Linh Dị
Đừng Phá Trò Ma Sói Tôi bị bắt tham gia vào một vụ giết người sói ngoài đời thực. Tiểu Trà Xanh ban ngày giả vờ đáng thương, ban đêm lại muốn dùng dao đâm tôi. Tôi mỉm cười và kéo đồng đội sói lạnh lẽo của cô ta ra khỏi gầm giường. “Người một nhà phải ở cùng một chỗ.”
Như Ý Bắt Lợn Yêu Phần 1: Như Ý bắt chuột quỷ Phần 2: Như Ý bắt Yêu Hồ Phần 3: Như Ý bắt Lợn Yêu Phần 4: Như Ý bắt Chồn Tinh Bạn cùng phòng xinh đẹp và giàu có một người bạn trai cao 1m6, nặng 85kg, mặt đầy dầu bóng loáng. Cô ta lúc nào cũng đề phòng tôi, sợ rằng tôi có ý đồ với bạn trai của cô ta. Tôi nói bạn trai cô ta là một con lợn, nhưng cô ta lại mắng tôi không ăn được nho thì nói nho chua. Nhưng cô ta không biết rằng, bạn trai của cô ta thực sự là một con lợn.
Khôi Lỗi Sư Bắt Ma Tôi là Khôi Lỗi Sư, chuyên điều khiển rối, xuyên vào thế giới linh dị trường học. Một ma nữ bị phân xác đưa móng vuốt về phía tôi. Tôi hét lên: “Em sẽ dùng đất sét để làm cơ thể cho cô!” Một cô bé ma mê đàn piano khóc lóc và muốn tôi xuống chơi cùng cô bé. Tôi vẽ người giấy để chơi trò diều hâu bắt gà. Hề hề, trên đời này không có gì mà Khôi Lỗi Đại Sư như tôi không làm được!
Thần Tài Báo Mộng Buổi tối, tôi mơ thấy Thần Tài hỏi tôi một câu: “Nhận hay là gấp đôi cho người khác?” Tỉnh dậy, tôi kể cho chồng nghe, hắn rất xúc động: “Đây là Thần Tài gửi vận may, em đã nhận đúng không?” Tôi lắc đầu: “Anh cần vận may trong sự nghiệp, em chọn gấp đôi cho anh.” Ai ngờ, hắn lập tức thay đổi sắc mặt.
Sự Trả Thù Của A Vô Mẹ tôi là một con cá chép hoa, bị cha tôi đánh bắt lên bờ, nhốt trong nhà để tiếp khách. Tất cả những ai âm yếm cùng mẹ, đều có thể gặp may mắn trong một tháng. Năm tôi mười ba tuổi, mẹ vì băng huyết mà chết. Cha nói, tối mai sẽ đến lượt tôi tiếp khách.
Minh Thê Tôi tới dạy học tại một ngôi làng hẻo lánh, nơi tiếng tăm xấu nức mũi. Cô giáo trước kia từng dạy ở đây đã mất tích một cách ly kỳ, đến giờ vẫn chưa tìm thấy xác. Chạng vạng tối, có một bà lão lấy cớ “ghé thăm nhà học sinh”, nhờ tôi đến chỉ dạy thêm cho “đứa nhỏ” của bà ta. Tôi vừa đến nơi mới phát hiện — đứa nhỏ ấy đã ngoài ba mươi tuổi. Bà lão bảo tôi, đứa con đó đến giờ vẫn chưa có ai bầu bạn. Muốn tôi dạy thử xem, làm sao để cưới được vợ. Tôi không mấy tình nguyện, vậy mà bà lão lại nhốt tôi trong phòng, định để con trai mình dùng sức mạnh cư/ỡng é/p tôi, rồi ép tôi phải chấp nhận chuyện đã rồi. Tôi bắt đầu thấy nghi hoặc. Người ch.t rồi… cũng có thể cưới về làm vợ sao?
Lễ Tế Vợ Tôi là một nữ minh tinh hạng mười tám đã hết thời. Sau ba năm nhẫn nhịn và nín nhục, cuối cùng tôi cũng gả vào nhà họ Giang, gia tộc giàu nhất Bắc Kinh. Hôn lễ thế kỷ giữa tôi và Giang Nguyên, con trai độc nhất của nhà họ Giang, tiêu tốn ba tỷ và lập tức trở thành đề tài nóng trên mạng. Thế nhưng, một cao nhân trong giới huyền học lại nói rằng tôi có tướng làm thiếp. Trong phòng livestream, khán giả lập tức bùng nổ: [Thật buồn cười, đã qua 3202 năm rồi mà vẫn còn làm thiếp á?] [Có khi nào không phải làm thiếp mà là làm kẻ thứ ba không?] Tôi lạnh mặt, kết nối trực tiếp và lấy giấy đăng ký kết hôn ra. Ai ngờ cao nhân lại nói: [Trong số người sống, cô đúng là vợ cả. Nhưng tính cả người chết thì chưa chắc.]
Ác Quỷ Quay Đầu Tôi là ác quỷ chuyển kiếp, chỉ cần kiếp này chết thảm một lần nữa, tôi sẽ trở thành lệ quỷ. Dựa theo lời khuyên của các hồn ma khác, tôi đầu thai thành một cô gái thời cổ đại. Nghe nói nếu may mắn, ngay khi chào đời, tôi đã có thể bị dìm chết. Nhưng tôi không chết được. Mẹ yêu thương tôi, cha coi tôi như ngọc ngà trên tay. Mười ba năm qua, oán khí trong tôi dần phai nhạt. Cho đến khi ông chú phạm tội, cha, vốn là con thứ trong nhà, bị đẩy ra chịu tội thay. Thậm chí mẹ cũng bị đưa lên đoạn đầu đài. Khi bị thím ném xuống sông, tôi không chút phản kháng, chỉ để một giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mắt. Tôi thất hứa rồi. Tôi từng hứa với cha, sẽ làm người tốt. Nhưng giờ đây, chẳng ai được sống yên.
Phong Ấn Thần Sông Khi tôi đi qua cầu vượt, tôi gặp một thầy bói. Ông ta nói rằng bát tự của tôi rất cứng, có thể sống đến chín mươi chín tuổi. Tôi nhìn độ cao của cầu vượt. Rồi tôi nhảy xuống. Với bát tự của tôi, ai con mợ nó còn muốn đi cầu vượt chứ?
Lá Rụng Khi tôi mất máu mà chết, mẹ tôi đã gửi tin nhắn cho tôi: “Em gái con muốn đi du học, nhưng vẫn còn thiếu chút tiền. Diệp Tử, con giúp mẹ nhé.” “Con không có tiền cũng không sao.” “Ông chủ Lý khá thích con. Dù đã kết hôn ba lần nhưng điều kiện ông ấy rất tốt. Ông ấy còn nói sẽ đưa ba mươi vạn tiền sính lễ sau khi cưới, vừa đủ cho em gái con. Mẹ sẽ không hại con đâu.” “Con nhóc chết tiệt, lại chạy đi đâu lêu lổng nữa rồi?” Sự kiên nhẫn của mẹ tôi dần cạn kiệt, bà liên tục mắng chửi tôi bằng những lời lẽ độc ác nhất trên WeChat. “Mày giỏi giả chết vậy sao không đi chết thật đi!” Tôi có thể tưởng tượng được mẹ lúc này tức giận đến nhường nào. Như mẹ mong muốn, con đã thật sự chết rồi, mẹ à.
Tượng Năm Đầu Tôi mở tiệm xăm đã bảy tám năm, đã xăm hơn mười ngàn người, nhưng chưa từng thấy một hình xăm nào như thế này. Một bức tượng thần kỳ dị với năm cái đầu phải được xăm lên bụng dưới của một cô gái, mà người bỏ tiền ra cho tôi xăm lại là một vị Thái tử gia ở Bắc Kinh. “Hình vẽ và nguyên liệu đều dùng của tôi, anh chỉ cần thể hiện tay nghề của mình.” Gã đặt tấm séc năm vạn trước mặt tôi. Tôi không kìm được mà lộ vẻ vui mừng, vội vàng gật đầu: “Ngài yên tâm, tôi đảm bảo không sai một nét.” “Xong việc còn có thêm năm vạn nữa. Đừng hỏi nhiều, nhớ kỹ… giữ mồm giữ miệng, mạng mới dài lâu.” Bàn tay trắng nõn của gã vỗ nhẹ lên tay tôi đang nắm tấm séc. Tôi sững người, cố gượng cười, ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt ôn hòa như gió xuân của gã, nhưng ẩn sâu bên trong lại là sát khí lạnh lẽo như mùa đông.
Buổi sáng sớm trên con phố, xe cộ đông đúc, tiếng người ồn ào, tiếng rao bán và mặc cả tạo nên không khí náo nhiệt.“Bác ơi, bác có thể cho chúng cháu vài cây cải nhỏ được không?”Động tác nhặt rau của Lưu Khai khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn, thấy hai đứa trẻ ăn mày nhỏ nhắn, toàn thân bẩn thỉu đứng trước quầy hàng của mình, lòng không vui.Nhưng nhìn cơ thể nhỏ bé của chúng, khuôn mặt bẩn thỉu với đôi mắt trong sáng, tinh anh, lòng ông mềm lại.Nhìn xuống lá rau trong tay, dù bị ép nát một chút nhưng vẫn còn tốt, ông đem về nhà cũng sẽ ăn, nhưng nhìn hai đứa trẻ với ánh mắt khao khát, ông quyết định chia cho chúng một ít.Nghĩ vậy, Lưu Khai lấy một nắm lá rau đã bỏ vào rổ tre, đưa ra trước mặt hai đứa: “Nhiêu đây đủ không?”
Bạn Cùng Ký Túc Xá Ai Cũng Xin Chuyển Phòng Bạn cùng phòng tôi lén xin chuyển phòng. Tôi tò mò hỏi cậu ấy: “Sao lại chuyển phòng? Mọi người ở với nhau đang vui mà?” Cô ấy cười khan mấy tiếng: “Cái này… Phòng khác rủ mình qua…” Lúc trả lời, cậu ấy gục đầu, giọng cũng run run, không dám nhìn tôi. Tôi nhìn lại, thấy cậu ấy nói chuyện với bạn cùng phòng khác thì cơ thể thả lỏng đi rất nhiều. Trong lòng tôi đánh bộp một cái: “Mình có chỗ nào chưa tốt, làm cậu ở đây không thoải mái hả?” “Không phải! Không có! Sao mà có chuyện đó!” Bạn cùng phòng tôi hoảng hốt chối bay, “Cậu đừng nghĩ nhiều, không phải tại cậu đâu, thật đó!”
Hứa Nhất Và Cơm Âm Phủ Khi nhận đơn đặt hàng thức ăn, tôi thấy một ghi chú lạ. [Cơm âm phủ dành cho ma quỷ, đừng gửi những người có bát tự yếu.] Tôi ngạc nhiên vô cùng, lập tức nhận đơn, tiện tay gửi cho đội bắt ma: [Mau đến biểu diễn! Đang trực tuyến chờ đợi, rất cấp bách!]
Huyết Tuyến Bạn cùng phòng trêu đùa, đăng thông tin cá nhân của tôi lên trang web tang lễ: “Nữ sinh cấp ba hôi thối, có chút khuyết điểm, giá 500 tệ.” Tối hôm đó, trên cổ tay tôi xuất hiện một vết hằn đỏ. Người già nói, đó là dấu hiệu bị quỷ đánh dấu. Tôi cầu xin bạn cùng phòng xóa bài đăng, nhưng cô ta chỉ cười nhạo tôi: “Có quỷ để mắt tới mày là phúc phần đấy!” Tôi quyết định tặng lại “phúc phần” này cho cô ta.
Quỷ Khóc Mẹ tôi là một người khóc tang. Nhưng khác với những người khóc tang bình thường, mẹ tôi chỉ khóc cho ma, không khóc cho người. Bà ngoại nói, mẹ có mệnh quỷ. Mỗi lần khóc, ma quỷ đều đau lòng. Vì thế, cầu gì được nấy. Từ khi có ký ức, tôi chỉ thấy mẹ khóc hai lần. Lần đầu tiên, mẹ khóc, bệnh ung thư của bà nội bỗng nhiên khỏi hẳn. Lần thứ hai, chính là ngày mẹ qua đời. Mẹ tôi chết rồi. Chết vào đêm cha tôi tái hôn.
Quỷ Lò Lửa Tôi là một lô yêu tức quỷ lò. Tôi phát sóng trực tiếp để đoán mệnh lại kết nối với một đạo diễn thiên tài. “Tôi muốn tìm một người. Bát tự của cô ấy là năm Mậu Dần, tháng Canh Thân và ngày Ất Mùi.” Tôi bấm tay tính toán: “Trên núi Đại Thanh, hạ lưu sông ngầm, sâu trong cổ mộ, mạng như tơ mỏng.” Cư dân mạng chế nhạo tôi, ngồi chờ tôi bị vả mặt. Kết quả báo chí hôm sau đưa tin: Nữ diễn viên xuất sắc Bạch Lê biến mất khi quay phim trên núi, được tìm thấy trong một ngôi mộ cổ hàng thế kỷ, hiện đã qua cơn nguy kịch. Cư dân mạng: [Không tin vào bói toán là do tôi kiêu ngạo, mắng đại sư là do tôi không biết sống chết.]
Đầu Tôi Đâu? Đầu tôi rơi mất trên đường đi dự đám cưới. Nhưng không sao cả. Khâu vá lại một chút, tôi vẫn có thể tiếp tục lên đường. Tôi thật sự trân trọng tình bạn này biết bao, đáng tiếc chỉ có mình tôi trân trọng nó.
Tẩy Âm Trạch Tôi là một người nổi tiếng trong giới chuyên “tẩy trạch”. Ai tiếp nhận những căn nhà ma ám đều sẽ đến tìm tôi đặt hàng. Những căn nhà từng được tôi xử lý, trong vòng nửa năm chắc chắn sẽ bán được giá cao. Tết Đoan Ngọ năm nay, tôi nhận một đơn lớn. Xử lý xong đơn này, tôi có thể xóa sạch mọi khoản nợ. Lần này, cô ấy như thường lệ đưa tôi đến tận cổng, nhưng tôi thậm chí không dám bước xuống xe. “Người tẩy trạch chỉ được xử lý dương trạch, đơn này tôi không thể nhận, cô tìm người khác đi.”
Áo Cưới Máu Ba năm rồi, tôi luôn mơ thấy một người phụ nữ. Trong giấc mơ, tôi đẩy cô ấy, nhẹ nhàng đu đưa trên chiếc xích đu, dây xích phát ra những tiếng kẽo kẹt nhẹ. Tôi có thể nghe thấy tiếng cười trong trẻo như chuông bạc của cô ấy, và mùi hương theo làn gió thoảng qua khi mái tóc đen dài của cô bay lên, mùi hương giống như hoa hạnh, thật dễ chịu. Cô ấy rất thích vuốt ve làn da tôi, đôi bàn tay mềm mại ấy luôn đầy tình cảm, nhẹ nhàng vuốt ve cổ tôi, mang lại cảm giác run rẩy trên da thịt, tôi mê mẩn sự mới mẻ và kích thích ấy. Nhưng tiếc thay, tôi vẫn không thể nhìn rõ gương mặt cô ấy, chỉ nhớ có một vết bớt đỏ như máu ở phía sau vai cô. Mỗi lần thức dậy, tình yêu dành cho cô ấy lại càng sâu đậm hơn, tôi tin chắc rằng cô ấy chính là người tình định mệnh của tôi. Và cuối cùng, chúng tôi cũng sẽ gặp nhau, ngày đó, như tôi mong muốn, sẽ đến rất nhanh… Bạn đã từng đu đưa trên xích đu chưa? Cái “xích đu” mà cả đời chỉ có thể đu một lần…