Danh sách truyện hot gần đây
Tôi lấy một kẻ hiếp dâm. Sau khi cưới, tôi luôn giữ đúng bổn phận làm vợ, mãi mãi chỉ tẩy trang sau khi hắn ngủ và luôn trang điểm xong trước khi hắn tỉnh. Chồng tôi livestream khoe khoang, nói rằng phụ nữ phải có ý thức như thế. Có một dòng bình luận cảnh báo hắn: 【Chạy mau đi, chỉ có xác da mới trang điểm nửa đêm, xác da càng mục thì lớp trang càng dày, lúc thay da ăn thịt người cũng không còn xa đâu!】 Tôi che mặt cười quái dị. Ôi chao, quên che khuyết điểm, vết bầm xác hiện ra mất rồi.
Kiều Sủng Cảng Thành Cậu ấm tài phiệt Cảng Thành mê những mỹ nhân mặc sườn xám. Dáng người tôi cân đối, mặc sườn xám thì vô cùng xinh đẹp. Sau khi nhà phá sản, tôi bị đưa sang Cảng Thành để gán nợ. Nhưng cậu ấm Chu gia lại cực kỳ ghét tôi, đến mặt còn chẳng buồn gặp, chỉ gửi tin nhắn bảo tôi tự biết khó mà rút lui: 【Tôi đã có người trong lòng, đừng phí thời gian ở tôi.】 Đúng lúc đó, trợ lý đưa tôi tập hồ sơ về người mà Chu Dực thích. Nhìn tấm ảnh cô gái cười rạng rỡ trong bộ sườn xám, tôi hơi sững lại. Đó chính là tôi hồi năm đại học, khi mặc sườn xám cách tân đi du lịch ở Cảng Thành, bị ai đó tình cờ chụp được.
Chồng tôi ngoài ý muốn lăn xuống cầu thang, trí nhớ hỗn loạn, cho rằng tôi là chị dâu của anh. Tôi cố ý trêu chọc anh, nói anh còn một thân phận khác là tình nhân tôi bao nuôi. Anh tin và sụp đổ. Trên bàn ăn, anh nghiêm nghị tuyên bố từ nay sẽ giữ khoảng cách với tôi. “Tiểu tam là biểu hiện của tam quan bất chính, tôi không phải loại đàn ông không biết xấu hổ như vậy.” Tôi vén mái tóc chướng mắt ra sau tai, “Nghe không rõ, anh nói gì?” Anh hơi ngừng thở, “Đúng là thủ đoạn cao tay…” Chiều hôm đó, liền thấy anh ngồi xổm ở góc tường điên cuồng tìm kiếm bằng điện thoại. 【Làm tiểu tam của chị dâu có bị trời đánh không?】 【Mười cách nói rằng làm tiểu tam không đồng nghĩa với tam quan bất chính.】 【Người ta nói sắc tàn tình phai, tôi trẻ hơn anh trai năm tuổi, chị dâu có khả năng yêu tôi không?】 ? Giỏi thật, đây là đang tự thuyết phục chính mình à.
Tứ Tiểu Thư Tạ Gia Ta đang định cúi xuống đỡ đứa bé ăn mày co ro nơi góc phố thì mấy hàng chữ đỏ chói lòa bỗng hiện ra trước mắt: 【Đại tiểu thư, đừng cứu hắn!】 【Hắn là một tên sói mắt trắng! Tiếp cận người chỉ để lừa tiền đi cứu thanh mai của hắn!】 【Ôi, tên nam chính này, rõ ràng là nhờ đại tiểu thư mà thăng quan tiến chức, cuối cùng lại lấy oán báo ân, làm tan nát trái tim của người.】 Thì ra là vậy… Ta khẽ khựng lại, đôi mắt bình lặng nhìn thẳng vào thiếu niên trước mặt, rồi cất tiếng dịu dàng: “Ngươi đến vì muốn cứu m/ạng người sao?” “Nếu vậy, ta sẽ cho ngươi thêm chút bạc nữa.”
Ta nhập cung đã mười năm, đến nay vẫn chỉ là một Quý nhân không được sủng ái.Không tranh sủng, cũng chẳng có bản lĩnh giữ con ruột bên mình, đành thuận theo dòng nước mà lựa phe phái, chỉ cầu giữ được tính mạng.Quý phi thất thế bị phế, lúc mọi người đều tranh nhau giẫm đạp, ta cũng bị ép phải bắt nạt Tam hoàng tử của nàng.Thế nhưng chốn hậu cung này, từ xưa đến nay đều là người khác bắt nạt ta, ta nào biết làm sao để bắt nạt ai.Ta gãi đầu, đành lấy bánh táo đỏ tự tay làm đưa cho Tam hoàng tử, nói:“Ngươi chỉ xứng ăn thứ điểm tâm hạ đẳng này!”Tam hoàng tử mới chín tuổi, nắm chặt miếng bánh, lặng lẽ đứng dưới bóng cây, ánh mắt đen nhánh nhìn ta chằm chằm thật lâu, tựa như đã nhìn thấu cái dáng vẻ yếu đuối chỉ biết phô trương thanh thế của ta.Mà bắt nạt Tam hoàng tử… lại hóa ra là đúng.
Sau Khi Thái tử Cha Nghe Thấy Tiếng Lòng Tôi xuyên thành con của nữ phụ phản diện. Mẫu thân tôi là Thái tử phi của Đông cung, đấu với nữ chính suốt mười năm, cuối cùng bị phế, chết thảm trong lãnh cung. Còn nữ chính thì từ một sủng thiếp ở Đông cung leo lên hậu vị, hưởng vinh hoa cả đời. Để bảo vệ hai mẹ con, tôi chỉ còn cách dốc hết sức mình giúp mẫu thân đấu cung. Nhưng… sao vị Thái tử cha của tôi lại có gì đó không đúng lắm? …
Tôi livestream giám định bảo vật, bất ngờ kết nối với một tiểu sinh đỉnh lưu trong giới giải trí. Trên màn hình hiện lên một bàn tay già nua khô quắt, hắn bảo tôi đoán niên đại. Tôi khẽ nhíu mày. “Xác khô ngàn năm!” Tiểu sinh cười ngặt nghẽo: “Cô đang nói cái gì vậy, đây là bà nội tôi mà!” Tôi nghiêm mặt. “Xác khô bảy ngày thay da một lần, sau bảy ngày sẽ liên tục giết bảy người. Đêm nay là đêm cuối cùng rồi — anh mau chạy đi!”
Mộng Tỉnh Tình Tan Ta là một ngỗ tác, có thể khiến người chet “mở miệng”. Vì có công kh/ám ngh/iệm t/ử th/i làm rõ nguyên nhân cái chet của Thái tử, rửa sạch tội danh cho Ninh vương Cố Diệp, ta được ban hôn cho chàng. Bảy năm sau, Cố Diệp lên ngôi, phong ta làm Hoàng hậu. Nhưng trong đại điển phong hậu, cả gia đình ta, bốn mươi bảy người, lại hóa thành những x/ác chet đẫm m/áu. Ánh mắt Cố Diệp u ám, đá ta từ trên đài cao xuống hàng trăm bậc thang. “Nếu không phải vì ngươi, cha của Tố Tố đã chẳng vì tra án không chu toàn mà cả nhà bị xử ch/ém, đây là điều ngươi nợ nàng!” “Hãy dùng m/ạng sống của cả nhà ngươi để chuộc tội!” Thích Tố Tố, người lẽ ra đã bị xử ch/ém, lại khoác lên mình phượng bào tôn quý, đứng bên cạnh Cố Diệp. “Tô Nguyệt Cẩm, ngươi không phải rất giỏi nghiệm thi sao?” “Vậy thì ngươi hãy nhìn cho thật kỹ, xem người thân của ngươi đã chet như thế nào?” “Đại Lý tự có bao nhiêu hình cụ, không biết ngươi có nhận ra hết không?” Nhìn hàng chục th/i th/ể không còn nguyên vẹn trên đài tế, lòng ta đau như c/ắt. Bảy năm ân ái, giờ phút này tan vỡ.
Ấm Áp Tan Biến Khi đang dọn dẹp phòng ngủ giúp người con trai mình thích, tôi vô tình làm đổ thùng rác. Một đống gì đó nhớp nháp lăn ra ngoài. Bị giấy ăn bọc lấy một nửa, nhìn qua cũng biết chưa để lâu, có thể là tối qua, cũng có thể là sáng nay. Tôi thật sự không biết phải diễn tả cảm xúc của mình lúc ấy thế nào.
Ba Lần Chia Tay, Một Lần Yêu Chu Kỳ chia tay tôi lần thứ ba rồi. Tôi còn chưa kịp làm hòa với anh ấy thì giáo viên chủ nhiệm đã điều chỉnh danh sách nhóm học một kèm một. Tách tôi ra khỏi anh ấy, ghép tôi với một học bá lạnh lùng, xa cách. Mọi người đều nghĩ tôi với Chu Kỳ sẽ cùng nhau phản đối. Thế mà anh ấy lại thản nhiên mở miệng trước: “Đúng lúc tống được cái đuôi phiền phức cho Tiết Triết . Trình Ngữ ngày nào cũng bám người ta đến phát ngán, xem lần sau cậu ta có còn thi được hạng nhất không.” Đám bạn thân cười ồ lên: “Cậu đừng mơ, Tiết Triết lần nào cũng từ chối người mà cô chủ nhiệm sắp xếp. Người ta chẳng thèm nhận Trình Ngữ đâu!” Trước mắt tôi như hiện lên hàng loạt bình luận chạy ngang: 【Nam chính lại bắt đầu cứng miệng rồi, ai là người đêm qua ôm điện thoại chờ tin nhắn làm hòa của Ngữ Bảo đến tận 5 giờ sáng mất ngủ?】 【Lần này Ngữ Bảo chỉ trễ một ngày không làm hòa, anh ta đã bắt đầu móc méo rồi, dù là nam chính phim ngọt nhưng tôi muốn xem cảnh anh ta theo đuổi vợ đến cháy người.】 【Ngữ Bảo ơi Ngữ Bảo, giờ mà cậu dùng giọng nhõng nhẽo xin làm hòa, rồi ôm anh ấy một cái, chắc chắn câu được ngay cái miệng cong lên của anh ta!】 【Ngữ Bảo tuyệt đối đừng lại gần Tiết Triết nhé! Hắn là phản diện biến thái! Hạng nhất khối thì sao mà là người bình thường được?】 Chu Kỳ mặt mày bình thản, tôi mỉm cười: “Có cơ hội được hạng nhất khối dạy kèm, là vinh hạnh của tôi.”
Con Thỏ 5 Triệu Tôi đã bỏ ra 5 triệu tệ để mua một con thỏ th/í ngh/iệm phục vụ ngh//iên cứ//u th/uo^c, nhưng nó lại biến mất không dấu vết. Không ngờ, chẳng bao lâu sau, nó lại xuất hiện trên vòng bạn bè của thư ký chồng tôi. Trong ảnh, Tống Thanh Tư nhấc đôi tai thỏ, làm bộ chu môi dễ thương, kèm dòng chú thích kinh điển: “Cảm ơn Tổng giám đốc đã thêm món! Thỏ con đáng yêu thế này, sao có thể ă//n th/ịt thỏ con được chứ? Dĩ nhiên phải kho tàu mới ngon!” Tôi lập tức gọi cho Phó Lâm, giọng điệu lạnh lẽo: “Trong vòng một tiếng, trả con thỏ về cho tôi nguyên vẹn. Thiếu một sợi lông thôi thì tự chịu hậu quả.” Nhưng Phó Lâm lại thẳng tay cúp máy. Một giờ sau, cô thư ký kia hớn hở đăng thêm ảnh khoe món th/ịt thỏ kho tàu vừa làm xong. Tôi không chần chừ, gọi ngay cho Trung tâm Kiểm soát Dịc/h bệ/nh. Chẳng bao lâu, trợ lý gửi cho tôi đoạn video trực tiếp rõ nét: Tống Thanh Tư bị đưa đi r/ửa ru/ột, th/ụt tháo. Cô ta thảm hại đến mức toàn thân dính đầy ch/ất bẩn và dịch nhầy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Một số người không hiểu được lời cảnh cáo, chỉ có thể dạy cho họ một bài học thích đáng.
Xuân Dung Ta là nha hoàn thông phòng mà phu nhân chọn cho thiếu gia. Nhưng thiếu gia chưa từng chạm vào ta, chê trên người ta bẩn. Một ngày, thiếu gia uống say, cùng đồng song đánh cược, lấy ta làm tiền đặt. Hắn thua, liền muốn đem ta tặng cho tiểu thiếu gia của Tạ gia. “Con nha đầu này bị ta nuông chiều đến không còn quy củ, chỉ có làm điểm tâm là khéo. Ngươi nếu thích thì cứ nhận lấy đi!” Đêm ấy, lão quản gia cầm thân khế của ta, đưa ta đến Tạ phủ. Ngày hôm sau, quản gia lại đến mời ta: “Thiếu gia uống say nói bậy thôi, ta sẽ đi gặp gia chủ Tạ gia giải thích, cô nương theo ta về đi.” Ta đang ở trong viện Tạ gia trồng hoa. Vỗ vỗ bùn đất trên người: “Không về.” Thiếu gia nghe được chuyện này, tức giận mắng: “Ta chỉ uống nhiều hơn vài chén, ai cho phép nàng coi là thật? Dám chống lại ta, trước tiên cứ quỳ ở từ đường một ngày cho ta!” Hắn đích thân đến bái phỏng gia chủ Tạ gia, dùng trọng kim chuộc ta. Thế nhưng thân khế của ta đã bị Tạ Đông Lăng ném vào lửa đốt sạch.