Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Đêm Ấy Trong Tủ Quần Áo

Đêm Ấy Trong Tủ Quần Áo Sau khi cả nhà bị cướp đột nhập, chúng tôi trốn trong tủ quần áo chờ cảnh sát đến. Cô con gái nuôi mà ba mẹ nhận từ trại trẻ mồ côi bỗng dưng ho khẽ một tiếng. Ba mẹ hoảng hốt, vội vàng đẩy tôi ra ngoài. “Ba ơi, mẹ ơi!” Tôi sợ hãi bật khóc, nhưng mẹ lại tức giận quát lên: “Khóc cái gì mà khóc! Lát nữa bọn cướp nghe thấy thì cả nhà c/h/ế/t hết bây giờ!” Tôi ngơ ngác nhìn Thẩm Tâm Nguyệt đang nép trong lòng mẹ, lập tức nín khóc. Ba có chút áy náy dỗ dành tôi: “A Noãn, mấy chú kia là bạn của ba mẹ, con ra chơi với họ một lát nhé, lát nữa ba mẹ sẽ ra đón con.” “Ba Giang à… nhưng mà mấy người đó có mang theo dao…” Lời còn chưa kịp nói hết, ánh mắt của ba khiến Thẩm Tâm Nguyệt sợ đến mức im bặt. Lúc đó tôi mới hiểu, ba mẹ đã chọn con bé, và bỏ rơi tôi. Thế nhưng về sau, người có thể khiến cả hắc bạch lưỡng đạo phải chấn động chỉ bằng một cái phất tay, lại nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng dỗ dành. Còn ba mẹ thì khóc lóc xin tôi quay về. Giáo phụ hỏi: “Con muốn đi với họ không?” Tôi lắc đầu: “Con đã có ba mới rồi, con không cần họ nữa!”

Hoa Hồng Đen Trong Tủ Quần Áo

Sau khi cả nhà bị cư//ớp đột nhập, chúng tôi trốn trong tủ quần áo, nín thở chờ cảnh sát tới. Đột nhiên, cô con gái nuôi mà ba mẹ mang về từ trại mồ côi khẽ ho khan một tiếng. Ba mẹ biến sắc. Rồi họ vội vàng đẩy tôi ra ngoài. “Ba, mẹ!” Tôi bật khóc vì sợ hãi, giọng run rẩy. Mẹ lại tức giận quát: “Khóc cái gì mà khóc! Mày muốn bọn cư//ớp nghe thấy rồi cả nhà cùng ch//ết à?” Tôi ngẩn ngơ nhìn cô gái trong vòng tay mẹ — Thẩm Tâm Duyệt, người đang được mẹ ôm chặt, run rẩy như một chú thỏ con. Nhưng ngay khi ánh mắt cô ta chạm vào tôi, khóe môi lại nhếch lên một nụ cười rất nhỏ — nụ cười khiến tôi lạnh sống lưng. Tôi còn chưa kịp kêu cứu thì giọng ba đã vang lên trong tủ, đè nén, khàn đặc: “Đại… đại ca, lấy nó đi.Dùng con bé đó… để trừ nợ.” Từng chữ như một lư//ỡi da//o, cắ//m sâu vào ti//m tôi. Thì ra… đây không phải là vụ cư//ớp gì cả. Tôi chỉ là một món hàng được đem ra gán nợ.

“Chị gái ác độc” bỗng hóa người hiền?!

“Chị gái ác độc” bỗng hóa người hiền?! Khi quay show truyền hình thực tế kiểu “chậm mà chắc”, em gái tôi uất ức kể lể: “Hồi nhỏ mẹ thiên vị chị tôi, chị được ăn kẹo, còn tôi thì không.” “Có lần tôi ăn lén một viên kẹo, chị lập tức móc ra khỏi miệng tôi rồi vứt đi, mẹ còn đá/nh tôi một trận.” Tôi nghe xong chỉ biết nhìn nó với vẻ mặt khó tả: “Em ăn nhầm th/u0^c diệ/t chu ộ.t đấy.” Nó hậm hực nhét hai quả dâu tây vào miệng, tiếp tục tranh luận: “Vậy còn dâu tây thì sao? Mẹ cũng chỉ cho chị ăn, đến đụng em còn không cho đụng, không phải thiên vị là gì?” Tôi hoảng hồn trợn mắt: “Em bị dị ứng dâu tây!” Khoảnh khắc ấy, toàn bộ netizen đang “bênh vực công lý” cho nó liền im bặt. 【Chị gái ơi chị…】 【Hạ Ninh: Làm ơn, ông trời hãy phân rõ phải trái! Tôi không phải chị gái độc ác!】 【Thẩm Mộng chỉ nhớ những tổn thương mình nhận từ gia đình, chẳng hề nhắc đến những tổn thương chính cô ta gây ra.】

Là Chuyên Viên Nhập Liệm, Tôi Bị Khách Than Phiền Vì Trang Điểm Quá Đậm

Là Chuyên Viên Nhập Liệm, Tôi Bị Khách Than Phiền Vì Trang Điểm Quá Đậm Tôi học mỹ thuật ở đại học, ra trường mãi không tìm được việc. Một hôm lướt mạng, thấy nhà t/ang l/ễ đăng tin tuyển dụng: 【Chuyên viên trang điểm cho người đã kh/uất – lương 5000, bao ăn ở.】 Đọc kỹ hơn thì thấy còn đóng bảo hiểm xã hội, tuy không có quỹ nhà ở nhưng lại “tặng kèm” một bộ tài sản cố định. Đủ loại hộp, nhiều màu nhiều kiểu, nằm siêu thoải mái, cho chọn tùy thích. Nghĩ lại thì nghề này đúng là quá ổn định. Khách hàng chỉ có tăng chứ chẳng giảm, mà chưa bao giờ có ai “chạy đơn” cả. Không cạnh tranh, chẳng áp lực, đúng kiểu bát cơm sắt. Tôi liền ứng tuyển. Hôm phỏng vấn, giám đốc hỏi: “Có s/ợ ng/ười ch/ết không?” Tôi nghiêm mặt bịa bừa: “Không sợ. Tôi còn xem “L/ời ng/uyền lúc nửa đêm”, cắm tai nghe bluetooth, không bật phụ đề cơ mà.” Giám đốc nghe xong cực kỳ hài lòng: “Đúng loại tâm lý vững vàng mà tôi cần.” Sự thật chứng minh, thế giới này toàn là một gánh tạp kịch khổng lồ. Tôi nhờ màn “chém gió” mà trúng tuyển. Sau này mới biết, nhân viên trước tôi – một chàng trai – ngày đầu đi trang điểm cho th/i th/ể, đang làm dở thì người ch/ết bỗng… nấc một cái. Anh ta bỏ việc ngay tại chỗ, không thèm lấy lương. Tuy lòng cũng thấy hơi rờn rợn, nhưng nghĩ lại thì… thôi kệ. Đã đến nước này rồi, còn quay đầu gì nữa.

Đừng Coi Thường Vợ Cũ Nội Trợ

Đừng Coi Thường Vợ Cũ Nội Trợ Mười năm hôn nhân. Tôi đã đưa anh ta – từ một lập trình viên vô danh – lên đến đỉnh cao của một công ty chuẩn bị niêm yết trên sàn. Vì anh ta, tôi buông bỏ thế giới của mình, rửa tay vào bếp, trở thành người vợ hiền đảm trong miệng anh ta. Đêm trước ngày công ty gõ chuông niêm yết, anh ta lại ôm cô gái trẻ đẹp – nữ đồng sáng lập của công ty – đặt trước mặt tôi một bản thỏa thuận l/y h ô.n tay trắng ra đi. Anh ta nói: “Tô Tình, em đã rời xa xã hội quá lâu, chẳng có chút đóng góp nào.” Anh ta nói: “Giữa chúng ta, giờ chỉ còn chút tình nghĩa, đừng làm ầm ĩ nữa.” Mọi người đều nghĩ tôi sẽ khóc lóc, sẽ nổi đi/ên, sẽ tranh giành phần tài sản và cổ phần vốn dĩ thuộc về tôi. Họ đã đoán sai. Họ không biết rằng, đế chế thương nghiệp mà tôi từng tận tâm xây đắp cho anh ta, tận sâu dưới nền móng ấy – là do chính tay tôi chôn xuống khi còn yêu anh ta. Và giờ, tôi sẽ rút nó ra. Cùng với cả tương lai của anh ta.

Một Đời Bình An

Một Đời Bình An Năm ta xuất cung, tiểu hoàng tử nơi lãnh cung khóc đến bi thương. Hắn nói: trên đời này sẽ chẳng còn ai đối đãi với hắn như A tỷ nữa. Về sau, cung đình biến loạn. Những hoàng tử từng một thời quyền thế ngút trời, kẻ bỏ mạng, kẻ tàn phế. Rốt cuộc, long ỷ lại rơi vào tay Bát hoàng tử vốn an phận chốn lãnh cung, chưa từng tranh giành. Bát hoàng tử đăng cơ xưng đế, truyền lệnh khắp nơi tìm kiếm một nữ tử. Cuối cùng, hắn cũng tìm được một người dung nhan tương tự như nàng. Nàng kia được phong làm Quý phi, hưởng trọn sủng ái, được hắn yêu thương đến tận xương tủy. Mà ta, cuộc đời lại ngày một khốn cùng. Trước là sạp hàng bị kẻ phá nát, sau lại căn viện nhỏ bị lửa thiêu trụi. Phu quân cùng hài tử đều táng thân trong biển lửa. Ta không còn nơi nào dung thân, đành gõ cửa cung đình. Ta đưa tín vật năm xưa Bát hoàng tử trao tặng cho thị vệ chuyển giao. Chẳng bao lâu, cung môn rộng mở. Người đích thân ra nghênh tiếp ta chính là Bát hoàng tử thuở trước, nay đã là bậc chí tôn thiên hạ. Nhưng bên cạnh hắn, Quý phi sủng ái kia mỉm cười gượng gạo. Chúng nhân đều kinh hãi phát hiện — vị Quý phi ấy, lại có dung mạo giống ta như đúc.

Bách Phát Bách Trúng, Lại Chệch Một Ly

Mẫu thân ta vốn là chính thê, được phụ thân danh chính ngôn thuận cưới về. Thế nhưng đến khi ta tròn năm tuổi, người vẫn chưa từng bước chân vào cửa lớn nhà họ Lục. Chỉ bởi người là do phụ thân cưới về từ bên ngoài. Theo gia quy của Lục gia, vào đêm trừ tịch, phụ thân phải bịt mắt, b/ắn tr/úng quả “như ý” trong từ đường, thì mẫu thân mới có thể danh chính ngôn thuận nhập môn, lấy thân phận chủ mẫu mà chưởng quản việc bếp núc trong phủ. Phụ thân ta vốn nổi tiếng bách phát bách trúng, tên rời cung trăm bước cũng xuyên dương. Ấy vậy mà hằng năm vào đêm trừ tịch, mũi tên của ông đều chỉ kém một ly, chẳng sao b/ắn trúng. Vì chuyện ấy, phụ thân vô cùng áy náy. Ông chỉ biết đối xử với mẫu thân càng thêm ân cần, lại lần nào cũng hứa: “Năm sau, nhất định ta sẽ b/ắn trúng.” Mãi đến đêm trừ tịch năm thứ sáu, mẫu thân lén dắt ta vào từ đường, nấp sẵn bên trong. Chẳng bao lâu, phụ thân bước vào, bịt mắt, giương cung, mũi tên nhắm thẳng vào quả như ý. Trong lòng ta rộn rã, thầm nghĩ: “Lần này nhất định sẽ như lời cha đã hứa, b/ắn trúng quả, đưa mẹ con ta danh chính ngôn thuận bước vào Lục gia.” Nhưng khoảnh khắc ông buông tay, thân hình lại khẽ nghiêng lệch đi một chút, rất khó để nhận ra. Ta suýt bật kêu thành tiếng: “Lệch rồi! Lệch mất rồi!” Mẫu thân vội vàng bịt miệng ta lại, không để ta lên tiếng. Chỉ có thể trơ mắt nhìn mũi tên “vút” một tiếng bay ra ngoài. “Đáng tiếc, lại chỉ kém một ly.”  

Khi Nhạn Bay Về

Khi Nhạn Bay Về Cả đời này, ta tính kế trăm bề, cuối cùng cũng đoạt được thân phận thê tử của Thẩm Hàn Chu, nhưng lại trở thành một đôi oán lữ chẳng khác gì kẻ thù. Trong lòng chàng, người chàng yêu là giả thiên kim đã chiếm đoạt vinh hoa phú quý thuộc về ta suốt mười mấy năm. Cho nên, chàng hận ta. Hận ta hại muội muội thanh mai trúc mã của chàng trở thành kẻ ngốc; lại càng hận ta mưu mô độc ác, khiến Thẩm gia diệt môn. Thế nhưng cuối cùng, người quỳ nơi ngọc cấp trước hoàng cung, dâng cả tính mạng chỉ để đổi cho ta một đường sống… vẫn là chàng. Chàng nói: “Giang Yến Nguyệt, nếu thời gian có thể quay ngược lại—” “Ta thà rằng ngày ấy chưa từng đưa tay ra với nàng.” Mở mắt lần nữa, ta trở về năm đó, khi vừa được nhận lại vào phủ Thượng thư. Trước mắt ta là Thẩm Hàn Chu khi còn trẻ, ánh mắt còn mang nét non nớt, dung mạo dịu dàng ôn hòa. Kiếp này, ta tha cho chàng.

Xuân Về Muộn Màng

Xuân Về Muộn Màng Một lần nữa, khi Hách Đình Thâm bỏ rơi tôi vì người yêu cũ, tôi đã chủ động đề nghị l/y h ô.n. Anh ta mặt đầy khó chịu: “Quyền nuôi con, tôi sẽ không nhường cho cô đâu.” Cứ như thể tin chắc tôi sẽ vì con mà mềm lòng. Tôi mỉm cười:

Oan Gia

Oan Gia Năm thứ năm sau khi tôi chếc, tên oan gia đó… lại đến thăm mộ tôi. Tôi và hắn xưa nay không đội trời chung. Tôi hiện nguyên hình dọa hắn: “Tới mộ tôi cúng bái? Không sợ tôi kéo anh đi theo à?” Ai ngờ… Hắn không những không bị dọa sợ, ngược lại còn trừng mắt nhìn tôi, đuôi mắt đỏ ửng. Một giây sau, hắn run rẩy móc điện thoại gọi cho bác sĩ tâm lý: “Bác sĩ… tôi không điên. Tôi thật sự thấy cô ấy. Cô ấy bảo nhớ tôi, muốn tôi đi theo cô ấy.” Tôi: “???” Anh dựng chuyện ngay trước mặt tôi đấy à?

Oan Gia

Hiện đại
Tôi Đã Lén Thay Roi Da Của Chồng Bằng Loại Có Gắn Gai Nhọn

Tôi Đã Lén Thay Roi Da Của Chồng Bằng Loại Có Gắn Gai Nhọn Phát hiện roi da trong túi chồng, tôi cố nén sự ch/ấn độ/ng và gh/ê tở/m, lặng lẽ thay nó bằng loại có gắ/n g/ai n/họn. Hôm sau, chồng tôi d/a rá/ch th/ịt n/át, bị người ta đưa thẳng vào bệ/nh vi/ện.

Trang Thứ Ba

Trang Thứ Ba Trang thứ ba sổ hộ khẩu bỗng dưng có thêm một cái tên. Tôi nhìn chằm chằm vào cái tên xa lạ “Ôn Tử Hiên”, ngón tay khẽ run rẩy theo bản năng. Mục “Quan hệ với chủ hộ” viết rõ ràng: “Con trai”. Tôi năm nay 32 tuổi, chưa từng sinh con.

Trang Thứ Ba

Hiện đại