Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Học Bá Lạnh Lùng: Vợ Tôi Là Mèo Cưng

Hoa khôi trường tỏ tình với học bá bị từ chối thẳng thừng. Mất hết mặt mũi, cô ấy tức tối bắt toàn bộ con gái trong lớp lần lượt đi tỏ tình với học bá. Nói rằng: mọi người đều bị từ chối thì cô ấy cũng không nổi bật nữa. Tôi nhìn 100.000 tệ vừa “ting” vào tài khoản, còn nóng hổi. Và tôi… lặng lẽ xếp hàng gia nhập đội ngũ. Đám con trai cũng nhao nhao muốn thử đáng tiếc hoa khôi trường chẳng thèm để mắt. Thế là học bá lớp bên mỗi ngày đều nhận được một lời tỏ tình đến từ con gái lớp chúng tôi. Và không ngoại lệ, câu trả lời của học bá luôn là một chữ lạnh lùng: “C//út.” Tôi là người cuối cùng. “…Bạn Cố Tinh Vũ…” Còn chưa kịp nói xong, học bá mặt đỏ như tôm luộc, bật dậy, suýt quật bay cả cái bàn. “Chị dâu đừng làm loạn! Anh tôi đá//nh ch//ết tôi mất!!” Hoa khôi trường: ?! Quần chúng ăn dưa: ?!! Tôi: ???!!! 1

Ngọc Bội Linh Tuyền: Đường Về Của Nữ Quân Nhân

Khi Lục Thành Châu hỏi tôi đòi ngọc bội, tôi bịa là làm mất rồi. Anh ta cuống lên, huy động cả đám thanh niên trí thức lên núi tìm giúp. Đời trước, Lục Thành Châu đem miếng ngọc mẹ tôi để lại tặng cho Tằng Oánh Oánh. Tằng Oánh Oánh dựa vào linh tuyền trong ngọc bội mà làm bánh buôn bán phát đạt. Còn tôi thì bị cô ta lừa lên núi, đem ra cho heo rừng ăn. Ba và anh hai biết tin tôi chết thì đau đớn tột cùng, từ đó đoạn tuyệt qua lại với Lục Thành Châu và Tằng Oánh Oánh. Nhân lúc người ở điểm thanh niên trí thức rủ nhau lên núi, tôi cắn rách ngón tay, nhỏ máu lên ngọc bội — lần này thì chẳng ai cướp được nữa. Còn mười ngày nữa, anh hai sẽ tới đón tôi. “Thẩm Đồng, ngọc bội của em đâu? Oánh Oánh nói nhớ cô Giang, muốn mượn về xem một chút.” Lục Thành Châu mặt mũi đầy thành khẩn. Thấy tôi không phản ứng, anh ta sốt ruột giục. …Tôi sống lại rồi sao?

Nhật Ký Một Tình Yêu Tan Vỡ

Vào ngày sinh nhật vợ, tôi đề nghị ly hôn. Cô ấy đang lau nhà, tay ngừng lại nhưng không quay đầu, chỉ nói một câu: “Được.” Tôi chưa bao giờ nghĩ cô ấy sẽ đồng ý nhanh như vậy. Bao nhiêu lời tôi chuẩn bị cả tháng, cuối cùng chẳng dùng được câu nào. Cho đến hôm đó, tôi nhìn thấy nhật ký tình yêu trên bàn cô ấy. Trong đó, từng trang từng trang ghi tỉ mỉ quá trình tôi ngoại tình.

Anh Trai Phản Diện Là Đầu Bếp Riêng Của Tôi

Trong nguyên tác, anh ta bị nữ chính dùng đồ ăn dụ dỗ như dắt một con chó. Chơi chán rồi thì bị vứt bỏ như rác rưởi. Cuối cùng chết đói ngay trong căn biệt thự. Nhưng bây giờ anh lại có thêm tôi. Một cô em gái ruột kén ăn, tham ăn, tính khí khó chiều, lại còn thù dai và cực kỳ nhỏ mọn. Món ăn nhạt một chút hay mặn một chút cũng không ăn. Cơm cứng một chút hay mềm một chút cũng không nuốt. Đồ ăn ngoài không ăn, đồ ăn nhanh không ăn. Không phải anh tự tay nấu thì càng không ăn.

Tiểu Chủ của Thái Thượng Hoàng

Ta mười sáu tuổi tham gia tuyển tú, giữ được bảng vàng, nhưng lại bị Hoàng đế đưa sang Xuân Hòa Viên để tiến cống cho Thái thượng hoàng. Thái thượng hoàng còn già hơn cả cụ nội của ta, ta nhìn ông ta một cái thôi cũng thấy sợ, chỉ lo sơ sẩy một chút là ông ta tắt thở ngay trước mặt ta. Đêm thị tẩm hôm đó, ta run rẩy khai ra cả gia phả, rồi chỉ nghe lão già ấy kể suốt gần nửa đêm chuyện về cụ nội của ta. Vừa hồi tưởng vừa không quên giẫm ta một phát. “Ngươi chẳng giống Cảnh Minh chút nào.” Ta mà giống cụ nội thật, giờ chắc cũng chẳng nằm trên giường thế này đâu! 1 Trước khi tuyển tú, ta vốn đã chẳng mặn mà, vì thấy Hoàng đế cũng đã có tuổi. Nhưng nương lại an ủi: Hoàng đế sẽ chẳng chọn ta đâu. “Ngươi nhìn phụ thân ngươi kìa, chỉ là một tiểu quan, rồi nhìn lại cái mặt mày này của ngươi, đừng mơ mộng hão huyền.” Kết quả, nương chỉ đoán đúng một nửa. Hoàng đế không chọn ta, nhưng lại thay cha mình chọn ta. Đây là bi kịch nhân gian gì thế chứ! Mười tú nữ trúng tuyển, ba người vào hậu cung của Hoàng đế, hai người chỉ hôn cho hoàng tử, bốn người ban cho tông thất. Chỉ mình ta bị đưa đi cho Thái thượng hoàng. Nghe tin ấy, tim ta lạnh toát. Ta không dám tưởng tượng nửa đời sau sẽ sống thế nào. Thái thượng hoàng đã già đến thế, lỡ một ngày nào đó ông ta chết, chẳng lẽ bắt ta tuẫn táng theo? Nhưng cho dù trong lòng không cam, trên mặt ta vẫn phải nở nụ cười. Chết một mình và chết cả nhà, ta vẫn phân biệt được rõ ràng. 2 Xuân Hòa Viên rất rộng, bà mụ dẫn đường đưa ta đến Hồi Xuân Các, nói từ nay ta sẽ ở đây. Ta chẳng có tí manh mối nào, liền nhét cho bà ta một nắm bạc, dò hỏi chỗ ở của các phi tần khác, và ta có cần đến thỉnh an họ không. Bà mụ nhận bạc, thái độ lập tức niềm nở: “Giờ trong vườn này ngoài tiểu chủ còn có sáu vị nương nương khác, nhưng ai cũng tính tình tốt, tiểu chủ khỏi lo.” Mấy vị nương nương trẻ nhất cũng đã ngoài năm mươi, nếu tính tình có nóng nảy hơn chút thì chắc cũng chẳng sống đến giờ. Ta dọn dẹp sơ qua, rồi mang lễ vật đến thỉnh an từng vị. Người đầu tiên là quý phi có vị phân cao nhất – Du Quý Thái phi. Vừa đến nơi, bà mụ bên cạnh báo Thái phi còn đang ngủ trưa. Ta ngẩng lên nhìn mặt trời đã xế, thôi được, người già ngủ nhiều cũng là điều tốt. Tiếp đó, ta đến chỗ Cẩn Thái phi, Tú Thái phi, Lan Thái phi, không ai gặp mặt, chỉ nhận được chút ban thưởng. Văn Thái tần và Lương Thái tần thì ở cùng nhau, là hai người duy nhất ta được gặp. Hai vị ấy đều tỏ ra hiền hòa, vừa thấy ta đã gọi lại mời ăn bánh vân phiến, bánh dừa nạo, nhìn thì đúng là tốt bụng. Ta vừa nghĩ xong, Văn Thái tần đã đưa tay véo má ta, thở dài đầy tiếc nuối: “Đúng là một cô gái xinh như nước, sao số phận lại khổ đến vậy, bị đưa đến chốn này.” Nghe thế, ta cũng chẳng còn tâm trí ăn bánh, Lương Thái tần tiếp lời: “Phải đấy, thật đáng tiếc.” Rồi hai người họ chẳng hề kiêng dè, ngay trước mặt ta mà thì thầm chê bai Hoàng đế chẳng ra gì. Ta nghe mà chẳng dám động đũa nữa, ngoan ngoãn ngồi thẳng người, yên lặng như một pho tượng.

Tật Ăn Cắp Vặt Của Cô Ta

Tật Ăn Cắp Vặt Của Cô Ta Bạn gái cũ trong mộng của Phó Minh có tật ă/n cắp. Phó Minh giải thích rằng, chỉ vì cô ta quá thiếu tình thương và sự quan tâm nên mới như vậy. Ngay cả khi đang ở bên tôi, anh ta vẫn muốn cho cô ta đủ cảm giác an toàn. Cô ta hả hê trước mặt tôi: “Phó Minh nói rồi, A vĩnh viễn là tôi, còn B thì có thể là bất kỳ ai.” Xin lỗi nhé. Tôi không phải A, cũng chẳng phải B. Tôi là… cảnh sát.

Tổng Tài Muốn Yêu Tôi

Tổng Tài Muốn Yêu Tôi Tin tốt: Tôi ngủ được với một cực phẩm, hàng top. Tin còn tốt hơn: Thành công phát triển thành… bạn giường. Tin xấu: Anh ta là lãnh đạo mới nhậm chức của tôi. Trời ơi, sập mất rồi.

Tấm Vé Số Trúng Thưởng

Tấm Vé Số Trúng Thưởng Trúng số 50 triệu, tôi lập tức dặn dò cô bạn thân đừng nói với gia đình tôi. Cô ấy ngoài mặt thì vô cùng chắc chắn nói “được rồi”, nhưng quay lưng liền kể với anh trai tôi. Anh trai liền ép tôi đưa tiền cho anh ta mua nhà, cưới vợ. Tôi không đồng ý, cả nhà liền dùng đạo đức để trói buộc tôi, còn lợi dụng livestream để khiến tôi bị dân mạng công kích. Họ nhốt tôi trong phòng đến chet đói, sau đó ch//ôn x//ác tôi vào bức tường của căn nhà mới xây. Mở mắt ra, tôi trở về ngày công bố kết quả xổ số. Bạn thân cười hỏi tôi: “Nguyệt Nguyệt, cậu trúng thưởng à?”

Ly Hôn Rồi, Mời Anh Ra Đường Tay Trắng

Ly Hôn Rồi, Mời Anh Ra Đường Tay Trắng Vào đúng đêm tôi đến kỳ kinh nguyệt, chồng tôi dùng thẻ đồng sở hữu của hai vợ chồng để gọi một phần chè đậu đỏ cho cô thư ký đang tăng ca. Tôi lập tức chụp màn hình lại, không nói một lời, chuyển tiếp email đến luật sư ly hôn của mình. Nhìn thấy email, Trần Tự tức đến run cả người: “Cả công ty mấy chục người tăng ca, anh chỉ quan tâm mỗi mình cô ấy, em còn muốn gì nữa?” “Em có thể bớt đa nghi được không!” “Đa nghi?” Tôi cười khẩy, “Vậy thì ngày mai em quay lại điều hành công ty luôn nhé.”

Ăn Táng

Mẹ bạn trai mất, quan tài nhẹ đến mức cứ như bên trong không có ai. Sau khi ba hắn dọn đến sống cùng tụi tôi, ngày nào ông ấy cũng đổi món nấu cho tôi ăn. Đặc biệt là món bò kho, ông làm cực kỳ ngon. Nhưng cả hai cha con họ đều không ăn. Mỗi lần thân mật với bạn trai, tôi luôn có cảm giác có người đang lén nhìn. Nói với hắn thì ngược lại, hắn lại thấy kích thích, càng lúc càng cuồng nhiệt. Còn sữa tắm, dầu gội của tôi cũng cứ có mùi lạ lạ…

Ăn Táng

Kinh Dị
Hệ Thống Hoàn Tiền Báo Thù: Mỗi Đồng Anh Lấy, Tôi Thu Lại Gấp Trăm

Mẹ tôi bị u não, ba tôi bị cho nghỉ việc. Thế mà cậu ấm nhà giàu ở Bắc Kinh lại giả vờ thất nghiệp, để tôi nai lưng đi giao đồ ăn nuôi anh ta. Anh ta từng đùa giỡn với người khác: “Vẫn là gái quê ngon nhỉ, vừa không tốn tiền, lần đầu tiên đã cho luôn.” “Chỉ cần than khổ một chút là thương, còn tranh nhau đưa tiền cho.” Tim tôi nhói lên. Nhưng bên tai lại vang lên tiếng hệ thống: 【Chúc mừng ký chủ, hệ thống “Càng giả nghèo – hoàn tiền gấp trăm” đã được liên kết.】 【Từ nay, mỗi đồng cô chi cho Cố Yến, sẽ được hoàn trả gấp 100 lần vào tài khoản.】 Tối hôm đó, tôi tặng anh ta một chiếc cà vạt giá mười ngàn tệ. Tài khoản của tôi lập tức tăng thêm một triệu. Cùng lúc ấy, tôi nghe lén được anh ta than phiền với bạn bè: “Bực chết đi được, chiều nay chơi golf làm rơi cái đồng hồ trị giá một triệu.” Giao đồ ăn đến hội sở cao cấp, tôi bất ngờ thấy bạn trai mình ngồi giữa bàn ở vị trí trung tâm. Anh ta phất tay, mở ngay một chai rượu giá ba trăm ngàn. Bằng đúng hai năm lương của tôi. Tôi rất muốn tự lừa mình rằng đó không phải là Cố Yến. Nhưng trên người anh ta lại là chiếc áo chợ tôi mua cho. Có người nhìn từ đầu đến chân, bật cười hỏi: “Cố thiếu chơi trò giả nghèo với con bé nhà quê kia hai năm rồi, không chán à?” “Cậu không hiểu đâu.” Anh ta lắc ly rượu vang, vẻ quý khí ngút trời: “Loại gái quê chưa từng yêu bao giờ ấy, trong sáng, non nớt, chẳng cần tốn đồng nào cũng dâng hết cho.” “Lại còn biết đau lòng, tranh nhau đưa tiền, so với mấy con đào mỏ, đáng yêu hơn nhiều.” Anh ta khựng lại một chút, khóe môi cong lên khinh miệt: “Công nhận, chơi lâu cũng nghiện thật.” Mấy người xung quanh phá lên cười: “Chết cười, thế chẳng phải còn lời hơn cả mua vui à!” “Cố thiếu nói vậy chứ, lúc đuổi việc ba con nhỏ kia thì ra tay cũng tàn nhẫn lắm.” “Đúng thế, mẹ bệnh, ba thất nghiệp, Cố thiếu còn giả vờ nghèo để nó nuôi. Cũng ác thật đấy.” Tôi run lên. Tôi chưa từng nghĩ chữ “Cố” của Cố Yến lại là “Cố” trong Cố thị. Ba tôi làm việc ở công ty con của Cố thị suốt nửa đời người, cần cù không than vãn. Vậy mà nửa năm trước, đột nhiên bị sa thải không một lời giải thích. Từ đó, ông như già đi cả chục tuổi chỉ sau một đêm, tóc bạc đầy hai bên mai. Mũi tôi cay xè. Tôi không hiểu vì sao Cố Yến lại đối xử với tôi như vậy. Nhưng Cố Yến, ngồi ở vị trí trung tâm phòng VIP, lại chỉ cười nhàn nhạt: “Không hạ liều mạnh thì làm sao biết cô ta yêu tôi đến đâu?” Câu nói vừa dứt, cả đám phá lên cười: “Chuẩn rồi, nghèo thì đã quen khổ, chịu thêm tí cũng có sao đâu.” “Cố thiếu đang rèn luyện cô ta à? Con nhỏ gái quê nói lời cảm ơn chưa đấy?” Tiếng cười ầm ĩ, chát chúa, đâm thẳng vào tai tôi. Cố Yến cũng cười theo, vẻ mặt giễu cợt. Tim tôi đau nhói, trong đầu lại vang lên âm thanh quen thuộc: 【Chúc mừng ký chủ, cô đã thức tỉnh hệ thống “Càng giả nghèo – hoàn tiền gấp trăm”.】 【Từ giờ, mỗi đồng cô chi cho Cố Yến sẽ được hợp pháp hoàn lại gấp 100 lần.】 【Vui lòng xác nhận có muốn liên kết hệ thống không?】 Tôi nhìn vào bên trong phòng VIP, ánh mắt dừng lại trên người Cố Yến. Mọi người vẫn hiếu kỳ hỏi anh ta: “Nói chứ, Cố thiếu thử bao nhiêu cô rồi, sao con nhỏ nhà quê này bám dai thế?” “Không chừng, con gà đồng này thật sự sắp hóa phượng hoàng làm thiếu phu nhân nhà họ Cố rồi?” Tất cả quay sang nhìn Cố Yến. Chỉ thấy anh ta khẽ cười khẩy: “Ai ngu đến mức coi trò chơi là thật chứ?” Giọng điệu uể oải, thờ ơ như chẳng liên quan: “Chán rồi, cho ít tiền rồi đá thôi.” Tôi hoàn toàn tuyệt vọng. 【Tít tít tít, còn lại 3 giây, ký chủ vui lòng chọn ngay.】 Vì thế, tôi không chút do dự, cắn răng đáp: “Tôi chọn liên kết hệ thống.”

Khi Người Liên Hôn Lộ Diện

Khi Người Liên Hôn Lộ Diện Ra mắt được 5 năm nhưng vẫn vô danh, tôi chỉ còn cách quay về nhà và liên hôn với một người đàn ông xa lạ chưa từng gặp mặt. Đối tượng liên hôn cực kỳ ghét tôi, không xuất hiện trong lễ cưới, chỉ gọi điện thẳng thừng đưa ra 3 điều kiện: “Chào cô, tôi đã có người mình thích, cô đừng lãng phí thời gian lên người tôi.” “Cô cũng có thể tự do tìm người mà cô muốn, tôi sẽ không can thiệp.” “Cuộc hôn nhân này chỉ là một cuộc giao dịch, 1 năm sau chúng ta ly hôn. Cô chuẩn bị t.â/m l/ý đi, đến lúc đó đừng khóc lóc rồi không chịu ký.” Nói xong, anh ta dập máy ngay. Còn tôi thì đứng trước cửa thư phòng, lặng người, trong thư phòng của anh ta, đầy ắp những món đồ liên quan đến tôi.