Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Anh Cả Lạnh Lùng Hối Hận Rồi

Tôi và chị gái đều thích hai anh em nhà họ Hạ. Tôi mê mẩn người anh cả lạnh lùng cấm dục, chị tôi lại thèm khát người anh hai bệnh yếu, hay ngại ngùng. Khổ sở theo đuổi suốt một năm không có kết quả, chúng tôi quyết định bỏ thuốc rồi cưỡng ép. Không ngờ lại nhìn thấy bình luận bay ngang trước mắt: 【Thật chịu thua hai chị em háo sắc này rồi, đầu óc toàn nghĩ chuyện đó đó đó, cầu xin buông tha cho hai nam chính đi.】 【Cứ bỏ thuốc đi, bỏ xong sẽ nhận ngay combo phá sản, hủy dung, bị đuổi khỏi nhà, kết cục thảm vô cùng!】 Tôi và chị gái nhìn nhau một cái, lập tức dừng tay. Từ đó cải tà quy chính, không còn ngày nào cũng đuổi theo anh cả anh hai nữa, không cưỡng cầu tình cảm của họ, tập trung vào bản thân, thỉnh thoảng cũng tiếp xúc với những người đàn ông ưu tú khác. Người anh cả vốn luôn không thích tôi lại chặn tôi trong hành lang, ép sát người rồi hôn xuống. “Vì sao nói không cần là không cần tôi nữa?” “Có phải vì tôi lớn tuổi rồi, không xứng với em không?” Anh càng nói càng mất bình tĩnh, nụ hôn cũng càng dữ dội hơn. Tôi bất lực gọi chị gái cầu cứu. Thế nhưng đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc nức nở vụn vặt, giọng nói u ám của anh hai truyền tới: “Ngoan, thêm một lần nữa.” “?”

Hạ Cánh Nơi Trái Tim Em

Cậu bạn thanh mai trúc mã của tôi mỗi lần về quê ăn Tết là bị giới thiệu đối tượng liên tục. Mẹ tôi liếc tôi một cái, giọng đầy tiếc nuối: “Giá mà con giỏi hơn một chút, thì đâu đến nỗi trèo cao không tới người ta.” “Mẹ thật sự rất muốn nó làm con rể nhà mình.” Tôi vừa cắn hạt dưa vừa thuận miệng đáp: “Vâng, cóc ghẻ làm sao ăn được thịt thiên nga.” Nhưng mẹ tôi có nằm mơ cũng không ngờ được — Tôi và anh ta đã yêu nhau bí mật suốt ba năm. Ngày tôi lấy chuyện chia tay để ép anh công khai, anh chỉ cười nhạt, thuận nước đẩy thuyền mà đồng ý luôn: “Anh thiếu gì lựa chọn tốt hơn em.” “Còn em, em tìm được ai tốt hơn anh không?”

Em Lỡ Thích Anh Từ Hồi Còn Trẻ Trâu

Khi xin nghỉ phép, tôi lỡ tay gõ thiếu chữ “h” trong câu “Tôi bị sốt” và gửi cho tổng giám đốc. Trong lúc đầu óc mơ màng, tôi liền gõ liền mấy câu: “Giám đốc Bùi, xin hãy thỏa mãn tôi! Xin anh thương xót tôi! Tôi thực sự không chịu nổi nữa rồi!” Cuối cùng, mắt tôi tối sầm, rồi lại lỡ tay nhấn gửi thêm một câu: “Huhu, bây giờ tôi chỉ muốn ngủ với anh thôi!” Tổng giám đốc im lặng mất năm phút, sau đó nhắn lại: “Chịu đựng thêm chút nữa được không? Tôi còn một cuộc họp.”