Danh sách truyện hot gần đây
Chồng Tôi Là Nô Lệ Của Mẹ Ruột Anh trai chồng ly hôn. Chồng tôi liền đón hai đứa cháu trai về nhà, giao cho chúng tôi nuôi. Tôi: “???” Tôi nói: “Anh ta chỉ ly hôn, chứ có ch.t đâu!” Vậy mà chồng tôi vẫn nhất quyết lo cho hai đứa nhỏ, bỏ tiền bỏ công. Lý do của anh ta là: “Anh trai với mẹ tôi đều vất vả lắm rồi.” Thế là tôi ly hôn với anh ta. Kết quả, đến năm thứ ba sau khi ly hôn— anh trai chồng tái hôn với chị dâu. Còn chồng cũ thì… đến tìm tôi để xin tái hôn. Tôi: “Phi! Cút đi đồ đàn ông ngu hiếu!”
Ba Năm Sau, Nhất Định Phải Về Sau một đêm hoang đường với chú, tôi liền muốn chạy trốn, ra nước ngoài du học. Sau đó, người đàn ông lòng dạ độc ác không chớp mắt nói: “Xuất ngoại cũng được, ba năm sau nhất định phải về nước.” Vài năm sau, tôi mang theo đứa bé vừa ra khỏi sân bay, đã bị vệ sĩ của Phó Cận Niên “mời” lên xe. Tôi run rẩy ngụy biện: “Cháu… cháu kết hôn rồi…” Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười quen thuộc, không có chút ấm áp, “Nhiễm Nhiễm, để con của anh theo họ người khác, lá gan của em cũng đủ lớn rồi đấy.”
Tình Yêu Dưới Ánh Mặt Trời Lúc biết bạn trai là thái tử gia trong giới Bắc Kinh, tôi đã mang thai đứa con của anh. Tin anh đính hôn với cô gái môn đăng hộ đối leo lên hot search. Tôi xé giấy khám thai, để lại mảnh giấy: [Không chỉ giả nghèo lừa tôi còn định để tôi làm tiểu tam! Chia tay đi, đồ cặn bã!] Ba ngày sau, tôi nằm tắm nắng trên một hòn đảo nhỏ ở Nam Thái Bình Dương. Một đôi tay xoa bụng tôi. Người đàn ông cắn tai tôi nói: “Bảo bảo, ôm bụng bỏ chạy vui không?”
Tôi Làm Việc Trong Ngành Giải Trí Tôi là nhân viên cục thuế, lãnh đạo gài tôi vào một công ty quản lý nghệ sĩ để nằm vùng, hòng đạt chỉ tiêu cuối năm. Thế là nghiễm nhiên tôi thành người quản lý cho các ngôi sao. Các nghệ sĩ mà tôi quản lý lũ lượt bị cấm sóng do trốn thuế và phải đối mặt với khoảnh bồi thường khổng lồ, cả ngành giải trí run lẩy bẩy. Còn Tô Minh Triết do một tay tôi lăng xê thì hot rần rần như mặt trời giữa trưa. Cho đến một ngày, tôi phát hiện ra hắn giấu tôi mua biệt thự, giữa thanh thiên bạch nhật cả đám kéo rèm lại quẩy, mặc kệ mùi lá đu đủ nồng nặc tràn ra ngoài cửa sổ. Tôi đau lòng lắm luôn. Nhưng vốn là đầy tớ của nhân dân, cũng là một công dân gương mẫu, tôi buồn bã móc điện thoại gọi 113. Điện thoại còn đang đổ chuông chưa ai bắt máy mà xe cảnh sát đã hú còi tới rồi. Tôi theo cảnh sát xông vào. Trong phòng sương khói mờ nhân ảnh, mỗi đứa được tặng một cặp vòng bạc thời thượng sang chảnh, kèm xe đưa đón miễn phí về đồn. Mà không thấy bóng dáng Tô Minh Triết đâu. Lại nghe thấy… “Tiểu Tô khá quá! Lần này đội phòng chống mai thúy Triều Dương của chúng ta lại lập công to nhất thành phố rồi!”
Cố Ý Dụ Dỗ 1 Tôi và chồng ly hôn xong, như ý nguyện gả cho lão Vương ở sát vách. Còn chồng trước của tôi cũng như ý nguyện cưới cô góa phụ tên là Hồ Lệ Tĩnh. Vốn tưởng đôi bên mỗi người một nhà, ai nấy yên ổn, nhưng cái gã chồng cũ cùng cô vợ mới của anh ta lại muốn gây chuyện. Chồng cũ chạy sang nhà tôi nói tôi không biết xấu hổ, nói tôi và lão Vương đã lén lút cấu kết với nhau từ lâu. Còn vợ anh ta thì nay chạy sang nhà tôi mượn muối, mai lại chạy sang mượn tiền, mà hễ có dịp là liếc mắt đưa tình với lão Vương nhà tôi. Chồng cũ thì nhiệt tình thích giúp người, vợ hắn mặt dày lại sang gọi “người đàn ông nhà tôi” qua giúp, muốn người đàn ông của tôi gánh nước, bổ củi cho ả. Tôi đời nào chiều theo bọn họ!
Hơi Ấm Gia Đình Hồi nhỏ, cả gia đình nhà tôi tự lái xe đi du lịch. Bố mẹ dẫn chị gái, em trai đi tham quan danh lam thắng cảnh, còn tôi bị bỏ quên trong xe bốn tiếng đồng hồ, suýt chết ngạt. “Ôi, chúng tôi quên mất con bé, cứ để con bé ở trong xe đợi chúng tôi là được.” Khi cảnh sát liên lạc với bố mẹ tôi, họ đã nói như vậy. Hai mươi năm sau, xảy ra động đất. Chị gái bế cháu trai, em trai dắt con chó của mình, bố tôi cầm sổ tiết kiệm với giấy tờ tùy thân. Cả nhà vội vã chạy trốn nhưng không ai nhớ đến mẹ tôi đang cảm lạnh ngất xỉu. Sau đó, mẹ tôi khóc gọi điện cho tôi. “Ôi, họ quên mất mẹ sao?” “Ngoan ngoãn ở nguyên chỗ đợi người khác đến tìm mẹ… hóa ra là không được sao?”
Bảy Năm Như Một Giấc Mộng Đêm trước ngày đính hôn. Bạn trai tôi vô tình chiếu màn hình điện thoại lên tivi. “Cô ấy rất tốt, rất thích hợp để kết hôn.” “Không cần quà, không cần dỗ, cũng chẳng đòi sính lễ.” “Không có tình yêu cũng chẳng sao, tôi vẫn có thể sống tốt cả đời.”
Niệm Niệm Sơn Hà Khi Minh Dung gặp Đoan Mộc Vũ, một người chín tuổi, một người mười bốn tuổi, một người là cháu gái của Thừa tướng, một người là “con rể nuôi từ nhỏ” được chọn. Khi đó, thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết và nghị lực, sắc bén như một thanh bảo k//iếm. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng dáng nhỏ bé trên ghế dài, đôi mắt như chảy m//áu, như thể hắn đang phải chịu một sự ủy khuất rất lớn. Minh Dung đang dựa vào ghế dài với vẻ mặt ốm yếu, rõ ràng là ở độ tuổi ngây thơ và hoạt bát, nhưng vẻ mặt lại đầy suy sụp, giống như một lão thái thái già yếu. Nàng để cho Đoan Mộc Vũ chửi bới không ngừng, chỉ cuộn người trong chiếc áo lông cáo của mình, ho một lúc rồi dùng khăn tay che miệng, sau đó ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt, thờ ơ nhìn thiếu niên, không vui cũng không buồn: “Ngươi yên tâm, có lẽ ta sẽ không sống nổi qua ngày… cập kê đâu.”
Bạn Trai Tôi Là Boss Lớn Trong Trò Chơi Kinh Dị 4: Bảy Quàng khăn đỏ Sau khi bị buộc tham gia một trò chơi kinh dị. Tôi thành chị kế của bảy Cậu bé quàng khăn đỏ. Trong đó có đến sáu Quàng khăn đỏ là quái vật đáng sợ. Còn Cậu bé quàng khăn đỏ nhỏ nhất lại là một bé trai xinh đẹp. Cậu nhóc lúc nào cũng dịu dàng đáng yêu, cái miệng nhỏ ngọt ngào cứ thích gọi tôi chị ơi chị à. Chỉ có điều, lúc nửa đêm. Tôi cứ có cảm giác có gì đó rất nặng đè lên người mình. Tham lam ôm tôi, hôn tôi. Thậm chí còn… Series Kinh Dị 5 Phần Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5
Tôi Thừa Hưởng Bộ Gene Ưu Tú Của Ba Ngày tôi rút ống thở cho ba, mẹ kế quỳ xuống trước mặt tôi. Bởi vì bà ta đã hầu hạ ba tôi suốt 10 năm, cuối cùng lại chẳng được gì cả.
Cháu Gái Tôi Không Là Nữ Chính Trước lúc lâm chung, trước mắt ta vụt qua mấy dòng chữ kỳ lạ: 【Lão thái quân đừng chết mà, người là người thân cuối cùng của Gia Nghi đấy!】 【Hu hu hu, lão thái quân mà chết, Dục vương nhất định sẽ giáng Gia Nghi xuống làm thiếp, nàng ấy sẽ bị bắt nạt thảm lắm lắm.】 【Lão thái quân mau dậy cứu Gia Nghi đi, giờ nàng ấy vẫn còn đang quỳ trong tuyết, nếu thêm một canh giờ nữa thì đứa nhỏ trong bụng e là không giữ được!】 Gì cơ? Cháu gái ta bị bắt nạt à? Ta hộc ra một ngụm máu đen, đột ngột ngồi bật dậy khỏi giường: “Nhanh, mang Trường Minh Thương* của ta đến đây!” (*Trường Minh Thương: tên cây thương của bà, có thể hiểu là vũ khí trấn gia hoặc biểu tượng chiến tích thời trẻ)
Sự Thật Ẩn Giấu 11 giờ sáng, khi chồng tôi đang dần ngạt thở trong bồn tắm, tôi lại đang ngồi tám chuyện cùng mấy bà mẹ khác ở khu vực cầu trượt dưới khu nhà. Cầu trượt nằm ngay bên dưới cửa sổ phòng tắm nhà tôi, chỉ cách chừng năm sáu mét theo đường thẳng. Bình thường, tôi vẫn luôn về nhà lúc 11 giờ, nếu hôm đó cũng thế, có lẽ tôi đã kịp cứu anh ấy. Nhưng đúng hôm đó, mẹ của bé Hy Hy vừa mới mua một chiếc váy mới, nhiệt tình mời tụi tôi sang nhà cô ấy xem thử. 11 giờ 10, tôi dắt con gái về đến nhà thì chồng đã tắt thở từ lâu. Trong đám tang, tôi đau đớn tột cùng, mấy lần ngất xỉu. Ai nấy đều tỏ ra thương cảm, ai cũng xót xa. Mẹ chồng tôi là bà Lý Ngọc Anh cũng là hiệu trưởng trường tiểu học cũ của tôi, từ tận Tây Bắc lặn lội tới. Bà bước đến trước mặt tôi, trước ánh nhìn của biết bao người, gương mặt kiên nghị, từng chữ từng chữ rõ ràng: “Chính cô là người đã hại chet con trai tôi!”