Danh sách truyện hot gần đây
Đại Tiểu Thư Của Riêng Anh Là tiểu thư giới Thượng Hải như tôi, sau khi kết hôn nửa năm, trời sập rồi. Tôi vậy mà lại là thiên kim giả bị bế nhầm? Càng thảm hơn là, ông chồng tôi cưỡng ép có được, ngày nào cũng nghĩ cách ly hôn với tôi. Anh ta cà khịa liên tục trong nhóm anh em: 【Sao tôi lại xui thế này, cưới phải một tổ tông sống thích khóc, yếu ớt muốn chết!】 【Nếu không phải cô ta cưỡng ép chiếm đoạt, ai thèm cưới cô ta! Ai thèm chiều cô ta!】 Tôi không còn gan tiếp tục làm loạn nữa, sợ anh ta thật sự ly hôn, nên bắt đầu trở nên cẩn thận từng chút. Vậy mà anh ta lại vỡ trận trong nhóm. 【Anh em ơi, vợ tôi đột nhiên không làm loạn nữa, có phải bên ngoài có người rồi không?】 【Tất cả lăn ra đây bày mưu cho tôi, tôi sắp điên mẹ rồi a a a!】 【Toang rồi, vợ tôi hình như thật sự bị chó hoang tha đi rồi……】
Thanh Từ Bất Khứ Ngày ta khải hoàn trở về, ca kỹ năm xưa ta từng cứu giúp lại dùng thân chặn giữa đường. Nàng ta cầm miếng ngọc bội của ta, khóc lóc th/ảm thiết rằng: “Tướng quân! Nô gia biết thân phận thấp hèn, vốn chẳng xứng làm thê tử của Tướng quân, nhưng người đã hứa hẹn trọn đời, nay lại khiến nô gia mang thai, sao có thể phủi tay không nhận cho đành!” Lời ấy thốt ra, cả kinh thành đều chấn động. Đại tướng quân nổi giận lôi đình tại chỗ, mắng ta coi thường quân kỷ, làm hại nữ tử nhà lành. Ông ta hạ lệnh b/ắt gi/am ta vào ng/ục, tước đi quyền vào cung nhận thưởng. Nhưng đêm ấy, Hoàng đế lại lặng lẽ cải trang tiến vào phòng gi/am của ta. “Con gái yêu của trẫm ơi, sao đi quân doanh một chuyến, con lại có bản lĩnh khiến nữ tử mang thai thế này?”
Tôi tên là Vu Thập Tam, giới tính nữ, năm nay mười hai tuổi, là bà đồng nhảy hầu trong làng. Người già trẻ lớn bé trong phạm vi mười dặm quanh đây đều kính cẩn gọi tôi một tiếng Bà Cửu. Dưới điện Diêm La và dưới trướng Thành Hoàng, tôi xếp hạng thứ chín, Chung Quỳ, Thôi Giác, Ngưu Đầu, Mã Diện, Hắc Bạch Vô Thường đều là anh của tôi. Hôm đó có một người phụ nữ quỳ trước cửa nhà tôi, cầu xin tôi cứu mạng. Con gái bà ta đ/iên rồi. Cô ấy muốn kết hôn với một con chó đen to lớn.
Đừng Để Sự Dịu Dàng Trở Nên Muộn Màng Sau khi bị quốc gia phân phối cho tôi một cặp anh em thú nhân làm bạn đời. Mỗi tối, tôi đều chuẩn bị hai ly sữa. Anh trai tính tình lạnh nhạt, nhưng luôn lễ phép nhận lấy, dịu giọng nói cảm ơn. Còn em trai thì nóng nảy, thường xuyên làm vỡ cốc, lớn tiếng quát nạt tôi. Tôi vẫn luôn tự cho rằng mình đối xử công bằng, “bưng nước” vô cùng hoàn hảo. Cho đến khi bạn thân tình cờ nhìn thấy, cô ấy do dự một lúc rồi nói: “Cậu không thấy sao? Cách cậu bưng nước như vậy… thực ra rất bất công với người ngoan hơn.” Tôi suy nghĩ suốt cả ngày, cuối cùng nhận ra bạn mình nói đúng. Tối hôm đó. Tôi từ trong bếp đi ra, trên tay chỉ có một ly sữa.
Ta sinh ra đã lãnh đạm, không giỏi giao tiếp. Năm ta tám tuổi, phụ thân nói với mẫu thân rằng di mẫu đã mang thai cốt nhục của ông. Ông muốn nạp nàng làm bình thê. Mẫu thân khóc lắc đầu. Ta liền hạ dược vào chén trà của di mẫu, một xác hai mạng. Ta tưởng mẫu thân sẽ vui mừng. Nào ngờ bà đánh ta suốt một ngày. Mắng ta máu lạnh vô tình, chẳng khác gì cái người cha đã chết kia của ta. Ta không nói gì. Nửa đêm trèo lên giường của họ, dùng đoản đao áp vào cổ phụ thân để thử từng phân một. Đáng tiếc mẫu thân tỉnh giấc, giữ chặt tay ta, giữ lại cho phụ thân một mạng. Từ đó về sau, họ rất ít khi nói chuyện trước mặt ta. Sau này ta xuất giá. Ba năm sau phu quân và thứ muội nảy sinh tư tình, chuyện vỡ lở ngay trước mặt ta. Hắn nói: “Ta đã hứa với Tranh Tranh, đời này kiếp này chỉ có một đôi, dẫu có làm quỷ cũng không ai chia rẽ được chúng ta.” Chén trà trong tay mẫu thân đột nhiên rơi xuống đất. Phản ứng đầu tiên của bà là hoảng sợ nhìn ta. Còn ta nâng chén rượu, mỉm cười ôn hòa: “Vậy thì cứ theo ý phu quân.” Ngay khoảnh khắc sau, ta rút kiếm của thị vệ, chém thẳng xuống người hắn.
Tôi thích Lục Hoài Thâm lớn hơn tôi chín tuổi, vất vả lắm mới nhờ liên hôn thương nghiệp mà gả cho anh. Nhưng Lục Hoài Thâm nổi tiếng là đóa hoa trên đỉnh núi tuyết, trước mọi màn trêu ghẹo của tôi vẫn thản nhiên không chút rung động. Tôi cuối cùng cũng theo đuổi đến mệt mỏi, quyết định buông tay, đi quán bar gọi nam mẫu giải khuây. Đối diện với lời trêu chọc của bạn bè: “Hôm nay sao không còn xoay quanh Lục Hoài Thâm nhà cậu nữa?” Tôi một tay ôm một cậu trai mười tám tuổi đẹp trai. “Tôi nghĩ thông rồi, anh ấy sao có thể thơm bằng mấy em trai chứ? Đàn ông già đúng là không được.” Không ngờ ngay tối hôm đó, tôi bị Lục Hoài Thâm ép xuống giường. Trong giọng nói của người đàn ông tràn đầy nguy hiểm: “Không được chỗ nào? Hử? Ngoan nào, ở đây? Hay là ở đây?” Tôi khóc đến đỏ hoe mắt: “Hu hu hu, tư thế này, không được.”
Em gái tàn tật của tôi bị làm nhục đến chết thê thảm. Ba ngày sau, hiệu trưởng trường chuyên biệt ra đầu thú, còn ba mẹ tôi thì bận rộn lo chuyện cưới âm cho con bé. Còn tôi thì nhận được hết tin nhắn chửi rủa này đến tin khác. “Một đứa tàn tật gây ra bao nhiêu chuyện, không biết tự trọng, dâm đãng lại còn vu khống người ta. Giờ hiệu trưởng bị bắt, bao nhiêu gia đình mất chỗ dựa, sao nó không chết sớm đi cho rồi.” “Muốn người ta giúp thì chỉ biết nói mồm, chẳng chịu làm gì à?” “Đồ sao chổi, vu khống người ta xong lại chết đi như thế — đến một câu xin lỗi cũng không có.” Tôi nghiến răng, từng tin một mà trả lời: “Mấy người nói đúng. Tôi sẽ đưa nó đến tận nơi, đích thân xin lỗi.” Ngay lúc đó, bên cạnh tôi, sợi chỉ khâu miệng của em gái bỗng đứt ra, miệng nó há lớn như đang nói “Được.”
Người Phụ Nữ Trong Mộng Tôi nhờ cô bạn thân thử giúp váy phù dâu, kết quả cô ta lại mặc thẳng thành váy cô dâu. Sáng ngày cưới, bạn thân và bạn trai tôi quần áo xộc xệch bước ra từ cùng một căn phòng. Nhân viên phục vụ ch//ết sững. Bố mẹ tôi khóc lóc thảm thiết. Bạn trai áy náy tiến tới, ôm lấy tôi. Tôi không làm ầm ĩ, cũng không khóc lóc, tại chỗ hào phóng tuyên bố: sẽ nhường luôn hôn lễ này cho bọn họ. Bạn thân đắc ý ra mặt,nhưng cô ta đâu biết Ngay lúc nãy, khi bạn trai ôm tôi,miếng ngọc hộ mệnh bà nội để lại cho tôi… đã n//ổ tung. Bà tôi từng nói: Ngọc vỡ, là thay người chắn tai. Là đại tai nạn.
Thiên Kim Nữ Tướng Quân Tại tiệc khánh công, con gái của chính địch khóc lóc kể lể ta đã hủy hoại sự trong trắng của nàng ta. Cha ta cuống quýt lỡ lời: “Bệ hạ, con trai của thần thực chất là nữ nhi!” Thái tử bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Phụ hoàng, kẻ hắn hủy hoại chính là thân thể của nhi thần!” … Kiếp trước ta chính là kết thúc như thế đấy. Trọng sinh trở lại, ta nhanh chân quỳ xuống đất: “Thần nhận tội! Là thần làm! Thần lập tức cưới nàng vào cửa! Đảm bảo chịu trách nhiệm đến cùng!” Cả điện im phăng phắc. Bàn tay cầm chén rượu của Thái tử khựng lại giữa không trung.
Đích Trưởng Tử Bị Tráo Đổi Ngày sinh con, ta phát hiện ngoại thất Lâm Uyển Uyển đã tráo đổi con của ả với con của ta. Ta thưởng cho bà đỡ biết chuyện ba ngàn lượng bạc, lệnh cho bà ta giữ kín miệng. Đứa con của ngoại thất dưới gối ta trở thành đích trưởng tử của Hầu phủ, được gia tộc dốc lòng bồi dưỡng. Mười tám tuổi đã đỗ Thám hoa, phong thái như chi lan ngọc thụ, cực kỳ được thánh quyến. Mà con trai ta, hễ chút là bị Lâm Uyển Uyển đ/ánh đ/ập tàn nhẫn, đến miếng ăn cũng bị hà khắc, vóc dáng thấp bé gầy gò. Lại bị cố tình dụ dỗ đến sòng bạc cùng chốn lầu xanh, nhiễm đầy thói hư tật xấu, tuổi độ trăng tròn đã vì phạm sự mà phải chịu hình xăm chàm lên mặt. Ngày sắc phong Thế tử, Lâm Uyển Uyển chặn đường Thám hoa lang trước cửa Hầu phủ, lệ rơi lã chã: “Đứa con bị đ/ánh c/ắp của ta ơi, ta mới chính là người mẹ mệnh khổ của con!” Ta cười một cách điềm nhiên: “Lâm Uyển Uyển, ta đợi ngươi dẫn x/ác tới cửa đã lâu rồi.”
Đích Trưởng Tử Bị Tráo Đổi Ngày sinh con, ta phát hiện ngoại thất Lâm Uyển Uyển đã tráo đổi con của ả với con của ta. Ta thưởng cho bà đỡ biết chuyện ba ngàn lượng bạc, lệnh cho bà ta giữ kín miệng. Đứa con của ngoại thất dưới gối ta trở thành đích trưởng tử của Hầu phủ, được gia tộc dốc lòng bồi dưỡng. Mười tám tuổi đã đỗ Thám hoa, phong thái như chi lan ngọc thụ, cực kỳ được thánh quyến. Mà con trai ta, hễ chút là bị Lâm Uyển Uyển đ/ánh đ/ập tàn nhẫn, đến miếng ăn cũng bị hà khắc, vóc dáng thấp bé gầy gò. Lại bị cố tình dụ dỗ đến sòng bạc cùng chốn lầu xanh, nhiễm đầy thói hư tật xấu, tuổi độ trăng tròn đã vì phạm sự mà phải chịu hình xăm chàm lên mặt. Ngày sắc phong Thế tử, Lâm Uyển Uyển chặn đường Thám hoa lang trước cửa Hầu phủ, lệ rơi lã chã: “Đứa con bị đ/ánh c/ắp của ta ơi, ta mới chính là người mẹ mệnh khổ của con!” Ta cười một cách điềm nhiên: “Lâm Uyển Uyển, ta đợi ngươi dẫn x/ác tới cửa đã lâu rồi.”
Bạn Trai Cũ Lạnh Mặt Giặt Quần Lót Tôi và bạn trai cũ đã quay lại với nhau. Ngay trong ngày hôm đó, tôi đã lướt thấy một bài đăng có ảnh đại diện trông rất quen mắt. “Có cách nào trả thù con gái cặn bã không?” Hội hóng hớt vừa nghe thấy liền ùa vào: “Chuyện gì vậy, kể kỹ đi.” Chủ bài đăng: “Trước đó cô ta đá tôi, chỉ vì tôi hay ghen, không đủ rộng lượng, tuy bây giờ bọn tôi đã quay lại với nhau, nhưng thật ra tôi đã sớm không còn yêu cô ta nữa.” “Tôi thề lần này nhất định phải trả thù cô ta thật đàng hoàng, để cô ta tự mình nếm trải nỗi đau khi chân thành bị phụ bạc!” Nhìn cư dân mạng bình luận sôi nổi. Tôi tiện tay mở khung chat với Nhan Trạch Uyên. “Hết tiền rồi, chuyển cho tôi hai vạn để tiêu đi.” “Chuyển khoản: 100000” Chú chó nhỏ miệng cứng lòng mềm hay ghen: “Bảo bối tiêu đủ không? Không đủ thì lại tìm anh nhé~”