mệnh tôi từ đầu đến cuối chỉ có một mình em!” “Tôi hận em! Ngay cả nhiệt độ cơ thể và nhịp tim của tôi em cũng muốn khống chế!” “Tôi hận em! Tại sao lúc nào cũng dụ dỗ tôi, không màng thời gian, không màng hoàn cảnh! Từ sau khi chúng ta ở phòng dụng cụ của đội bóng chuyền… mỗi lần tôi bước vào đều sẽ nhớ đến ngày hôm đó! Cầu thang cũng vậy, phòng sách cũng vậy, cả lớp học cũng vậy! Em đã biến tôi thành một kẻ hạ lưu, bẩn thỉu, ghê tởm!” “Tôi không phải con chó nhỏ của em!” Vậy được, tôi thả anh ấy đi. Nhưng không bao lâu sau, anh ấy lại tự mình dắt dây xích quay về, quỳ trước mặt tôi: “Gâu.”
Ba Điều Kiện Của Dượng Năm mẹ tôi mất, mẹ kế sinh một cặp song sinh, một trai một gái. Ba tôi hiếm hoi nở nụ cười với tôi: “Mày đừng đi học nữa, ở nhà chăm sóc em trai đi.” Tôi khổ sở van xin, ít nhất hãy để tôi học xong cấp hai. Nhưng ông ta lại nh/ốt tôi trong nhà: “Con gái học hành có ích gì! Hoặc là vào nhà máy, hoặc là lấy chồng!” Cùng đường, tôi cạy khóa trốn đến nhà dì. Dượng với vẻ mặt hung dữ, chặn cửa: “Muốn tao nuôi mày ăn học, mày phải làm ba điều.” “Đậu vào trường cấp ba trọng điểm.” “Trước ba mươi tuổi không được có bạn trai, càng không được kết hôn.” “Và nữa, tiền của tao là cho mày vay, sau này đi làm phải trả gấp đôi!” Từ ngày đó, tôi chuyển đến ở gác xép nhà dì. Có lần tôi thi trượt, dượng say khướt kéo tôi không buông: “Mộng Lan, mày có phải đang yêu không…”
“Con xem đi, trong tủ quần áo hoàn toàn không có thứ gì đáng sợ cả, đúng không?” Mẹ kiểm tra kỹ tủ quần áo của tôi xong thì nói. “Vâng, mẹ.” — Tôi nói dối, bởi vì tôi phát hiện ra, nốt ruồi vốn ở bên phải mặt bà, giờ lại ở bên trái. Mẹ hài lòng rời khỏi phòng, lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi. Tôi mở ra tờ giấy vừa tìm thấy trong tủ quần áo: “Cẩn thận với người nhà của con.”
Công Chúa Thật Rộng Lượng! Phò mã lạnh lùng ta nuôi dưỡng bao năm đã dẫn về một nữ nhân xuyên không. Hắn ôm ấp nàng ta, giọng điệu cương quyết: “Ta đã dùng chiến công cầu được sự đồng ý của Hoàng thượng, sẽ nạp Nhu nhi vào phòng, xin Công chúa hãy rộng lượng.” Cô gái công lược cũng nhẹ cắn vành môi mỏng, nước mắt chực trào trong mắt: “Trưởng công chúa, A Bùi không còn là nam sủng ngài nuôi dưỡng nữa, ngài không thể không cho chàng ấy tự do nạp thiếp!” Ta gật đầu, làm một thủ thế: “Ban hình phạt nấu chín, cả hai cùng đem đi cho chó ăn đi.” Yên tâm đi, ta rộng lượng lắm. Nuôi không thuần thục không sao cả. Nấu chín là được.
Quận Chúa Không Khó Phu quân xuất chinh trước khi đi, lại cố tình mang theo một nha hoàn. Vì để giữ công bằng. Ngày hôm sau, ta liền thu nhận một tiểu tư tuấn tú vào phủ. Ba năm sau, phu quân khải hoàn trở về, nha hoàn kia đã thành thiếp thất. “Phu nhân, để báo ân cứu mạng của Thư Oanh, ta đã nạp nàng làm thiếp. Mong quận chúa đừng để bụng.” Ta khẽ cười lạnh, gọi tiểu tư tuấn tú bước ra. “Phu quân, năm ấy phủ ta xảy ra hỏa hoạn, may có Ngọc lang cứu giúp, ta đã nhận chàng làm nghĩa đệ rồi.”
Ta là một thái y trong hoàng cung. Hoàng đế ngồi trên ngôi cao, sở hữu hậu cung ba ngàn mỹ nữ nhưng lại chẳng hề có lấy một mụn con. Đêm nọ, ta được bí mật truyền vào cung để bắt mạch cho người. Không bắt mạch thì thôi, vừa bắt mạch xong, ta liền phát hiện ra người bị vô sinh. Nhìn bóng hình mơ hồ của hoàng đế sau tấm rèm ảo, cuối cùng ta cũng hiểu vì sao năm xưa gia gia lại nói rằng, thái y thực chất là một nghề vô cùng nguy hiểm. Giờ phút này, nếu ta nói thật, e rằng sẽ bị ban cho cái chết; còn nếu nói dối, kết cục có lẽ cũng chẳng khác gì. Tiến thoái lưỡng nan, đằng nào cũng là một con đường chết! Ngay lúc ấy, trong đầu ta chợt lóe lên một kế. “Long thể của Hoàng thượng vốn không có gì đáng ngại. Có chăng là do long khí quá thịnh, nữ tử phàm trần khó lòng chịu đựng nổi.” Ngày hôm sau, Hoàng đế liền cho giải tán toàn bộ hậu cung. Người còn mỹ miều tuyên bố rằng, nữ tử bình thường không xứng ở bên cạnh trẫm. Thế nhưng, lời đồn đại từ miệng kẻ khác truyền ra lại là: “Hoàng thượng vì Tiết thái y mà giải tán hậu cung!” Ta: ??? Liên quan quái gì đến ta?
Ra khỏi cục dân chính, Lâu Thừa ném cho tôi một tấm thẻ năm trăm vạn. “Ba năm qua em ngoan ngoãn, biết điều, đây xem như là phần thưởng. Em keo kiệt như thế, nhiêu đây chắc đủ xài cả đời rồi. Còn nữa, tuy đúng là tôi rất có sức hút, nhưng đừng ôm ấp hy vọng gì nữa. Ly hôn rồi là chấm dứt, đừng giở trò gì, vô dụng thôi, hiểu chưa?” Tôi lặng lẽ gật đầu quay đi: “Hiểu rồi.” Thấy tôi không nói gì thêm, anh ta theo sát: “Không có gì muốn nói với tôi à?” Tôi đang vội đặt phòng, lắc đầu: “Không có.” Anh ta khẽ hắng giọng: “Dù sao cũng từng là vợ chồng, em yếu đuối thế, tôi cho em thêm một công việc. Em học chuyên ngành gì?” Quán bar, hội quán, mấy chỗ ăn chơi đều hiện “đặt chỗ thành công”. Tôi còn đang gọi thêm mười nam mẫu trẻ cùng năm CV giọng thụ non trẻ vào nhóm. Bận tối mắt, tôi hờ hững đáp: “Biểu diễn.”