Danh sách truyện hot gần đây
Kẻ thù không đội trời chung của tôi dạo này có gì đó sai sai.Anh ta say xỉn, hút thuốc, thậm chí còn chẳng thèm phản ứng trước mấy lời khiêu khích của tôi.Kết quả: Được chẩn đoán mắc chứng yêu đơn phương.Thế là tôi hả hê, hăm hở bày mưu hiến kế:“Ê? Chưa nghe qua tổng tài bá đạo cưỡng chế yêu à? Con gái ai cũng thích kiểu đó, thích thì cứ quất luôn đi!”Lương Tụng Niên cười lạnh: “Cô chắc chứ?”Ngay giây tiếp theo, tôi bị anh ta đè xuống giường.Tôi: “Anh làm cái gì đấy???”Ngón tay thon dài của anh ta chậm rãi luồn vào váy tôi, giọng điệu lạnh nhạt: “Cưỡng chế yêu đó, bảo bối.”
Nữ sinh được thanh mai trúc mã tài trợ Năm tôi học lớp 10, một nữ sinh nghèo do thanh mai trúc mã của tôi tài trợ chuyển đến trường chúng tôi. Cô ấy bình thường, quê mùa, có chút rụt rè, nhưng trong đôi mắt lại cẩn thận che giấu tình cảm dành cho Tiêu Vân Trạch. Mọi người trong trường đều cười nhạo cô ấy si tâm vọng tưởng, còn nghiêm túc nhắc nhở tôi: “Niệm Sơ, cậu phải cẩn thận đấy, Tiêu Vân Trạch mà dính vào Vệ Tiểu Hoa thì chẳng khác nào dính phải keo con voi, dứt mãi cũng không ra.” “Có một người ngày nào cũng bám theo trúc mã của mình như thế, thật là buồn nôn.” “Đúng vậy, Niệm Sơ, không sợ trộm cắp, chỉ sợ kẻ luôn nhòm ngó. Sớm muộn gì cậu cũng sẽ vấp ngã vì Vệ Tiểu Hoa thôi.” Người nói câu này dường như cũng cảm thấy có chút hoang đường, nên lại bổ sung: “Nhưng mà chuyện đó cũng không thể nào xảy ra, ai lại vì Vệ Tiểu Hoa mà từ bỏ cậu chứ? Trừ khi là điên rồi.” Tôi không nói gì.
Hoàng Hậu Không Muốn Sống Nữa!! Ta xuyên không trở thành Hoàng hậu, lập tức sai người mang đến một dải lụa trắng, chuẩn bị thắt cổ tự tử. Thứ lỗi cho ta, nguyên chủ, dù ngươi đã trải qua biết bao gian nan mới đạt được ngôi vị Hoàng hậu, nhưng ta cũng đã chật vật sống vất vưởng ba mươi năm, khó khăn lắm mới có thể chết đi được. Khi dải lụa siết chặt cổ, toàn thân ta dần thả lỏng, biểu cảm thanh thản, khóe môi khẽ nhếch cười. Đi nhanh một chút, có khi xuống dưới hoàng tuyền còn có thể gặp lại nguyên chủ của cơ thể này.
Quả Ngọt Lần đầu tiên khi bố nuôi gặp tôi, tôi đang ăn một bát cơm thiu. Những con ruồi đói bụng tranh giành thức ăn với tôi, tôi không rảnh tay để xua đuổi chúng. Sau đó, ông ấy đưa tôi về nhà. Ông tổ chức tiệc sinh nhật bảy tuổi cho tôi. Ông nói: “Tiểu Giác, hôm nay là ngày tái sinh của con, từ nay mỗi năm vào ngày này sẽ là sinh nhật của con.” Mọi người đều mỉm cười với tôi. Chỉ có mẹ nuôi, sau khi bữa tiệc kết thúc, bà nổi giận: “Nó là con riêng của anh, đúng không?”
Thái Tử Thọt Ta cứu mạng Thái tử, sau một đêm xuân, gã trở mặt biếm ta làm quân kỹ. Biết trong bụng ta có đứa con của gã, gã lấy kiếm rạch bụng ta ra, hấp lên ép ta ăn hết. “Một con nô tỳ hầu ngủ cũng muốn có cốt nhục của bổn Thái tử?” “Cô hận ngươi! Ngươi đã chữa trị cho Cô, sao không chịu chữa cho đàng hoàng?” “Tất cả là tại ngươi! Cô mới thành Thái tử thọt!” Thế vẫn chưa đủ. Gã còn chặt đứt hai chân ta, gọi quân y khâu bụng ta lại. Binh lính nào tới làm nhục ta, sẽ được thưởng một xâu tiền. Cũng không biết đã có bao nhiêu người chui vào lều ta, mãi đến khi máu tươi nhuộm đỏ làn váy, ta cũng hoàn toàn tắt thở. Lần thứ hai mở mắt, ta và cẩu thái tử cùng sống lại.
Gai Nhọn Thế Gian Nữ streamer mà chồng tôi yêu thích tìm đến tôi, nói rằng cô ta thích chồng tôi và mong tôi thương xót cô ta. Thực sự, tôi đã thấy tội nghiệp cô ta, nên nhanh chóng phân chia tài sản với chồng và ly hôn, đồng thời tự tay giúp họ đăng ký kết hôn. Trong ngày cưới, tôi còn gửi tặng cô ta một món quà lớn: phát lên màn hình lớn giấy báo chẩn đoán ung thư dạ dày của chồng cũ.
Gặp Phải Cô Nàng Ngây Thơ Trong Chương Trình Ngày đầu tiên của chương trình du lịch hẹn hò, cô nàng tiểu hoa đán đình đám đã làm mất sạch tiền, rồi ngồi bệt xuống vệ đường vừa khóc vừa than thở: “Cái đầu ngốc nghếch này, đến cái ví cũng giữ không xong.” Cả đoàn hết sạch tiền, chỉ còn cách cùng cô nàng đi rửa bát kiếm tiền. Nào ngờ cô nàng lại vô cớ ngã sấp mặt, làm vỡ hết cả đống đĩa: “Hu hu, chị ghét Thiến Thiến, cố tình bắt nạt Thiến Thiến, nhưng Thiến Thiến không trách chị đâu. Tại Thiến Thiến ngốc quá, ngay cả đi đường cũng không xong. Chị thông minh thế này chắc chắn sẽ giải quyết được hết mọi rắc rối!” Tôi cười nhạt: “Mười tuổi thế này thì dễ thương, ba mươi tuổi mà thế này thì không phải ngây thơ nữa mà là thiểu năng rồi.” Có lẽ cô ta không biết biệt danh của tôi là “Một nhát dao”, mỗi câu nói đều như dao đâm vào tim người khác. …
Đổi Chú Rể Giữa Lễ Đường Vào ngày cưới, mẹ chồng ngang nhiên để cha ruột mất tích 20 năm của tôi lên sân khấu phát biểu, rồi chỉ tay vào mặt tôi quát mắng: “Ngày vui như vậy mà còn lắm trò gì nữa? Con định để người ta chỉ trỏ sau lưng, mắng con bất hiếu à?” Mà người cha dượng đã vất vả nuôi nấng tôi trưởng thành, lúc đó chỉ biết ngồi dưới sân khấu cười gượng, ánh mắt đầy cô đơn. Tôi tháo khăn voan, vung tay tát thẳng vào mặt vị hôn phu giả tạo. “Cưới cái gì mà cưới, không cưới nữa!”
Ngực quá nhỏ khiến mẹ ruột nghi tôi dậy thì không nổi, lôi tôi đi khám bác sĩ.Mà bác sĩ lại là người yêu cũ vừa chia tay cách đây một tháng.Anh lạnh nhạt, giọng nói xa cách: “Vén áo lên đến xương quai xanh, cởi áo lót.”Rồi còn cố tình châm chọc: “Quả thật là nhỏ thật.”Tôi nghiến răng, đổ thừa: “Ngực nhỏ là do bạn trai cũ không chịu cố gắng.”Chưa dứt lời, tôi đã bị đè xuống giường khám. Anh ghé sát, giọng trầm khàn như mang theo nguy hiểm: “Kiểm tra vẫn chưa kỹ.Xem ra… tôi phải cố gắng thêm nữa.”
Tôi là chim hoàng yến được ông trùm Thượng Hải bao nuôi.Vốn dĩ sống cuộc đời vô lo vô nghĩ, nhưng một ngày nọ tôi phát hiện mình có thai.Để không bắt bị phá thai, tôi đã mang theo một khoản tiền lớn, lợi dụng đêm tối mà bỏ trốn.Khi ông trùm tìm thấy tôi, lúc ấy tôi đang xem mắt với người khác, tìm cha dượng cho con tôi.Ông trùm bị tôi chọc tức đến nỗi hậm hực nói.Anh nhìn thằng bé, đứa con được tôi chăm chút mọi thứ tốt nhất, rồi hỏi tôi: “Ngoài anh ra, ai nuôi nổi nó?”
Người đàn ông trước mặt tôi là đại ca xã hội đen.Nhân lúc anh bị mất trí nhớ, tôi đã nói dối rằng chúng tôi là người yêu của nhau.Những việc nên làm, không nên làm, chúng tôi đều đã làm cả.Nhưng những kẻ dám lừa anh ta đều đã chết.Và bây giờ, anh ta đang dí súng vào đầu tôi.01Tôi không ngờ rằng Văn Ứng Giác lại hồi phục trí nhớ nhanh đến vậy.Nói thật, tình huống hiện tại có chút hỗn loạn.Tôi đang ngồi trên đùi anh ta, chiếc áo sơ mi trắng nửa mặc nửa cởi vắt vẻo trên cánh tay, anh ta cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.Vạt áo xộc xệch, trên cổ còn in vài dấu đỏ đậm, vài giây trước, đôi mắt ấy còn ngập tràn dục vọng.