Danh sách truyện hot gần đây
Công Chúa Thật Rộng Lượng! Phò mã lạnh lùng ta nuôi dưỡng bao năm đã dẫn về một nữ nhân xuyên không. Hắn ôm ấp nàng ta, giọng điệu cương quyết: “Ta đã dùng chiến công cầu được sự đồng ý của Hoàng thượng, sẽ nạp Nhu nhi vào phòng, xin Công chúa hãy rộng lượng.” Cô gái công lược cũng nhẹ cắn vành môi mỏng, nước mắt chực trào trong mắt: “Trưởng công chúa, A Bùi không còn là nam sủng ngài nuôi dưỡng nữa, ngài không thể không cho chàng ấy tự do nạp thiếp!” Ta gật đầu, làm một thủ thế: “Ban hình phạt nấu chín, cả hai cùng đem đi cho chó ăn đi.” Yên tâm đi, ta rộng lượng lắm. Nuôi không thuần thục không sao cả. Nấu chín là được.
Quận Chúa Không Khó Phu quân xuất chinh trước khi đi, lại cố tình mang theo một nha hoàn. Vì để giữ công bằng. Ngày hôm sau, ta liền thu nhận một tiểu tư tuấn tú vào phủ. Ba năm sau, phu quân khải hoàn trở về, nha hoàn kia đã thành thiếp thất. “Phu nhân, để báo ân cứu mạng của Thư Oanh, ta đã nạp nàng làm thiếp. Mong quận chúa đừng để bụng.” Ta khẽ cười lạnh, gọi tiểu tư tuấn tú bước ra. “Phu quân, năm ấy phủ ta xảy ra hỏa hoạn, may có Ngọc lang cứu giúp, ta đã nhận chàng làm nghĩa đệ rồi.”
Ta là một thái y trong hoàng cung. Hoàng đế ngồi trên ngôi cao, sở hữu hậu cung ba ngàn mỹ nữ nhưng lại chẳng hề có lấy một mụn con. Đêm nọ, ta được bí mật truyền vào cung để bắt mạch cho người. Không bắt mạch thì thôi, vừa bắt mạch xong, ta liền phát hiện ra người bị vô sinh. Nhìn bóng hình mơ hồ của hoàng đế sau tấm rèm ảo, cuối cùng ta cũng hiểu vì sao năm xưa gia gia lại nói rằng, thái y thực chất là một nghề vô cùng nguy hiểm. Giờ phút này, nếu ta nói thật, e rằng sẽ bị ban cho cái chết; còn nếu nói dối, kết cục có lẽ cũng chẳng khác gì. Tiến thoái lưỡng nan, đằng nào cũng là một con đường chết! Ngay lúc ấy, trong đầu ta chợt lóe lên một kế. “Long thể của Hoàng thượng vốn không có gì đáng ngại. Có chăng là do long khí quá thịnh, nữ tử phàm trần khó lòng chịu đựng nổi.” Ngày hôm sau, Hoàng đế liền cho giải tán toàn bộ hậu cung. Người còn mỹ miều tuyên bố rằng, nữ tử bình thường không xứng ở bên cạnh trẫm. Thế nhưng, lời đồn đại từ miệng kẻ khác truyền ra lại là: “Hoàng thượng vì Tiết thái y mà giải tán hậu cung!” Ta: ??? Liên quan quái gì đến ta?
Ra khỏi cục dân chính, Lâu Thừa ném cho tôi một tấm thẻ năm trăm vạn. “Ba năm qua em ngoan ngoãn, biết điều, đây xem như là phần thưởng. Em keo kiệt như thế, nhiêu đây chắc đủ xài cả đời rồi. Còn nữa, tuy đúng là tôi rất có sức hút, nhưng đừng ôm ấp hy vọng gì nữa. Ly hôn rồi là chấm dứt, đừng giở trò gì, vô dụng thôi, hiểu chưa?” Tôi lặng lẽ gật đầu quay đi: “Hiểu rồi.” Thấy tôi không nói gì thêm, anh ta theo sát: “Không có gì muốn nói với tôi à?” Tôi đang vội đặt phòng, lắc đầu: “Không có.” Anh ta khẽ hắng giọng: “Dù sao cũng từng là vợ chồng, em yếu đuối thế, tôi cho em thêm một công việc. Em học chuyên ngành gì?” Quán bar, hội quán, mấy chỗ ăn chơi đều hiện “đặt chỗ thành công”. Tôi còn đang gọi thêm mười nam mẫu trẻ cùng năm CV giọng thụ non trẻ vào nhóm. Bận tối mắt, tôi hờ hững đáp: “Biểu diễn.”
“Anh và vợ mình kết hôn đã sáu năm, mà đến giờ vẫn chưa nói cho cô ấy biết anh là Tổng giám đốc của tập đoàn An Thị sao?” Tôi đứng lặng ngoài cửa phòng khám, cánh cửa chỉ khép hờ. Bên trong, bác sĩ Trần – người vừa khám cho tôi nửa tiếng trước – đang nói chuyện điện thoại. Chưa kịp hoàn hồn, một giọng nói quen thuộc đến rợn người vang lên từ loa ngoài. “Không cần thiết phải nói. Cô ta đã lấy được danh phận vợ tôi, tôi tuyệt đối không cho phép cô ta được hưởng sự giàu sang từ nhà họ An.” Là chồng tôi – An Diễn Bạch.
Trang Cuối Di Chúc Tại buổi công bố di chúc của ông nội nhà họ Cố, chồng tôi – ảnh đế nổi tiếng Cố Hoài An – đang nắm chặt tay tôi đầy âu yếm, diễn vai người chồng tốt tiêu chuẩn đến từng chi tiết. Anh ta tưởng rằng chỉ cần tôi được thừa kế gia sản, thì một nửa khối tài sản đó sẽ nghiễm nhiên thuộc về mình. Luật sư vừa định mở lời, thì cánh cửa lớn bỗng bị đẩy mạnh. Một ngôi sao nữ đang nổi – người tình trong mộng năm nào của anh ta – bụng bầu vượt mặt, lao thẳng vào phòng. “Tôi đang mang thai trưởng tôn của nhà họ Cố! Tài sản này, tôi nhất định phải có phần!” Ánh mắt Cố Hoài An thoáng lướt qua một tia đắc ý khó giấu. Cả nhà sững sờ nhìn tôi, ai cũng nghĩ tôi sẽ phát điên vì cú sốc. Nhưng tôi lại mỉm cười. Bởi vì tôi đã sống lại một lần. Tôi biết rất rõ, trang cuối cùng trong bản di chúc của ông nội… viết gì.
Sau khi nhà họ Tần phá sản, Tần Hạ chen chúc cùng tôi suốt sáu năm trong căn phòng thuê. Tôi điên cuồng làm thêm kiếm tiền, còn anh thì ở nhà giặt đồ nấu cơm. Ngoan đến mức chẳng giống thiếu gia nhà giàu chút nào. Sau đó, bố anh ấy phất lên trở lại, từ nước ngoài quay về, đưa tôi mười triệu để cảm ơn. Tôi vui hí hửng nhét Tần Hạ vào ghế sau chiếc Rolls-Royce. Lờ đi đôi mắt u tối sâu thẳm của anh, phất tay tạm biệt. “Thiếu gia Tần đã chịu khổ cùng tôi sáu năm rồi, giờ phát đạt rồi, bảo trọng nhé!” Nửa đêm, tôi ôm chiếc thẻ vàng chìm vào giấc mộng. Bỗng cảm giác eo bị siết lại, rồi rơi vào một vòng tay ấm áp. Hơi thở quen thuộc phả xuống bên tai. “Chị, một triệu đã mua chuộc được chị rồi. Thế chị đã ngủ với tôi hơn một năm, khoản này tính sao đây?”
Hoài Thuỷ Thác Vị hôn phu của ta, Cố Hoài Tự, đã mất đi ký ức. Điều đầu tiên hắn làm sau khi tỉnh lại là đòi hủy hôn ước với ta. Song, thân phận ta là công chúa, nếu hắn hủy hôn phải chịu ba mươi roi. Cố Hoài Tự chịu xong đòn, thân thể t/àn t/ạ, hơi thở th/oi th/óp. Trong lúc th/ảm h/ại nhất, hắn lại nhìn thấy ta đang đứng quan sát. Hắn gắng gượng bò dậy, nói với Cố lão gia, vị Tể tướng tam triều của Cố gia: “Tổ phụ, hình như con đã nhất kiến chung tình rồi.” “Đứa ngốc, đó chính là vị hôn thê cũ mà con sống chet đòi hủy hôn đấy.”
Vào đúng ngày kỷ niệm kết hôn, người chồng quân nhân chẳng biết lãng mạn của tôi lại dạy con trai nói một câu tiếng Nga với người tình cũ ngay trước mặt tôi: “Солнышко моё — cô là mặt trời của bố.” Anh ta chắc mẩm tôi – một đứa con gái quê mùa lên thành phố – chẳng thể nào hiểu nổi. Nhưng anh ta không hề biết, ông ngoại tôi từng là phiên dịch viên cấp cao thời viện trợ Liên Xô. Tối hôm đó, tôi ôm bụng bầu, đập thẳng bản ly hôn đã ký sẵn lên bàn. “Đại tá Cố, cái gọi là quân hôn này — tôi không phục vụ nữa!”
Từ thời cấp ba chưa từng nhìn tôi đến một lần, cậu lớp trưởng lạnh nhạt đó lại biến thành ông chủ của Tập đoàn Châu thị – người mà cả giới thương trường tranh nhau muốn gặp. Để thuận lợi lấy được dự án, tôi toan tính dùng mỹ nhân kế. Nhưng nghe đồn bây giờ anh ta là người siêu lạnh lùng, khó tính và cực kỳ khó đối phó. Tôi còn chưa làm được gì, đang nghĩ xem phải ra tay thế nào, lại vô tình chạm phải một chỗ trên người anh ta cứng như đá khiến tay tôi đau nhói. Người đàn ông khẽ cười lạnh, cà vạt nơi cổ quấn lấy cổ tay tôi: “Tổng tiểu thư Thẩm, thủ đoạn của cô thật là cao tay.”
Tham Linh Anh trai tôi là Hạ Tuế An, một ngôi sao lưu lượng đã hết thời. Theo đúng quỹ đạo, anh ấy sẽ cùng bạn thân tham gia một chương trình thực tế về tâm linh. Sau đó, vì người bạn kia gặp t/ai n/ạn qua đời ngay trong chương trình, anh tôi bị dư luận bủa vây, ép đến mức phải nh/ảy l/ầu t/ự s/át với cái danh “kẻ hại chet bạn thân”. Khi vừa được đón về nhà, tôi nhìn luồng khí vận đen kịt như mực trên đỉnh đầu anh mình, vừa nhai kẹo mút vừa nói: “Con cũng muốn tham gia chương trình đó.” Trước khi ghi hình. Ông anh vốn dĩ nhát gan của tôi vỗ ngực bảo đảm: “Yên tâm, anh sẽ bảo vệ em!” Chú ca sĩ trung niên ngồi bên trái thì an ủi: “Không sao đâu, chú chẳng tin mấy cái chuyện thần thánh này đâu, mấy người đàn ông tụi chú sẽ đứng mũi chịu sào cho.” Cô nàng trưởng nhóm nhạc nữ bên phải thì lạnh lùng tiếp lời: “Tôi không sợ ma, nếu cô hãi quá thì cứ đứng sau lưng tôi là được.” Sau khi vào chương trình. Tôi thong dong rảo bước dẫn đầu, đám q/uỷ thật trong cái show tâm linh này đều đang run cầm cập vì sợ hãi. Nhưng đám khách mời đi phía sau cũng run lẩy bẩy không kém, họ túm chặt lấy tay tôi run giọng hỏi: “Sao chị cứ thấy ở đây lạnh lẽo thế nào ấy, Tiểu Hoan à, chắc là không có chuyện gì đâu nhỉ…?” Ngọn lửa trong mắt tôi chợt lóe lên rồi biến mất, nụ cười vẫn thản nhiên như thường: “Vâng, không sao đâu ạ.” Anh trai ngơ ngác hỏi tôi: “Hình như anh vừa nghe thấy tiếng động gì lạ lắm.” “Không có gì đâu.” Tôi khẽ phủi tro bụi của lá bùa vừa ch/áy hết trên đầu ngón tay: “Đừng sợ.”
Áo Chàm Xanh Biếc Ta vốn là con gái nhà tử tế. Phụ thân ta thuở trẻ là đồng sinh duy nhất trong làng, lại có dung mạo tuấn tú, được trưởng thôn nôn nóng gả con gái cho. Chỉ tiếc, sau đó cha ta mãi không đỗ tú tài. Năm ta 10 tuổi, trời như nổi đi/ên. Mưa lớn rơi rả rích suốt nửa năm. Lúa thóc ngập úng, cỏ tranh mốc meo, nước sông dâng cao. Ba mẫu ruộng nhỏ chẳng thu được hạt nào, nhà chẳng đủ cơm ăn, đừng nói đến chuyện để cha tiếp tục học hành thi cử. Mẹ ta vì vậy mà đại cãi một trận với cha. Đống nồi niêu xoong chảo cuối cùng trong nhà bị bà đập v/ỡ tan tành.