Ngôn Tình
Tích Dư Hoan Ta là thủ lĩnh bè phái gian thần, cũng là nữ cải nam trang. Nhưng trời xui đất khiến thế nào, ta lại đi thích Ngự sử Lan đài Tần Độ vốn là người phong quang tễ nguyệt*. Ta lần lượt đăng đài cao, hắn liên tục tấu ta tham. Ta bỏ qua hiềm khích lúc trước mà thay Tần Độ cản một mũi tên, người này lại suốt ngày làm phiền ta, khuyên nhủ ta đi hoàn lương. “A Vọng, ngài đừng tham lam như vậy nữa, ta sợ lắm, bổng lộc của ta cho ngài hết mà!” “A Vọng, tham nữa là phải tội chém đầu đấy!” Đến khi ta bị chém đầu thật, y lại dốc sức bày mưu đặt kế, không chỉ cứu mạng ta mà còn rửa sạch thanh danh cho ta.
Thẩm Trầm Âm Sau khi yêu tôi, Bùi Lăng Xuyên luôn bề bộn nhiều việc. Bận đi chơi bóng, đua xe, tâm sự với em gái nuôi. Đi hẹn hò thì cho tôi leo cây nhiều lần. Đều là anh trai hắn thay hắn nhận quà tôi chuẩn bị. “Thật có lỗi với cô Thẩm rồi, em trai tôi có việc, để tôi nhận thay.” Sau đó, anh trai hắn quấn cà vạt quanh cổ tay tôi. “Không bằng đêm nay, cũng do tôi làm thay.” “Tôi thắt nơ bướm còn đẹp hơn em trai tôi, nhất định em sẽ thích.” Sáng sớm hôm sau, Bùi Lăng Xuyên chặn ngoài cửa phòng ngủ, đỏ mắt: “A Âm, em đi ra gặp anh –” Anh trai hắn đóng cửa lại giọng nói lãnh đạm: “Không biết lễ phép.” “Chị dâu em tối hôm qua mệt muốn chết rồi, để cho cô ấy nghỉ ngơi thật tốt đi.”
Cuộc Đối Đầu Lúc thầy giáo cho Lạc Mộng Phi ngồi cùng bàn với tôi, tôi biết cốt truyện đã bắt đầu. Tôi thi được hạng nhất, cô ta sẽ nói: “Thật là ghen tị với cậu, không cần học mà vẫn đậu thủ khoa, không giống như mình, mỗi ngày chỉ dám ngủ 5 tiếng, nếu không sẽ bị tụt hạng…” Tôi đi thi đấu, cô ta sẽ nói: “Nhà trường đối xử với cậu tốt thật đấy, tìm cách nâng đỡ cậu, còn mình thì…” Tôi được tuyển thẳng, cô ta sẽ nói: “Nhà cậu có điều kiện, muốn tuyển thẳng là được ngay, còn mình ngay cả giấy nháp cũng phải tiết kiệm…” Cứ thế, anh chàng thanh mai trúc mã của tôi đã thương hại cô ta, các bạn cùng phòng ghét tôi vì cho rằng tôi ỷ mạnh hiếp yếu. Tôi bị họ bắt nạt đến chết, trước lúc chết còn nghe thấy Lạc Mộng Phi nói: “Haiz, cậu ta chỉ là ngã từ tầng 10 xuống thôi, nhưng mà chỉ tiêu tuyển thẳng của tôi lại bị cậu ta chiếm mất…” Khi mở mắt ra lần nữa, nhìn thấy Lạc Mộng Phi đang rụt rè kéo bàn học đến cạnh tôi. Tôi cười. Đời này nếu không chơi chết cô ta, tôi sẽ không phải tên Diệp Kiều!
Bánh Hoa Cao Tiểu muội ham chơi, chỉ vì một miếng hoa cao mà bị dụ bước vào Lâm phủ. Đến lúc trở ra, lại bị kẻ khác giơ lên ném ra. Bộ y phục mới do A nương tự tay làm cho nàng bị lột sạch, chỗ đôi mắt trên gương mặt chỉ còn hai hốc máu đỏ lòm. Năm sau khi mùa xuân vừa trở lại, Lâm phu nhân từ Giang Nam về Trường An, ngày ngày mong nhớ vị hoa cao ở Giang Nam. Vừa hay, ta lại có tay nghề làm hoa cao rất khéo.
Vừa Ý Ngươi Tôi đã chịu đựng sự hành hạ suốt ba năm vì vị hôn phu của mình. Hắn còn ở trước mặt tất cả mọi người cầu hôn mối tình đầu. Tôi cũng ngọt ngào mà tuyên bố với mọi người: “Tôi sắp kết hôn rồi.” Thế rồi đêm khuya, vị hôn phu chết tiệt kia gọi điện thoại đến, giọng lạnh lùng: “Giang Uyển, tôi chưa bao giờ nói rằng tôi muốn cưới cô.” Tôi cười khẽ đáp lại: “Tôi cũng đâu nói chú rể là anh.” Rồi sau đó, một loạt ảnh bất ngờ lan truyền khắp mạng, khiến cả thành phố chấn động. Người đàn ông quyền lực của Cảng Thành dang rộng vòng tay, dung túng để tôi nhào vào lòng anh ta. Anh cúi đầu, mặc tôi hôn anh, không chút phản kháng.
Trường Ninh Ngày đại hôn, Thái tử như người mất hồn. Hắn không nhớ rõ là cưới ta, quay sang muốn cưới đích nữ của Thượng thư. Ta biết hắn làm vậy sẽ nguy hiểm đến tính mạng, liền chạy vội đến chặn hắn lại. Không lâu sau, đích nữ của Thượng thư bị phát hiện chết khi đang lén phá thai. Ta nói với Thái tử may mà có ta, hắn mới không phải đổ vỏ. Hắn yếu ớt nói: “Nhất định sẽ trọng thưởng!” Không ngờ đến ngày ta sinh con, hắn lại trơ mắt nhìn ta kiệt sức mà chết, đứa bé cũng chết trong bụng, không cho phép thái y đến gần nửa bước. Sau đó lại đem phụ huynh đã trấn giữ biên ải nhiều năm của ta bán cho địch quốc. Phụ huynh ta bị lăng trì chỉ còn thoi thóp, rồi bị ngũ mã phanh thây mà chết. “Đây, chính là sự trọng thưởng của ta!” Mở mắt ra lần nữa, ta mặc áo cưới đang chặn đường hắn đến phủ Thượng thư. Hắn trợn mắt quát lớn. Ta thản nhiên nói: “Thái tử thành thân sao có thể không có mũ miện? Thần nữ đặc biệt đến tặng mũ phượng này.” Nói rồi, ta tiện tay tháo mũ phượng đưa cho hắn: “Nguyện Thái tử và Thái tử phi đàn sắt hòa hợp, phượng hoàng tung cánh!”
Thẩm Niệm Chị gái tôi đã làm cho mèo cưng của Thái tử gia thế giới ngầm, Tề Yểm, bị thương. Vị hôn phu của tôi bắt tôi mặc một chiếc váy ngắn gợi cảm, trói tay bịt mắt tôi rồi đưa đến giường Thái tử gia để tạ tội. Trước khi bị cưỡng chế đưa đi, tôi quỳ xuống cầu xin anh ta đừng đối xử với tôi như vậy. Thế mà anh ta dịu dàng dỗ chị gái tôi ngủ, rồi quay sang nói với tôi bằng giọng lạnh lùng: “Em và Niệm Niệm trông giống hệt nhau, em không thay cho cô ấy, chẳng lẽ lại để cô ấy đi chết sao?” Nhưng chỉ hai ngày sau, anh ta đã thấy hối hận, bèn đến đòi người. Tề Yểm ôm tôi vào lòng, cười nói: “Em yêu à, bảo tên hôn phu của em cút ra xa đi.”
Lương Duyên Ta cứu một tên ăn mày, không ai biết hắn là hoàng tử bị đánh tráo trong cung, sau này được hậu thế biết đến với danh xưng là Vương gia tàn độc. Kiếp trước vì Lâm gia từng bố thí cho hắn một cái bánh bao nên hắn đã đưa cả Lâm gia đến kinh thành, hưởng hết vinh hoa phú quý. Còn ta, năm đó bị đích tỷ và đích mẫu gả cho một tên côn đồ lưu manh. Ngày thứ ba sau khi thành thân, ta bị bán vào lầu xanh, chịu đủ mọi nhục nhã mà chết. Kiếp này, ta được sống lại. Thấy đích tỷ, đích mẫu và phụ thân đối xử với tên ăn mày ta cứu về đủ kiểu khinh thường, không đánh thì mắng. Ta càng mong chờ biểu cảm của họ khi biết được sự thật.
Bạn Trai Tôi Là Boss Lớn Trong Trò Chơi Kinh Dị: Cuộc Gọi Ma Bước vào phó bản kinh dị, nửa đêm, tiếng chuông điện thoại vang lên. Thần chết cất lên giọng nói mang đầy ác ý: “Đây là cuộc gọi tử vong, người bắt máy sẽ bị nguyền rủa, không ai có thể sống sót thoát khỏi nơi này.” Người chơi run cầm cập. Trong lúc tất cả mọi người đang thận trọng tìm manh mối thoát khỏi phó bản. Nửa đêm, tôi gọi điện thoại cho thần chết: “Có đó không? Ra gặp em chút được không, em muốn ngồi lên cặp chân dài còn hơn mạng của em.” Thần chết: “Tìm chết.” Sau đó, hô hấp tôi rối loạn nói đừng mà đừng mà. Còn thần chết thì nhốt tôi vào lòng, khàn khàn dụ dỗ: “Ngoan, xúc tu của tôi đáng yêu lắm, tôi dạy em chơi.”
Tham Lam Suốt 4 năm quấn lấy Chu Tấn Nhiên, nhà tôi phá sản. Bạch nguyệt quang của anh ta nhân cơ hội nói: “Vừa hay để cô ta nếm chút khổ sở, bớt đi cái tính kiêu căng.” Chu Tấn Nhiên nghe lời cô ta, vứt tôi lại trên đường phố nơi xứ người. Bốn tháng sau, tôi đầy thương tích quay về Bắc Kinh. Ai cũng nghĩ tôi sẽ tiếp tục bám lấy Chu Tấn Nhiên không buông. Nhưng tôi chủ động tránh mặt anh ta, trả lại quà của anh ta. Hoàn toàn cắt đứt quan hệ. Chu Tấn Nhiên cười nói với bạn bè: “Cuối cùng cũng đá được miếng cao dán chó này.” Nhưng đến ngày tôi rời khỏi Bắc Kinh, anh ta lại hồn bay phách lạc đuổi theo đến sân bay, giọng run rẩy cầu xin tôi. “ Sơ Niệm, em ở lại đi, chúng ta cứ như trước được không?” Tôi cong mắt cười, chỉ vào bụng hơi nhô lên: “Chu Tấn Nhiên à, anh xem, chúng ta còn có thể như trước được à?”
Nhật Ký Theo Đuổi Vợ Của Nam Thần Trà Xanh Tôi học đại học cùng một trường với em trai ruột. Ngày nào cũng sai bảo nó mang cơm, lấy đồ chuyển phát nhanh. Cho đến một ngày, khung trò chuyện với nó đột nhiên hiện lên dấu chấm than màu đỏ. Tối hôm đó, nam thần lạnh lùng của học viện đột ngột tìm đến cửa phòng tôi, trong tay cầm một đoạn video. Trong video, người hầu tổ truyền của tôi không hề do dự mà nhận lấy một chiếc thẻ, sau đó cam kết sẽ không liên lạc với tôi nữa. Cậu thiếu niên tắt màn hình điện thoại, trông đáng thương đến lạ. Vẻ mặt nghiêm túc nói: “Chỉ vì 100 nghìn mà có thể vứt bỏ chị gái, người đàn ông như thế không đáng tin.” “Chị có thể xem xét em được không?” “Em nhất định sẽ làm tốt hơn anh ta.” Tôi: ??
Sau Ba Lần Chạy Trốn Năm thứ ba làm chim hoàng yến cho một ông trùm Thượng Hải. Tôi không thể chịu đựng được việc cứ phải đi nhổ cỏ ở Ai Cập nữa, nên quyết định trốn đi. Vừa cuốn hết tiền, kéo vali ra khỏi cửa thì đột nhiên có mấy dòng chữ hiện ra trước mắt: 【Cô gái, đừng bốc đồng nhé!】 【Đừng chạy nữa, chạy thì chỉ đến Bắc Cực thôi, đổi chỗ nhổ cỏ à?】 【Trong két sắt thư phòng còn đầy đồ chơi nhỏ, nếu cô chạy mất, anh ấy sẽ thoải mái dùng chúng để đối phó với cô đấy!】 Tôi không tin, vẫn tăng tốc chạy. Vừa đến sân bay thì đã bị kim chủ vội vã đuổi theo dùng cà vạt trói chặt hai tay. “Bảo bối, hôm nay chúng ta ở phòng làm việc nhé?”
Hẹn Hò Online Không, Anh Trai? Gia đình tái hôn của tôi có một người anh trai rất ghét tôi. Anh thường nói: “Vì cô mà không khí trong nhà này cũng trở nên ngột ngạt!” Tôi ấm ức tìm người yêu online khóc lóc: “Nữa rồi, lại bị mắng rồi, cần được an ủi.” Một giây sau, điện thoại của anh trai tôi vang lên rung bần bật. Trên màn hình khóa hiện lên một tin nhắn từ người được lưu tên là 【Bé Cưng Đại nhân】. “Nữa rồi, lại bị mắng rồi, cần được an ủi.” Tôi: !!!
Không Còn Hối Tiếc Kiếp trước, Tần Yến chết vào đêm ta xung hỉ cho hắn. Khi hắn còn sống, ta hận hắn giam ta trong hậu trạch, phá hủy mối lương duyên giữa ta và thái tử. Ta càng hận hắn vu oan giá họa, hại cả gia tộc ta. Nhưng hóa ra—— Người cứu mạng ta, hứa cùng ta bạc đầu giai lão chính là hắn. Người nhẫn nhục chịu đựng, bảo vệ cả gia tộc ta cũng là hắn. Nhưng hắn đã chết. Đường hoàng tuyền lạnh lẽo, ta vì hắn đốt một ngọn lửa. Lửa cháy ngùn ngụt, ta nằm vào trong quan tài của hắn: “Tần Yến, đêm nay chúng ta thành thân. “Quan tài này tuy nhỏ nhưng cũng đủ để chúng ta gối đầu cạnh nhau.” … Mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về bảy năm trước. Chàng thiếu niên tuấn tú bên giường đang rũ mắt, lạnh lùng nhìn ta: “Tự dâng hiến, tự tiến cử gối chăn, Tô tiểu thư từ khi nào lại thông suốt như vậy?”
Gả Vào Thâm Sơn, Được Sủng Cả Một Đời Sau khi Tướng phủ bị tịch biên, ta một thiên kim tiểu thư xuất thân cao quý lại rơi vào chốn lầu xanh. Lúc liều mạng giãy giụa, ta túm lấy ống quần của một gã thợ săn: “Cầu xin ngươi… mua ta đi!” Nam nhân kia cúi đầu, chăm chú nhìn vào mắt ta: “Nhà ta bần hàn, ba huynh đệ không ai đủ sức cưới thê tử. Nếu mua ngươi về, ngươi phải gả cho cả ba huynh đệ chúng ta, ngươi có nguyện ý không?” Ta kinh hãi mở to hai mắt. Thế nhưng trước khi hôn mê, vẫn nhẹ nhàng gật đầu. Ta vốn nghĩ điều chờ đợi mình chính là sinh sản không dứt và lao động vất vả. Không ngờ… bọn họ chẳng hề chê ta bị hủy dung, lại còn đối đãi chân tình. Chỉ tiếc một điều, ba người ấy đều đang ở tuổi huyết khí phương cương. Mỗi lần lên giường, ai nấy đều như lang như hổ. Khiến về sau ta càng sợ trời tối. Bởi vì chỉ cần trời vừa tối, ắt sẽ có một người trong ba huynh đệ bọn họ tới “ăn thịt” ta, dày vò đến mức ta không xuống nổi giường.
Giang Vu Sau khi nhảy xuống thành lâu, ta được tái sinh vào ngày Thái tử bị thương. Thái tử đẩy ta xuống hố nước bẩn, thái độ đầy chán ghét: – Đừng chạm vào Cô, ngươi khiến Cô cảm thấy buồn nôn. Kiếp trước, ta cõng Tiêu Trạch rời khỏi nơi hoang dã, được Hoàng thượng ban hôn, trở thành Thái tử phi. Chỉ không ngờ rằng, ta yêu hắn như sinh mạng, hắn lại căm ghét ta tận xương tủy. Mới ngày thứ ba sau đại hôn, hắn liền nạp trắc phi, cốt muốn làm ta khó chịu. Sau này nước mất nhà tan, hắn bỏ lại ta, đem theo Trắc phi chạy trốn, đến tận lúc đó ta mới hiểu rằng, trái tim hắn không hề có ta, nhưng tất cả đã muộn rồi. Ta đành ôm hận nhảy thành… Sống lại kiếp này… Ta nhìn bản thân Tiêu Trạch bị thương khá nặng, nhưng lại đẩy ta ra, không cho phép ta tới gần. Ta cười lạnh. Vậy ngươi ở cứ chỗ này chờ chết đi.
“Rầm——” một tiếng động lớn vang lên, chiếc xe ba bánh của bố tôi đâm thẳng vào một chiếc Maybach đen tuyền như đá núi lửa.Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống, cả người toát ra khí lạnh khiến ai cũng phải dè chừng.Dưới cặp kính gọng vàng, đôi mắt anh ta lạnh lùng như băng giá.Ông tôi sợ đến hồn vía lên mây, run rẩy móc từ túi ra tấm ảnh của tôi.“Cậu thanh niên, cái xe này… có thể trả góp không? Trả trong ba thế hệ, đây là đời thứ ba của tôi đó!”
Sáng sớm trong ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán, tôi bị một tràng cười làm cho tỉnh giấc, bực bội xoay người lại.Ngay sau đó, cửa phòng ngủ bị đẩy mạnh ra với một tiếng “rầm”.“Lệ Lệ dậy chưa? Cháu đi gọi nó xem.”Tôi gắng gượng mở mắt, mơ màng nhìn bóng người đứng ngược sáng.Khi thấy rõ khuôn mặt của người đó, tôi liền “á” một tiếng, kéo chăn che kín đầu, mặt lập tức đỏ bừng.Mẹ à ! Con ngủ khỏa thân trong nhà mẹ không biết sao?“Cháu đến không đúng lúc à?”Giọng nói đó rõ ràng đang cố nén cười.“Vớ vẩn!”Tôi bịt kín chăn, tiếng hét cũng nghẹn ngào.Chết tiệt, mẹ tôi bao giờ mới nhận ra rằng, anh ấy – cái tên đàn ông cao 1m88 đang đứng ngoài cửa kia – sớm đã không còn là đứa trẻ nhỏ ngọt ngào gọi bà là “dì” năm nào nữa?
Hứa Chi Trong buổi yến tiệc ở Bắc Kinh, có vài tên thiếu gia ồn ào muốn để cho tôi lên sân khấu khiêu vũ. Vị hôn phu Chu Nhiên liếc tôi một cái: “Cô nhảy một điệu đi, đừng làm mọi người mất hứng.” Tôi đứng im không chịu nhúc nhích, không khí dần dần ngưng tụ. Chu Nhiên trầm mặt: “Hứa Chi, nhà cô phá sản rồi, còn giả bộ thanh cao cái gì?” Trong tiếng cười vang, Triệu Tây Hoài nặng nề đặt ly rượu xuống: “Cô ấy không muốn nhảy, làm khó cô ấy làm gì.” Chu Nhiên mặt biến sắc, người dẫn đầu ồn ào muốn tôi phải nhảy kia vội vàng nói xin lỗi với tôi. Đêm xuân mưa rơi, tôi chờ trước xe hắn, chỉ vì để nói một tiếng cảm ơn. Triệu Tây Hoài hạ cửa sổ xe xuống, giọng nói nặng nề: “Hứa Chi, có muốn theo tôi không?” Sau đó giới Bắc Kinh đồn đãi khắp nơi, đều nói vị thái tử gia kia vì yêu mà điên cuồng. Lại mua một ngọn núi trồng đầy hoa Dành Dành, chỉ vì dỗ người trong lòng hồi tâm chuyển ý. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘