Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Đoạt Thê Của Quần Thần

Đoạt Thê Của Quần Thần Ta thích Ngụy Nguyên Hành mười năm, nhưng hắn lại chỉ coi ta là đồ chơi. Hắn nói: “Tuy là nữ nhi của địch thù, nhưng nàng ta ở trên giường rất thú vị, cho nên giữ lại trước đi.” Sau đó hắn vì để đăng cơ, độc sát ta cùng một đôi nhi nữ. Lại mở mắt ra, trở lại lúc ta mới mang thai, ta thỉnh chỉ muốn hòa ly với hắn. Ba năm sau, hắn đăng cơ hoàng đế lập hoàng hậu, mà ta cũng có phu quân của mình. Ta tưởng chúng ta sẽ không gặp lại nhau. Nhưng hắn lại nhốt ta ở trên giường, muốn đoạt thê của quần thần: “Viện nhi, nàng có biết không, ta ghen tị với hắn sắp điên lên rồi.” *Quần thần: Quan lại trong triều.

THẾ THÂN PART TIME

Tôi là chú chim hoàng yến được thái tử nhà họ Tần là Tần Thâm bao nuôi.Có lẽ là vì tôi có vài nét giống với mối tình đầu khi ở nước ngoài của anh ấy, Thẩm Bạch Liên.Anh ấy đã chi mười vạn một tháng để bao nuôi tôi.Nhưng tôi cũng chẳng phải một chú chim hoàng yến đạt tiêu chuẩn cho lắm.Tôi nói nhiều, thù dai, lại thích bịa chuyện.Mỗi khi Tần Thâm đối xử không tốt với tôi, tôi lại tung tin đồn rằng anh ấy “không được”.Cho đến một ngày, chuyện tôi tung tin đồn đã bị Tần Thâm phát hiện.

NGHE THẤY TIẾNG LÒNG CỦA KẺ THÙ KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG

Khi đang cãi nhau kịch liệt với kẻ thù không đội trời chung, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng lòng của anh ta.【Chết tiệt! Thật muốn đẩy Linh Viên xuống.】【Môi cô ấy nhìn mềm mại quá, thật muốn hôn.】Tôi cứ nghĩ rằng, chỉ cần nắm bắt được tiếng lòng của anh ta, tôi có thể dễ dàng chơi đùa và điều khiển anh trong lòng bàn tay.Thế nhưng, một ngày nọ, tôi lại bị Đoạn Ngự Thần ép sát vào cánh cửa.Đôi mắt anh ta ánh lên một chút ý cười:“Linh Viên, tối qua không phải em nói thích tôi đến phát cuồng sao? Đây là đang chơi trò ‘muốn bắt trước phải thả’ sao?”Chết thật!Anh ta… phát hiện ra rồi?

BỖNG DƯNG CÓ CON VỚI ẢNH ĐẾ

Có một câu hỏi thế này: “Yêu đương với minh tinh hàng đầu là cảm giác gì?”Tôi: “Cảm ơn lời mời.tôi Không rõ lắm, nhưng con trai của minh tinh hàng đầu thì rất đáng yêu .”Không ngờ câu trả lời của tôi lại leo thẳng lên top trending, phần bình luận chỉ toàn một câu: “Bớt ăn lạc đi.”Tôi đặt tờ giấy xét nghiệm ADN xuống, cúi đầu nhìn cậu nhóc con trước mặt—cái cổ nhỏ vươn dài, đôi mắt tròn xoe sáng rực, chăm chú nhìn chiếc bánh trên bàn. Từng đường nét trên khuôn mặt nhóc con đều giống hệt một ai đó… một người mà cả thế giới đều biết.Tôi im lặng.Đừng hỏi tôi thằng bé từ đâu ra. Nực cười thật, chính tôi còn mơ hồ hơn cả con trai của minh tinh đó.

LỜI TỎ TÌNH NGỌT NGÀO

Khi dùng thủ ngữ để tỏ tình với người mình thầm mến, tôi đã nhờ anh bạn thanh mai trúc mã – Trần Xuyên Bạch – phiên dịch giúp.Tôi ra dấu: [Hứa Dịch, tớ thích cậu.]Trần Xuyên Bạch phiên dịch: “Cô ấy bảo cậu cút.”Tôi lập tức nổi giận, trừng mắt nhìn anh ấy.Ngay lúc đó, một loạt bình luận như đạn bay qua trước mắt tôi.[Ồ hô, nữ phụ câm cuối cùng cũng lên sàn rồi. Nếu không phải cô ta chen ngang, nữ chính đã chẳng phải chia tay nam chính, lại còn bị gả cho thằng chồng bạo lực.][Sau khi kết hôn, nam chính nói mình lãnh cảm, mỗi tuần chỉ làm được hai lần, nhưng thực tế thì đêm nào cũng tưởng tượng cảnh ân ái với nữ chính.][Cơ mà nữ phụ cũng thảm thật, cuối cùng bị kéo vào hẻm, vì không thể kêu cứu nên đành chịu trận.]Tôi dừng lại, suy nghĩ một chút, rồi trực tiếp giơ tấm bảng viết bốn chữ [Tớ thích cậu] ra trước mặt Hứa Dịch.Bình luận tiếp tục rộ lên đúng như dự đoán: [Tới rồi, nữ phụ chính thức bước lên con đường tự hủy!]Lúc này, chẳng ai nhận ra phía sau vẻ mặt bình thản của tôi là một nụ cười khẽ nhếch môi đầy ẩn ý.

ĐI NGẮM TRAI ĐẸP CÙNG EM CHỒNG ,BỊ CHỒNG BẮT TẠI TRẬN

Tôi kết hôn chớp nhoáng với một anh đặc cảnh, sau khi cưới thì hai đứa sống như người dưng.Tin nhắn trao đổi giữa hai vợ chồng, ngắn gọn đến mức thê lương:“Đi làm nhiệm vụ, trực đêm, đừng đợi.”“Nhiệm vụ, không về.”“Nhiệm vụ.”Cho đến một ngày, tôi bị em chồng kéo đến nhà hàng thịt nướng trai đẹp.Một anh cơ bắp nắm tay tôi, còn định đặt tay tôi lên bụng sáu múi của anh ta.Cửa lớn đột nhiên bị đá văng ra.Ông chồng đặc cảnh đang “làm nhiệm vụ” của tôi…Dẫn nguyên đội đặc cảnh trang bị tận răng, phá cửa mà vào.

PHÁ KÍNH TRÙNG VIÊN

Nhiều năm sau khi tốt nghiệp, cuốn truyện “Phá kính trùng viên” tôi viết bất ngờ nổi tiếng.Nam chính trong truyện là anh.Trong buổi ra mắt sách mới, anh ngồi dưới khán đài với tư cách nhà đầu tư.Bạn gái anh mỉm cười nói:“Chúng tôi sắp đính hôn rồi, mong một số người đừng tự mình đa tình.”Nhưng phóng viên vẫn không bỏ cuộc: “Giám đốc Thẩm, nếu anh ghét tác giả, thì tại sao lại mua bản quyền?”Thẩm Thư Cẩn thậm chí không thèm nhìn tôi, lạnh lùng đáp:“Nội dung tệ hại, tôi không muốn nhìn thấy nó thêm lần nào nữa.”

Cháu Gái Tôi Không Là Nữ Chính

Cháu Gái Tôi Không Là Nữ Chính Trước lúc lâm chung, trước mắt ta vụt qua mấy dòng chữ kỳ lạ: 【Lão thái quân đừng chết mà, người là người thân cuối cùng của Gia Nghi đấy!】 【Hu hu hu, lão thái quân mà chết, Dục vương nhất định sẽ giáng Gia Nghi xuống làm thiếp, nàng ấy sẽ bị bắt nạt thảm lắm lắm.】 【Lão thái quân mau dậy cứu Gia Nghi đi, giờ nàng ấy vẫn còn đang quỳ trong tuyết, nếu thêm một canh giờ nữa thì đứa nhỏ trong bụng e là không giữ được!】 Gì cơ? Cháu gái ta bị bắt nạt à? Ta hộc ra một ngụm máu đen, đột ngột ngồi bật dậy khỏi giường: “Nhanh, mang Trường Minh Thương* của ta đến đây!” (*Trường Minh Thương: tên cây thương của bà, có thể hiểu là vũ khí trấn gia hoặc biểu tượng chiến tích thời trẻ)

Mưu Thê

Mưu Thê Ta là một hiền thê hiền đức bậc nhất kinh thành, ngày thứ hai sau khi xuất giá đã thay phu quân nạp bốn thị thiếp. Một năm trôi qua, bụng bốn người thiếp đều bằng phẳng, ngoan ngoãn như gà. Ta bỗng nhiên nhận ra: Phu quân của ta… có vẻ như… không được…

Mưu Thê

Cổ Đại
Nhẫn Quấn Xác

Nhẫn Quấn Xác Chăm sóc chồng mắc bệnh nan y suốt hai năm, nhưng vì quên đeo nhẫn cưới mà bị anh ta tát một cái. Nhắc đến chuyện này, cô bạn là bác sĩ Đông y nhắc nhở tôi: “Đó gọi là nhẫn quấn xác, mặt trong khắc ngày sinh của cô, mặt ngoài khắc tên của anh ta. Anh ta sống, cô chết. Một mạng đổi một mạng.” Trước khi kết hôn, tôi đã biết hoàn cảnh gia đình của chồng, Tống Thuận Dương, không được tốt lắm. Anh có bốn chị gái, học phí đều dựa vào vay mượn. Mọi người xung quanh đều nhắc nhở tôi đừng để bị anh ta lừa. Nhưng vào ngày cầu hôn, bố mẹ anh bán đi trang sức vàng gia truyền, cộng thêm tiền tiết kiệm hai năm làm việc của Tống Thuận Dương, để đặt riêng cho tôi một chiếc nhẫn kim cương 3 carat. Mặt trong khắc ngày sinh của tôi, mặt ngoài là chữ viết tắt tên anh bằng kiểu chữ uốn lượn, tượng trưng cho lời hứa sẽ bảo vệ tôi trọn đời trọn kiếp. Tống Thuận Dương nghiêm túc hứa: “Anh muốn nói với mọi người rằng hôn nhân không phải là nấm mồ, mà là sự khởi đầu của một cuộc sống tươi đẹp. Từ hôm nay, anh sẽ dành những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này cho em.” “Gia đình em không còn ai, nhưng bố mẹ anh sẽ coi em như con gái ruột. Em là bảo bối của cả gia đình chúng ta.” Chỉ vì câu nói đó, tôi đã đồng ý lời cầu hôn. Dù sau đó một tháng, Tống Thuận Dương được chẩn đoán mắc bệnh nan y, tôi vẫn không rời bỏ, chăm sóc anh suốt hai năm trời.

Lê Tinh

Lê Tinh Ta nữ cải nam trang vào thư viện đọc sách, không ngờ lại cùng phòng với kẻ ăn chơi khét tiếng nhất kinh thành. Ngày đầu tiên ở chung, ta mới biết hắn mắc chứng mộng du nghiêm trọng và rất sợ bóng tối. Nửa đêm, hắn chui vào chăn của ta, ôm chặt lấy ta mới chịu ngủ. Hắn nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Ngươi nếu dám tiết lộ ra ngoài, tiểu gia sẽ lấy mạng ngươi!” Chưa được mấy ngày, tiểu hầu gia đã dọn khỏi phòng. Nhưng không lâu sau, hắn lại quay về! Hắn thấp giọng nói thầm: “Rời khỏi cái tên nghèo rớt mùng tơi này, tiểu gia lại mất ngủ. Chẳng lẽ ta thật sự là đoạn tụ sao?!” Nghe vậy, mí mắt phải của ta giật mạnh.

Lê Tinh

Chương 5
155
Cổ Đại
Tâm Ngữ Của Nữ Phụ

Tâm Ngữ Của Nữ Phụ Xuyên thành cô bạn gái cũ thực dụng của nam chính trong tiểu thuyết vả mặt. Nhiệm vụ của tôi là tìm đủ mọi cách sỉ nhục nam chính đang nghèo rớt mồng tơi, rồi sau đó đá anh một cách đau đớn. Tôi dốc hết sức mình hoàn thành tốt vai diễn, nhưng không hề biết nam chính đã sớm thức tỉnh khả năng đọc tâm trí. Bề ngoài tôi lạnh lùng nói: “Ngày nào cũng cắm đầu làm mấy việc lặt vặt đó thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ? Nuôi nổi tôi không? Đúng là đồ vô dụng!” Nhưng trong lòng lại gào thét: [Cơ bụng! Cơ bụng! Cơ bụng tám múi! Mình muốn sờ thử, muốn sờ thử một chút! Sờ một chút thôi mà!!] Tai nam chính đỏ bừng, một tay kéo phăng áo sơ mi: “Đã sờ anh rồi thì không được sờ người khác.”