Ngôn Tình

MÓN QUÀ SINH NHẬT

Mẹ tôi vì muốn tôi thoát kiếp độc thân mà dùng đủ mọi chiêu trò không tưởng.Vào ngày sinh nhật của tôi, bà ấy nhét một cậu thiếu niên ngây thơ vào phòng tôi và bảo tự “mở quà.”Mở xong rồi tôi mới nhận ra: tôi chỉ muốn mẹ tặng quà, nhưng mẹ lại muốn “tặng mạng” tôi.Hôm ấy, sau buổi tiệc sinh nhật, tôi uống say mèm mới về được đến nhà. Ngay lúc đó, mẹ gọi điện.“Quà mẹ để trong phòng con rồi, tự mở ra mà xem.”Mẹ nói gọn lỏn như vậy, khiến tôi cứ tưởng mình sắp nhận được chiếc túi xách hàng hiệu mới nhất.Kết quả—tôi nhìn thấy một cậu thiếu niên quấn mỗi chiếc khăn tắm, nằm im lặng trên giường.Cậu ấy đang quấn chiếc khăn tắm màu hồng của tôi, mà chân thì dài quá, khăn lại ngắn, khiến trên dưới đều “lộ hàng.”Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt.“Mẹ… mẹ… mẹ chơi lớn thật đó, hết bao nhiêu tiền vậy?” Tôi cảm thấy mẹ chắc hẳn bị nhóm bạn nhảy quảng trường lôi kéo làm hư hỏng.“Con gái mẹ muốn gì, dù đắt bao nhiêu mẹ cũng mua cho.”Tôi…Chỉ vì dạo gần đây mẹ liên tục bắt tôi đi xem mắt, lần nào cũng thất bại, nên tôi buột miệng nói: “Con nguyện cả đời ăn chay xen lẫn mặn, chỉ cần ông trời ban cho một người bạn trai thôi!”Không ngờ mẹ lại để tâm thật.“Không phải chứ, mẹ, chuyện này không ổn đâu…”“Ngại gì, cho con thì cứ nhận.”Tôi nhìn lại cậu thiếu niên kia, da đầu tê rần, nhưng nghĩ đến cảnh thảm hại lúc họp lớp hôm nay, bị nhét đầy “cơm chó” mà tôi vẫn quyết định… chiếm lấy cậu ta.Không phải có câu “Mở chiếc nơ trên người cậu ấy” sao? Được thôi, thử xem!

Tôi Mang Thai Sau Khi Chết

Tôi Mang Thai Sau Khi Chết Sau khi chết, tôi đã mang thai. Ở âm phủ, tôi gặp lại người bạn trai cũ đã mất một năm, giờ anh ấy là Diêm Vương của âm phủ. Nhìn thấy cái bụng ngày càng lớn của tôi, cuối cùng anh ấy không thể chịu nổi nữa. “Đứa trẻ không có cha, vậy thì ở với anh đi.”

Diễm Dao Bất Phàm

Diễm Dao Bất Phàm Giang Lạc Dao là đích nữ của phủ Nhạc Xương Hầu, từ nhỏ đã được yêu chiều vô hạn. Một ngày, một thầy bói đến cửa, nói rằng nàng mang mệnh có tai ương, chỉ khi tìm được một người mang sát khí bên mình mới có thể hóa nguy thành an. Cha nàng nghe xong, hoảng hốt vỗ đùi, lập tức đưa nàng đến phủ Nhiếp Chính Vương. Nhiếp Chính Vương là kẻ nổi danh hung ác tàn nhẫn nhất thiên hạ, lại còn nợ Giang gia một ân tình. Không ngờ Giang gia lại thừa cơ đem con gái gán cho hắn. Nhiếp Chính Vương không ngẩng đầu, cầm bút viết thư trả lời: “Bản vương không cần con gái ngươi.” Đúng lúc hắn vừa đặt bút, bên ngoài, một thiếu nữ dung nhan tuyệt sắc khoác áo choàng trắng như tuyết bước vào, giọng nói khẽ khàng: “Lạnh.” Nhiếp Chính Vương nhíu mày: “Lạnh? Lạnh thì đừng đi lung tung.”

Hủy Hôn Càng Sớm Càng Tốt

Hủy Hôn Càng Sớm Càng Tốt Tôi đã cùng Tạ Trầm đi từ tay trắng đến khi sở hữu khối tài sản kếch xù, vậy mà bạn gái cũ của anh ta lại đứng trước mặt tôi nói một câu: “Tôi sẽ từng bước giành lại Tạ Trầm từ tay cô.” Ủa? Lúc loài người tiến hóa, có phải cô ta trốn kỹ quá nên lỡ mất không? Mấy lời súc sinh như vậy mà cô ta cũng nói ra được sao. Kết quả, hay thật, tôi tưởng lịch sử tiến hóa chỉ bỏ sót mỗi cô ta. Ai ngờ còn sót thêm một tên nữa.

Huyền Sư Thẩm Tuế: Tiền Mượn Thọ

Huyền Sư Thẩm Tuế: Tiền Mượn Thọ Nhặt được tiền vay mượn sinh mệnh của ác quỷ, tôi tính ra cô ta chết khi dương thọ vẫn còn. Lúc rạng sáng, trong buổi livestream của tôi, có một người đàn ông nhờ tôi giúp tìm hài cốt của em gái. Tôi đồng ý, lập tức lên đường đến khu rừng. Nhưng tôi không ngờ rằng… kẻ tìm đến tôi, căn bản không phải con người.

Gả Cho Chú Là Có Nhà Lầu

Gả Cho Chú Là Có Nhà Lầu Tôi bị kẻ thù của cha tôi bắt cóc. Hắn đòi tiền chuộc một triệu tệ. Không ngờ cha tôi ngay cả một nghìn tệ cũng không muốn bỏ ra, trực tiếp đem tôi gả cho hắn làm vợ. “Hắn không trả tiền, mày tin tao giec mày không.” – Hắn dọa sẽ ném tôi xuống biển. Tôi run cầm cập, răng va lập cập: “Tin.” Một năm sau, cha tôi gọi điện tới. Người đàn ông hét vào điện thoại: “Tiền tôi không cần nữa, người ông mau đến mà rước về, lão tử không phải bảo mẫu trông con giùm ông!” Cúp máy xong, hắn cắn điếu thuốc, mặt mày cáu bẳn, vò lấy chiếc quần nhỏ xinh xắn của tôi mà giặt như trút giận.

Nhà Ma Của Cô Gái Thuần Dương

Nhà Ma Của Cô Gái Thuần Dương Tôi trời sinh sợ nóng, đến mức quạt điều hòa phải để 16 độ, mùa đông lạnh giá còn có thể lăn lộn trong sông băng, trưởng thành rồi chỉ hận không ngủ được trong tủ lạnh. Điện phí ngày càng đắt đỏ, tôi từ bệnh lý chuyển sang tìm hiểu huyền học. Một anh chàng tính mệnh trên mạng bảo tôi là “thuần dương nữ” hiếm có trên đời, mệnh hỏa quá vượng cần tiết lửa. Cậu ta khuyên tôi thuê một căn nhà ma để hạ hỏa, tiện thể giúp cậu ta trấn trạch. Rồi cậu ta giới thiệu một căn biệt thự ba tầng được mệnh danh là “tuyệt sát đại hung trạch”, xây ngay trên quỷ môn quan. Nhìn cậu ta ăn mặc như nhân viên bất động sản, tôi nghiến răng ký hợp đồng. Dù sao nhà ma cũng rẻ, chỉ tốn giá một căn hộ nhỏ mà thuê được biệt thự ba tầng, điện nước giá dân, không cần đặt cọc ba tháng, còn đòi gì hơn nữa?

Ánh Trăng Sáng Niệm Niệm

Ánh Trăng Sáng Niệm Niệm Mười năm trước, tôi là một ngôi sao nổi tiếng. Khi cánh săn ảnh chụp được tôi lần nữa, lúc đó tôi đang giao đồ ăn, sau lưng còn địu một đứa bé. Ngay khi tin tức được đăng tải, mọi người đều thở dài tiếc nuối, nói rằng tôi đã tự tay phá hỏng một ván bài đẹp. Tối hôm đó, tôi nhận được ba cuộc điện thoại. Ông trùm thương giới Cố Cẩn Trạch giọng lạnh như băng: “Đưa đứa trẻ về nhà họ Cố, loại mẹ như cô không xứng nuôi dạy nó.” Ngôi sao hạng A Hứa Mục Dã nghiến răng nghiến lợi: “Nếu không phải bị cánh săn ảnh chụp được, cô còn định giấu tôi đến bao giờ?” Thái tử gia Bắc Kinh Lục Hằng, giọng điệu hung hăng: “Lâm Nam Kiều, cô tự làm tự chịu cũng đừng để con tôi phải chịu khổ theo cô!” Về sau, ông trùm thương giới quỳ gối trong mưa, ngôi sao hạng A thì xin lỗi tôi trước hàng trăm ống kính, còn công tử nhà họ Lục thậm chí còn định dùng cái chết để tạ tội. “Nam Kiều, cầu xin em, đứa trẻ không phải của anh cũng không sao, chỉ cần em chịu quay về bên anh là được.” Nhưng lúc đầu, rõ ràng là họ đã hủy hoại tôi.

Đức Dương Quận Chúa

Đức Dương Quận Chúa Nàng tên Ân Trường Hoan, là quận chúa Đức Dương, từ nhỏ đã là một mỹ nhân kiều diễm, quyến rũ động lòng người, được mọi người yêu chiều, sủng ái ngàn vạn. Mặc dù chỉ là quận chúa, nhưng nàng vẫn sống cuộc đời tiêu dao, muốn gì được nấy, tất cả là nhờ Thái Hậu ngoại tổ mẫu làm chỗ dựa, hết mực cưng chiều nàng. Nhưng biến cố liên tiếp ập đến, Thái Hậu băng hà, và ngay sau đó, vị hôn phu của nàng cũng bội ước. Nàng thất vọng và đau lòng, muốn nghĩ cách giải trừ hôn ước, nhưng còn chưa kịp làm gì thì đã trúng kịch độc mà chết. Khi nàng mở mắt ra lần nữa, mơ màng nhận ra trời cao thương xót, cho nàng trọng sinh trở lại. Việc đầu tiên nàng làm là cứu ngoại tổ mẫu Thái Hậu, sau đó… kiện cáo! Sau khi từ hôn. Thái Hậu ôn tồn hỏi: “Trường Hoan à, cháu muốn quận mã như thế nào?” Ân Trường Hoan nhớ đến kiếp trước, giọng nói đầy nghiêm trọng: “Xấu một chút đi, quá xinh đẹp dễ sinh ra chuyện không hay.” Một nam nhân nào đó nghe vậy, chạm vào khuôn mặt tuấn mỹ vô song của mình, thầm nghĩ: Nếu không thì thêm một vết sẹo? Nhiều năm sau, khi đã trở thành Hoàng Hậu Đức Dương, nàng mới nhận ra rằng kết cục bi thảm kiếp trước là vì nàng đã không chọn người đàn ông đẹp nhất đời.

Tiêu Gia Một Nhà Thân Thiết

Tiêu Gia Một Nhà Thân Thiết Hai ngày trước, mẹ chồng tôi lập một nhóm gia đình tên là “Tiêu gia một nhà thân thiết”. Trong nhóm có ba mẹ chồng, chồng tôi và ba chị gái của anh ấy. Lúc đầu, chồng tôi cũng thêm tôi vào nhóm, nhưng ngay sau đó mẹ chồng đã đá tôi ra. Tôi ngơ ngác hỏi chồng chuyện gì xảy ra, anh ấy ấp úng nói mẹ chỉ muốn gửi tin nhắn cho nhóm thôi nhưng lại nhầm tay, giờ nhóm đã giải tán rồi. Sau này tôi mới biết nhóm đó vẫn còn, chỉ có mỗi “người ngoài” như tôi là không có mặt. Rồi sau đó, mẹ chồng bị tai nạn xe, tôi lập tức bị kéo vào nhóm trong đêm. Chị cả: “@Em dâu, mẹ bị tiêu chảy ra quần rồi, mau tới đây!” Chị hai: “@Em dâu, viện phí chưa đóng, mau chuyển tiền đi!” Chị ba: “@Em dâu, một mình em sao chăm sóc nổi? Mẹ còn chưa có ai nấu cơm nữa. Ba mẹ em chẳng phải đã nghỉ hưu rồi sao? Bảo họ cùng tới giúp đi, dù sao cũng là người một nhà mà!” Tôi: “@Mọi người: Người một nhà? Thử gọi một tiếng mẹ nghe xem nào?” Chị cả: “?” Chị hai: Đầu cô bị vào nước à? Chị ba: “Đ.ệt!” Tiêu Bắc: “@Vợ, rút lại lời đó ngay!” Ba chồng: “Tố chất đâu?!!” Tôi: “Đã rời nhóm!”

Tái Sinh Trong Đêm Tối

Tái Sinh Trong Đêm Tối Bóng tối yên lặng không một tiếng động, như hỗn độn chưa khai mở.Nguyễn Thời Ý không thể nào mở mắt, không thở nổi, không sao nhúc nhích được. May mà cơn đau tim thấu xương hành hạ nàng đã lâu cũng biến mất. Ừm… Có lẽ nàng đã chết rồi.

Giai Điệu Mang Tên Em

Giai Điệu Mang Tên Em Năm ấy tôi lắm lời nhất, kể chuyện cho bạn cùng bàn mắc chứng tự kỷ trung bình, thế mà cậu ấy dần khỏi thành nhẹ. Về sau, mẹ cậu ấy đến tìm tôi, bảo rằng cậu ấy sắp đi du học. Tôi lập tức đáp lời: “Cháu hiểu rồi, dì ạ. “Một trăm vạn để rời xa con trai dì, phải không?” Trần Nhiên ngồi ở phía sau nghe lén bỗng khóc òa. Hù chết tôi rồi. Còn tưởng là ai nhào lên lò nước sôi đun thành áp suất cao chứ!

Tiểu Hồ Ly

Tiểu Hồ Ly Năm hắn bảy tuổi, nàng còn hai ngày nữa là thành tinh, vì hắn nàng mất đi tiên đan mà mình luyện trong mười ba năm. Năm hắn hai mươi tuổi, nàng cứu sống hắn. Năm hắn hai mươi mốt tuổi, họ lại gặp nhau một lần nữa. Duyên phận giữa nàng và hắn, không biết là lương duyên hay nghiệt duyên?

Em Không Thích Lịch Sử Thế Giới, Em Chỉ Thích Anh

Em Không Thích Lịch Sử Thế Giới, Em Chỉ Thích Anh Sau một tháng chia tay với giáo thảo (*), anh đột nhiên chuyển cho tôi 1991 tệ. (*) nam sinh vừa đẹp trai vừa học giỏi Tôi hỏi anh có ý gì, anh nói: [Biến động ở Đông Âu năm 1989, sự sụp đổ của Liên Xô, ý anh là sự kết thúc của Chiến tranh Lạnh.] Cười chết tôi, tôi chuyển lại cho anh 1931. [Chiến tranh thế giới lần thứ hai bắt đầu.]  

Mùa Hạ Rực Rỡ Của Tiểu Bướm

Mùa Hạ Rực Rỡ Của Tiểu Bướm Mẹ tôi bảo tôi mang đồ đến cho bạn gái của anh trai. Tôi đẩy cửa bước vào. Vừa hay bắt gặp một mỹ nam đang c/ởi trầ/n, cơ bụng săn chắc khiến người ta hoa mắt chóng mặt. Tôi chẳng hiểu gì, nhưng vẫn gật đầu chúc phúc. Giọng run run, nghẹn ngào thốt ra: “Ch…chị dâu… chào chị!” Sau lưng vang lên tiếng anh trai, giọng lạnh tanh: “Lịch sự lắm, nhưng chị dâu em ở phía sau.” ???

Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư

Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư Lúc đi đón anh trai say rượu, tôi vô tình nghe thấy anh hỏi người bạn chí cốt Thời Dục Niên: “Cô bạn gái nhỏ cậu giấu kỹ kia sao đến giờ vẫn chưa dắt ra mắt bọn này?” Tim tôi khẽ run lên. Tôi và anh ấy đã yêu nhau trong bí mật suốt hai năm, vẫn chưa dám nói với anh tôi. Một giây sau, giọng Thời Dục Niên phảng phất men say vang lên: “Cần thiết sao? Chỉ là chơi chơi thôi, có nghiêm túc gì đâu.” Cả người tôi như chìm vào giá lạnh. Tôi đưa tay lên, gõ cửa phòng.

TÌNH YÊU THẦM LẶNG

Trong buổi tiệc, tôi rút được lá thăm có thử thách “hôn người khác giới trong vòng 30 giây.”Tôi lấy hết can đảm để nhờ vả đối tượng mà tôi sẽ kết hôn trong tương lai, nhưng ngay lúc đó bỗng nhiên vài dòng bình luận hiện lên.【Cứ nhất định phải hôn cái tên Thẩm Húc kia sao? Tôi thật sự không muốn nhìn thấy cảnh nữ chính bị tổn thương cả thể xác lẫn tâm hồn, rồi đến khi nữ chính chết đi, tên này mới hối hận thì đã không kịp!】【Cầu xin nữ chính hôn anh trai của tên tra nam này là Thẩm Chiêu Bắc đi. Có ai hiểu được giá trị của một người tự ti và u ám như Thẩm Chiêu Bắc không?】【Rõ ràng trong phòng của anh ấy khắp nơi đều toàn là ảnh của nữ chính, nhưng bình thường lại cực kỳ kiềm chế bản thân, không dám nói nhiều với nữ chính.】【Anh trai u ám của anh ta chắc khi về nhà lại lén khóc thôi.】???Lời cầu cứu đang nói được một nửa, tôi bỗng đột ngột rút lại:“À, ý tôi là…”“Thẩm Húc, anh có thể xích qua một chút được không? Anh đang đứng chắn trước người tôi thích đấy.”

Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh

Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh Sau khi tử vong ngoài ý muốn, Bách Hợp chiếm được cơ hội sinh tồn, vì muốn giữ vững hiện trạng, cô phải xuyên qua nhiều câu chuyện khác nhau để hoàn thành nhiệm vụ.

Tôi Bị Bệnh Chỉ Nhớ Mặt Tra Nam

Tôi Bị Bệnh Chỉ Nhớ Mặt Tra Nam Năm thứ ba mắc chứng mù mặt, tôi chỉ có thể nhớ được khuôn mặt của Cố Tuần. Sau một trận chiến tranh lạnh, anh đã đẩy tôi vào đám đông ở nơi công cộng. “Ngoan, tìm được anh thì mới có thể cùng anh về nhà.” Tôi nhận hết đùa cợt, cuối cùng cũng tìm được khuôn mặt của anh trong đám đông. Tôi thấp giọng cầu xin: “Em nhất định sẽ nghe lời, đừng bỏ em lại được không?” Anh ôm tôi, nhẹ nhàng khen ngợi: “A Dư, em làm tốt lắm.” Sau một đêm ân ái, tôi khoác tay anh bước ra khỏi khách sạn. Nhưng lại đụng phải một Cố Tuần khác đứng đối diện, gần như phát điên hét lên: “Tang Dư, lập tức xuống khỏi người anh trai tôi!” Lúc đó tôi mới biết, người đàn ông đêm qua. Là anh trai sinh đôi vừa mới trở về nước của Cố Tuần. *Hội chứng quên mặt (hay còn được gọi là prosopagnosia) là một hội chứng liên quan đến rối loạn não bộ khiến người mắc không thể nhận dạng hay phân biệt khuôn mặt mà mình nhìn thấy.

Cả Đời Em Chỉ Ăn Cơm Anh Nấu

Cả Đời Em Chỉ Ăn Cơm Anh Nấu Đêm tân hôn, Phó Hằng đưa tôi đến… giường của chú anh ấy. Tôi nghe thấy hai người nói chuyện: “Chú à, Vãn Vãn cho chú, còn dự án kia cho cháu.” “Không hối hận chứ?” Phó Hằng không trả lời, nhưng tiếng đóng cửa sau lưng anh ấy đã nói lên tất cả.