Danh sách truyện hot gần đây
Ta là cung nữ chải tóc hạng ba tại Thừa Hy Cung. Niềm vui lớn nhất mỗi ngày của ta, chính là trang điểm cho nương nương thêm phần lộng lẫy, kiều diễm. Gì cơ? Hôm nay Bệ hạ lâm hạnh vũ nữ Giang Nam, vậy thì phải dùng ngay kiểu tóc “Tâm trạng tươi mới, niềm vui nhỏ ngày hè” thôi… Gì cơ? Gần đây Bệ hạ lại sủng ái phong tình dị vực, vậy thì phải sửa sang ngay kiểu “Đôn Hoàng phi thiên, hở rốn kiêu sa” thôi… Nhờ vào tài nghệ khéo léo, ta được cất nhắc lên chức Đại Nội Tổng Quản. Mãi đến khi ta hai mươi lăm tuổi, cần xuất cung một chuyến. Quý phi nương nương vốn dĩ chẳng bao giờ màng đến ai, nay lại nghiến răng: “Ta không cho phép ngươi đi!” Hoàng hậu nương nương đoan trang lễ độ lại dịu dàng mỉm cười: “Cung quy đã cũ, quả thực nên thay đổi rồi.” Thế nhưng, thế nhưng ta chỉ là về thăm thân mà thôi!
Tiếng Gọi Không Phải Từ Con Tôi Tôi đang nằm nghỉ trên thảm thì bỗng nghe thấy một giọng nói non nớt vang lên: “Vì để mẹ lúc nào cũng xinh đẹp, tôi đã phải hy sinh rất nhiều đấy! Ngày nào cũng bị một người phụ nữ lôi thôi như thế ôm vào lòng, ai nghĩ đến cảm xúc của tôi chưa?” Tôi giật mình bật dậy, nhìn sang đứa con trai đang nằm bên cạnh và mút tay. Tôi cứ ngỡ mình mệt đến mức sinh ra ảo giác, nhưng giọng nói kia lại vang lên: “Nhìn gì mà nhìn! Phiền ch//ết đi được! Nếu không phải nể tình cô chăm sóc tôi cũng coi như tạm ổn, thì tôi đã sớm nghĩ cách bảo bố đá cô đi rồi!”
Chị dâu tôi là người phụ nữ béo nhất trong làng. Anh tôi cưng chiều chị ấy đến mức không còn giới hạn, phụ nữ nhà khác chỉ có thể ăn được hai quả trứng vào dịp Tết hay lễ, còn chị dâu tôi thì ngày nào cũng ăn thịt đến nỗi miệng bóng nhẫy dầu mỡ. Chị nói mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trong làng. Anh tôi dịu dàng ôm chị, cười rất vui vẻ. “Vợ càng béo, ngày tháng càng thịnh, phụ nữ phải mập một chút mới tốt.” Nhưng tôi biết, anh tôi đang nuôi heo thịt đấy. Chị dâu tôi sắp đến lúc xuất chuồng rồi.
Tôi mệnh mang sát khí, trời sinh khắc tinh. Vừa chào đời đã bị đánh tráo — Nhà cha mẹ nuôi ở với tôi ba năm thì gà bay chó sủa, tai ương liên miên, đến nỗi nửa đêm họ vội vàng đưa tôi vào đạo quán. Sư phụ nói, tôi oán khí quá nặng, cần tĩnh dưỡng, nếu không sẽ khắc chết tất cả những người ở bên cạnh. Hai mươi năm sau, cha mẹ ruột cuối cùng cũng “nhớ ra” rằng họ từng có một đứa con gái thất lạc. Ngày tôi được đón về nhà họ Tô — Giả thiên kim Tô Noãn Noãn nắm chặt tay tôi, nước mắt rơi như mưa: “Chị à, chị về rồi thật tốt… Tất cả là lỗi của em, em không nên chiếm lấy cuộc đời của chị…” Cô ta vừa nói, vừa “vô tình” trượt chân, suýt ngã vào người tôi. Tôi không biểu cảm, chỉ lạnh lùng lùi lại nửa bước. Ngay sau đó — chiếc bình cổ phía sau cô ta “choang” một tiếng, tự nổ tung. Mảnh sứ văng tứ tung, cắt xước khắp người cô ta.
Ta xuất giá về nhà họ chồng, môn hộ hiển hách, gia phong nghiêm cẩn. Lại may mắn hơn, phu quân của ta dung nhan như ngọc, tuấn mỹ tuyệt luân, khiến bao người ngưỡng mộ ganh tỵ. Đến ngày tam triều hồi môn, a nương nín lặng hồi lâu rồi cẩn trọng hỏi: “Thân mình con… có đau chăng?” Thần sắc của nương nghi hoặc đến nỗi ta cũng hoang mang. Ta đáp bâng quơ: “Con có bị đánh đâu, sao lại đau?” Lời vừa dứt, a nương sững sờ, còn tẩu tẩu đỏ mặt, vội hỏi: “Hai người… nằm chung giường chưa? Có… đánh nhau không?” Ta kinh hãi: “Đánh nhau? Chúng con vừa mới thành thân, đang độ ân ái ngọt ngào, sao lại có thể đánh nhau?” A nương cùng tẩu tẩu nghe thế thì mặt cắt không còn giọt máu, đưa mắt nhìn nhau, cùng hỏi: “Ngươi không… được dạy sao?” Ta càng mờ mịt: “Dạy cái gì?” Hai người cùng thở dài, hối hận muộn màng. Sau đó, tẩu tẩu lấy ra một ngọc sinh đậu, bóc vỏ, bên trong hiện hình nam nữ giao hoan. Ta nhìn mà sững sờ, chẳng hiểu ra sao. A nương nói: “Ta tưởng tẩu con sẽ dạy.” Tẩu tẩu lại cúi đầu: “Ta tưởng a nương sẽ dạy.” Hai người đùn đẩy mãi, cuối cùng đồng thanh hỏi: “Thế tử đêm nằm bên con, có… phản ứng gì chăng?” Ta ngẫm lại: “Không có.”
Thật Ra… Tôi Chưa Từng Quên Vì cứu anh trai, tôi bị lũ cuốn trôi. Gia đình đón một cô gái khác về — để bù đắp cho “nỗi đ/au mất con”. Sáu năm sau, tôi khôi phục trí nhớ. Từ một làng nhỏ vùng sâu vùng xa, tôi lặn lội vượt núi băng rừng về nhận lại thân phận thật. Mẹ tôi khóc đến ngất xỉu, anh trai và người bạn thanh mai trúc mã cũng đỏ hoe mắt vì xúc động. Sợ tôi khó xử, họ chẳng hề do dự — đuổi cổ con nhỏ giả danh ra khỏi nhà. Nhưng sau đó… Khi tôi và cô ta xảy ra mâu thuẫn, chính anh trai và thanh mai của tôi đã đẩy tôi từ trên tầng xuống. Lúc bất tỉnh, tôi lờ mờ nghe thấy tiếng họ trò chuyện: “Nhiều lúc tôi nghĩ… giá như nó ch .t hẳn từ 6 năm trước.”
Vương Phi Bị Ép Không Nhịn Nữa! Tân hôn đêm ấy, phu quân vì không muốn ái thiếp của mình phải chịu cảnh làm vợ lẽ, liền bày mưu hãm hại ta thông dâm ngay tại động phòng. Hắn ngang nhiên đưa một gã tiểu đồng diện mạo tuấn tú vào phòng. “Chỉ là làm hoen chút thanh danh thôi, bản vương sẽ không thật sự chạm vào nàng.” “Sau đó nàng tự nguyện xin đến am ni cô tu hành, bản vương sẽ giữ cho nàng danh phận chính thê.” Lắm lời. Ta tháo khớp hàm của hắn, tiện tay ném cả hắn và tiểu đồng kia lên giường cưới. Đối diện ánh mắt không thể tin nổi kia, ta vô tội chớp mắt: “Phu quân không cần lo lắng, chỉ là tổn chút danh tiếng thôi mà.”
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Chọn Ông Đồ Tể Làm Cha Mẹ bảo nhà quá nghèo, nuôi không nổi hai đứa con, hỏi tôi có thể tạm thời sang nhà cậu ở nhờ một thời gian không. Tôi gật đầu đồng ý, rất biết điều. Nhưng đêm hôm đó, ngay sau kỳ kinh nguyệt đầu tiên của tôi, cái gọi là “cậu” lại trói tôi vào giường của “em họ”. Lúc ấy tôi mới bàng hoàng nhận ra, họ không phải người thân ruột thịt gì cả. Tôi không phải đến ở nhờ, mà là bị bán cho nhà họ. Cuối cùng, tôi bị “em họ” đánh đập đến ch .t. Khi mở mắt lần nữa, tôi đã quay về năm 13 tuổi.
Trắc Phi Dưỡng Bảo Ký Tân hôn đêm ấy, ta lập tức ngộ ra một điều — Làm vương phi chẳng bằng làm cá mặn. Nến đỏ cao cháy, long phụng thành đôi. Phu quân ta trên danh nghĩa — đệ thân của đương kim Thánh thượng, Duệ Thân Vương Tiêu Thừa Tịch — thậm chí không thèm vén khăn cưới. Sau tấm bình phong thêu lộng lẫy, giọng hắn vang lên lạnh như băng đóng trên mặt sông tháng Chạp: “Thẩm thị, ngươi đã vào Vương phủ, thì cứ yên phận cho ta. Bổn vương công vụ bận rộn, không có chuyện gì đừng đến quấy rầy.” Dứt lời, bóng người cũng biến mất. Ta giật phăng khăn cưới. Hừm, đúng là ra oai phủ đầu lớn thật. Được thôi. Vừa hợp ý ta. Phụ thân ta chỉ là một tiểu quan ngũ phẩm, dốc hết tâm cơ đẩy ta vào Vương phủ làm trắc phi. Vì gì? ….
Ngay khoảnh khắc cầm được tờ giấy ly hôn, việc đầu tiên tôi làm là cắt khoản chu cấp 10.000 tệ mỗi tháng cho mẹ chồng. Lúc đó, chồng cũ vẫn còn đang ở trung tâm chăm sóc sau sinh, bận rộn hầu hạ “tiểu tam” vừa mới sinh con cho anh ta, hoàn toàn không hay biết gì. Anh ta nhắn tin cho tôi, khẩu khí giận dữ: “Em ngừng chu cấp rồi? Em định để mẹ tôi chết đói à?” Tôi không trả lời. Vài tuần sau, khi anh ta tay xách nách mang đủ thứ, hí hửng dắt nhau về “tổ ấm” thì sững người tại chỗ. Căn nhà – tôi đã bán. Đồ đạc – tôi dọn sạch. Anh ta không biết, căn nhà ấy là do bố mẹ tôi đứng tên mua, một xu của anh ta cũng không có. Càng không thể ngờ – mẹ anh ta giờ đang quỳ trước cửa nhà mới của tôi, nghẹn ngào cầu xin: “Con dâu à… tha cho mẹ đi, mẹ già rồi… mẹ biết sai rồi…”
Và tôi cùng bạn trai quen qua mạng hẹn gặp ngoài đời, vô tình phát hiện trong phòng anh ta có một cuốn sổ tinh xảo, bên trong toàn là ảnh và tư liệu của các cô gái. Đây là gì vậy? Tôi rất tò mò. Bỗng nhiên, tôi lật đến trang có hình của mình! Bên cạnh là phần ghi chép kỳ lạ: “Thái Lệ Lệ, 29 tuổi, tốt nghiệp cao đẳng, nhân viên phục vụ, chưa kết hôn, chết vì bệnh, thi thể 💀 nguyên vẹn, dung mạo xinh đẹp, mới qua đời. Tiền sính lễ tám vạn.” Dưới đó có ghi chú viết tay: “Đã đặt trước.” Tôi nhận ra, ba chữ ấy chính là nét chữ của bạn trai tôi!
Bức Tường Giữa Chúng Ta Làm thư ký riêng cho Tổng Giám đốc Lục đã ba năm, thì anh ta đính hôn với một thiên kim nhà giàu. Tuy tôi xưa nay vẫn luôn giữ khuôn phép, chưa từng thật sự “dính dáng” gì đến anh ta. Nhưng để tránh bị vị “phu nhân tương lai của Tổng Giám đốc Lục” ghi hận, tôi rất biết điều, chủ động nộp đơn xin nghỉ việc. Kết quả là chưa đến hai phút sau khi tôi gửi email, Tổng Giám đốc Lục đã lao thẳng ra khỏi văn phòng, đứng sừng sững trước bàn làm việc của tôi: “Thư ký Hách, cô muốn nghỉ việc? Vì sao?? “Là không hài lòng với tôi? Hay không hài lòng với công việc tôi giao cho cô?? “Vậy thì thế này, điều kiện tùy cô đề ra, chỉ cần cô không rời đi, chuyện gì tôi cũng có thể đồng ý!” …… ……Tôi?! Cái này?! ……Như này chẳng phải càng chết tiệt không nói rõ được sao?!