Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Tiểu Man

Tiểu Man Cha ta dùng mười lượng bạc bán ta vào Tần gia để xung hỉ. Tần thiếu gia là một kẻ ốm yếu, ngày thành thân hắn sốt cao đến hôn mê, vậy mà chẳng một ai đến thăm. Không còn cách nào, ta đành cõng hắn đi hai dặm đường để tìm đại phu. Hắn nằm trên lưng ta, mơ màng mà thốt lên: “Niang tử… đa tạ nàng…” Ta bị hắn gọi đến đỏ mặt, vừa thở hổn hển vừa đáp: “Thiếu gia, cứ gọi ta Tiểu Man là được. Tần phu nhân mua ta từ thôn quê về, là để hầu hạ người. Không cần… không cần gọi ta như vậy—” Hai chữ ấy, ta thực sự nói không nên lời. May thay, hắn lại ngất đi. Sau này, nhờ ta chăm sóc, thân thể thiếu gia dần tốt hơn. Ta cũng không tiện tiếp tục ở lại phòng hắn. Đêm đầu tiên chuyển đến tiểu viện, hắn mặc một thân y phục mỏng, chân trần đứng ngoài cửa. “Nương tử, nàng không cần ta nữa sao?” “Nàng không ở đây, bảo ta làm sao ngủ được?”

Tiểu Man

Chương 5
153
Chữa Lành
Sáu Ngày Sáu Đêm

Sáu Ngày Sáu Đêm Người đàn ông giam giữ tôi mỗi ngày đều đến chơi trò đóng vai với tôi. Có lúc anh ta giả làm một cận vệ trung thành, còn tôi là công chúa mà anh ta thề sống ch*t để bảo vệ. Có lúc anh ta lại hóa thành một kẻ s@t nhân biến th@i, còn tôi là con mồi mà anh ta luôn khao khát. Tôi cứ nghĩ rằng đây chỉ là vấn đề rối loạn nhân cách của anh ta, cho đến khi từ phòng bên cạnh truyền đến một mảnh giấy: “Cẩn thận, trong số họ có một nhân cách là giả, hắn muốn gi*t cô.”

Ngày Tận Thế: Zombie Thật Sự Đến Rồi!

Ngày Tận Thế: Zombie Thật Sự Đến Rồi! Tôi chưa từng nghĩ rằng ngày tận thế zombie sẽ thật sự xảy ra. Mọi chuyện bắt đầu trở nên bất thường từ một video mà anh môi giới nhà trọ tôi kết bạn trên WeChat đăng lên. Bệnh viện Trường Canh bên cạnh ga tàu điện ngầm Thiên Thông Viện bị căng dây cảnh giới rất dài.

Si Mị Vọng Lượng

Si Mị Vọng Lượng Vị tiên quân có quan hệ một đêm với ta lúc này lại muốn giết ta. Y chưa kịp chỉnh trang y phục, nhưng thanh kiếm trong tay đã đặt lên cổ ta, chỉ cần tiến thêm một chút nữa là có thể lấy mạng ta. Ánh mắt ta lướt qua xương quai xanh lộ ra một nửa của y, không kìm được mà nhìn xuống thêm vài phần, rồi lại phải miễn cưỡng thu lại trước sát khí lạnh lẽo của y. Vậy nên, ta tiếc nuối thu ánh mắt về, nhẹ nhàng đưa hai ngón tay đẩy thanh kiếm ra một chút, khóe môi vẽ lên một nụ cười: “Tiên quân đây là đang làm gì?” Người này thật kỳ lạ, rõ ràng đêm qua y cũng rất hưởng thụ, vậy mà sáng sớm lại rút kiếm đối đầu với ta. Ta đã từng gặp qua những tên sở khanh vô sỉ nhất cũng không đến mức này. Mắt y tràn ngập sắc đen cuồn cuộn, dường như nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi dám…”  

Tử Yến

Tử Yến Ta là nữ thứ, do kỹ nữ sinh ra. Cha ta vì muốn thăng quan tiến chức, đã đem ta gả cho Cửu Thiên Tuế làm thiếp. Nghe nói thái giám là kẻ giỏi tr@ tấn phụ nữ nhất, nên từ lúc định ra hôn sự, ta đã ôm lấy quyết tâm phải ch-t. Lão già ấy muốn bán con gái cầu vinh hoa, ta thì nhất định không để lão ta được như ý. Không chỉ vậy, ta còn muốn kéo cả nhà hắn chôn cùng. Nhưng đêm tân hôn, ta lại sững người tại chỗ. Kẻ được đồn là quyền khuynh triều dã – Cửu Thiên Tuế – lại mang khuôn mặt giống hệt người trong lòng ta!

Tử Yến

Chương 7
152
Cổ Đại
Quá Khứ Xin Dừng Lại

Quá Khứ Xin Dừng Lại Lục Đông Thần lại quay lại với Kiều Nhiễm và bỏ rơi tôi. Rốt cuộc tôi cảm thấy tình yêu này không còn ý nghĩa gì nữa. Lúc rời đi, hắn nói: “Mộc Mộc, đi tìm bạn trai đi, anh sẽ không tìm em nữa.” Tôi cười gật đầu đáp: “Được.” Hắn cho rằng chỉ cần hắn quay đầu lại, tôi vĩnh viễn sẽ ở tại đây chờ hắn. Nhưng sau đó, hắn và Kiều Nhiễm lại một lần nữa cãi nhau rồi đến tìm tôi. Lại đúng lúc bắt gặp tôi cùng bạn trai ở dưới lầu hôn nhau say đắm. Bóng đêm dày đặc, Lục Đông Thần nhìn thấy cô gái ngày xưa chỉ biết dịu dàng nói với hắn, bây giờ lại dịu dàng dỗ dành một người đàn ông khác. “Từ Ký Nam, anh đừng ghen lung tung có được không, em đã không còn thích hắn nữa…”

Lối Thoát Sau Cơn Ác Mộng

Lối Thoát Sau Cơn Ác Mộng Sau khi tôi bị lừa bán, mẹ bởi vì tưởng niệm thành bệnh mà trở nên đ iên dại, trước khi ba qua đời cũng không chịu tha thứ cho chị gái năm đó đã buông tay tôi ra. Mà chị gái cũng bị sự áy náy đè nén, nằm trong bồn tắm uống thuốc ngủ tu tu. Linh hồn của tôi muốn nhào tới cứu chị gái, vừa mở mắt, lại trọng sinh về ngày bị bắt cóc năm ấy. Chú họ nhận tiền từ tay bọn buôn người, giọng điệu đắc ý: “Các người phải bán cháu gái tôi xa một chút, đừng để nó có cơ hội trở về.”

Y Nữ Sở Tương

Y Nữ Sở Tương Ba năm sau khi gả cho nam phụ thâm tình, hắn dẫn nữ chính đến trước mặt ta. Hắn đưa cho ta một tờ hưu thư, muốn ta cùng hắn diễn một vở kịch. Hắn nói nam chính đã phụ bạc nữ chính, nhưng vẫn không chịu buông tay, cứ dây dưa mãi. “Nguyệt Dao gả cho ta, hắn mới thực sự tin rằng Nguyệt Dao đã không cần hắn nữa. “Đã diễn thì phải làm cho trọn vẹn, chỉ là uất ức cho nàng, phải đến Sâm Châu ở một thời gian.” Ta hiểu rõ, ký tên vào hưu thư, thu dọn hành lý. Chỉ là lúc sắp rời đi, Tiêu Cẩn An lại gọi ta lại. “A Tương, ta sẽ không phụ nàng, chuyện này xong, ta sẽ lập tức đi đón nàng về!” Ta mỉm cười gật đầu. Hôm ấy trời mưa to, gió lớn, có lẽ Tiêu Cẩn An không nghe được câu trả lời của ta. Ta nói: “Không cần đón ta.” Bởi vì ta sẽ không đến Sâm Châu chờ hắn. Cũng sẽ không quay về nữa.

Tân Hôn Biến Thành Địa Ngục

Tân Hôn Biến Thành Địa Ngục Bởi vì giá trị vũ lực quá cao, nên tôi tận 33 tuổi mới lấy được chồng. Ngay trong đêm tân hôn, cả nhà chồng đã nhào vô giật bộ đồ trang sức, xé rách quần áo của tôi, ép tôi đi giặt… quần lót cho ba chồng. “Cô dâu mới phải giặt đồ cũ cho nhà chồng, đây là phong tục ở quê chúng tôi đó.” “Không muốn giặt thì đưa tiền lì xì, mười vạn một cái quần lót.” Tổng cộng 16 cái, không hơn không kém. Vừa đúng bằng tiền hồi môn của tôi! Muốn thử độ phục tùng à? Tôi quay đầu nhìn chồng mới cưới. Anh ta liếc mắt một cái, cười như không cười: “Biết là em không muốn giặt rồi, vậy thì đưa tiền nhanh gọn đi. Vợ người ta cưới về ngày đầu tiên cũng phải đưa hết tiền hồi môn cho nhà chồng đó thôi.” Đù má nó chứ. Tôi không tin một trận đập không giải quyết được bọn họ. Nếu một trận không đủ, thì hai trận!

Không Còn Là Người Ấy Nữa

Không Còn Là Người Ấy Nữa Đã yêu “bạch nguyệt quang” đến thế, vậy thì tôi thành toàn cho bọn họ. Năm thứ năm tôi “công lược” phản diện trong tiểu thuyết, cuối cùng anh ta cũng chịu mở miệng đồng ý cưới tôi. Vào ngày cưới, đèn chùm trong sảnh tiệc bất ngờ rơi xuống, đúng lúc nguy hiểm, anh ta lập tức đẩy tôi ra, ôm chặt lấy nữ chính đang run rẩy. Cánh tay anh ta bị kính vỡ cứa trúng, bộ vest trắng loang một vệt máu lớn. Còn nữ chính trong vòng tay anh ta thì không hề hấn gì. Tôi ôm lấy cổ đang rỉ máu, cuối cùng cũng chấp nhận sự thật, anh ta chưa từng yêu tôi. Lúc đó, hệ thống xuất hiện, hỏi tôi: “Có muốn kết thúc nhiệm vụ trước thời hạn không?” Tôi gật đầu. “Đã biết sau này anh ta phải chịu kết cục tan xương nát thịt vì nữ chính… thì tôi sẽ thành toàn cho anh ta.”

Giao Nhân

Giao Nhân Người hầu dâng lên một giao nhân, nói rằng loài này có thể khóc ra ngọc trai. Ta cầm roi ngựa đặt lên cằm hắn, ánh mắt đối diện với một khuôn mặt đầy ngạo mạn và cố chấp. “Ngươi đừng mơ lấy được nước mắt của ta.” “Ồ? Thật vậy sao?” Sau một trận roi phạt, trên thân thể trắng nõn của hắn xuất hiện vô số dấu vết đỏ. Ta ra tay rất có chừng mực, không làm rách da hay chảy máu, chỉ khiến da thịt sưng đỏ. Thân thể cơ bắp săn chắc như ngọc, những vết đỏ như nứt vỡ, đẹp đến lạ kỳ. Hắn cắn răng chịu đựng, quả thật không rơi một giọt nước mắt nào. Sau đó, ta dùng tay dò vào nơi dưới lớp vảy cá của hắn, một chỗ nhạy cảm, nóng bỏng và ẩm ướt không thể không mở ra, để ta thăm dò. “Đừng… xin ngươi…” Chớp mắt, những giọt lệ như mưa, rơi xuống không ngừng.

Giao Nhân

Chương 4
152
Cổ Đại
Định Mệnh Giao Thoa

Định Mệnh Giao Thoa Phu quân của ta rơi xuống sông, bị một nữ tử xuyên không nhặt được bên bờ sông. Nữ tử xuyên không giấu hắn trong nhà suốt ba năm, đến khi ta tìm được hắn, thì hắn đang ở trong chuồng lợn cho lợn ăn. Vừa thấy ta, hắn liền quỳ sụp xuống đất, cầu xin ta đưa hắn về nhà. Nữ tử xuyên không chắn trước mặt ta, xòe tay nói: “Ta nuôi hắn ba năm, phí nuôi dưỡng ba ngàn lượng, một tay giao tiền, một tay giao người.” Ta cầm xấp ngân phiếu dày cộm trong ngực, mỉm cười nói: “Nhà ta sa sút, không có tiền rồi. Nếu đã vậy, ta tặng vị phu quân này cho ngươi luôn.”