Danh sách truyện hot gần đây
Tựa Như Mây Khói Thế tử trời sinh kiêu ngạo nhưng hơi nhút nhát, sau khi vô tình rơi xuống nước và trở thành kẻ ngốc, hắn dần mất đi sự yêu thương. Khi hắn đến tuổi học cách quan hệ vợ chồng, phu nhân đã chọn một nha hoàn xinh xắn trong viện để ngủ với hắn, và đó là ta. Từ nhỏ ta đã giỏi nuôi lợn nên cũng nuôi thế tử thành một chàng trai béo tròn, ngoan ngoãn. Thế nhưng sau này, khi hắn khỏi bệnh lại chê ta thô tục, thiếu sự nhã nhặn nên hắn ném khế ước bán mình xuống trước mặt ta và đuổi ta đi. Ta vui tươi hớn hở về nhà nuôi lợn. Sau đó, ta nghe nói đã làm ầm ĩ một trận, đòi ra ngoài đi tìm nha hoàn tên Lan Linh. Có người hỏi ta có phải nha hoàn đó hãy không, ta vội vã xua tay và đáp: “Ta tên là Nhị Hoa.”
Quá Khứ, Hiện Tại Và Tương Lai Đều Là Anh Lúc tôi đi du học về, trúc mã đã thành tổng giám đốc, đang quấn quýt với thế thân của tôi. Mẹ anh đến tìm tôi: “Một ngàn vạn, quay lại bên cạnh con trai tôi.” Tôi nhã nhặn từ chối: “Dì, dì hiểu lầm rồi, tiêu chuẩn để làm ánh trăng sáng chính là giống như người chết vậy.” “Một trăm triệu, có làm không?” “Không thành vấn đề, đảm bảo khiến dì hài lòng!”
Mệnh Cách Tỳ Hưu 1: Tráo Đổi Lúc Nhỏ Sau khi thiên kim thật trở về nhà, tôi bị bố mẹ hào môn và bảy người anh trai đuổi ra khỏi nhà. Tôi dựng sạp bói toán ở chợ đêm. Thiên kim thật đá đổ sạp bói của tôi, còn hùng hổ tuyên bố sẽ dùng tiền đè chết tôi. Cô ta không biết, tôi mang mệnh cách Tỳ Hưu. “Nhà các người sắp phá sản rồi.” Lời tôi nói ứng nghiệm. Bảy người anh trai đuổi theo xin lỗi: “Em gái, xin em hãy giúp nhà họ Diệp chúng ta vực dậy!”
Đứa Con Riêng Tham Lam Sau khi tôi mang thai, đứa con riêng của chồng liền từ nước ngoài trở về, mở miệng đòi 20% cổ phần công ty, nếu không thì phải phá thai. Cậu ta nói: “Tài sản của cô có một phần của ba tôi, đương nhiên cũng có phần của tôi. Để tránh sau này cô thiên vị con ruột, tốt nhất bây giờ đưa cho tôi phần thuộc về tôi luôn đi.” Tôi nhìn đứa con riêng mà mình đã nuôi dạy hơn mười năm, chỉ cười giận: “Công ty là của tôi, không liên quan gì đến ba cậu.” Không ngờ cậu ta hừ lạnh: “Cái gì mà của cô? Bao năm nay toàn ba tôi quản lý công ty, không có ông ấy thì cái công ty của cô sớm phá sản rồi. Công ty đương nhiên có một nửa là của ba tôi.” “Muốn sinh con thì đưa cổ phần đây. Không thì tôi không đồng ý. Tôi sẽ ép ba tôi ly hôn với cô.” Tôi suýt bật cười. Ba cậu ta chẳng qua là một quản lý cấp cao được thuê. Thế mà đứa con lại nghĩ anh ta là… chủ tịch hội đồng quản trị. Càng buồn cười hơn là, tôi chưa từng kết hôn với ba cậu ta. Cậu lấy tư cách gì mà đòi chia cổ phần từ tôi?
Tôi là con gái ruột bị trao nhầm. Sau khi trở về nhà hào môn, người bố đại gia đã sắp xếp cho tôi một hôn ước.Mà đối tượng lại chính là anh chàng mà tôi đã thầm yêu từ lâu.Chưa kịp vui mừng thì anh trai với vẻ ngoài hiền lành nhưng tâm tư sâu sắc của tôi đã nói:“Người đàn ông đó có bí mật đấy.”Tôi?!
Vạch Mặt Kẻ Dối Trá Cô học sinh nghèo được mẹ tôi tài trợ đã giả mạo thân phận của tôi ở trường. Ở cổng trường đông người qua lại, cô ta nhanh chóng bước lên xe trước tôi, và lớn tiếng gọi tôi, đủ để mọi người xung quanh nghe thấy: “Chiêu Chiêu, tôi biết chúng ta quan hệ tốt, tính toán mấy chuyện này lại làm tổn thương tình cảm.” “Nhưng, chúng ta không cùng đường, cô không thể lúc nào cũng đi nhờ xe của tôi được, cứ lợi dụng mối quan hệ mà để tài xế nhà tôi đưa cô về.” Lời vừa dứt, xung quanh ai nấy đều ném ánh mắt khinh bỉ về phía tôi. Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ đỏ mặt vì xấu hổ, không biết phải đối phó ra sao. Nhưng không may cho cô ta, tôi vừa tái sinh. Vì vậy, trước mặt mọi người, tôi không ngại kéo cô ta ra khỏi xe, leo lên xe, rồi phun một ngụm nước bọt vào mặt cô: “Cho cô sống mấy ngày yên ổn, cô thật sự không biết mình là ai rồi.” “Còn nói là tài xế nhà cô, cô thử gọi một tiếng xem, ông ấy dám trả lời không.”
Ngàn Lần Mộng Tìm Người Mùa hè năm 1983, văn phòng giáo viên trường cấp ba Hưng Hoa. “Thầy Vương, em suy nghĩ xong rồi. Em sẽ tiếp tục học lên, nhưng đổi từ suất vào Bắc Đại sang chuyên ngành Giải mật của Đại học Quốc phòng.” Gió cuối thu se lạnh, thân hình Trình Dịch Kiều mảnh mai yếu ớt, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Thầy Vương ngây ra trong giây lát, sau đó vui mừng tột độ: “Cuối cùng em cũng chịu nghĩ thông rồi à, Trình Dịch Kiều! Thầy còn tưởng em định nhường suất vào Bắc Đại cho em họ chỉ vì muốn cưới Tham mưu Sĩ. Nhưng chuyên ngành Giải mật của Đại học Quốc phòng thì rất đặc biệt, phải xóa bỏ thân phận, sống ẩn danh. Em đã bàn bạc với gia đình chưa?” “Không cần bàn. Chuyện này em tự quyết.” Nghe nhắc đến hai chữ “gia đình”, trong mắt Trình Dịch Kiều thoáng hiện lên đau đớn, nhưng rất nhanh đã bình thản trở lại. Một khi đã biến mất khỏi thế giới của họ, có lẽ sẽ không còn ai có thể cướp đi bất cứ thứ gì từ cô nữa.
Thứ Tôi Muốn Là Duy Nhất Ba năm dịch bệnh cuối cùng cũng kết thúc. Mối tình đầu của Tạ Diễn vội vã quay về nước. Nhưng thật không may, cô ta lại là một trong những ca nhiễm đầu tiên. Tạ Diễn muốn lấy thuốc của tôi để đưa cho cô ta. Tôi không đồng ý. Anh ta thất vọng nhìn tôi: “Đây là chuyện liên quan đến mạng người, em còn gây chuyện gì nữa?” Tôi lặng lẽ nhìn anh ta, sau đó đập lọ thuốc lên bàn. “Muốn thuốc? Được thôi, 470 vạn!”
Giờ học thay chán quá, tôi nhắn tin cho người yêu qua mạng.[Hôm nay nắng to ghê á. À mà nhắc đến to, bên anh có…][Thật ra em thấy cái trò này gượng gạo thật.][À mà nhắc đến gượng gạo…][Haiz, chỉ là mấy câu theo công thức thôi mà.][À mà nhắc đến công thức…]Đột nhiên, xung quanh vang lên tiếng cười khúc khích đầy mờ ám.Tôi ngẩng đầu lên thì… trời ơi! Toàn bộ tin nhắn tôi vừa gửi đang hiện to đùng trên màn hình chiếu!Còn chưa kịp phản ứng lại, thì thầy giáo – người có vẻ ngoài lạnh lùng, nghiêm nghị – đã đứng ngay bên cạnh tôi, chậm rãi gõ trả lời:[Nắng rất to. Anh đang dạy học. Ngoan nhé.]Sau đó, thầy rút sổ điểm danh ra, nhìn tôi:“Học sinh tên Hạ Nhan?”Tôi giật mình hoảng hốt.Đó là tên tôi dùng khi đi học thay mà!
Sau khi tôi và cô bạn thân đậu vào cùng một trường đại học, cô ấy đã bao nuôi một anh chàng mọt sách nghèo.Còn tôi, quay lưng lại bao nuôi một anh chàng lưu manh của trường, người mà thường bán rượu trong quán bar.Mọi người đều cười nhạo chúng tôi thấy trai đẹp là não liền ngừng hoạt động rồi, dù gì hai anh chàng kia rất đẹp trai, nhưng suy cho cùng vẫn là không có tương lai.Tôi thở dài: “Mẹ ốm, bố thì mê cờ bạc, em gái vẫn đang đi học, còn anh ấy thì khỏi phải nói.Nếu tôi không nuôi anh ấy thì ai sẽ nuôi đây?Đừng nói nữa, tôi chỉ là đau lòng cho anh ấy thôi.”Cho đến khi sau này, khi tôi và bạn thân lén lút đến câu lạc bộ nam để xem các người mẫu nam.Lại vô tình nghe thấy trong phòng VIP trên tầng cao nhất, họ gọi anh mọt sách nghèo là Tiểu Cố Tổng.Quay lại thì gọi anh chàng lưu manh là… Thái tử gia….
Bạn chơi game của tôi là một minh tinh hàng đầu, nhưng tôi không hề hay biết.Vì quyết tâm tập trung ôn thi, tôi đăng trạng thái: “Tôi sắp chết rồi, sẽ nghỉ game, mọi người đừng nhớ nhung.”Vài ngày sau, tôi nghe nói ảnh đế đau buồn tột độ vì bạch nguyệt quang của mình đã chết.Sau đó, vô tình tôi bước chân vào giới giải trí, một cô diễn viên trà xanh vì để giành tài nguyên đã cố ý làm trò trong chương trình phát sóng trực tiếp, khiến tôi phạm lỗi với bạch nguyệt quang đã qua đời kia của ảnh đế.Nhưng chờ chút, tôi có cảm giác, hình như bạch nguyệt quang đó… chính là mình. Nếu đúng là vậy thì, tôi vẫn còn sống sờ sờ đây mà, làm sao bây giờ…
Nửa đêm khi tôi đi bar về, vừa vào nhà thì bị anh bắt gặp ngay tại trận, tôi còn không may làm rơi ra một cái hộp nhỏ trong túi. Tôi hoảng hốt giải thích: “Kẹo cao su thôi mà.”Anh cau mày, mặt đen lại anh mắt nhìn tôi như muốn giết người:“Kẹo cao su nào mà cỡ XL hả?”Tôi lúng túng đáp trả, cố gắng cãi lại anh:“Ăn kẹo lớn thì có gì sai đâu? Anh không cần quản em! Em đã trưởng thành rồi!”Tôi vừa dứt câu, anh ghìm tôi xuống, dùng ánh mắt đầy nguy hiểm nhìn tôi:“Trưởng thành rồi hả? Từ giờ trở đi nếu ban ngày em cãi nhau với anh, tối anh sẽ tính sổ với em gấp đôi.”