Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Kiệu Hoa Không Dành Cho Chàng

Kiệu Hoa Không Dành Cho Chàng Vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta hoãn lại hôn sự, muốn để ta và bình thê của hắn cùng ngày bước vào cửa. Chỉ vì nữ tử kia xuất thân hèn mọn, sợ bị người đời khinh rẻ, hắn liền muốn mượn đội ngũ đưa dâu của ta để chống đỡ thể diện cho nàng. Hắn thương tiếc số phận cô độc của nữ tử ấy, bị nhà chồng ruồng bỏ, nên muốn trở thành chỗ dựa cả đời cho nàng. Thế nhưng hắn quên mất rằng, năm năm trước khi ra trận, chính hắn trước mặt bao người cầu xin ta chờ đợi, hứa hẹn rằng khi trở về sẽ lấy ta. Nay hắn khải hoàn trở về, lại muốn cưới người khác. Huynh trưởng ta không cam lòng, thay ta chặn hắn lại chất vấn. Hắn chỉ lạnh nhạt đáp: “Đã đợi năm năm rồi, chờ thêm vài ngày nữa thì đã sao?” “Rằng Tê Tê yếu đuối, không được kiên cường như Sở Ninh, để nàng làm bình thê đã là thiệt thòi rồi, ta tuyệt đối không thể khiến nàng đau lòng thêm nữa.” Huynh trưởng giận dữ, lập tức thay ta định hôn sự mới. Ngày ta xuất giá, Tiêu Vân Trạch phái người đến truyền lời: “Chờ ta đón Tê Tê xong, sẽ tới rước nàng.” Khi kiệu hoa của ta và đoàn rước dâu của hắn lướt qua nhau, Tiêu Vân Trạch mới giật mình nhận ra, người ta sắp gả cho… không phải là hắn.

Chồng Chơi Trai Bị Cháy Mông

Chồng Chơi Trai Bị Cháy Mông Trong túi của chồng tôi phát hiện ra một lọ “bột vui vẻ” dành cho nam giới. Tôi còn chưa kịp nói gì. Anh ta đã lập tức nổi điên, nói tôi tùy tiện lục đồ của anh ta. Giận dữ muốn bỏ nhà đi. Haizz, anh ta đi quá nhanh. Tôi còn chưa kịp nói với anh ta. Anh ta cầm nhầm rồi. Cầm nhầm mẫu phosphor trắng tôi mang về từ phòng thí nghiệm. Thứ này điểm cháy rất thấp, lại dễ nổ.

Kế Hoạch Quyến Rũ Chu Thiếu

Cậu ấm giới Thượng Hải xem thường tôi – cô vợ chưa cưới từ nông thôn lên. Cố tình vắng mặt trong buổi tiệc đón gió. Nửa tháng sau, Chu Dục phát hiện mấy lần hẹn bạn bè tụ tập đều thất bại. Lúc ấy anh mới biết, đám bạn thân đã giấu anh, bao trọn một chiếc du thuyền cùng tôi ra khơi du ngoạn. Chu Dục lái trực thăng bay tới. Anh nheo mắt, nhìn tôi – người đang được đám công tử bao quanh tán tỉnh. Đến khi nhìn rõ gương mặt tôi, Cả người Chu Dục đứng chết lặng tại chỗ suốt một phút. Rồi anh nghiến răng, khẽ chửi một câu qua kẽ răng: “Khốn kiếp, mấy thằng ngu vì sắc mà định cướp vợ người khác.”

Làm Dâu Của Mẹ Anh

Làm Dâu Của Mẹ Anh Khi tôi đang ở cữ, mẹ chồng khóc đến tám lần trong một tuần, ngày nào cũng lau nước mắt kể khổ với con trai. Nửa đêm, sau khi cho con bú xong, tôi mệt đến mức loạng choạng bước ra khỏi phòng. Vô tình thấy cửa phòng mẹ chồng khép hờ, bên trong vọng ra tiếng nức nở đứt quãng: “Vợ con bảo mẹ đi siêu thị mua cá chép đen, con cũng biết mẹ bị mù đường mà, siêu thị cách nhà cả mấy trăm mét, cho dù nó dắt mẹ đi mấy lần rồi mẹ cũng đâu có nhớ nổi.” “Suýt nữa là bị lạc, sợ muốn ch//ết luôn, cả đời mẹ chưa bao giờ chịu ấm ức như vậy.” “Nó rõ ràng là cố tình làm khó mẹ.” Dưới ánh đèn lờ mờ, tôi thấy chồng mình mắt đỏ hoe vì xót mẹ: “Mẹ chịu thiệt rồi, mai con sẽ bắt cô ấy xin lỗi mẹ. Nếu không chịu, thì cuộc hôn nhân này con không sống nổi nữa!” Một cơn giận bốc thẳng lên đỉnh đầu khiến tôi tỉnh cả ngủ. Tôi lập tức đạp cửa xông vào, lớn tiếng nói: “Sống cái đầu anh á! Không sống nữa thì ngay bây giờ đi! Tôi không hầu nổi bà mẹ chồng bé bỏng thánh lạc đường của anh đâu!”

Không Cần Nam Chính

Không Cần Nam Chính Ngày tôi ký vào đơn ly hôn. Mẹ chồng ném hành lý của tôi ra trước cổng biệt thự, còn nhếch mép mắng tôi là “đồ không cha không mẹ, thứ rác rưởi không ai cần.” Họ mở tiệc ăn mừng. Cả căn nhà đều là tiếng cười khoái trá, như thể vứt được món đồ thừa thãi. Ngay lúc ấy. Tiếng cánh quạt trực thăng quân dụng xé gió đáp xuống trước sân. Một người lính quân phục thẳng tắp chạy nhanh đến trước mặt tôi, đứng nghiêm, giơ tay chào. “Tiểu thư, Tư Lệnh phái tôi đến đón cô về nhà.” Cả nhà họ Trương chết lặng, mặt tái dại như vừa nuốt phải kim châm. Còn tôi chỉ khẽ nhếch môi. Không bi thương. Không níu kéo. Tôi xoay người, bước lên trực thăng. Thế giới thuộc về tôi. Bây giờ… mới chỉ bắt đầu.

Người Tôi Thích Ba Năm Cuối Cùng Cũng Thích Tôi

Trong buổi họp lớp, người tôi thầm mến suốt ba năm – Từ Diệm – cũng đến. Từ đầu đến cuối, tôi và anh không nói với nhau một câu nào. Mãi đến khi buổi tiệc kết thúc, mọi người lần lượt ra về, chỉ còn lại tôi đưa anh – người say khướt – về khách sạn. Trong phòng, tôi nhìn anh nằm trên giường, tâm trí đấu tranh suốt nửa ngày, cuối cùng vẫn kìm nén được ham muốn trần tục của mình. Không ngờ sáng hôm sau anh lại tìm đến, giọng mang theo chút ấm ức hỏi tôi: “Em làm sao mà nhịn được vậy?” Tôi ngơ ngác: “Anh không phải say à?” Anh bước lên một bước. “Anh say. “Nhưng là giả vờ. “Còn em, nhìn anh lâu như thế, cuối cùng lại bỏ anh mà đi.”

Đứa Con Gái Vong Ơn

Đứa Con Gái Vong Ơn Con gái tôi bỏ ra mấy ngàn tệ mua cho cha nó một chiếc áo khoác. Tôi không nhịn được, lỡ lời càm ràm: “Con chưa từng mua cho mẹ một cái áo nào cả.” “Trước đây mẹ nhờ mua đôi tất còn chẳng chịu.” Nó cười nhạt: “Bố con nói sau này công ty của ông ấy sẽ để lại cho con.” “Còn mẹ thì có gì? Mẹ đã từng cho con được gì chưa?” Tôi sững người. Năm đó vì ông ta ngoại tình, tôi kiên quyết l/y h.ô n. Từ lúc nó ba tuổi đến nay đã ba mươi ba, một tay tôi nuôi nó khôn lớn, lo ăn học, giúp mua nhà, nấu cơm, trông cháu… Còn cha nó – người vừa mời nó một bữa cơm, hứa lèo một câu vu vơ – thì suốt ba mươi năm chưa từng đoái hoài gì đến. Tôi siết chặt túi áo đang cất tập tài liệu điều tra về chồng cũ, nghĩ bụng: chắc chẳng cần đưa ra nữa.

Trông Con Giúp Chị Chồng Là Tự Hủy Diệt!

Trông Con Giúp Chị Chồng Là Tự Hủy Diệt! Chị chồng tôi phải ph/ẫu th/uật và nhập viện, cô con gái tám tuổi của chị – Tống Nghiên – tạm thời không ai trông nom, chị nhờ tôi giúp chăm vài ngày. Nghĩ đứa bé ngoan ngoãn, hiểu chuyện, tôi định gật đầu thì — 【Đừng đồng ý! Tống Nghiên là đứa trẻ đ/ộc á/c bẩm sinh!】 【Nó sẽ cố tình đ/ẩy ng:ã cô – người đang mang thai tám tháng – rồi giấu điện thoại để cô không thể cầu cứu. Cô sẽ mất cả mẹ lẫn con!】

Tình sâu chẳng đến được lòng người

Tình sâu chẳng đến được lòng người Người đời đều nói, Quốc sư không có thất tình lục dục, cả đời này sẽ không yêu bất cứ ai. Ta không tin, tìm đủ mọi cách để khiến chàng động lòng với ta. Ngay khi ta định cầu xin hoàng huynh ban chàng cho ta làm phò mã, ta vì quá vui mừng mà vô ý làm đổ giá nến, gây ra trận hỏa hoạn lớn ở Tố Thần Cung. Tạ Lan người luôn điềm tĩnh dù núi Thái Sơn có sụp đổ trước mặt lại phát điên lao vào biển lửa cứu Lưu Phi. Chàng thoát chết, ôm chặt Lưu Tố Tố, như thể đang giữ lấy một món bảo vật tưởng chừng đã mất. Khoảnh khắc đó, ta cuối cùng cũng hiểu ra. Quốc sư không phải vô tình. Chỉ là trái tim chàng đã sớm thuộc về người khác. Đã vậy, ta cũng nên làm tròn bổn phận của một công chúa. Gả đến Khương Bắc, thay hoàng huynh san sẻ nỗi lo.

Nhiệm Vụ Theo Đuổi Anh

Tôi nhận của Lục Khoát hai triệu tệ, đồng ý theo đuổi “đóa hoa cao lãnh” Phí Tự. Nhưng tôi lại là kiểu người năng lượng thấp, lên kế hoạch làm “chó liếm” xong thì nằm liệt một tuần. Mãi đến khi kỳ nghỉ Quốc khánh kết thúc, tôi mới bắt đầu bước đầu tiên, thêm WeChat của anh ấy. Một tháng sau, chúng tôi mới ăn với nhau bữa cơm đầu tiên. Lại dây dưa thêm một tháng nữa, mới hẹn được buổi xem phim đầu tiên. Tiến độ theo đuổi thật sự quá chậm, Phí Tự là người sốt ruột trước. Anh chặn tôi ở góc tường, giọng trầm khàn: “Nhận hai triệu rồi mà theo đuổi tôi kiểu này gọi là không tích cực à?”

Thanh Uyển

Thanh Uyển Khi dâng vũ khúc lên Hoàng hậu, vì vạt váy bị rách, ta trở thành trò cười cho toàn bộ giới công hầu. Ba tháng sau, người thanh niên từng tặng ta bộ váy kia – cũng là thanh mai trúc mã của ta – mới mang ý cười mà đến xin lỗi. “Họ biểu hiểu lầm là ta tặng nàng bộ váy ấy, không cẩn thận mà cắt hai nhát.” “Dù sao sau này nàng cũng gả cho ta, ta không để bụng chuyện nàng thất tiết nơi công chúng đâu, nàng cũng đừng giận nữa.” Ta sắc mặt nhàn nhạt, ứng phó vài câu rồi sai người tiễn hắn về. Sáng sớm hôm sau, ta lên kiệu nhỏ tiến cung, lấy thân phận nữ quan hầu cận bên cạnh Thái hậu. Cùng lúc đó, hưu thư cũng được đưa đến phủ nhà họ Phó.

Thanh Uyển

Cổ Đại
Tiếng Gọi Không Phải Từ Con Tôi

Tiếng Gọi Không Phải Từ Con Tôi Tôi đang nằm nghỉ trên thảm thì bỗng nghe thấy một giọng nói non nớt vang lên: “Vì để mẹ lúc nào cũng xinh đẹp, tôi đã phải hy sinh rất nhiều đấy! Ngày nào cũng bị một người phụ nữ lôi thôi như thế ôm vào lòng, ai nghĩ đến cảm xúc của tôi chưa?” Tôi giật mình bật dậy, nhìn sang đứa con trai đang nằm bên cạnh và mút tay. Tôi cứ ngỡ mình mệt đến mức sinh ra ảo giác, nhưng giọng nói kia lại vang lên: “Nhìn gì mà nhìn! Phiền ch//ết đi được! Nếu không phải nể tình cô chăm sóc tôi cũng coi như tạm ổn, thì tôi đã sớm nghĩ cách bảo bố đá cô đi rồi!”