Ngôn Tình

Nữ Đế Cẩm Đàn

Nữ Đế Cẩm Đàn Ta vừa mới sinh ra đã bị vứt bỏ ở bãi tha ma. Một con hoạt thicó lòng tốt cứu ta, dùng máu thịt của mình nuôi dưỡng ta lớn lên. Ban ngày, chúng ta nằm trong quan tài nghỉ ngơi, ban đêm hắn dẫn ta đi đào mộ, trộm mả, phát tài từ của cải của người chết. Năm mười bảy tuổi, người trong cung tới mang ta đi, họ nói rằng ta là công chúa thật bị bế nhầm từ nhỏ. Ta mừng rỡ không thôi, nghĩ rằng từ nay mình đã có cha mẹ. Nhưng sau này ta mới biết, họ không nỡ để giả công chúa đi hòa thân, nên muốn bắt ta làm người thế thân. Ta định đào tẩu, nhưng hoạt thi lại ngăn cản ta. Hắn nói: “Vừa rồi, Tử Vi đế tinh đã nhập vào mệnh bàn của ngươi. Cẩm Đàn, hãy đi hòa thân đi.”  

Tiêu Tịch Ngọc

Tiêu Tịch Ngọc Ta xuyên không thành Bạch Nguyệt Quang trong lòng chàng thiếu niên u ám hiểm ác. Lúc này, tay ta đang lơ lửng giữa không trung, xem ra ta đang định lấy chiếc lá khô trên tóc y xuống. Suy nghĩ một lúc, tay ta trượt xuống theo quán tính, lướt qua cổ y, nhẹ nhàng áp vào ngực y. Ta dùng sức đẩy. Không ngoài dự đoán, y rơi tõm xuống hồ sen. Ao hồ mùa thu chỉ còn sót lại vài chiếc lá sen tàn tạ, sâu không thấy đáy. Ta cũng nhảy theo xuống.

Tay Trong Tay

Tay Trong Tay Trúc Mã là nhi tử độc nhất của Trưởng Công chúa, không tranh không giành, lãnh đạm như cúc. Có người bịa đặt, nói hắn có sở thích long dương, hủy hoại thanh danh của hắn, hắn nhàn nhạt nói: “Trăm miệng cũng không thể cãi lại.” Đêm khuya tĩnh lặng, hắn đến tìm ta, nước mắt lưng tròng, đáng thương vô cùng: “Giờ ta đã bị hỏng mất thanh danh rồi, phải làm sao đây?” Nhìn dung nhan đẹp như trăng sáng của hắn, ta thở dài: “Dù sao nhà ta cũng đã sa sút rồi, ta không chê ngươi, ngươi cũng đừng chê ta, chúng ta hãy thành đôi, sống thật tốt đi.” Sở thích long dương không cản trở việc thăng quan tiến chức. Hắn trở thành Đại lý tự thiếu khanh trẻ tuổi nhất của Đại Thương, trở thành tể tướng được trọng dụng nhất, quận vương có tước vị cao nhất, rồi đến thân vương, thậm chí là nhiếp chính vương. Nhiều năm sau, ta nhìn Dung Ngọc đang dạy nữ nhi cách giết chóc, dạy nhi tử cách đánh đàn tiêu khiển, nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng đã nhô lên lần thứ ba, nghiến răng nghiến lợi. Lãnh đạm như cúc? Không tranh không giành? Rõ ràng là mỹ nhân điên cuồng! Kẻ điên âm hiểm! Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Đã Lâu Không Gặp

Đã Lâu Không Gặp Khi trò chơi kinh dị chỉ còn lại tôi và anh trai tôi, hệ thống lại báo rằng kẻ sát nhân biến thái vẫn còn sống. Nhìn vào đôi mắt ngây thơ vô tội của anh trai mình, tôi nuốt nước bọt, ngập ngừng nói: “Anh… đừng giả vờ nữa.” Nghe vậy, anh trai tôi nghiêng đầu cười. Khoảnh khắc tiếp theo, anh ấy thật sự không giả vờ nữa. Anh rút ra một sợi xích lớn từ sau lưng, nở nụ cười để lộ răng nanh sắc nhọn. “Đến lượt em rồi, cưng à.” Trên màn hình, hàng loạt bình luận hiện lên: “Anh trai gọi em là cưng, ôi anh ấy yêu quá đi!” “Cưng ơi, em khóc nhìn y như chiếc bánh kem nhỏ xinh đáng yêu vậy á!” “Muốn sợi xích của anh trai luồn lách khắp cơ thể em bé, sau đó nghiền nát tiếng khóc của ẻm quá đi!” ??? Tôi không phải con người à!???

NỤ HÔN PHÉP MÀU

Sau khi biết bản thân bị ung thư, tôi vừa khóc vừa gọi điện tỏ tình cho crush:“Đời này em chưa yêu ai cả, anh có thể hôn em một cái được không?”Anh ấy đồng ý.Kết quả là từ hôn nhẹ đến… giường, rồi bác sĩ báo tin tôi bị chẩn đoán nhầm.Anh ấy nhướn mày nhìn tôi:“Hôn xong rồi định chạy à?”“Không dễ đâu.”

CHỈ CẦN TÌNH YÊU CỦA EM LÀ ĐỦ

Tại buổi tiệc cưới.Lương Quan liếc nhìn bàn tay tôi đang khoác lên cánh tay anh ấy.Giọng anh lạnh lùng: “Chỉ là liên hôn thôi, đừng giả bộ tình cảm.”Tôi không buông ra mà siết chặt hơn, giọng nhẹ nhàng:“Diễn thì diễn cho trót.”Nghe vậy, anh hất tay tôi ra, đầy vẻ chán ghét mà chỉnh lại tay áo.“Minh Thu, đã bốn năm rồi, đừng tưởng tôi còn chưa quên cô. Đừng có mơ nữa!”Về sau, khi tôi vật vã đau đớn trong phòng sinh,Y tá nói rằng người nhà đứng bên ngoài khóc đến mức thảm thiết, suýt ngất xỉu mấy lần rồi.

Cây Kết Hương

Cây Kết Hương Nửa đêm về sáng, khoảng hai giờ, người yêu cũ của tôi lại đến. Anh ta dùng chìa khóa mở cửa, thay dép rồi đi vào phòng tắm, sau đó ra bếp nấu mì… Nghe tiếng anh ta lúi húi làm những việc quen thuộc mà ồn ào ấy, tôi bực bội vùi đầu vào chăn, cố ép mình ngủ. Nhưng càng cố ngủ thì càng không tài nào ngủ được, tôi bất giác nhớ lại tất cả những chuyện đã qua.

Viên Mãn Vị Ương

Viên Mãn Vị Ương Ta xuyên thành nữ phụ trong truyện đam mỹ ngược tâm. Ban ngày, Nhiếp chính vương tung hoành nơi triều đình; ban đêm, tung hoành trong tẩm cung của tiểu hoàng đế. Mà ta, là Trưởng công chúa. Ta bỏ thuốc tiểu hoàng đế, trói y trên giường, khuyên nhủ y thuận theo. “Đệ à, Nhiếp chính vương đẹp trai đến vậy, đệ cũng đâu thiệt thòi gì, đúng không? Hắn ra sức, đệ hưởng phúc, chuyện tốt như thế biết tìm ở đâu nữa?” Kết quả, tiểu hoàng đế rưng rưng nước mắt kéo tay ta: “Tỷ tỷ, lúc này đừng nhắc đến người khác nữa, được không?” Nhiếp chính vương cười lạnh: “Ta ra sức, hắn hưởng phúc?”

Tuý Kinh Hoa

Tuý Kinh Hoa Ta xuyên sách rồi, trở thành một nhân vật qua đường cực kỳ xinh đẹp. Vị nhiếp chính vương mất trí nhớ được mẹ ta nhặt về làm chàng rể ở rể cho ta. Hệ thống nói, ta chỉ cần không ngừng tìm đường chớt, chờ hắn khôi phục trí nhớ rồi cho ta một đao, là có thể thoát vai trở về nhà. Không ngờ sau này ta lại thất bại, không chỉ không thoát được mà còn bị hắn trói mang về kinh thành. Đêm khuya sương lạnh, hắn áp sát lại gần, hơi thở rơi vào bên tai ta: “Dung Nhi… nàng đừng mơ rời khỏi ta.”

Nỗ Lực

Nỗ Lực Ở bên Thái tử gia giới giải trí Bắc Kinh đã ba năm, quan hệ giữa chúng tôi vẫn rất rõ ràng sòng phẳng. Ăn một bữa – hai vạn. Hẹn hò – mười vạn. Ngủ một đêm – ba mươi vạn. Một ngày nọ, tôi phát hiện mình có thai. Bộ não mất mấy giây mới phản ứng lại, tôi nhìn người đàn ông khí chất cao quý lạnh nhạt phía đối diện, ngơ ngác hỏi: “Anh, anh có mười nghìn vạn không?”

Trăm Hoa Đua Nở

Trăm Hoa Đua Nở Sau khi tham dự tang lễ, tôi tiện tay ném hoa vào một ngôi mộ cô đơn bên cạnh. Từ ngày đó trở đi, tôi bắt đầu thường xuyên có những giấc mơ khó có thể miêu tả. Thế nhưng, rõ ràng là mơ, vì sao sau khi tỉnh lại khóe mắt tôi lại phiếm hồng, cả người bủn rủn vô lực? Người già trong thôn nói, tôi đây là bị quỷ quấn lấy, chỉ cần lập tức kết hôn, nam quỷ này cũng sẽ không dám quấn lấy tôi nữa. Nhưng đêm đính hôn, trước cửa lại có một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng. Cầm trong tay bó hoa hôm đó tôi ném, giọng nói trầm thấp lại nguy hiểm: “Chị, rõ ràng chị đã hứa với em rồi, sao chị còn muốn gả cho người khác?” “Chị, chị không ngoan nha.” “Người không ngoan, thì sẽ bị trừng phạt…”

Báo Phi Dũng Mãnh

Báo Phi Dũng Mãnh Ta dựa vào một thân hình rắn chắc để trở thành phi tần đặc biệt nhất trong hậu cung. Các phi tần khác thì ngày lẻ, một ba năm cảm lạnh, ngày chẵn, hai bốn sáu thì ngất xỉu kèm ho ra máu. Còn ta, ngày lẻ thì xé nguyên con dê, ngày chẵn thì ăn đầu bò chấm dầu. Sử quan viết tiểu truyện cho các phi tần trong hậu cung. Tiểu truyện của ta như thế này: “Dùng đá làm bao cát, nhổ liễu như nhổ hành. Mặc áo phấn với đôi mắt sắc sảo như báo, mở mắt là lao vào hành động ngay!” Sử quan viết tiểu truyện cho ta, nước mắt giàn giụa: “Cả đời ta, học vấn đầy bụng, cầm bút viết sách. Chính sử từng viết, dã sử từng viết, nhưng đây là lần đầu ta viết ra thứ như… cứt chó vậy.”

Thế Tử Phi Hung Mãnh

Thế Tử Phi Hung Mãnh Ta sống lại vào ngày mới gả vào Hầu phủ. Biểu muội của phu quân hành lễ với ta. “Trân nhi bái kiến biểu tẩu!” Ta vội vàng đỡ nàng dậy, thuận tay bắt mạch cho nàng. “Đây chính là ngoại thất phu quân nuôi trong phủ phải không? Thật đúng là một người đẹp, mau đứng dậy đi! “Muội còn đang mang thai, đừng để mệt mỏi.” Khách khứa đầy sảnh: “???” Phu quân vừa kinh ngạc vừa tức giận. “Nàng nói bậy bạ gì vậy? Biểu muội còn trong sạch, sao nàng có thể vu khống…” Biểu muội vẻ mặt tủi thân đột nhiên quay đầu nôn khan. “Ọe~” Ta: “Cái gì? Chàng không thừa nhận sao? Chẳng lẽ là… cưỡng bức? “Biểu muội đừng sợ, có gì ấm ức cứ nói với biểu tẩu, biểu tẩu sẽ làm chủ cho muội!”

Dục Nhiên

Dục Nhiên Ta là một thứ nữ vô dụng trong phủ huyện lệnh, ngày ngày chỉ biết ăn no chờ chếc. Không ngờ lại bị công tử của Hầu phủ nhìn trúng, ép ta vào phủ. Ai ngờ được, vị công tử kia không chỉ tham lam đồ ăn của ta mà còn muốn… cả người ta.

Cưng Chiều Rắn Nhỏ

Cưng Chiều Rắn Nhỏ Tôi nhặt được một con rắn cưng, nghe nói rắn đực có hai cái, tôi không kiềm được sự tò mò mà tự mình kiểm tra phân biệt đực cái. Sau khi chụp ảnh rồi chia sẻ với kẻ thù truyền kiếp của mình, ánh mắt cậu ta nhìn tôi lại ngày càng kỳ quặc. Còn cứ đỏ mặt bất thình lình? Cho đến một ngày, tôi vô tình bắt gặp cậu ấy từ trong phòng tắm đi ra, kéo theo một cái đuôi rắn màu đen, mà đuôi đó còn có một vết đỏ cực kỳ quen mắt ở chóp đuôi. Vậy là con hắc vương xà mà suýt chút nữa tôi ôm ấp đến phát bóng đó… thật ra chính là tên kẻ thù không đội trời chung của tôi? Tôi quay đầu bỏ chạy, hắn lại cuống lên, ép tôi vào cửa. “Đã chơi rồi thì phải chịu trách nhiệm!”

Gió Xuân Chảy Dài

Gió Xuân Chảy Dài Xuyên thành nữ phụ ác độc, nhưng tôi thực sự nhát gan. Sợ bị trả thù, mỗi lần làm nhiệm vụ tôi đều vừa dỗ vừa lừa. Khi ép nam chính trực nhật giúp mình, tôi nhìn hắn với vẻ mặt sùng bái: “Anh giỏi quá, anh biết mà, tôi hoàn toàn không thể sống thiếu anh được.” Khi bắt nam chính đi lấy cơm cho mình, tôi rưng rưng nước mắt: “Anh tốt quá, nhất định sẽ chăm sóc tôi thật tốt đúng không?” Khi tát nam chính để sỉ nhục hắn, giọng tôi nghẹn lại: “Ai bảo anh đến muộn, tôi sợ lắm anh có biết không.” … Đến khi hệ thống cuối cùng cũng online, tôi lập tức khoe công: “Nhiệm vụ tôi làm không tệ đúng không, nhìn xem nam chính bị tôi b*t nạt thảm chưa này.” Hệ thống nhìn nam chính đang ngồi xuống buộc dây giày cho tôi, im lặng: [Thảm? Cái dáng vẻ cam tâm tình nguyện đó mà cô bảo là thảm?] [Nam chính sắp bị cô dỗ đến mức quay về lúc còn trong trứng nước rồi!]

Xé Nát Trà Xanh

Xé Nát Trà Xanh Phủ đệ có một vị biểu muội không giống bình thường đến. Nàng mặc áo đỏ cưỡi ngựa, uống rượu bằng bát lớn, tâm tình chuyện thiên hạ. Khi nàng nhất quyết muốn kéo phu quân ta đi du ngoạn đêm ở Tần Hoài, còn muốn dán lên người chàng. Ta đã đích thân ra tay, đẩy nàng xuống sông Tần Hoài. Những người huynh đệ tốt của nàng sau khi cứu nàng lên thì túm lại chỉ trích ta. Phu quân ta mặt lạnh bảo hộ ta ở sau lưng: “Phu nhân ta yếu đuối không thể tự gánh vác, sao có thể đẩy nàng ta xuống nước?”

Cẩn Tú Yên Hoa

Cẩn Tú Yên Hoa Phu nhân muốn chọn vợ cho Đại công tử, các tiểu thư trong kinh thành đều háo hức. Ta đang nướng cá vừa bắt được, mùi thơm tỏa khắp nơi. Đoạn ma ma nhìn ta thở dài: “Một khi phủ có nữ chủ nhân, ngươi sẽ không còn ngày nào yên ổn nữa, vậy mà còn có tâm trí ăn cá.” Ta ngậm đuôi cá, hào hứng nhìn Đoạn ma ma: “Đã chọn tiểu thư nhà nào rồi? Ta có thể xin nàng ấy tha cho ta rời đi không?” Đoạn ma ma chỉ vào cái bụng phình to của ta, nói ta mơ mộng hão huyền. Ta nghĩ, ước thì cứ ước thôi, vạn nhất trở thành sự thật thì sao?

Em Là Nữ Chính Của Cuộc Đời Anh

Em Là Nữ Chính Của Cuộc Đời Anh Tôi xuyên thành nữ phụ độc ác trong tiểu thuyết ngược tâm, cần cù chăm chỉ diễn theo kịch bản, không ngờ nhóm nhân vật chính lại có thể nghe được tiếng lòng của tôi. Lúc vung tiền cho nữ chính: [Năm trăm vạn hình như hơi ít, mình có cần cho thêm không nhỉ?] Nữ chính: “Rời xa anh ta cũng được, thêm tiền đi.” Lúc nịnh nọt nam chính: [Trưng cái mặt thối này ra cho ai xem? Lát nữa mình phải đi tìm mấy em trai nhỏ xinh xắn thích cười để an ủi tâm hồn mới được.] Nam chính lập tức trở mặt, từ mặt lạnh thành mặt đen. Lúc phản bác lại nhân vật phản diện: [Nhân vật phản diện này mạnh hơn tên chó nam chính kia nhiều, muốn đạp nam chính rồi trở thành bạn gái người này ghê.] Nhân vật phản diện tà mị cười một tiếng: “Anh đồng ý. Anh giúp em đá tra nam!”

Giấc Mộng Ngày Xuân

Giấc Mộng Ngày Xuân Ta trời sinh đã có vòng một đầy đặn. Tiểu thư sợ cô gia không cầm lòng được, bèn gả ta cho Tiêu tướng quân đang trọng thương nơi chiến trường. Nàng vừa tiễn ta ra cửa, vừa chột dạ rót lời vào tai: “Tiêu Miễn tuy không thể hành phòng, nhưng ngươi cũng nhờ vậy mà bớt khổ sở chuyện sinh hài tử.” “Ngươi đừng lo, nam nhân không được ở phương diện kia, có khi lại đặc biệt được ở những chỗ khác.” Về sau, ta đêm nào cũng cầu xin tha mạng. Thật muốn hỏi tiểu thư một câu: Tiêu Tướng quân vì sao cái nào chỗ nào cũng được?