Ngôn Tình

Tôi Giàu Lên Sau Khi Ly Hôn Với Chồng

Tôi Giàu Lên Sau Khi Ly Hôn Với Chồng Người phụ nữ đó mang thai. Chồng tôi gọi điện nói rằng anh ta không yên tâm để người khác chăm sóc cô ta, muốn tôi đến hầu hạ trong tháng ở cữ. Mỗi tháng trả tôi ba trăm nghìn! Tôi đồng ý, nhưng mẹ chồng lại không vui. Bà nói: “Mẹ có kinh nghiệm, để mẹ chăm sóc cho! Ba trăm nghìn này đưa cho mẹ đi!”

Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn

Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn Quý Thính và Đàm Vũ Trình từng ngồi cùng bàn suốt hai năm. Cô thích anh, tình cảm ấy nhẹ nhàng như đóa phù dung, mong manh nhưng đẹp đẽ. Thế nhưng, anh chưa từng để ý đến cô. Cô hiểu rõ, giữa cô và anh không bao giờ có khả năng. Sau này, họ bắt đầu thân thiết hơn, thường xuyên gặp gỡ và tiếp xúc. Dẫu vậy, cô biết rõ trái tim anh vẫn luôn hướng về người bạn gái cũ. Rồi sẽ có một ngày, anh và cô ấy quay lại bên nhau. Nhưng Quý Thính chưa từng nghĩ rằng, bản thân sẽ có một khoảng thời gian dây dưa với anh, dù ngắn ngủi như đóa phù dung nở rộ một sớm mai rồi tàn lụi trong bóng tối. Cô và anh thỏa thuận với nhau, bất cứ lúc nào cũng có thể dừng lại, có lẽ là vào mùa đông. Và khi sinh nhật cô cận kề một ngày, bạn gái cũ của anh đã trở về. Quý Thính đứng ở phía đối diện, cách anh một con đường. Cô mỉm cười nói: “Tạm biệt.” Rồi xoay người, rời đi, mang theo tất cả những cảm xúc đẹp đẽ và mong manh của mối tình phù dung ấy.  

Đón Lấy Hạnh Phúc

Đón Lấy Hạnh Phúc Khi 17 tuổi, tôi tỏ tình với chú. Lại nghe được tiếng cười cợt dè bĩu của chú ấy. “Con bé chỉ là một đứa trẻ con, con mẹ nó, tôi thì sao có thể có tâm tư gì được chứ?” Ba năm sau, tôi và chú ấy say rượu xảy ra một đêm hoang đường. Khi tỉnh lại tôi giả bộ bình tĩnh nói với chú ấy: “Chỉ là ngoài ý muốn mà thôi, cháu chỉ coi chú là bậc cha chú.” Người đàn ông chế giễu cười, lại lần nữa nhấn tôi xuống. Từ trên xuống dưới nhìn tôi. “Cháu coi chú không bằng súc sinh sao.” Chú ấy vỗ mặt tôi giọng lười biếng nói: “Cháu gái nhỏ, tối qua chú không uống một giọt rượu nào cả.”

Chính Phi Mưu Lược

Chính Phi Mưu Lược Thụy vương gia đem lòng yêu thứ muội, vậy mà lại cố ý cầu hôn ta. Chỉ bởi vì thứ muội nói rằng, ta tính tình nhu mì, trong phủ lại không được sủng ái. Nếu ta làm chính phi, nàng vào phủ làm thiếp sẽ dễ dàng khống chế, trở thành nữ chủ nhân thực sự của vương phủ. Mẫu thân buồn bã đến bạc cả tóc, chỉ cảm thấy Thụy Vương thiên vị Tống Tịch Tịch, lo rằng ta không có được sự sủng ái, sau này ở vương phủ sẽ nửa bước khó đi. Ta không bận tâm, an ủi bà: “Thay vì phải nhẫn nhịn trong phủ mà sống qua ngày, chẳng bằng gả vào vương phủ, cũng coi như có một lối thoát.” “Thánh chỉ tứ hôn, con chỉ cần làm tròn bổn phận chính phi, hà tất phải cùng nàng ta tranh giành sủng ái?”

Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư

Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư Lúc đi đón anh trai say rượu, tôi vô tình nghe thấy anh hỏi người bạn chí cốt Thời Dục Niên: “Cô bạn gái nhỏ cậu giấu kỹ kia sao đến giờ vẫn chưa dắt ra mắt bọn này?” Tim tôi khẽ run lên. Tôi và anh ấy đã yêu nhau trong bí mật suốt hai năm, vẫn chưa dám nói với anh tôi. Một giây sau, giọng Thời Dục Niên phảng phất men say vang lên: “Cần thiết sao? Chỉ là chơi chơi thôi, có nghiêm túc gì đâu.” Cả người tôi như chìm vào giá lạnh. Tôi đưa tay lên, gõ cửa phòng.

Xuyên Thành Con Của Nữ Phụ Độc Ác

Xuyên Thành Con Của Nữ Phụ Độc Ác Tôi xuyên vào bụng của nữ phụ đang mang thai, trở thành một đứa trẻ mới sinh. Ba tôi là ảnh đế, sau khi say rượu cùng mẹ tôi xuân phong nhất độ mà có tôi. Nhưng trong tiểu thuyết, tôi căn bản không được sinh ra! *春风一度; [chūnfēngyīdù] ; Hán Việt: XUÂN PHONG NHẤT ĐỘ ; giao hợp; làm tình.  

Bản Giao Hưởng Giữa Các Vì Sao

Bản Giao Hưởng Giữa Các Vì Sao Mười năm sau khi Ký sinh trùng xâm chiếm Trái đất. Thiếu niên tự kỷ mà tôi chăm sóc đã bị thay thế lõi não. Hăn tự xưng là vương tôn quý tộc, và mỗi khi bị thương lại tạo ra những năng lực kỳ lạ ngẫu nhiên. Tôi khẽ khàng vuốt ve ngọn cỏ nhỏ này, âu yếm chú thỏ con kia, “Có phải là cậu không? Nếu đúng, thì cử động chút nha.” Lòng tôi bực bội, ám hiệu nhận dạng đã được thỏa thuận là hình trái tim rồi. Sau đó, khi hai đội quân đối đầu, tôi được giao nhiệm vụ nguy hiểm nơi tiền tuyến. Bất ngờ, lũ quái vật ngoài hành tinh hung hãn cuồng nộ bỗng ngừng tấn công, giơ cao cánh tay gớm ghiếc lên đỉnh đầu, đồng loạt hướng về phía tôi tạo thành hình trái tim thô kệch.

Hoàng Thượng, Ta Không Phải Thái Giám!

Giới thiệu truyên ngôn tình thời cổ đại hài hước độc đáo này: Nói về cuộc đời của cô gái mang tên Điền Thất thì có lẽ phải nhắc đến từ “vừa cười vừa khóc”. Cô có một kẻ thù không đội trời chung, hắn ta đã diệt sạch diệt môn nên cô liền ôm quyết tâm giết chết hắn. Để đạt được kế hoạch đó, điều đầu tiên Điền Thất làm là trà trộn vào chốn hậu cung bằng cách nữ giả thái giám. Nhưng chưa tận tay giết chết kẻ thù, hắn ta đã tự chầu trời về ông bà. Điền Thất suy nghĩ, không sao, miễn hắn vẫn chết là được. Kế tiếp chính là suy nghĩ làm sao thoát khỏi hậu cung này. Bởi vì kẻ thù cũng không còn trên đời, hít chung bầu không khí với cô nữa, cô còn ở đây làm gì? Mà đâu phải muốn xuất cung là được, Điền Thất đành tương kế tựu kế ở lại. Cô buộc phải tìm kiếm một người chủ mới để giả làm thái giám. Bắt đầu từ đây ông trời mới thật sự trêu đùa cô. Theo người nào thì người đó chưa được một tháng đã chết. Hiện tại cô vừa suy ngẫm về nhân sinh của mình vừa đốt giấy tiền vàng bạc cho vị chủ thứ ba. Trong lòng thì chửi rủa ông trời vì thích làm khó cô. Tâm trạng đang bù lu bù loa, khóc đến sưng mắt, cô liền quờ quạng tay tìm kiếm thứ lau nước mũi đang chảy dài. Tìm như thế nào lại vớ trúng long bào bên cạnh. Liệu rằng Điền Thất sẽ gặp những chuyện gì và phải trải qua những tình tiết vừa cười vừa khóc sắp tới?

Chán Rồi, Bị Chồng Bệnh Kiều Ép Buộc Yêu

Chán Rồi, Bị Chồng Bệnh Kiều Ép Buộc Yêu Năm tôi si tình mù quáng nhất. Học bá lạnh lùng bóp cằm tôi, ánh mắt lạnh lùng: “Giang Lê, bộ dạng vẫy đuôi cầu xin này của em thật rẻ mạt.” Tôi dè dặt hôn lên môi anh. “Cầu xin anh, tôi thật sự thích anh mà…” Bị anh đè trong phòng thiết bị, hôn đến mức rơi lệ. Sau khi kết hôn, ai cũng nói tôi có phúc, cưới được Thái tử gia của Giang Thành. Nhưng tôi đã chán ngấy rồi. Lâng lâng trong men say, tôi ôm lấy chàng trai nhỏ, nói: “Người đàn ông già cỗi đó, vừa rẻ tiền vừa gây buồn nôn, sao so được với trai trẻ được chứ?” Anh ta đỏ hoe mắt. Vừa run rẩy cởi từng món đồ, vừa tuyệt vọng nhìn tôi. “Tôi đã dưỡng da, còn đeo dây lưng và chuông nhỏ mà em thích… nhìn tôi đi, có thể nhìn tôi một cái được không?”

Tướng Công Ta Rất Biết Diễn

Tướng Công Ta Rất Biết Diễn Kiếp trước, ta bị ép gả cho thợ săn tên là Phó Sách. Phó Sách là một nam nhân thô kệch, quanh năm chỉ biết săn bắn. Ta chán ghét hắn đến tận xương tủy. Thế nhưng về sau, để bảo vệ ta, hắn bị người ta ngũ mã phanh thây, đầu rơi xuống ngay trước chân ta. Đôi mắt kia vẫn cố chấp dõi theo ta không rời. Khi tỉnh lại, ta quay về ngày thành thân với hắn. Phó Sách quay lưng về phía ta, vai rộng eo thon, giọng điệu lạnh nhạt: “Ngươi ngủ trước đi, ta còn con mồi chưa xử lý xong.” Ta liền nhào tới ôm lấy vòng eo săn chắc của hắn, hơi thở phả nhẹ như lan: “Phu quân à, một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng đó.” Phó Sách bất động như núi, nhưng dưới lòng bàn tay ta, thân thể hắn đã sớm nóng bừng, như sắp bốc cháy.

Không Phải Là Duy Nhất

Không Phải Là Duy Nhất Chu Việt qua đời vào ngày kỷ niệm 9 năm ngày cưới của chúng tôi. Cảnh sát nói, lúc hắn xảy ra tai nạn xe cộ, trong tay còn nắm chặt chiếc nhẫn dành cho tôi. Trong tang lễ, một cô gái xuất hiện, trông cô ta tái nhợt gầy gò, bụng dưới nhô lên, nhìn chằm chằm tôi, trong ánh mắt tất cả đều là hận ý. Cô ta nói: “Tôi và Chu Việt ở bên nhau sáu năm, nếu không có cô, anh ấy sẽ cầu hôn tôi.” “Bây giờ con của tôi cũng không có ba nữa rồi.” Nói xong lời cuối cùng, cô ta nhào tới và đẩy tôi ra khỏi cửa sổ. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi trở về sáu năm trước, sinh nhật lần thứ hai mươi lăm của tôi. Cũng là ngày Chu Việt gặp cô ta.

Cô Ấy Như Mặt Trời Chói Chang

Cô Ấy Như Mặt Trời Chói Chang Tôi biết Tạ Tư Niên – người đã phá sản – có một mối tình trong sáng trong lòng. Thế nhưng tôi vẫn ỷ vào gia thế của mình, ép anh ta kết hôn với tôi. Ngày nào tôi cũng thay đủ chiêu trò để hành hạ anh. Sau một lần nữa anh bị tôi ép đến mức nhục nhã và cạn kiệt sức lực, tôi đã mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, tôi chỉ là giả danh tiểu thư, còn người con gái thật sự kia – lại chính là mối tình trong sáng của anh. Rồi sẽ có một ngày, tôi chết dưới tay bọn họ. Tỉnh lại, tôi hỏi anh: “Anh có yêu tôi không?” Anh mỉm cười, nói ra điều mà tôi ghét nghe nhất: “Cả đời này, tôi không bao giờ yêu cô được.” Quả nhiên là như vậy… Thế nên, để thay đổi kết cục bi thảm của mình, tôi ký vào đơn ly hôn rồi biến mất không để lại dấu vết. Nhiều năm sau, tôi sống ở một làng chài nhỏ, vẽ tranh thuê kiếm sống, bên cạnh là đứa con nhỏ. Tạ Tư Niên xuất hiện trước mặt tôi. Hai mắt anh đỏ hoe, ép sát tôi hỏi: ‘Thẩm Thính Vãn, sao em có thể tàn nhẫn như vậy? Nói không cần anh là bỏ đi thật sao?’”  

Tình Mưu Đã Lâu

Tình Mưu Đã Lâu Tôi mất trí nhớ. Bệnh viện tra thông tin lưu trữ rồi gọi cho người thân. Người đó ăn mặc chỉnh tề, khí chất ngời ngời, đẹp trai hút hồn. Hắc. Chẳng phải đây chính là chồng tôi sao?

Cảm Nhận Tương Thông

Cảm Nhận Tương Thông Vào một đêm trăng tròn, gió thổi mạnh giữa trời đen thẳm. Tôi và thanh mai trúc mã bỗng nhiên có một mối liên kết kỳ lạ. Chúng tôi có thể cảm nhận được cảm giác trên cơ thể của nhau. Chân thực đến mức giống như chính bản thân mình đang trải qua vậy.

Trò Chơi Thế Thân Của Bạch Nguyệt Quang

Trò Chơi Thế Thân Của Bạch Nguyệt Quang Chị gái tôi 44 ngày hôm đó, chồng tôi đã n h//ố.t tôi, một phụ nữ đang mang thai 3 tháng, vào trong tủ khử trùng. “Loại đàn bà lòng dạ dơ b/ẩn, ở đây mà thanh lọc tâm hồn ô uế xấu xa của cô đi!” “Cô hại ch .t Khấu Khấu, tôi không bắt cô đi ch .t theo đã là nhân từ lắm rồi!” “Cô còn sống buông thả, không giữ đạo làm vợ, giờ t/iêm cho cô ít v/i kh/uẩ/n để chữa cái bệnh phụ khoa đáng xấu hổ kia luôn!” Chị tôi là “bạch nguyệt quang” trong lòng anh ta. Tôi chẳng khác gì bát cơm nguội thiu. Chị bị tr/ầ m cả/m là giả, tôi mắc chứng sợ không gian kín là thật. Tôi tuyệt vọng gi/ãy g/iụa trong t/ủ khử trùng, cuối cùng ch .t vì ng//ộ đ ộ/c ozone. Châm biếm thay, hóa ra cái ch .t của chị gái cũng là giả. Cô ta hồi sinh, nở nụ cười rạng rỡ như hoa. Chồng tôi ôm lấy chị gái đầy nhiệt tình, để mặc t/h/i t.h ể tôi thối rữa mục nát trong chiếc tủ chật hẹp. Một tuần sau, hắn nắm tay chị gái mở cửa tủ. “Kiều Diệp, cô đã ăn năn hối cải chưa?”

Tình Thoại Tai Trái

Tình Thoại Tai Trái Sau khi liên hôn với cậu bạn thanh mai trúc mã bị điếc, ngày nào chúng tôi cũng làm tình trong oán hận. Không có tình cảm, chỉ toàn kỹ xảo. Năm năm vừa tròn, vốn định lập tức chấm dứt thỏa thuận. Nhưng trong đầu lại hiện lên cảnh dù anh không nghe thấy gì vẫn cố chạy đi mua hồ lô đường cho tôi, suýt nữa bị xe đâm, khiến lòng tôi mềm nhũn. Cho đến khi tôi định bàn với anh xem có nên tiếp tục sống như vậy không, thì lại nghe tiếng trêu chọc của bạn anh vọng ra từ hành lang: “Ông bạn đóng vai người điếc đến nghiện rồi à?” Phía bên kia tường, Bùi Việt xoay xoay cái máy trợ thính trong tay, tựa vào tường, khóe môi cong lên, cười khẽ: “Chỉ khi tôi giả điếc, cô ấy mới có thể tự do là chính mình.” Tôi ở bên kia bức tường, sững người. Vậy mấy câu bậy bạ tôi nói trên giường… chẳng phải là anh nghe hết rồi sao?

Chúng Ta Yêu Nhau Được Không

Chúng Ta Yêu Nhau Được Không Anh tôi là Phật tử nổi tiếng trong giới Bắc Kinh, tu khẩu thiền, giữ mình kiệm lời cẩn trọng. Còn tôi là đứa lắm lời. Để theo đuổi anh ấy, ngày nào tôi cũng soi gương tự gọi mình là chị dâu. Anh ấy ở nhà đóng cửa tụng kinh, tôi thì ở ngoài tiện miệng tung tin bậy; Anh ấy sang Đức bàn chuyện làm ăn, tôi lại bảo anh ấy qua đó khám xương khớp; Anh ấy giúp tôi tìm trai đẹp xem mắt, tôi thì nói đó là một phần trong kế hoạch “anh trai bá đạo cưỡng chế yêu”. Khiến một người lạnh nhạt như anh ấy tức đến mức suýt chút nữa dùng cả thủ ngữ kết ấn. Về sau, anh ấy mạnh hơn, cũng thay đổi thành kiểu biến thái. Dùng cà vạt trói tôi vào đầu giường, ngón tay thon dài gân guốc từng nét từng nét viết bậy lên eo tôi: “Đọc ra tiếng.” Mặt tôi đỏ bừng, nghẹn ngào cắn gối, nước mắt lưng tròng lắc đầu. Bậy quá, không thể thốt ra được. Thế mà anh ấy lại bật cười, ngón tay thon dài vuốt ve bụng dưới của tôi: “Eo mỏng như vậy mà cái miệng lại hỗn.” “Thật nghĩ mình cái gì cũng nuốt nổi à?”

Nhật Ký Tình Yêu

Nhật Ký Tình Yêu Khi tôi đến nha khoa để làm điều trị tủy răng, cậu bạn trai cũ chỉ biết chơi game của tôi lại gọi điện tới. Tôi lỡ tay ấn nhầm nút nghe máy. Đúng lúc bác sĩ đang rút dây thần kinh răng, giọng anh ấy dịu dàng nói: “Lúc rút sẽ rất đau, em cố chịu một chút.” Tôi đau đến nỗi phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Đầu dây bên kia, giọng của Quý Nhiên run run: “Em đang làm gì vậy?” Tôi sực tỉnh, lập tức cúp máy. Tối về nhà, tôi mới thấy hot search trong ngày. #PUBG Tuyển thủ thần cấp Quý Nhiên thất bại trong giải đấu, khóc nức nở sau cánh gà. Trong video, có thể nghe loáng thoáng tiếng khóc đứt quãng của Quý Nhiên. “Rõ ràng kỹ thuật của tôi tốt hơn cậu ta…”

LỠ TRỞ THÀNH THÍM HAI CỦA CÔ BẠN THÂN

Tôi không cẩn thận trải qua tình một đêm với anh hai của bạn thân.Kết quả là ngày hôm sau, bạn thân của tôi lắp bắp nói:“Đó là chú hai của mình.”“Mình gọi là anh hai để trông trẻ hơn thôi.”Tôi kiểu: “Cái gì????”Vậy thì cậu nên gọi tôi là thím hai đi.……

CƯNG VỢ TỪ BÉ

Sáng sớm trong ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán, tôi bị một tràng cười làm cho tỉnh giấc, bực bội xoay người lại.Ngay sau đó, cửa phòng ngủ bị đẩy mạnh ra với một tiếng “rầm”.“Lệ Lệ dậy chưa? Cháu đi gọi nó xem.”Tôi gắng gượng mở mắt, mơ màng nhìn bóng người đứng ngược sáng.Khi thấy rõ khuôn mặt của người đó, tôi liền “á” một tiếng, kéo chăn che kín đầu, mặt lập tức đỏ bừng.Mẹ à ! Con ngủ khỏa thân trong nhà mẹ không biết sao?“Cháu đến không đúng lúc à?”Giọng nói đó rõ ràng đang cố nén cười.“Vớ vẩn!”Tôi bịt kín chăn, tiếng hét cũng nghẹn ngào.Chết tiệt, mẹ tôi bao giờ mới nhận ra rằng, anh ấy – cái tên đàn ông cao 1m88 đang đứng ngoài cửa kia – sớm đã không còn là đứa trẻ nhỏ ngọt ngào gọi bà là “dì” năm nào nữa?