Linh Dị
Hải Dao Tiếp Tục Livestream (Phần 5) Tôi là con gái của Tử Thần, buổi livestream xem bói của tôi nổi tiếng chỉ sau một đêm. Người kết nối có gương mặt đầy nếp nhăn: “Chủ phòng ơi, tôi năm nay mới hơn hai mươi, mà cơ thể đã như sáu mươi rồi. Bác sĩ cũng không tìm ra vấn đề, xin hãy cứu tôi!” Tôi hả hê cười: “Có người đang ăn cắp tuổi thọ của cậu.”
Câu chuyện này hoàn toàn hư cấu, nếu có sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên, diễn ra ở một thành phố ven biển của nước Z. Năm đó, Sora Aoi đã bị người ta làm hư hỏng, và tôi cũng bị đại học làm hư hỏng. Năm đó, tôi 22 tuổi, một độ tuổi mơ hồ, nhưng điều mơ hồ hơn là tôi vừa tốt nghiệp đã thất nghiệp, cha tôi ngã bệnh, và bạn gái tôi bỏ đi với người khác.Sau khi tốt nghiệp, tôi và bạn gái nhiều lần tìm việc không thành, đành cùng nhau làm việc tại một cửa hàng thú cưng. Một tháng trước, tôi phát hiện cô ấy tắm cho thú cưng ngay trên giường của khách hàng, không thể cứu vãn được nữa, tôi rơi nước mắt chấp nhận sự tàn nhẫn của thực tế.Tại cửa hàng thú cưng, mỗi ngày tôi sống rất khổ sở, lương thấp, ông chủ khó tính, đồng nghiệp xấu tính. Cho đến một ngày, tôi gặp người phụ nữ căm ghét tôi đến tận xương tủy, nhưng sau này lại kéo tôi vào làm việc trong nhà tù nữ.Cô ấy căm ghét tôi vì tôi đã lợi dụng lúc cô ấy say rượu.
Sau khi biết tin anh trai sắp phi thăng, Giang Hựu Ninh biết những ngày tốt đẹp của mình đã kết thúc. Là một người vô dụng không có tư chất tu luyện, nhưng lại sống cuộc sống như công chúa, tất cả là nhờ có anh trai là thiên tài số một, luôn cưng chiều cô hết mực.Giang Tử Ninh là người duy nhất trong ngàn năm qua của đại lục Thánh Vân có hy vọng phi thăng, ngay cả quốc vương cũng phải hành lễ khi gặp anh. Các thế lực khác cũng tìm mọi cách lôi kéo và lấy lòng anh. Với sức mạnh vượt trội và ngoại hình đẹp trai, người ngưỡng mộ anh có thể quấn quanh đại lục Thánh Vân một vòng. Một người mạnh mẽ như vậy lại là một người yêu em gái tuyệt đối, vì để lấy lòng thiên tài, mọi người phải chịu đựng sự khinh miệt và ghê tởm đối với một người vô dụng như Giang Hựu Ninh và luôn tỏ ra chiều chuộng cô.Nhưng bây giờ, Giang Tử Ninh sắp phi thăng, mọi người vừa chúc mừng, ngưỡng mộ vừa tính toán cho bản thân. Không có sự bảo vệ của Giang Tử Ninh, Giang Hựu Ninh chỉ là một phế vật không thể tu luyện, sự ngọt ngào dành cho một phế vật suốt những năm qua khiến mọi người không thể không oán giận. Giang Tử Ninh phi thăng, Giang Hựu Ninh đã mất đi chỗ dựa, họ không còn gì phải kiêng dè.
Nhìn xuống đôi tay mềm mại trắng nõn của mình, Lâm Khê cuối cùng cũng xác nhận rằng mình đã xuyên không.Hơn nữa, còn xuyên không đến thế giới trong trò chơi tu tiên mà cô yêu thích nhất.Mỗi nữ chính trong đó đều là những nhân vật cô yêu thích.Cô đều hiểu rõ sở thích, tâm tư của mỗi nữ chính, thậm chí cả tư thế chiến bại và điểm yếu của họ.“Thật tuyệt vời—”Hai tay như run rẩy, ngồi trên giường nhìn ngắm căn phòng cổ kính, Lâm Khê dường như cũng run lên vì phấn khích.“Thực sự là… quá tuyệt vời.”Vài phút trước, khi cô đang chỉ trích CG chiến bại của nhân vật chính và đứng dậy để lấy đồ ăn, vì chân yếu và sàn trơn, không may mà sau đầu cô đập mạnh xuống sàn.Trước khi rời khỏi thế giới này, ý nghĩ cuối cùng trong đầu Lâm Khê chỉ còn lại một điều.“Chết rồi—”“Máy tính chưa tắt.”“Lịch sử duyệt web chưa xóa.”“Dù tan xương nát thịt cũng không sợ, chỉ muốn để lại trong sạch cho đời…”
Đại Minh, Ứng Thiên, bên bờ sông Tần Hoài.Tại cổng của một trang trại nhỏ, một thiếu niên với khuôn mặt đầy lo âu đứng đó, thiếu niên tuổi vừa tròn mười sáu, tên gọi Trần Bình An.Đã hơn một tháng từ khi ta từ thế kỷ hai mươi mốt xuyên không về Đại Minh, mặc dù cũng có hệ thống cần thiết của người xuyên không, nhưng hệ thống này ngoài việc thưởng một vài thứ không quan trọng, không có bất kỳ tác dụng nào.Không những không có bí kíp võ học, tàu kiên cường và đại pháo, thậm chí còn cho Trần Bình An một thân phận nguy hiểm có thể dẫn đến cái chết bất cứ lúc nào.Thân phận này chính là con riêng của ngự sử đại phu Trần Ninh, một người trong phe đảng của Hồ Duy Dung, càng thêm khốn khổ, hiện tại đang là năm Hồng Vũ thứ mười lăm, vụ án Hồ Duy Dung đã bùng nổ hơn hai năm.Vụ án này kéo dài mười năm, số người bị giết lên tới ba vạn, Hồ Duy Dung cùng chín họ bị giết, ngay cả Lý Thiện Trường cũng không tránh được cái chết!Là con riêng của Trần Ninh, người tham gia quan trọng trong vụ án này, Trần Bình An chỉ muốn chửi rủa.Ngươi Trần Ninh chỉ biết sinh không biết nuôi, những năm qua ta lưu lạc dân gian, chịu đựng đủ mọi khổ cực, không thấy ngươi quan tâm, bây giờ ngươi chết rồi, còn muốn liên lụy đến ta!Mặc dù Trần Bình An rất rõ ràng, Chu Nguyên Chương chỉ là lợi dụng tội danh phản loạn của Hồ Duy Dung để triệt hạ chế độ tể tướng, vụ án Hồ Duy Dung chỉ là một oan án.Nhưng lão Chu giết người thì cứ giết, ta khó khăn lắm mới xuyên không đến đây, lại bị liên lụy đến chết, biết tìm ai để phân xử?
Nương Nương Livestream Xem Tình Duyên 1 Ta, một Quỷ hậu đang livestream để xem bói tình duyên. Có một phụ nữ giàu có đã chi ra ba trăm nghìn tệ để mời ta làm Hoà hợp đại pháp*, cầu mong được ở bên người mình yêu đến răng long đầu bạc. Cô ta lắp ba lắp bắp, trông vô cùng thành khẩn. Tình yêu chân thành của cô ta dành cho bạn trai khiến mọi người trong phòng phát sóng trực tiếp đều cảm động. Nhưng ta lại trợn mắt: “Chị gái à, tâm lý của chị tốt thật đấy!” “Cướp được người thì cho rằng người ta của mình sao? Chị nghĩ ép chết bạn gái chính thức của người ta, sau đó hủy hoại luôn cả sự nghiệp thì có thể chiếm được trái tim của người ta à?” Người phụ nữ lập tức gục ngã. (*) Hoà hợp đại pháp hay còn gọi là Thuật Hoà hợp, là một bí thuật của Đạo giáo Trung Hoa, giúp các cặp đôi tan vỡ quay lại với nhau. Thông thường phải thông qua vật dẫn để phát huy sức mạnh. Bí thuật này có thể thay đổi vận mệnh tình duyên của một người, tăng sức hấp dẫn với người khác giới. Series này gồm 4 phần Phần 2 Phần 3 Phần 4
Đừng Nhìn Ra Ngoài Cửa Sổ Xe Tôi làm nghề lái xe tải đường dài, thường xuyên dẫn đầu đoàn xe mở đường trên những tuyến chưa ai dám đi. Trong giới tài xế, người ta gọi đó là “xung sát” – người tiên phong phá vỡ những cấm kỵ vô hình trên đường. Chỉ khi tôi đi qua an toàn, những chiếc xe phía sau mới dám bám theo. Sau mỗi chuyến đi như thế, tôi lại nhận được vô số phong bao lì xì từ những tài xế khác như một phần thưởng. Có người từng hỏi tôi: “Khi làm nghề này, anh đã bao giờ thấy điều gì kỳ lạ chưa?” Tôi nghĩ một lúc rồi đáp: “Chẳng có gì đâu… chỉ là vào ban đêm, luôn có người đứng giữa đường chặn xe, thỉnh thoảng lại có kẻ bất ngờ lao ra ngã xuống ngay trước đầu xe như muốn gây tai nạn. Trên đường cao tốc, đôi khi tôi còn nhìn thấy vài ngôi làng giống hệt nhau, cứ như thể bị nhân bản vậy…” “Tu tâm như Phật, nhưng diện mạo như Tu La. Cậu sinh ra đã định sẵn phải ăn cơm của âm dương.” (Xung sát: Có thể hiểu là khả năng chống lại hoặc xua đuổi tà khí, âm khí)
Vô Tận Sinh Tồn 1: Hướng Dẫn Thoát Khỏi Tàu Điện Ngầm [Chào mừng bạn đã tham gia trò chơi thoát hiểm trên tàu điện ngầm. Trò chơi sẽ bắt đầu sau 10 phút.] [Trong thời gian thông báo luật chơi, vui lòng giữ im lặng, nếu không sẽ bị xử lý vi phạm.] Vừa bước vào khoang tàu điện ngầm, một giọng nói máy móc lạnh lẽo vang lên bên tai tôi. Một hành khách đang gọi điện thoại không kiềm được mà gắt lên: “Đứa nào mở loa ngoài điện thoại to vậy? Không có ý thức gì à?” Lời còn chưa dứt… Bùm! Đầu của anh ta n/ổ tung như pháo hoa.
Ngôn Linh Sư 3: Sinh Tồn Ngày Tận Thế Ngày tận thế đến, em gái tôi thức tỉnh năng lực không gian hiếm có, trở thành người được cả đội cưng chiều. Còn tôi chỉ là kẻ vô dụng, bị bố mẹ và bạn trai xem là gánh nặng, thẳng tay đẩy vào giữa bầy thây ma. Nhưng họ không biết rằng, tôi là một Ngôn Linh Sư. Chỉ cần mở miệng, tôi có thể làm tất cả năng lực của mọi người trở nên vô dụng.
Chó Đào Mộ Sau khi ông nội chết, thi thể đã bị con chó vàng già mà ông nuôi mười năm đào lên. Chú Hai cảm thấy không may, nên đã đánh chết con chó vàng một cách tàn nhẫn. Đêm hôm đó, ông nội từ trong quan tài ngồi dậy. Tôi tận mắt thấy ông chôn thi thể con chó vàng dưới gốc cây hòe trong sân.
Nhất Niệm Đêm Giao thừa, đứa em trai mà mẹ kế mang đến đã cắm đũa vào bát cơm. Tôi nói làm vậy không may mắn, dễ chiêu dụ âm khí. Mẹ kế lập tức giơ ghế đập tôi đến mức mũi miệng đều chảy máu. Sáng mùng Một Tết, người ta phát hiện em trai chết cóng dưới dòng sông trước cửa nhà.
Quỷ Khóc Mẹ tôi là một người khóc tang. Nhưng khác với những người khóc tang bình thường, mẹ tôi chỉ khóc cho ma, không khóc cho người. Bà ngoại nói, mẹ có mệnh quỷ. Mỗi lần khóc, ma quỷ đều đau lòng. Vì thế, cầu gì được nấy. Từ khi có ký ức, tôi chỉ thấy mẹ khóc hai lần. Lần đầu tiên, mẹ khóc, bệnh ung thư của bà nội bỗng nhiên khỏi hẳn. Lần thứ hai, chính là ngày mẹ qua đời. Mẹ tôi chết rồi. Chết vào đêm cha tôi tái hôn.
Thần Xui Xẻo Tôi là một thần xui. Từ nhỏ cha mẹ đã mất, trại trẻ mồ côi nhận nuôi tôi chưa đầy ba tháng thì phải đóng cửa. Trường học tôi theo học cũng không trụ nổi quá nửa năm. Thậm chí ngôi chùa tôi từng ghé qua hôm trước thì hôm sau đã bốc cháy một cách bí ẩn. Cuối cùng cũng gắng gượng được đến năm mười tám tuổi, tôi vui vẻ vào làm việc trong một nhà máy. Chưa đầy một tháng, nhà máy phá sản. Không còn ai dám chứa chấp tôi nữa. Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình chắc chỉ đến thế là hết. Bỗng một ông chú xăm trổ đầy tay xuất hiện, đưa tôi một tấm danh thiếp. “Em gái xinh đẹp, tìm việc không? Theo chú ra nước ngoài kiếm tiền lớn nhé?” Tôi ngập ngừng: “Nhưng… nhưng cháu là thần xui…” “Xui thì sao? Chỗ chú đưa em tới, thần nào cũng vô dụng!” Mắt tôi sáng rỡ. Và thế là tôi theo chú đến Myanmar.
Duyên Âm Khi đi phỏng vấn, tôi tình cờ đi ngang qua một ngôi chùa, liền ghé vào thắp hương cầu nguyện. Nhưng chẳng hiểu sao đầu óc tôi bỗng dưng chập mạch, lại nhét luôn bản lý lịch vào hòm công đức. Tối đó, Bồ Tát nhập mộng báo cho tôi: “Cô gái nhỏ, con đã được Thiên Đình tuyển dụng. Canh ba đêm nay, hãy đến báo danh.”
Vết Bớt Trên Mặt Chị Tôi Trên mặt chị tôi có một vết bớt hình cá Koi. Sau khi nhận sự chúc phúc của chị ấy, bố tôi trúng 5 triệu tệ, mẹ tôi thì có được dáng người thon thả. Chỉ mình tôi là không cần gì cả. Bởi tôi biết vết bớt trên mặt chị tôi chính là cá Koi đen. Lấy gì của chị ấy thì sẽ phải trả lại gấp đôi.
Tăng Ca Biến Thành Lệ Quỷ Hắc Bạch Vô Thường đứng trước mặt tôi, thuyết phục mãi không thôi: “Cô em, sao nhất định phải làm thêm đến tận nửa đêm? Dẫu cô chết bất đắc kỳ tử lúc 11 giờ thì cũng được, hoặc cô mặc toàn đồ trắng thì chẳng sao. Nhưng tại sao lại mặc váy đỏ?” Tôi vừa khóc vừa nấc không thành tiếng: “Vậy là tôi không được đầu thai nữa sao?” Họ rất bối rối: “Theo quy định, cô tự động trở thành lệ quỷ, có khả năng sẽ phải lang thang mãi ở nơi mình chết.” “Tôi là trẻ mồ côi, chẳng ai cúng bái, mà quy định của các anh lại nhốt tôi trong tòa nhà văn phòng này. Vậy tôi đói thì làm sao?” Tôi thấy thật ấm ức. Là một người thích ăn, tôi chỉ muốn sớm đầu thai để được thưởng thức đồ ăn ngon. Hắc Bạch Vô Thường chớp mắt: “Cô em, hãy phát huy tinh thần tự chủ, tự tìm cách đi…”
Bánh Đoàn Viên Của Quỷ Trung thu sắp đến, tôi làm bánh đoàn viên theo hình dạng bánh trung thu. Bạn cùng phòng nhìn thấy, nhất quyết đòi ăn một miếng. Tôi vội cất bánh đi: “Đây là đơn đặt hàng đặc biệt, không thể ăn được.” Nhưng cô ấy lại nhân lúc tôi không chú ý, lén lấy từ trong tủ ra ăn mất. Tôi tìm cô ấy nói lý lẽ, ngược lại cô ấy còn ấm ức: “Cậu làm thêm cái nữa chẳng phải là được sao?” Nhưng cô ấy không biết, bánh trung thu tôi làm là lễ vật, để những người đã khuất có thể đoàn viên trong ngày này. Nếu tâm nguyện của họ không được hoàn thành, họ sẽ hóa thành lệ quỷ, ăn thịt người…
Roi Đánh Hồn 5: Kiệu Nữ Nhi Nửa đêm, tôi tỉnh dậy ở một nơi xa lạ. Có người gõ vào cửa kính xe tôi, nói rằng tối nay họ có hỷ sự, mời tôi tham dự. Tôi mơ màng xuống xe, trước mắt là một ngôi làng giăng đèn kết hoa rực rỡ. “Là đám cưới sao?” Tôi hỏi người dân trong làng. Không ai trả lời, nhưng tôi bỗng cảm thấy mơ hồ, hình như tôi đến đây để đưa dâu. Tôi quay đầu nhìn về chiếc xe tải mình lái đến, bên trong trống không. Nhưng tôi nhớ rất rõ, lúc đến đây xe tôi chở đầy hàng. Là thứ gì nhỉ? Tôi nhất thời không nhớ ra. Khi quay lại, người vừa gọi tôi đã biến mất.
Tiệm Vàng Mã 3: Lễ Đồng Nữ Trong tiệm giấy vàng mã của tôi, một cô bé sắp chết bước vào. Tôi muốn cứu cô bé, nhưng cô bé lại nói chết đi còn tốt hơn sống. Một cơ duyên bất ngờ khiến hồn phách tôi nhập vào cơ thể cô bé. Cha cô nghiện rượu, đánh đập cô tàn nhẫn. Đồ ăn thừa của em trai cô, ngay cả chó cũng được cho, nhưng cô bé thì không. Ngày mười lăm tháng Bảy, quỷ môn mở, đúng vào đêm đầu thất hồi hồn, oan hồn tìm người thế thân. Gia đình cô bé cầu xin tôi cứu mạng. Nhưng oan hồn này, chính là do tôi triệu đến!
Một Ngàn Lẻ Ba Đêm Lần đầu tiên của tôi, bị người nhà b á n cho một lão già 70 tuổi với giá một triệu tệ. Giá cả hợp tình hợp lý, dù sao thứ tôi bán không chỉ là t ri n h tiết, mà còn là cả mạng sống này. Đêm viên phòng, ông ta b op cổ tôi hỏi: “Cô còn tâm nguyện gì chưa thực hiện?” Vì muốn sống, tôi kể cho ông ta ba câu chuyện. Và tiên đoán: “Ông sẽ ch.t trong câu chuyện thứ ba của tôi.”