Danh sách truyện hot gần đây
Khi tôi nhảy khỏi tòa nhà, có người nói: “Cô ấy cuối cùng đã nhảy, mau quay lại đăng lên vòng bạn bè!” Tôi đã đứng trên mép ban công tầng 24 suốt tám tiếng đồng hồ. Người dưới kia càng lúc càng đông, ba nghìn chiếc điện thoại chĩa về phía tôi. Tôi đã quyết định chết từ lâu, nhưng vào lúc này, bản năng sống níu kéo tôi, tôi không bước nổi bước cuối cùng. Những người xem ở dưới lại không hài lòng: “Trời nóng thế, cô nhảy đi!” “Cô nhảy hay không? Tao sắp hết pin điện thoại rồi!” “Cô ta cả nửa ngày không nhảy chắc là để câu view đúng không!” Tôi nhìn họ một cách không thể tin nổi. Họ có phải là người không? Họ có đang nói lời người không? Lúc này, một ông lão mặc áo thể thao đỏ đi tới, chỉ vào tôi lớn tiếng nói: “Nhảy đi! Không nhảy là đồ hạ tiện!” Nước mắt tôi vỡ òa trong giây lát, sợi dây cuối cùng trong tim đứt rời. Tôi không phải đồ hạ tiện, tôi không phải đồ hạ tiện… Tôi nhắm mắt lại, ngã về phía trước. Tiếng kinh ngạc vang lên từ dưới kia. Nhưng tôi không tiếp tục rơi xuống. Tôi mở mắt, quay đầu nhìn lại, có người nắm lấy tay tôi. Đó là một anh cảnh sát trẻ. Có lẽ trước đó, nhân lúc tôi không chú ý, anh ta đã lẻn vào nhà tôi, định bất ngờ từ phía sau bế tôi khỏi ban công. “Em à, đừng nghĩ quẩn, chuyện dù khó đến đâu chỉ cần còn sống đều có thể giải quyết. Nào, nắm chặt tay anh, anh kéo em lên.” Toàn bộ trọng lượng của tôi treo trên tay phải của anh, nửa thân anh treo ngoài ban công, mệt đến run rẩy. Nhưng tôi chỉ chú ý tới đôi mắt anh rất đẹp. Trong mắt anh có ánh nắng, chắc chắn anh là người rất tốt đẹp. Còn tôi thì không. Lúc này, tôi lại nghe thấy hàng xóm dưới kia đứng trên ban công la: “Nhảy đi! Ồn quá, con tôi cả ngày không ngủ được!” Tôi ngẩng đầu, nước mắt tràn vào thái dương. Tôi nói với anh cảnh sát: “Anh cảnh sát à, xin lỗi, tôi đi đây.” Tôi giật tay ra khỏi anh. Trong khoảnh khắc rơi xuống, tôi nghe tiếng anh cảnh sát gào khóc xé lòng. Còn những người xem thì lại bùng lên tiếng la ó châm chọc. Nhưng họ không ngờ rằng, tôi đã tái sinh. Tái sinh thành một con quỷ, sẽ chặt từng người từng người bọn họ.
Kết Hôn Chớp Nhoáng, Tôi Dắt Con Đi Công Tác Tôi mang thai 5 tháng, đi bệnh viện kiểm tra thai định kỳ, bác sĩ nhìn tôi một cái, lạnh nhạt hỏi: “Cô cắ/m sừng chồng à?” Tôi ngớ người, rồi tức muốn nổ tung: “Anh là bác sĩ mà không lo khám bệnh cho đàng hoàng, ăn nói vớ vẩn gì vậy?!” Anh ta nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, sau đó tháo kính ra, đôi mắt đen thẳm như mực, chậm rãi bước tới trước mặt tôi: “Chịu khó nhìn cho kỹ vào, tôi là… Tống Tiêu.” Hai chữ “Tống Tiêu” anh ta phát âm cực kỳ rõ, giống như đang cố tình nhấn mạnh điều gì đó. Chec rồi… Chồng hợp pháp mà tôi kết hôn chớp nhoáng rồi bỏ mặc suốt nửa năm nay — chính là anh. Anh dường như rất thích biểu cảm vừa sốc vừa chột dạ của tôi, đứng đó nhìn tôi bằng ánh mắt nửa cười nửa trêu, như đang chờ tôi đưa ra một lời giải thích hợp tình hợp lý.
Điên Cuồng Tôi là Thẩm Vi Vi, con gái nuôi của nhà họ Thẩm, gia đình giàu có bậc nhất. Vì đem lòng yêu anh trai nuôi nên tôi bị anh ấy đưa vào bệnh viện tâm thần. “Vi Vi, em chỉ bị bệnh thôi.” “Khi nào em khỏi bệnh, anh sẽ đến đón em về. Ngoan nhé?” Sau khi anh ấy đi, một vị bác sĩ trẻ tuổi, điển trai hỏi tôi: “Em bị làm sao?” Tôi trả lời: “Em cứ nhìn thấy anh trai là lại muốn ăn… ăn môi anh ấy. Mọi người bảo em có bệnh, nên đưa em đến đây.” Bác sĩ chăm chú nhìn tôi, quan sát kỹ lưỡng một lúc, rồi dùng đèn pin kiểm tra đồng tử của tôi. Sau đó, anh ấy nói: “Không có gì nghiêm trọng, chỉ là bình thường em ăn môi ít quá thôi. Anh sẽ kê cho em một liệu trình nửa tháng, mỗi ngày sáng, trưa, tối đến phòng y tế tìm anh, ăn môi nửa tiếng…” Đang nói chuyện thì một ông chú trung niên hói đầu, béo mập gầm lên giận dữ: “Hạ Kỳ Triều! Cậu lại giả mạo tôi à!” Tôi, người đang cầm đơn thuốc trong tay, “???”
Bé Con Đừng Khóc Sau khi cha tôi phá sản, tôi lấy cớ chán ngán mà đuổi thẳng người bạn trai được bao nuôi suốt ba năm – nam thần trường y, Cố Thanh Phong. Đêm đó, anh quỳ dưới mưa, đôi mắt đỏ hoe, cầu xin tôi suốt tám tiếng đồng hồ. Còn tôi, khi ấy vừa phát hiện mình đã mang thai được bốn tháng. Năm năm sau, chàng trai nghèo ấy đã lột xác thành tỷ phú ngàn tỉ. Ngày anh đứng đầu bảng xếp hạng giàu có, phóng viên hỏi: “Cố tổng, ngài chỉ mất năm năm từ một sinh viên nghèo vươn lên thành tỷ phú, bí quyết là gì ạ?” Khóe môi anh khẽ nhếch, đôi mắt phượng dài hẹp ánh lên tia châm chọc: “Tìm một cô bạn gái hám hư vinh, rồi bị cô ta đá một cú thật đau.”
Trước khi gả vào hào môn, em trai thiên tài đã đưa cho tôi 520.000. Nó nói nó đã tính kỹ rồi, từ nhỏ đến lớn tôi nuôi nó hết 520.000. Bây giờ, số tiền tôi cật lực bán thân kiếm được, nó trả lại hết. Từ nay, giữa tôi và nó coi như thanh toán sạch sẽ. Đêm ấy tôi trằn trọc không ngủ, lại nghe thấy vị hôn phu nói chuyện điện thoại với bạn: “Lục đại thiếu, chuyện đính hôn là thật sao? Lần này cậu thật sự sa vào rồi?” Ngoài ban công, giọng nam dịu dàng lộ rõ vài phần quyến luyến: “Chỉ là có chút hứng thú, dỗ cô ta vui vẻ thôi.” “Một đứa con gái làm nghề tiếp rượu, sao có thể làm vợ được?” Rồi tôi trùng sinh, quay lại mười năm trước. Thiếu niên thiên tài kia nắm vạt áo tôi, khẽ nói: “Chị… em muốn đi học.”
Bạch nguyệt quang của Cố Tư Ngôn đã trở về nước. Khoảnh khắc bắt gặp hai người họ ôm nhau trong văn phòng, tôi biết, mình nên rút lui rồi. Tôi hiểu chuyện, khẽ đóng cửa lại cho họ. Một bàn tay lớn bất ngờ vươn ra, mạnh mẽ chặn cánh cửa. Trên gương mặt Cố Tư Ngôn thoáng qua chút bất đắc dĩ: “Quên tôi đã dạy em rồi sao? Khi có người quấn lấy chồng em, em phải làm thế nào?” Anh kéo tôi đến trước mặt Mộ Nhã, nắm lấy tay tôi, vung lên một cái thật mạnh. “Dám mơ tưởng người đã có vợ, thật không biết xấu hổ.”
Di Chúc Của Kẻ Bội Bạc Chồng tôi trước khi qua đời đã viết sẵn di chúc, để lại toàn bộ tài sản cho bạch nguyệt quang của anh ta. Anh ta nắm lấy tay tôi, giọng đầy áy náy: “Tống Cẩm, kiếp này anh có lỗi với em. Nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ bù đắp cho em.” Con trai tôi cũng đứng bên cạnh khuyên nhủ: “Mẹ à, tuy ba để lại hết gia sản cho dì Tô, nhưng mẹ cũng đã giữ danh phận vợ cả nhiều năm rồi, vậy là đủ rồi còn gì.” Nhìn hai người đàn ông giống nhau như đúc trước mặt mình, tôi chỉ lạnh nhạt rút tay lại, thản nhiên nói với Tần Tướng Dĩ: “Không cần đợi đến kiếp sau. Kiếp này tôi sẽ không để anh có cơ hội làm tổn thương tôi nữa.”
Tôi làm lễ tân ở một khách sạn kỳ quái. Lương cơ bản hai vạn, hoa hồng thì không có giới hạn trên. Ngày thứ hai đi làm, khách sạn nhận một đoàn tổ chức hoạt động nhóm, là nhóm những người yêu thích một sở thích khá ít người biết. Tôi chu đáo đưa cho mỗi vị khách một bản quy định dành cho khách của khách sạn, nhưng họ lại cười rồi ném thẳng vào thùng rác. Chín giờ rưỡi tối, trong màn hình giám sát của máy tính lễ tân vang lên giọng nói của bọn họ. “Lần này số lượng đủ chưa? Nếu mỗi người một cái thì hình như vẫn còn thiếu một cái nhỉ?” “Không sao đâu, cô gái lễ tân chẳng phải chỉ có một mình à? Tôi thấy cô ta rất phù hợp đấy.” “Đúng rồi, dù sao thì sớm muộn gì chúng ta cũng phải thử, đừng ai tranh với tôi! Tôi muốn là người đầu tiên!” Nhưng bọn họ không biết rằng… Vị khách đầu tiên tôi tiếp đón đã chết rồi.
Bạn trai tôi làm việc trong một công ty, mà phía đối tác bên A lại để mắt tới cô thư ký – cũng chính là thanh mai trúc mã của anh. Giữa một thương vụ hợp tác trị giá hàng chục tỷ và cô gái nhỏ bên cạnh, Tống Hoài rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Anh hút thuốc suốt cả đêm, đôi mắt đỏ ngầu, bước đến trước mặt tôi. “Giúp cô ấy lần này, chúng ta sẽ kết hôn.” Tôi lạnh giọng hỏi: “Nếu tôi đi, anh sẽ không hối hận chứ?” Anh tránh ánh mắt tôi, giọng khàn đặc: “Có thể sẽ hối hận… nhưng Vân Thư khác với em.” “Cô ấy đến cả bạn trai cũng chưa từng có.” “Nếu cô ấy đi, cô ấy sẽ chết.” Tôi bật cười khẽ, nước mắt nghẹn lại nơi cổ họng, lòng tôi cũng theo đó mà chết lặng. Theo như anh mong muốn, tôi gõ cửa căn phòng của người đàn ông kia. Trong căn phòng tối om, điện thoại của Tống Hoài sáng lên rồi tắt đi, reo suốt cả đêm. Cố Tri Dự giữ chặt eo tôi, hơi thở nóng rực phả bên tai. “Bảo bối, mắt nhìn đàn ông của em… thật chẳng ra sao cả.”
Tối qua tôi lên hot search.Chuyện là hôm qua công ty ăn mừng tôi được thăng chức. Không khí quá náo nhiệt, tôi lại uống quá chén. Vì nhà cách chỗ tiệc có hai trạm xe buýt nên tôi từ chối sự tốt bụng của đồng nghiệp, định tự đi bộ về.Nào ngờ vừa đi được mấy bước đã choáng váng đầu óc.Lúc đi ngang một trạm xe buýt, tôi mơ màng nhìn thấy người đàn ông trong quảng cáo ở đó—chính là nam thần của tôi, Giang Dự—đang cười với tôi và vẫy tay.Tôi đứng khựng lại, nghiêng đầu nhìn anh.Trời ơi, đẹp trai quá trời quá đất.Thế là tôi lao tới, ôm chầm lấy… bảng quảng cáo, gọi anh là “chồng” như đi/ên.
Khói Mưa Bán Hạ, Gió Thoảng Bán Hạ Mẫu thân vì năm xưa tuổi trẻ bồng bột mà gả nhầm, cả đời ôm hận. Người hận nhất, lại chính là ta — đứa con gái mang gương mặt giống phụ thân như đúc. Người thu dưỡng một cô nương khác, yêu thương như minh châu nơi tay, nâng niu như báu vật. Hôn sự mà phụ thân định cho ta trước lúc lâm chung, là bùa hộ mệnh cuối cùng để ta giữ được mạng sống. Ta từng ngỡ vị hôn phu kia là người ôn nhu chính trực, hiểu ta, thương ta, che chở cho ta. Nào hay, chỉ còn ba ngày là tới đại hôn, ta vô tình phát hiện — Hắn giỏi nhất chính là chiêu “lấy vợ dưỡng vợ”! Những thứ ta ký thác cho hắn, hắn đều dâng thẳng vào khuê phòng của “muội muội” ta — Tạ Mạn Mạn. Từng món quà, từng lời hứa “mỗi tuổi một lễ”, hắn đều tặng nàng ta không sai một ngày. Ngay cả y thư ta dồn mười năm tâm huyết biên soạn, hắn cũng lấy đi, đổi cho nàng ta cái danh Huyện chủ. Đã vậy — Thì hôn sự này, nhà này, ta đều không cần nữa. Thứ gì là của ta, ta sẽ tự tay giành lại!
Xé Mặt Bạn Trai Cũ Cướp Xe Không Trả Sau khi chia tay, bạn trai cũ dọn sạch căn nhà thuê chỉ trong một đêm. Lớn thì như bộ sofa, bàn trà; nhỏ như xoong nồi chén bát, anh ta không chừa lại cái gì. Nói không ngoa, trong nhà giờ chỉ còn lại tôi và… mấy bức tường chịu lực. Ngay cả tiền xu trong ống heo cũng bị anh ta lấy tăm móc ra từng đồng một. Nhưng điều khiến tôi choáng váng nhất là — ảnh lấy luôn cả xe của tôi! Bất lực quá, tôi đăng bài cầu cứu cư dân mạng, lập tức nhận được hàng đống bình luận: 【Chị em đừng sợ, đi đòi cùng chị! Chị chưa từng thua khi cãi lộn!】 【Cho em theo với! Em bị thần kinh, có thể phát tác bất cứ lúc nào!】 【Cả nhà em xung phong! Chồng em từng là lính đặc công, em thì mồm mép chửi cực thâm, con gái em khóc rất ghê, nhà có chó dữ, em trai là luật sư, có gì ổng sẽ lo pháp lý, em gái là bác sĩ – biết đánh chỗ nào đau nhất, ông nội bị Parkinson – cần thiết sẽ nằm lăn ra đó!】 【Dắt em theo! Em là tiểu tam chuyên nghiệp, khóc được bất cứ lúc nào, có thể chơi chiêu đạo đức giả! Chị em em có kỹ năng “cà khịa level max”, hai đứa em đi cùng là đủ “đập” vỡ não hắn rồi!】