Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Kết Hôn Chớp Nhoáng, Tôi Dắt Con Đi Công Tác

Kết Hôn Chớp Nhoáng, Tôi Dắt Con Đi Công Tác Tôi mang thai 5 tháng, đi bệnh viện kiểm tra thai định kỳ, bác sĩ nhìn tôi một cái, lạnh nhạt hỏi: “Cô cắ/m sừng chồng à?” Tôi ngớ người, rồi tức muốn nổ tung: “Anh là bác sĩ mà không lo khám bệnh cho đàng hoàng, ăn nói vớ vẩn gì vậy?!” Anh ta nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, sau đó tháo kính ra, đôi mắt đen thẳm như mực, chậm rãi bước tới trước mặt tôi: “Chịu khó nhìn cho kỹ vào, tôi là… Tống Tiêu.” Hai chữ “Tống Tiêu” anh ta phát âm cực kỳ rõ, giống như đang cố tình nhấn mạnh điều gì đó. Chec rồi… Chồng hợp pháp mà tôi kết hôn chớp nhoáng rồi bỏ mặc suốt nửa năm nay — chính là anh. Anh dường như rất thích biểu cảm vừa sốc vừa chột dạ của tôi, đứng đó nhìn tôi bằng ánh mắt nửa cười nửa trêu, như đang chờ tôi đưa ra một lời giải thích hợp tình hợp lý.

Điên Cuồng

Điên Cuồng Tôi là Thẩm Vi Vi, con gái nuôi của nhà họ Thẩm, gia đình giàu có bậc nhất. Vì đem lòng yêu anh trai nuôi nên tôi bị anh ấy đưa vào bệnh viện tâm thần. “Vi Vi, em chỉ bị bệnh thôi.” “Khi nào em khỏi bệnh, anh sẽ đến đón em về. Ngoan nhé?” Sau khi anh ấy đi, một vị bác sĩ trẻ tuổi, điển trai hỏi tôi: “Em bị làm sao?” Tôi trả lời: “Em cứ nhìn thấy anh trai là lại muốn ăn… ăn môi anh ấy. Mọi người bảo em có bệnh, nên đưa em đến đây.” Bác sĩ chăm chú nhìn tôi, quan sát kỹ lưỡng một lúc, rồi dùng đèn pin kiểm tra đồng tử của tôi. Sau đó, anh ấy nói: “Không có gì nghiêm trọng, chỉ là bình thường em ăn môi ít quá thôi. Anh sẽ kê cho em một liệu trình nửa tháng, mỗi ngày sáng, trưa, tối đến phòng y tế tìm anh, ăn môi nửa tiếng…” Đang nói chuyện thì một ông chú trung niên hói đầu, béo mập gầm lên giận dữ: “Hạ Kỳ Triều! Cậu lại giả mạo tôi à!” Tôi, người đang cầm đơn thuốc trong tay, “???”

Điên Cuồng

Hiện đại
Bé Con Đừng Khóc

Bé Con Đừng Khóc Sau khi cha tôi phá sản, tôi lấy cớ chán ngán mà đuổi thẳng người bạn trai được bao nuôi suốt ba năm – nam thần trường y, Cố Thanh Phong. Đêm đó, anh quỳ dưới mưa, đôi mắt đỏ hoe, cầu xin tôi suốt tám tiếng đồng hồ. Còn tôi, khi ấy vừa phát hiện mình đã mang thai được bốn tháng. Năm năm sau, chàng trai nghèo ấy đã lột xác thành tỷ phú ngàn tỉ. Ngày anh đứng đầu bảng xếp hạng giàu có, phóng viên hỏi: “Cố tổng, ngài chỉ mất năm năm từ một sinh viên nghèo vươn lên thành tỷ phú, bí quyết là gì ạ?” Khóe môi anh khẽ nhếch, đôi mắt phượng dài hẹp ánh lên tia châm chọc: “Tìm một cô bạn gái hám hư vinh, rồi bị cô ta đá một cú thật đau.”

Cô Đảo

Trước khi gả vào hào môn, em trai thiên tài đã đưa cho tôi 520.000. Nó nói nó đã tính kỹ rồi, từ nhỏ đến lớn tôi nuôi nó hết 520.000. Bây giờ, số tiền tôi cật lực bán thân kiếm được, nó trả lại hết. Từ nay, giữa tôi và nó coi như thanh toán sạch sẽ. Đêm ấy tôi trằn trọc không ngủ, lại nghe thấy vị hôn phu nói chuyện điện thoại với bạn: “Lục đại thiếu, chuyện đính hôn là thật sao? Lần này cậu thật sự sa vào rồi?” Ngoài ban công, giọng nam dịu dàng lộ rõ vài phần quyến luyến: “Chỉ là có chút hứng thú, dỗ cô ta vui vẻ thôi.” “Một đứa con gái làm nghề tiếp rượu, sao có thể làm vợ được?” Rồi tôi trùng sinh, quay lại mười năm trước. Thiếu niên thiên tài kia nắm vạt áo tôi, khẽ nói: “Chị… em muốn đi học.”

Cô Đảo

Hiện đại
Tôi Thắp Đèn, Còn Anh Dập Lửa

Tôi Thắp Đèn, Còn Anh Dập Lửa Con trai tôi – Lạc Lạc bị bệnh b//ạch c//ầu, chúng tôi đã chờ đợi một ca ghép tủ//y suốt ba năm dài. Bác sĩ cuối cùng cũng báo tin mừng: đã tìm được người hiến tủy phù hợp hoàn toàn. Thế nhưng chồng tôi – Tiêu Cẩm Du – lại quỳ xuống cầu xin tôi, bảo hãy nhường cơ hội này cho “bạch nguyệt quang” của anh ta – Tô Vãn Tình. Anh ta nói cô ta yếu hơn, không chờ nổi nữa. Tôi không đồng ý. Đó là cơ hội sống duy nhất của Lạc Lạc. Vậy mà anh ta lén lấy đi toàn bộ tiền phẫu thuật tôi dành dụm cho con, chỉ để nộp viện phí cho Tô Vãn Tình. Bệnh viện thông báo, vì tiền đặt cọc không kịp chuyển đến, người hiến t//ủy đã rời đi. Tôi điên cuồng liên lạc với bên hiến, nhưng trợ lý của họ chỉ nhắn một câu: “Ca phẫu thuật của Tô tiểu thư rất thành công, Tiêu tiên sinh đã thanh toán gấp đôi chi phí.” …

Tình Yêu Vượt Qua Năm Tháng

Tôi rất ghét những học sinh nghèo được nhà tôi tài trợ. Vì thế mà không chỉ một lần tôi cầm đầu bắt nạt anh ta, khiến anh ta chịu đủ mọi nhục nhã. Cho đến một ngày tỉnh dậy, người đàn ông trưởng thành nằm cạnh gối tôi lại chính là anh sau bảy năm. Dưới gầm giường còn bừa bộn vương vãi những bao cao su đã bị xé nát. Người đàn ông lạnh lùng cảnh cáo tôi: “Đừng dùng ánh mắt giả vờ trong sáng đó nhìn tôi, tối qua đã ba lần rồi, có muốn nữa cũng không có đâu.”

Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cô Vợ Bị Bỏ Quên

Cuộc hôn nhân liên minh ba năm, người chồng lạnh lùng của tôi lại đưa cô trợ lý trẻ trung xinh đẹp về nhà. Anh ta không chỉ bắt tôi phải chăm sóc cô ấy, còn ép tôi nhường phòng ngủ chính. Tôi hoàn toàn tuyệt vọng, đã chuẩn bị sẵn đơn ly hôn tìm anh ta ký. Nhưng khi đứng trước cửa phòng làm việc, tôi lại nghe thấy anh ta đang gọi điện cho anh em mình. Anh ta thay đổi hẳn dáng vẻ lạnh lùng thường ngày, ấm ức oán trách: “Đều tại cái ý kiến tồi của cậu cả!” “Giờ thì Nhão Nhão chẳng những không ghen, mà còn lạnh nhạt với tôi hơn!” “Cô ấy đã bắt đầu thu dọn đồ rồi, nếu vợ tôi thật sự ly hôn với tôi, tôi sẽ không để yên cho cậu!”

Ly Hôn Vì Bánh Thụy Sĩ? Không, Vì Tôi Chịu Đủ Rồi

Ly Hôn Vì Bánh Thụy Sĩ? Không, Vì Tôi Chịu Đủ Rồi Chồng tôi mua sáu chiếc bánh cuộn Thụy Sĩ. Anh và con trai mỗi người ăn hai cái. Tôi làm việc nhà xong, bụng đói cồn cào nên ăn nốt 2 cái còn lại. Không ngờ, chồng tôi tức giận đến mức bùng nổ: “Bánh đó mua cho Thư Di đấy! Con gái người ta thích ăn đồ ngọt, cô giành ăn làm gì?!” Tiếng cãi vã làm con trai tỉnh dậy. Thằng bé thấy tôi ăn mất phần bánh của dì Thư Di thì gào khóc thảm thiết: “Mẹ xấu! Mẹ ăn hết rồi dì Thư Di sẽ không có phần! Mẹ đền đi! Mẹ đền đi!” Tôi nhìn hai cha con cùng lúc trừng mắt với mình, trong lòng lạnh giá. Thì ra, đến một miếng bánh ngọt… tôi cũng không có quyền được ăn. Chồng lạnh lùng ra lệnh: nếu không mua lại phần mới thì đừng mong sống yên trong nhà này. Lần này, tôi không cãi. Chỉ nói: “Được. Vậy ly hôn đi.”

Tráo Lại Em Gái

Tráo Lại Em Gái Mẹ và cô giúp việc trong nhà – dì Vương – cùng sinh con, trước mắt tôi hiện lên một loạt bình luận bay lơ lửng. 【Tới rồi tới rồi, cô giúp việc sắp tráo đổi hai đứa trẻ rồi.】 【Tuy con gái là con của giúp việc, nhưng con bé vừa xinh đẹp vừa lương thiện, xứng đáng có được những điều tốt nhất.】 【Nữ phụ đúng là đồ trời sinh tàn độc, cấp hai bỏ học đi làm lưu manh, đến trường nghề còn không đỗ nổi, không chỉ hại chết chị ruột mà còn phóng hỏa thiêu chết cha mẹ nuôi của nữ chính, thật muốn thò tay vào bóp chết cô ta ngay lập tức.】 …… Nhìn những dòng bình luận trước mắt, tôi ung dung tráo đổi lại hai đứa trẻ. Bởi vì tôi đã trọng sinh.  

Người Bạn Tổng Tài Lạnh Lùng Của Anh Trai

Anh trai tôi có một người bạn tổng tài rất cao ngạo lạnh lùng. Ngũ quan sâu sắc tuấn mỹ, ánh mắt đen kịt như mực, đối với ai cũng lạnh nhạt. Nghe đồn anh ta là đóa hoa cao lãnh khó công phá nhất trong giới. Thế nhưng khi anh trai dẫn tôi đến công ty anh ta học tập, cách một bức tường, cổ tay tôi bị cà vạt của người đàn ông trói chặt. Đồng tử tôi mất tiêu cự, anh ta lại càng dùng sức hơn. “Đã đá tôi suốt hai năm, còn dám đến địa bàn của tôi? Bé ngoan, đừng cố nhịn, tôi thích nghe.”

Người Không Nên Giữ

Cậu thiếu gia nhà họ Tạ mắc chứng mất ngủ. Vì thế tôi bị đưa đến bên anh từ nhỏ — làm “gối ôm hình người”. Anh thay hết cô người yêu này đến cô khác. Nhưng dù có chơi bời cỡ nào, đêm đến cũng sẽ đuổi họ về. Chỉ quen ôm tôi vào lòng để ngủ. Chúng tôi bên nhau quá lâu, lâu đến mức anh ngỡ tôi sẽ không bao giờ rời xa anh. Cho đến khi bản hợp đồng mười năm ký với nhà họ Tạ hết hạn. Lúc đó, Tạ Minh Yến đã hoàn toàn đắm chìm vào một cô gái, vì cô ấy mà lái xe điên cuồng trong đêm, ba ngày liền không ngủ. Phu nhân nhà họ Tạ đẩy bản hợp đồng gia hạn đến trước mặt tôi, tin chắc tôi sẽ ký tiếp. Hôm ấy, tôi trầm mặc rất lâu. Cuối cùng dịu dàng nói: “Thôi, đến đây là đủ rồi.”

Hàng Vạn Lần Yêu Nhau

Đã ba năm tôi ra sức chinh phục tên phản diện bệnh kiều, yêu thế nào cũng chẳng được, cuối cùng lại mang thai. Thế nhưng độ hảo cảm vẫn bằng 0. Hệ thống nhìn không nổi nữa: “Phản diện quả nhiên là nhân vật trong sách si tình với nữ chính nhất.” “Tiểu Sùng, tôi sửa nhiệm vụ rồi, cô đi chinh phục nam chính đi!” Tôi “Ừ ừ ừ” đồng ý, mua vé máy bay đến chỗ nam chính. Vừa kéo hành lý mở cửa ra, liền đâm sầm vào vòng tay phản diện Cố Triệt An. Hắn cười ôn nhu, quyến luyến, lập tức ném tôi lên giường. “Tiểu bảo ngoan đang mang con của tôi, còn định đi gặp tên đàn ông hoang nào hả?”