Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Ta Là Đại Lừa Đảo

Ta Là Đại Lừa Đảo Ta sinh ra đã là một kẻ lừa đảo, sống tới ngày hôm nay chỉ nhờ cái miệng. Khó khăn lắm mới bịa ra được một thân thế trong sạch, trà trộn vào làm nha hoàn cao cấp trong Thẩm phủ. Thế nhưng chưa kịp hưởng phúc thì cả gia tộc Thẩm thị đã bị quan quân ập vào tịch thu tài sản, giet sạch. Trong lúc hỗn loạn, ta nghe quản gia nói với một người khác: “Thẩm gia chỉ đang diễn kịch phối hợp với Công chúa thôi, các người đừng làm hại người vô tội.” Đầu óc ta xoay chuyển nhanh chóng, liền bế cô tiểu thư ngốc nghếch của Thẩm gia bỏ chạy. “Tên đầy tớ trung thành cứu chủ nhân”, kịch bản này nghe có vẻ hời hơn làm một nha hoàn nhiều!

Ta Là Công Thần

Ta Là Công Thần Ta thay thế Công chúa đi hòa thân ở Bắc Yến. Mãi đến 5 năm sau, khi đại quân Nam Sở công phá kinh đô Yến, ta mới được trở về cố hương. Thế nhưng, ta lại phát hiện có một kẻ thế thân đã thay thế tất cả mọi thứ của ta. Cha mẹ ta đã trở thành cha mẹ nàng, nhà của ta đã trở thành nhà của nàng. Ngay cả thanh mai trúc mã từng có hôn ước với ta cũng đem lòng yêu nàng. Nàng ta nhờ công lao ta thay Công chúa đi hòa thân mà trở thành khách quen trong cung, là khách quý của các bậc quyền quý, được muôn vàn sủng ái. Khi ta trở về, nàng ta đã hạ đ/ộc vào trà của ta. Ta cố nén cơn đau thấu tim gan, nhìn nàng ta trốn sau lưng thanh mai trúc mã kia mà cười tr/ộm. Ta lập tức rút thanh đ/ao của thị vệ ra, vung về phía họ. Đã không ai sống được, vậy thì cùng xuống địa ngục đi! Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay trở về đúng ngày đại quân Nam Sở công phá kinh thành Bắc Yến.

Bị Spoil Là Ác Nữ, Ta Lật Kịch Bản!

Bị Spoil Là Ác Nữ, Ta Lật Kịch Bản! Làm con tin nơi địch quốc suốt 10 năm, vừa đặt chân trở về kinh thành cố quốc, ta liền nghe được dân chúng xì xào: Rằng công chúa đã chẳng còn trong sạch, còn mặt mũi nào trở lại nước Đan? Trước mắt ta bỗng hiện ra từng hàng chữ quái dị: 【Nữ phụ độc ác Đan Tự Phượng sao lại quay về? Giá như chết trên đường thì hay biết mấy, sau này đã chẳng xảy ra bao nhiêu bi kịch!】 【Đúng vậy, Tam công chúa vất vả lắm mới cùng nam chính nên duyên, ả lại sống sờ sờ chôn người, ép nam chính làm của riêng, may mà nữ chính mệnh lớn chạy thoát, trở về báo thù rửa hận!】 【Ả đúng là loại không chịu nổi ai hơn mình, đã bị nhục nhã ở địch quốc thì lại muốn phá nát hạnh phúc của người khác!】 【Cũng may cuối cùng bị Tiêu Tử Ấn dùng trâm đ â//m ch .t.】 Ta cúi đầu, để mái tóc trước trán che khuất thần sắc. Cõi đời này thật sẽ có ruột thịt tương tàn chỉ vì một nam nhân tầm thường sao? Là ta ư? Cớ gì ta phải sống theo cái “kịch bản” các người bày sẵn?

Lăng Nhi

Lăng Nhi Lúc làng rơi vào nạn đói, nương ta ch .t vì đ/ói kh/át. Trước khi nhắm mắt, bà dặn ta đến kinh thành tìm cha, nói ông giờ đã là đại quan, nhất định sẽ bằng lòng cho ta một bát cơm ăn. Thế nhưng khi ta cầm tín vật đến kinh thành, được gia nhân phủ Tể tướng đưa vào gặp cha, ông đang vui vẻ chơi đùa cùng một tiểu cô nương. Vừa trông thấy ta, ánh mắt ông liền lạnh như băng, giọng nói mang đầy chán ghét: “Con tiệ/n nhân sinh ra thứ tiện chủng, ngươi cũng xứng gọi ta là phụ thân sao?”

Lăng Nhi

Cổ Đại
Gả Nhầm Thương Nhân, Hóa Ra Là Vương Gia

Gả Nhầm Thương Nhân, Hóa Ra Là Vương Gia Ta vốn chẳng muốn gả chồng, chỉ khát khao có một hài tử huyết mạch tương liên. Sau khi ngấm ngầm tính toán, ta lựa chọn một thương nhân tiêu dao, tài mạo song toàn. Đợi khi mang thai, ta nhẫn tâm vứt bỏ hắn. Tưởng rằng người bị ta chọc giận bỏ đi chỉ là một thương hộ kinh thành, không ngờ kẻ rời đi lại chính là Túc Vương Bối Tri Dật, lòng mang đầy phẫn hận. Một năm sau khi ta bỏ trốn, chàng bỗng xuất hiện, trong ngực ôm chặt tiểu hài tử, khóe môi ẩn nhẫn ý cười: “Thế nào? Sao lần này không chạy nữa? Đây chẳng phải là đại lễ nàng dâng tặng ta ư?” Xong rồi. Lần này, quả thực là không thoát nổi nữa…

Chuyện Của Chúng Ta, Anh Quyết Định

Chuyện Của Chúng Ta, Anh Quyết Định Sau 1 năm kết hôn, bạn gái cũ của Tịch Tông Dự đã đến tìm tôi 3 lần. Lần đầu tiên, cô ta chỉ tò mò, loại phụ nữ không ra gì như tôi làm thế nào lại lấy được Tịch Tông Dự. Lần thứ hai, cô ta nói ngôi nhà tôi đang ở bây giờ, vốn dĩ là nhà cưới mà Tịch Tông Dự từng chuẩn bị cho cô ta. Lần thứ ba, cô ta mang kết quả siêu âm thai đến, nhẹ nhàng khuyên tôi đừng “chiếm tổ chim mà ở” nữa. Tôi mỉm cười lịch sự, bình thản đáp: “Cô Mạnh, tôi từng hứa với anh ấy rằng — chuyện l/y h ô.n, bao giờ ly, do anh ấy quyết định. Nếu cô muốn tranh, thì cứ tìm anh ấy. Anh ấy muốn ly hôn, tôi sẵn sàng bất cứ lúc nào.”

Lâm Triều

Lâm Triều Mẹ tôi mỗi tháng chỉ cho tôi đúng một trăm tệ tiền sinh hoạt, còn nói nghe thật đường hoàng: là vì muốn tốt cho tôi, sợ tôi ăn nhiều sẽ béo. Nhưng đ/ói đến mức không chịu nổi, tôi đành uống cạn sạch cả bình nước của lớp. Lớp trưởng thấy vậy thì giật phắt lấy cái cốc khỏi tay tôi: “Cậu uống hết rồi, vậy mọi người lấy gì để uống đây?” Tôi ôm lấy cái b/ụng đ/ói đến co rút, khẽ nói một câu: “Tớ… đói quá.” Ngày hôm sau, bàn học của tôi bị nhét đầy ắp các loại đồ ăn vặt, kèm theo một mẩu giấy nhỏ: 【Từ giờ bọn tớ lo cho cậu.】

Lâm Triều

Hiện đại
Thanh Sắc Nham Trung

Thanh Sắc Nham Trung Trước ngày thành thân, vị hôn phu của ta – Thế tử gia Thẩm Tầm – cứu một cô nương bán thân chôn phụ thân. Hắn đưa cô ta về phủ làm nha hoàn, hôm ấy ta cùng hắn tới Tường Vân lâu nghe hí, cô nương ấy không cẩn thận, làm đổ trà nóng lên tay ta. Ta còn chưa kịp phát hỏa, hắn đã chau mày, dịu giọng trấn an cô gái đang run lẩy bẩy kia: “Không sao, đừng sợ.” Ta khựng lại. Nhìn cổ tay đỏ rực của mình, ta chợt hiểu — mối hôn sự này, không thể tiếp tục nữa rồi.

Cô Đảo

Trước khi gả vào hào môn, em trai thiên tài đã đưa cho tôi 520.000. Nó nói nó đã tính kỹ rồi, từ nhỏ đến lớn tôi nuôi nó hết 520.000. Bây giờ, số tiền tôi cật lực bán thân kiếm được, nó trả lại hết. Từ nay, giữa tôi và nó coi như thanh toán sạch sẽ. Đêm ấy tôi trằn trọc không ngủ, lại nghe thấy vị hôn phu nói chuyện điện thoại với bạn: “Lục đại thiếu, chuyện đính hôn là thật sao? Lần này cậu thật sự sa vào rồi?” Ngoài ban công, giọng nam dịu dàng lộ rõ vài phần quyến luyến: “Chỉ là có chút hứng thú, dỗ cô ta vui vẻ thôi.” “Một đứa con gái làm nghề tiếp rượu, sao có thể làm vợ được?” Rồi tôi trùng sinh, quay lại mười năm trước. Thiếu niên thiên tài kia nắm vạt áo tôi, khẽ nói: “Chị… em muốn đi học.”

Cô Đảo

Hiện đại
Anh Ấy Không Phải Chú Cún Bẩn Thỉu

Ngày cưới với thanh mai trúc mã, cô gái nghèo được anh ta tài trợ lại gặp tai nạn xe. Lời thề còn chưa đọc xong một nửa, anh ta đã bỏ mặc tôi, chạy thẳng khỏi lễ đường. Liên minh hôn sự của hai nhà tưởng chừng đổ vỡ, mẹ Kỳ liền lập tức đẩy ra ba người con trai còn lại của bà. “Tiểu thư à, cứ tùy ý chọn đi, xem trúng ai thì mang về. Đợi thằng Kỳ Dũ trở về, ta sẽ ép nó đến xin lỗi cháu!” Tôi có chút buồn bực. Gương mặt cùng vóc dáng của Kỳ Dũ đều thuộc loại vạn người có một, căn bản không có bản thay thế nào cả. Đúng lúc này, tôi thấy xuất hiện một loạt dòng bình luận trôi qua: 【Tiểu thư mau nhìn góc đông nam, con nuôi nhà họ Kỳ vừa bị trách phạt, góc nhìn thương tổn cực kỳ có tính gợi cảm, người khác tôi còn chẳng dám nói đâu.】 【Phản diện thật sự quá đáng thương. Cầu xin tiểu thư hãy thương xót anh ấy thay chúng tôi!】 Tôi làm theo lời bình luận, nhìn về căn phòng chứa đồ không mấy bắt mắt. Cánh cửa khép hờ, lờ mờ thấy được một bóng dáng vai rộng eo hẹp. Kỳ Yến đang định mặc áo, cảm giác được ánh nhìn nóng bỏng thì ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt tôi. Cảnh tượng phơi bày rõ ràng, quả thật đúng như lời bình luận… Tôi cong môi: “Không cần chọn nữa, là anh ta.”  

Nam Thần Lạnh Lùng Và Cô Nàng Tinh Nghịch

Vì muốn trả thù Hán Tử Trà – cô bạn cùng phòng của tôi. Tôi chủ động tiếp cận nam thần mà Hán Tử Trà đã thầm mến từ lâu. Thẩm Yến, bông hoa cao ngạo của khoa, nổi tiếng là người khó theo đuổi. Trong góc lớp học. Khóe môi Thẩm Yến vẫn còn vết đỏ do tôi hôn, chiếc cúc áo trên cùng bị tôi kéo đứt. Cuối cùng, Thẩm Yến không nhịn được mà ôm chặt lấy tôi. Anh cụp mắt xuống, giọng khàn khàn: “Thịnh Tiêu, đây là lần đầu tiên tôi yêu đương, đừng lừa tôi.”  

Từng Là Thê Tử Của Người

Từng Là Thê Tử Của Người Sau khi bị sủng thiếp được Thái tử yêu chiều nhất đẩy xuống đài cao, ta mất đi toàn bộ ký ức. Chỉ duy nhất… ta nhận nhầm một bé trai ngốc nghếch là nhi tử của mình. Cả Đông cung đều cười nhạo ta. Bảo rằng đầu óc ta đập hỏng rồi, ngay cả con ruột cũng chẳng nhận ra. Thế nhưng, mỗi lần ta nhìn thấy đứa trẻ tuấn tú lạnh lùng kia bên cạnh Thái tử, trong lòng chỉ dâng lên sự sợ hãi. Trên đời sao có mẫu thân nào lại e sợ chính con mình? Gạt người mà thôi. Ta nhận định, bé ngốc kia mới là nhi tử của ta. Vậy nên, khi phụ thân của đứa ngốc lặng lẽ quay về, toan bế nó đi, ta cũng liền nhận định —— người ấy là phu quân của ta. Ta vươn tay, nắm lấy áo y, trong mắt tràn đầy quyến luyến, nhẹ nhàng gọi ra cách xưng hô từng nằm sâu trong ký ức: “Ca ca, mang thiếp đi…”