Danh sách truyện hot gần đây
Tối qua tôi lên hot search.Chuyện là hôm qua công ty ăn mừng tôi được thăng chức. Không khí quá náo nhiệt, tôi lại uống quá chén. Vì nhà cách chỗ tiệc có hai trạm xe buýt nên tôi từ chối sự tốt bụng của đồng nghiệp, định tự đi bộ về.Nào ngờ vừa đi được mấy bước đã choáng váng đầu óc.Lúc đi ngang một trạm xe buýt, tôi mơ màng nhìn thấy người đàn ông trong quảng cáo ở đó—chính là nam thần của tôi, Giang Dự—đang cười với tôi và vẫy tay.Tôi đứng khựng lại, nghiêng đầu nhìn anh.Trời ơi, đẹp trai quá trời quá đất.Thế là tôi lao tới, ôm chầm lấy… bảng quảng cáo, gọi anh là “chồng” như đi/ên.
Khói Mưa Bán Hạ, Gió Thoảng Bán Hạ Mẫu thân vì năm xưa tuổi trẻ bồng bột mà gả nhầm, cả đời ôm hận. Người hận nhất, lại chính là ta — đứa con gái mang gương mặt giống phụ thân như đúc. Người thu dưỡng một cô nương khác, yêu thương như minh châu nơi tay, nâng niu như báu vật. Hôn sự mà phụ thân định cho ta trước lúc lâm chung, là bùa hộ mệnh cuối cùng để ta giữ được mạng sống. Ta từng ngỡ vị hôn phu kia là người ôn nhu chính trực, hiểu ta, thương ta, che chở cho ta. Nào hay, chỉ còn ba ngày là tới đại hôn, ta vô tình phát hiện — Hắn giỏi nhất chính là chiêu “lấy vợ dưỡng vợ”! Những thứ ta ký thác cho hắn, hắn đều dâng thẳng vào khuê phòng của “muội muội” ta — Tạ Mạn Mạn. Từng món quà, từng lời hứa “mỗi tuổi một lễ”, hắn đều tặng nàng ta không sai một ngày. Ngay cả y thư ta dồn mười năm tâm huyết biên soạn, hắn cũng lấy đi, đổi cho nàng ta cái danh Huyện chủ. Đã vậy — Thì hôn sự này, nhà này, ta đều không cần nữa. Thứ gì là của ta, ta sẽ tự tay giành lại!
Xé Mặt Bạn Trai Cũ Cướp Xe Không Trả Sau khi chia tay, bạn trai cũ dọn sạch căn nhà thuê chỉ trong một đêm. Lớn thì như bộ sofa, bàn trà; nhỏ như xoong nồi chén bát, anh ta không chừa lại cái gì. Nói không ngoa, trong nhà giờ chỉ còn lại tôi và… mấy bức tường chịu lực. Ngay cả tiền xu trong ống heo cũng bị anh ta lấy tăm móc ra từng đồng một. Nhưng điều khiến tôi choáng váng nhất là — ảnh lấy luôn cả xe của tôi! Bất lực quá, tôi đăng bài cầu cứu cư dân mạng, lập tức nhận được hàng đống bình luận: 【Chị em đừng sợ, đi đòi cùng chị! Chị chưa từng thua khi cãi lộn!】 【Cho em theo với! Em bị thần kinh, có thể phát tác bất cứ lúc nào!】 【Cả nhà em xung phong! Chồng em từng là lính đặc công, em thì mồm mép chửi cực thâm, con gái em khóc rất ghê, nhà có chó dữ, em trai là luật sư, có gì ổng sẽ lo pháp lý, em gái là bác sĩ – biết đánh chỗ nào đau nhất, ông nội bị Parkinson – cần thiết sẽ nằm lăn ra đó!】 【Dắt em theo! Em là tiểu tam chuyên nghiệp, khóc được bất cứ lúc nào, có thể chơi chiêu đạo đức giả! Chị em em có kỹ năng “cà khịa level max”, hai đứa em đi cùng là đủ “đập” vỡ não hắn rồi!】
Tôi là một thợ mở khóa. Nửa đêm tôi nhận được điện thoại của một khách hàng, giọng cô ấy đầy lo lắng, gần như sắp khóc: “Thầy ơi, cái ổ khóa tôi cần mở hơi đặc biệt, anh có làm được không?” Tôi vỗ ngực cam đoan. Nhà tôi ba đời đều làm nghề mở khóa, trên đời này chẳng có cái khóa nào tôi không mở được. Trong lòng tôi khẽ hừ một tiếng khinh thường, có thể đặc biệt đến mức nào chứ? Nhưng khi nhìn thấy bức ảnh cái vòng cổ có khóa kia, tôi bỗng rơi vào trầm tư.
Tôi Từng Dịu Dàng Con trai nhà bạn thân là một đứa nhóc siêu nghịch, để trả thù vì tôi không cho nó chơi điện thoại, nó lén đổi lọ gel bôi trơ/n trong nhà thành keo 502. Kết quả, nửa đêm chồng tôi và… bạn thân dính chặt vào nhau, phải gọi c/ấp c.ứ.u đưa đi viện.
Kiệu Hoa Không Dành Cho Chàng Vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta hoãn lại hôn sự, muốn để ta và bình thê của hắn cùng ngày bước vào cửa. Chỉ vì nữ tử kia xuất thân hèn mọn, sợ bị người đời khinh rẻ, hắn liền muốn mượn đội ngũ đưa dâu của ta để chống đỡ thể diện cho nàng. Hắn thương tiếc số phận cô độc của nữ tử ấy, bị nhà chồng ruồng bỏ, nên muốn trở thành chỗ dựa cả đời cho nàng. Thế nhưng hắn quên mất rằng, năm năm trước khi ra trận, chính hắn trước mặt bao người cầu xin ta chờ đợi, hứa hẹn rằng khi trở về sẽ lấy ta. Nay hắn khải hoàn trở về, lại muốn cưới người khác. Huynh trưởng ta không cam lòng, thay ta chặn hắn lại chất vấn. Hắn chỉ lạnh nhạt đáp: “Đã đợi năm năm rồi, chờ thêm vài ngày nữa thì đã sao?” “Rằng Tê Tê yếu đuối, không được kiên cường như Sở Ninh, để nàng làm bình thê đã là thiệt thòi rồi, ta tuyệt đối không thể khiến nàng đau lòng thêm nữa.” Huynh trưởng giận dữ, lập tức thay ta định hôn sự mới. Ngày ta xuất giá, Tiêu Vân Trạch phái người đến truyền lời: “Chờ ta đón Tê Tê xong, sẽ tới rước nàng.” Khi kiệu hoa của ta và đoàn rước dâu của hắn lướt qua nhau, Tiêu Vân Trạch mới giật mình nhận ra, người ta sắp gả cho… không phải là hắn.
Cậu ấm giới Thượng Hải xem thường tôi – cô vợ chưa cưới từ nông thôn lên. Cố tình vắng mặt trong buổi tiệc đón gió. Nửa tháng sau, Chu Dục phát hiện mấy lần hẹn bạn bè tụ tập đều thất bại. Lúc ấy anh mới biết, đám bạn thân đã giấu anh, bao trọn một chiếc du thuyền cùng tôi ra khơi du ngoạn. Chu Dục lái trực thăng bay tới. Anh nheo mắt, nhìn tôi – người đang được đám công tử bao quanh tán tỉnh. Đến khi nhìn rõ gương mặt tôi, Cả người Chu Dục đứng chết lặng tại chỗ suốt một phút. Rồi anh nghiến răng, khẽ chửi một câu qua kẽ răng: “Khốn kiếp, mấy thằng ngu vì sắc mà định cướp vợ người khác.”
Không Cần Nam Chính Ngày tôi ký vào đơn ly hôn. Mẹ chồng ném hành lý của tôi ra trước cổng biệt thự, còn nhếch mép mắng tôi là “đồ không cha không mẹ, thứ rác rưởi không ai cần.” Họ mở tiệc ăn mừng. Cả căn nhà đều là tiếng cười khoái trá, như thể vứt được món đồ thừa thãi. Ngay lúc ấy. Tiếng cánh quạt trực thăng quân dụng xé gió đáp xuống trước sân. Một người lính quân phục thẳng tắp chạy nhanh đến trước mặt tôi, đứng nghiêm, giơ tay chào. “Tiểu thư, Tư Lệnh phái tôi đến đón cô về nhà.” Cả nhà họ Trương chết lặng, mặt tái dại như vừa nuốt phải kim châm. Còn tôi chỉ khẽ nhếch môi. Không bi thương. Không níu kéo. Tôi xoay người, bước lên trực thăng. Thế giới thuộc về tôi. Bây giờ… mới chỉ bắt đầu.
Trong buổi họp lớp, người tôi thầm mến suốt ba năm – Từ Diệm – cũng đến. Từ đầu đến cuối, tôi và anh không nói với nhau một câu nào. Mãi đến khi buổi tiệc kết thúc, mọi người lần lượt ra về, chỉ còn lại tôi đưa anh – người say khướt – về khách sạn. Trong phòng, tôi nhìn anh nằm trên giường, tâm trí đấu tranh suốt nửa ngày, cuối cùng vẫn kìm nén được ham muốn trần tục của mình. Không ngờ sáng hôm sau anh lại tìm đến, giọng mang theo chút ấm ức hỏi tôi: “Em làm sao mà nhịn được vậy?” Tôi ngơ ngác: “Anh không phải say à?” Anh bước lên một bước. “Anh say. “Nhưng là giả vờ. “Còn em, nhìn anh lâu như thế, cuối cùng lại bỏ anh mà đi.”
Tình sâu chẳng đến được lòng người Người đời đều nói, Quốc sư không có thất tình lục dục, cả đời này sẽ không yêu bất cứ ai. Ta không tin, tìm đủ mọi cách để khiến chàng động lòng với ta. Ngay khi ta định cầu xin hoàng huynh ban chàng cho ta làm phò mã, ta vì quá vui mừng mà vô ý làm đổ giá nến, gây ra trận hỏa hoạn lớn ở Tố Thần Cung. Tạ Lan người luôn điềm tĩnh dù núi Thái Sơn có sụp đổ trước mặt lại phát điên lao vào biển lửa cứu Lưu Phi. Chàng thoát chết, ôm chặt Lưu Tố Tố, như thể đang giữ lấy một món bảo vật tưởng chừng đã mất. Khoảnh khắc đó, ta cuối cùng cũng hiểu ra. Quốc sư không phải vô tình. Chỉ là trái tim chàng đã sớm thuộc về người khác. Đã vậy, ta cũng nên làm tròn bổn phận của một công chúa. Gả đến Khương Bắc, thay hoàng huynh san sẻ nỗi lo.
Thanh Uyển Khi dâng vũ khúc lên Hoàng hậu, vì vạt váy bị rách, ta trở thành trò cười cho toàn bộ giới công hầu. Ba tháng sau, người thanh niên từng tặng ta bộ váy kia – cũng là thanh mai trúc mã của ta – mới mang ý cười mà đến xin lỗi. “Họ biểu hiểu lầm là ta tặng nàng bộ váy ấy, không cẩn thận mà cắt hai nhát.” “Dù sao sau này nàng cũng gả cho ta, ta không để bụng chuyện nàng thất tiết nơi công chúng đâu, nàng cũng đừng giận nữa.” Ta sắc mặt nhàn nhạt, ứng phó vài câu rồi sai người tiễn hắn về. Sáng sớm hôm sau, ta lên kiệu nhỏ tiến cung, lấy thân phận nữ quan hầu cận bên cạnh Thái hậu. Cùng lúc đó, hưu thư cũng được đưa đến phủ nhà họ Phó.
Là người vùng Đông Bắc, ta xuyên đến làm một thứ phi hèn kém nơi hậu cung. Một ngày nọ, Tứ hoàng tử bị chê cười vì nói lắp. Ta đi ngang, tiện tay xoa đầu: “Đứa nhỏ này vững chãi đấy, sau này thể nào cũng nên việc lớn.” Tối hôm ấy, tiểu tử bảy tuổi ôm bọc quần áo gõ cửa điện ta, một lòng đòi nhận ta làm mẫu phi. Lục hoàng tử nghịch ngợm phá phách, không ai ưa. Ta thản nhiên khen: “Nhìn đứa nhỏ này mà xem, đúng kiểu bôn ba, đi đâu cũng không kém người ta.” Từ đó sau lưng ta lại nhiều thêm một cái đuôi nhỏ. Thất công chúa lạc đường, ta nhặt về. Ở được một ngày đã béo thêm ba cân. … Cứ thế, số tiểu chủ được nuôi ở điện ta càng lúc càng nhiều. Hôm ấy lại có tiếng gõ cửa. Ta quen tay phân phó: “Xếp vào Tây viện.” Ai ngờ cung nữ giật nảy mình: “Nương nương! Là… là Bệ hạ đến!”