Danh sách truyện hot gần đây
Vì Đôi Ta Yêu Nhau Sau ba năm theo chân ông trùm giới cảng, đúng ngày anh ta đính hôn, tôi ôm bụng bỏ trốn. Năm năm sau, tôi dắt con gặp lại anh ta. Giang Khâm nhìn chằm chằm tôi, đuôi mắt đỏ hoe. “Ba đứa nhỏ đâu?” “…Ch-t rồi.” “Tốt, ch-t rồi thì tốt.” “Vậy giờ đứa nhỏ là của tôi.” Tôi: ?
Nhạc Vô Cữu Tỷ tỷ ta để lại hai đứa con nhỏ, rồi qua đời. Mẹ cầu xin ta gả cho tỷ phu để nối dõi. Ta không vòng vo, nói thẳng: “Cháu trai quý giá, nếu không nghe lời, có thể đánh không?” Mẹ gật đầu liên tục: “Đương nhiên là được.” “Cháu gái yếu đuối, nếu phạm lỗi, có thể mắng không?” “Không thành vấn đề.” Cuối cùng, ta hỏi: “Còn tỷ phu thì sao? Từ lâu đã thấy không ưa rồi, có thể đánh không?” Mẹ lau mồ hôi: “Cái này phải hỏi mẹ chồng con, dù gì nó cũng không phải do ta sinh ra…”
Ngọn Lửa Ác Quỷ Trên đường đi tự sát, tôi chứng kiến cảnh một cậu ấm nhà giàu tông chết cả gia đình ba người rồi thuê người nhận tội thay. Ngã tư xảy ra tai nạn không có camera giám sát, và tôi trở thành nhân chứng duy nhất. Nhớ lại cái đầu của đứa trẻ sơ sinh lăn khỏi nắp capo, và tiếng cười khinh bỉ của cậu ấm… Tôi đã đứng trước tòa và làm chứng giả…
Tiểu Man Cha ta dùng mười lượng bạc bán ta vào Tần gia để xung hỉ. Tần thiếu gia là một kẻ ốm yếu, ngày thành thân hắn sốt cao đến hôn mê, vậy mà chẳng một ai đến thăm. Không còn cách nào, ta đành cõng hắn đi hai dặm đường để tìm đại phu. Hắn nằm trên lưng ta, mơ màng mà thốt lên: “Niang tử… đa tạ nàng…” Ta bị hắn gọi đến đỏ mặt, vừa thở hổn hển vừa đáp: “Thiếu gia, cứ gọi ta Tiểu Man là được. Tần phu nhân mua ta từ thôn quê về, là để hầu hạ người. Không cần… không cần gọi ta như vậy—” Hai chữ ấy, ta thực sự nói không nên lời. May thay, hắn lại ngất đi. Sau này, nhờ ta chăm sóc, thân thể thiếu gia dần tốt hơn. Ta cũng không tiện tiếp tục ở lại phòng hắn. Đêm đầu tiên chuyển đến tiểu viện, hắn mặc một thân y phục mỏng, chân trần đứng ngoài cửa. “Nương tử, nàng không cần ta nữa sao?” “Nàng không ở đây, bảo ta làm sao ngủ được?”
Vương Phi Đa Tài Khi ta đang du xuân thì bị cư/ờng đ/ạo b/ắt c/óc. Tên cướp đòi phu quân ta nộp năm trăm lượng bạc chuộc người. Phu quân chẳng những không đưa bạc, lại còn sai người mang tới một tờ hưu thư: “Mỗi người một ngả, đời này chúc nàng an lạc.” Tên đầu lĩnh tức đến nỗi giọng the thé mắng to: “Đồ ngốc! Một đ/a/o hai lỗ, còn nói cái gì mà đời này an với chả lạc?” Ta cũng mắng: “An lạc cái tổ bà ngươi ấy!” Ta với tên đầu lĩnh, hai kẻ đồng lòng chung mối hậ/n, vừa gặp đã như tri kỷ. Cùng nhau uống rượu đến say mèm. Còn chưa kịp tỉnh rượu, binh mã của phu quân đã kéo đến nơi. Hắn nghiến răng nói: “A Phù, bản vương chẳng qua chỉ giở chút khổ nhục kế, ai ngờ lòng dạ nàng lại rộng đến vậy, còn uống rượu ăn mừng cho được.” Hắn đâu biết, ta cũng có một kế trong lòng.
Nữ Phụ Độc Ác Từ Chối Bị Xóa Sổ Khi Tiêu Trí để cô thư ký mới ngồi vào ghế phụ, trước mắt tôi lập tức hiện lên một loạt bình luận: “Cuối cùng nữ chính cũng xuất hiện rồi, nữ phụ độc ác bao giờ mới cút đi vậy, phát chán!” “Chỉ muốn xem nam chính cấm dục và nữ chính yêu nhau ngọt ngào, bà già kia biến đi cho khuất mắt!” Tôi giả vờ không thấy gì, thậm chí còn rộng lượng để mặc Tiêu Trí sắp xếp chỗ ở cho cô gái kia trong biệt thự, chữa bệnh cho bà ngoại cô ta, thu xếp mọi thứ ổn thỏa. Không ai biết… tôi đang mang thai. Đàn ông không phải thứ không thể thiếu. So với việc phát điên, tìm nữ chính gây sự rồi cuối cùng bị thiêu sống cho đến ch .t, thì giữ lại con, để nó mang họ tôi và trở thành người thừa kế hợp pháp, chẳng phải thơm hơn à?
Người Đi Tây Thành, Ta Về Hướng Đông Trọng sinh một đời, ta lựa chọn tránh né mọi lần gặp gỡ với thiếu tướng quân Mục Hằng. Hắn tham dự lễ cập kê của biểu muội, ta liền giả bệnh nằm liệt giường. Hắn đoạt giải nhất đố đèn Nguyên Tiêu vì biểu muội, ta ở nhà một mình nâng chén thưởng nguyệt. Hắn quyết định nhập học tộc học, ta dứt khoát ôm chặt đùi Tam công chúa, vào cung làm thư đồng. Ta vẫn nhớ kiếp trước trọn một đời lầm lỡ, Mục Hằng ngồi bên giường cảm thán, rằng chính ta đầy rẫy tâm cơ, cướp đi hôn duyên giữa hắn và biểu muội. Ngay cả nữ nhi độc nhất của ta cũng oán ta là một mụ đàn bà điên cuồng, không bằng biểu di mẫu dịu dàng hiền thục.
Thái tử của giới thượng lưu Bắc Kinh là sếp của tôi, anh ấy bảo tôi giúp anh chặn bớt các cô gái ái mộ.Tôi: Được.Sáng hôm sau, anh ấy nhìn cái bụng hơi nhô lên của tôi, giật mình: “Em làm gì đấy? Chỉ qua một đêm mà bụng em to lên vậy, là cái gì vậy?”Tôi nhẹ nhàng mỉm cười: “Sếp, em cần mang bụng giả này để làm đạo cụ.”Kể từ đó, tôi khoác tay sếp, dạo phố khắp nơi, đối diện hai cô bạn thanh mai trúc mã của anh ấy, tự tin vỗ bụng nói: “Tôi đã có con với anh ấy rồi, các cô lấy gì để tranh với tôi?”
Sau khi tôi mất, mỗi năm Thịnh Nghiễn đều đốt rất nhiều tiền vàng cho tôi.Điều này khiến tôi hình thành thói quen tiêu xài phung phí dưới âm phủ.Bỗng nhiên một ngày, anh ấy đột nhiên không đốt tiền cho tôi nữa.Tôi chờ mãi, nhiều lần thử cố gắng xuất hiện trong giấc mơ của anh ấy nhưng đều thất bại, cuối cùng chắc chắn rằng anh ấy đã quên chuyện này.Vì trước đó không nghĩ đến việc tiết kiệm, để duy trì cuộc sống xa hoa, tôi đã nợ địa phủ vài trăm tỷ.Tức giận đến mức, tôi đột nhiên “sống lại” vì quá phẫn nộ.
Học thần lạnh lùng luôn đứng nhất vì một cô gái mà bị kéo xuống khỏi vị trí thứ nhất. Cô gái đó học không giỏi, nhưng đáng yêu và thích dựa dẫm. Tôi rất vui. Đừng hiểu lầm, tôi không phải cô gái đó. Tôi là người luôn đứng thứ hai, cơ hội của tôi đã đến rồi!
Đám cưới của tôi và trúc mã, kẻ thù không đội trời chung lại diện bộ đồ cao cấp cả trăm vạn để đến gây chú ý.Tôi liếc mắt đá kháy anh ta:“Sao đây, có người mà anh thích trong đám cưới của tôi à? Chi mạnh tay dát vàng lên mặt như vậy là muốn khoe với ai?”Anh ta liếc tôi một cái, nhếch môi nói:“Tiền nhiều nên không biết làm gì cho hết.”Cuối cùng, trúc mã của tôi bỏ trốn, còn kẻ thù lại thế chỗ anh ấy, tổ chức đám cưới với tôi.Đêm tân hôn, nhìn căn hộ sang chảnh đến lóa mắt nhưng chỉ có một chiếc giường duy nhất của anh ta, tôi ngạc nhiên đến độ ngơ ngác:“Lục Hoài, sao phòng khách nhà anh không có giường?”Anh ta bình thản giải thích:“Không đủ tiền, nhà tôi chỉ có điều kiện như thế thôi.”