Danh sách truyện hot gần đây
Tôi và cô bạn thân cùng xuyên không về thời cổ đại, cả hai đều trở thành phi tần không được sủng ái của Hoàng đế. Chúng tôi buồn chán nên khắp nơi tìm thú vui. Cô bạn thân quấn lấy một chàng thị vệ tuấn tú, còn tôi thì mê mẩn một tiểu thái giám trắng trẻo, hay mắc cỡ. Ngày bị Thái hậu phát hiện, chiếc yếm của bạn tôi còn đang vắt trên thắt lưng của tên “cuồng đồ”, ánh mắt cô ấy thì mơ màng. “Tiêu, Tiêu tướng quân?” Thái hậu hoảng hốt lùi lại mấy bước, rồi lại va phải tôi và tiểu thái giám đang ăn mặc xộc xệch. “Bệ, bệ hạ?” Cả người tôi cứng đờ, trơ mắt nhìn tiểu thái giám vốn luôn e thẹn kia lại nâng cằm tôi lên, cười như không cười: “Sao không tiếp tục nữa, Quý phi nương nương?”
Linh Vật Của Công Ty Tôi là linh vật của công ty. Để giữ tôi lại, ông chủ đã đặc biệt tạo ra một vị trí nhàn rỗi mới cho tôi. Nhưng rồi, một người sếp mới từ đâu đến, một kẻ theo chủ nghĩa duy vật. Hắn không thể chịu được cảnh tôi nhàn rỗi, lại còn thèm muốn vị trí của tôi. Nhân lúc ông chủ đang ở trong núi sâu bế quan thiền định, mất liên lạc, hắn dùng đủ mọi cách để ép tôi rời đi, cốt là để cô bồ nhí của hắn vào công ty thay thế vị trí của tôi. Từ việc đi làm linh hoạt mỗi ngày, tôi phải làm việc từ 9 giờ sáng đến 10 giờ tối, cuộc sống khổ không kể xiết. Ban đầu, tôi định nghiến răng chịu đựng cho đến khi ông chủ quay về để xử lý hắn. Nhưng không ngờ, vào đúng ngày trước khi ông chủ trở lại, hắn lại công khai thông báo trên mạng nội bộ của công ty, chỉ trích tôi đi vệ sinh quá 5 phút, lớn tiếng phê phán tôi lười biếng, lơ là công việc, mắng tôi một trận té tát. Thật quá đáng, tôi tức đến mức xin nghỉ việc ngay tại chỗ, rồi sau đó quay đầu vào làm cho công ty đối thủ đang trên bờ vực phá sản mà ông chủ của tôi sắp mua lại….
Sau Khi Trở Thành Nhân Viên Chăm Sóc Động Vật Sau khi tôi rút khỏi giới giải trí, tôi xin vào làm nhân viên chăm sóc động vật ở một sở thú. Từ ngày đó, tôi bỗng nhiên phát hiện mình có một năng lực đặc biệt – nghe hiểu được tiếng động vật. Ví dụ như con hổ trong chuồng cứ gào lên suốt ngày: “Đói quá đói quá đói quá!” Hươu cao cổ thì lặp đi lặp lại trong đầu: “Cao nữa cao nữa cao nữa đi!” Còn bọn cá vàng ở khu thủy cung thỉnh thoảng lại triết học lên: “Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?” Riêng con sếu đầu đỏ có ngoại hình cực kỳ xuất sắc kia thì vừa liếc người đời bằng ánh mắt khinh bỉ, vừa đánh giá đầy phán xét: “Hôm nay có người nhìn đồng chí Tiểu Ôn đến mấy chục lần. Có vợ rồi còn lả lơi như vậy, mong Tiểu Ôn đừng bị lừa.” Tôi – tên thật là Ôn Vị Hi – chỉ biết cười khổ: “…Cảm ơn nhé, anh Hạc.” Có lần, một chú chó nhỏ lảng vảng trong vườn thú ba ngày không chịu về. Tôi nhìn vào những gì nó nghĩ rồi tự tìm đến đúng địa chỉ, đích thân đưa nó về nhà. Chủ nhân cảm động muốn rơi nước mắt, không hiểu vì sao tôi làm được. Tôi chỉ hỏi một câu: “Nó là chó đực đúng không ạ?” Chủ vui vẻ đáp: “Đúng rồi, giống fox rất đẹp trai đấy!” Tôi: “…” Tôi nào dám nói là chú chó ấy vì trót phải lòng một em cáo trong vườn thú nên mới không chịu về nhà đâu… Về sau, có một chương trình du lịch chọn vườn thú làm địa điểm quay. Các ngôi sao nổi tiếng vây quanh một chú cá voi trắng đang dập dềnh trên mặt nước, lo lắng bàn tán. Tôi chỉ đứng bên cười gượng: “Thôi kệ nó đi… nó đang… nghiến răng đấy.”
Năm tôi mắc chứng hưng cảm nghiêm trọng nhất, cha mẹ ruột tìm đến tận cửa. Họ nói tôi mới là thiên kim thật bị bế nhầm. “Con đã chịu khổ suốt 19 năm, là ba mẹ có lỗi với con.” Bình luận bay loạn trên màn hình. 【Chịu khổ 19 năm cái gì, cô ta đánh cả giám thị, ngoài trường thì đấm đầu vàng.】 【Giữa chừng còn túm tóc đầu gấu trường kéo không thương tiếc.】 【Chó trong trường đi chậm còn ăn hai cú đá.】 Ba mẹ lại nói. “Lần này đến là để đón con về, nhưng… trong nhà còn có một chị gái.” Bình luận lại dậy sóng. 【Chị gái gì chứ, chẳng phải là thiên kim giả sao?】 【Thiên kim thật và giả sắp đánh nhau rồi à?】 【Không đánh nổi đâu, thiên kim giả bị tự kỷ mà.】 【Còn là thể chất khóc không kiểm soát.】
Tạ Thần căm ghét nhất là kẻ đào mỏ, vì thế anh giấu đi thân phận thật, bắt đầu yêu tôi – một nữ sinh nghèo. Đúng như anh mong muốn, tôi ngoan ngoãn, chăm chỉ, chưa từng đòi hỏi một món quà nào. Cho đến khi vì tiền phẫu thuật của mẹ, tôi chạy khắp nơi vay mượn, đi làm thêm, rồi tình cờ chạm mặt anh trong một hội sở cao cấp, mới biết được thân phận thật sự của anh. Tôi chẳng còn để ý đến gì khác. Chỉ thấp giọng, khúm núm cầu xin anh cho tôi mượn mười vạn cứu gấp. Anh lại lạnh lùng chế giễu, mỉa mai: “Anh còn tưởng em khác người, thì ra lý do đào mỏ ngày càng cao minh.” Thế nhưng ngay sau đó, anh lại quay sang vì cô thanh mai mà đốt mười vạn pháo hoa mừng sinh nhật một đêm. Tôi nuốt ngược vị đắng nơi cổ họng, lặng lẽ rời đi, không từ mà biệt. Lần gặp lại, tôi đã trở thành nữ minh tinh sắp bước vào hàng tân nhất tuyến. Lúc đó, tôi và cô thanh mai của anh đang cạnh tranh để giành vai nữ chính trong một dự án phim lớn. Anh đỏ hoe mắt, ngăn tôi lại giữa đường. Trong ánh nhìn cuồng loạn xen lẫn khẩn cầu thấp hèn, anh nghẹn giọng: “Quay về bên anh đi.” “Lần này, bất kể em muốn gì… anh đều sẽ bù đắp cho em.”
Cưới Nhầm Nhiệm vụ thất bại, trước khi bị x/óa tôi hỏi hệ thống: “Bây giờ tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?” “Được.” Tôi chậm rãi cởi đồ, đứng trước mặt Lục Kính Diệu. “Xin lỗi, đã lừa anh, thực ra em là con gái.” Lục Kính Diệu trợn mắt nhìn. Anh cũng thật tội nghiệp, đấu với nhau mấy năm trời mới biết kẻ thù truyền kiếp lại là con gái. Trong ánh mắt kinh ngạc của anh, tôi an tâm nhắm mắt, đón chờ c/ái c/h/ết. Nhưng tôi không ch/ết — tôi lại một lần nữa trở về thế giới này. Hệ thống xin lỗi rồi nói: “Khi cô ch/ết, tiến độ nhiệm vụ bỗng dưng tăng vọt, để bù đắp cho cô, cho cô cơ hội hồi sinh.” “Giờ thân phận của cô là một quả phụ nhà giàu, chồng không về nhà, tiền tiêu thoải mái loại đó.” Tôi gật đầu: “Tốt đấy, cuộc sống mơ ước. À, chồng không về nhà của tôi tên gì?” “Lục Kính Diệu.”
Tôi bắt gặp dáng vẻ say rượu mất kiểm soát của vị học thần cao lãnh, sợ đến mức nuốt ngược lá thư tỏ tình vào bụng. Người tôi thầm mến – bông hoa trên núi cao ấy – thế mà lại biến thành một con rắn đen nhỏ! Còn không ngừng chui rúc vào lòng tôi! “Tôi… tôi sợ rắn…” Tôi run như cầy sấy, cầu xin anh tha cho mình, hôm nay thực sự không thích hợp để tỏ tình. Anh ấm ức cuộn cái đuôi lại, hơi thở nóng rực, nhưng làn da lại lạnh lẽo rùng mình. “Đừng sợ, tôi không phải rắn.” “… Thật sao?” “Không tin thì em chạm thử đi.” Sau một đêm hỗn loạn, cuối cùng tôi cũng tin. Lục Kỳ Dã quả thực không phải rắn. Mà là trăn.
Tôi đã tự đào m/ộ của mình lên. Tôi bị bạn thân hại chet, nhưng bố mẹ tôi lại nhận cô ta làm con gái nuôi. Bạn trai tôi cũng sắp kết hôn với cô ta. Tôi phải tạo ra tín hiệu gì đó, để những người ngu ngốc này phát hiện ra tôi chet oan.
Hoàng Hậu Lại Muốn Bỏ Trốn Ta là kỹ nữ được cả kinh thành hâm mộ. Chỉ bởi dung mạo ta có bảy phần tương tự Thái tử phi, nên đêm đầu tiên treo bảng, liền có kẻ một xuất ngàn vàng mà chuộc đi. Ôm lấy bạc nặng trĩu trong lòng, ngồi trên kiệu nhỏ, ta vừa phấn khởi vừa thấp thỏm. Trong bụng thầm hạ quyết tâm: Dẫu cho kim chủ là lão đầu sáu mươi tuổi, ta cũng sẽ tình ý chan chứa mà hầu hạ. Chỉ cần đổi lấy thân khế, nắm được tự do, thì chuyện gì ta cũng có thể làm! Thế nhưng, khi đối diện với kẻ đi/ên trong ngục thất, y ti/ểu tiện thất thủ, thần trí hoang mang, ta liền quay lưng toan rút lui. Xin thứ cho ta… vẫn là quá đề cao bản thân rồi!
Lưng Ổn Không Anh? Có người tung ảnh đ/ồ/i t/r/ụ/y bịa đặt chuyện tôi với anh trai kế. Tôi lập tức gửi cho bạn thân để cùng “thưởng thức”. 【Mau xem! Tư thế này chắc có thể khiến cái lưng già của Cố Luật Vi phế luôn rồi!】 Bạn thân im lặng. Nửa tiếng sau, tôi mới phát hiện mình đã gửi nhầm tin nhắn cho… anh trai kế. Đang định chữa cháy thì anh ấy nhắn lại. 【Cũng tạm.】 Tôi: ??? Cũng tạm? Là tư thế cũng tạm, hay cái lưng cũng tạm vậy trời???
Tôi livestream xem bói, có một người phụ nữ nhờ tôi xem giúp con gái bà ta và ngôi trường mới. Tôi bấm ngón tay tính toán: “Con bé không qua nổi ngày thứ ba sau khi nhập học, khuyên nên cho nó nghỉ học.” Học sinh của trường đó thi nhau tức giận, mắng tôi phá hoại tương lai người khác. Người phụ nữ không tin, quay đầu liền đưa con đến trường. Tôi bị tố cáo rồi bị khóa tài khoản. Đã không tin thì tôi cũng đành chịu. Đã mắng tôi rồi thì sau này đừng mong tôi cứu nữa nhé.
Ông trùm giới kinh thành có bạch nguyệt quang trở về. Anh ta bỏ dở cả hội nghị quốc tế, nôn nóng đi đón. Mọi người đều nói bọn họ sắp kết hôn rồi. Là con chim hoàng yến hiểu chuyện nhất bên cạnh ông trùm, tôi dứt khoát cuỗm tiền bỏ trốn. Trước khi ra nước ngoài, tôi gửi tin nhắn cho anh ta để từ biệt: 【Tôi sắp ra nước ngoài rồi, tạm biệt.】 Kết quả lại lỡ tay gõ chữ “nước” thành “quốc”. Quay đầu đã bị một đám người áo đen chặn lại ở sân bay. Người cầm đầu nghiến răng nghiến lợi. “Em bây giờ, chơi bời lắm nhỉ?”