Ngôn Tình

Dải Ruy Băng Dâu Tây

Dải Ruy Băng Dâu Tây Tôi là nữ phụ “làm màu” trong truyện thanh xuân vườn trường. Để đối đầu với nữ chính, tôi đã khóc lóc lừa gạt nam phụ trung thành Lương Tấn Niên: “Thật ra chúng ta là nam nữ chính trong một cuốn truyện thanh xuân vườn trường. Nếu anh không tốt với tôi, tôi sẽ chết mất.” Anh ấy tin là thật, để mặc tôi sai bảo, hành hạ suốt một thời gian dài. Sau kỳ thi đại học, tôi không nói một lời đã biến mất. Lúc gặp lại, anh đã trở thành thương nhân hô mưa gọi gió, quyền thế ngập trời. Trên bàn rượu, chỉ vì thanh mai trúc mã cầu hôn tôi. Tối hôm đó, Lương Tấn Niên với đôi mắt hoe đỏ, trói chặt tay tôi, phát điên lên: “Cô dám lấy hắn ta thử xem?”

Như Hình Với Bóng

Vào sinh nhật 10 tuổi, dì Trương sau khi uống say đã ôm tôi mà nói tôi mới là con gái của dì. Tôi giả vờ như chưa nghe thấy gì. Vẫn tiếp tục sống cuộc đời xa hoa dưới sự cưng chiều của ba mẹ, 10 tuổi có căn nhà đầu tiên, 15 tuổi sở hữu công ty đầu tiên, 22 tuổi từ nước ngoài trở về chuẩn bị hoàn thành hôn ước với nhà họ Cố, gia tộc giàu có bậc nhất. Còn Chiêu Đệ, con gái ruột của ba mẹ tôi do dì Trương nhận nuôi, 10 tuổi đã phải lo toan ba bữa cơm cùng việc nhà cho cả gia đình, 15 tuổi bị ép nghỉ học đi làm chui, 18 tuổi vì không chịu về quê lấy chồng mà bị đánh đến nửa sống nửa chết rồi mất tích không dấu vết. Thời gian đã chứng minh lựa chọn của tôi là đúng. Ngày cưới, khi tôi và chồng đang trao nhẫn, Chiêu Đệ toàn thân đầy thương tích bất ngờ xông vào: “Tôi mới là con gái thật sự của nhà họ Cố, ba mẹ và hôn ước này, tôi phải giành lại tất cả!” Tôi thản nhiên tháo khăn voan, mỉm cười: “Được thôi.”

Cảnh Xuân Tươi Đẹp

Cảnh Xuân Tươi Đẹp Ta và Ninh vương thành thân vào đêm hôm đó, hắn bức ta lập thệ. Ba năm sau, nhất định phải cùng hắn hòa ly. Ninh vương, tính tình khó lường, âm trầm lạnh lẽo. Ta không dám nhiều lời, vội vàng đáp ứng. Về sau, hắn trở thành Trữ quân, kỳ hạn ba năm sắp tới. Ta dò hỏi: “Đến lúc ta rời đi, ngươi có ban cho ta ít ngân lượng không?” Hắn liếc nhìn ta một cái. “Ừm.” Ta lại hỏi: “Vậy cửa hàng thì sao? Hoặc là một tòa nhà?” Hắn bỗng bật cười: “Nàng chưa từng nghĩ tới chuyện… không cùng ta hòa ly sao? Như vậy, hết thảy mọi thứ của ta, đều sẽ là của ngươi.” Ta: “A?” Hắn cúi người áp sát, giọng nói dịu dàng dụ dỗ: “Kể cả… ta.”

Trấn Bắc Vương

Trấn Bắc Vương Chồng ta vốn là Trấn Bắc Vương, lại không biết xấu hổ che giấu thân phận cùng ta trải qua cuộc sống vợ chồng ở nơi thâm sơn cùng cốc trong một thị trấn hẻo lánh như này hơn ba năm. Sau này hắn gạt ta nói muốn đi nơi khác làm ăn, thực ra là dẫn quân ra bắc chinh chiến. Nhưng hắn không biết, hắn chân trước vừa đi, ta sau lưng hắn làm chuyện mờ ám, đó là ta cố ý “c/h/ế/t” đi. Nửa năm sau, trong kinh thành đột nhiên có thêm một cửa hàng giấy vàng, chuyên đảm nhận việc thay người viếng mộ đốt giấy tiền vàng mã. Đêm đó canh ba, ta ở mộ phần đốt giấy cho người vợ đã khuất của một vị quý nhân. Đang ngồi đốt đốt, trước mộ đột nhiên xuất hiện một hình bóng quen thuộc. Ta chăm chú nhìn. Trời đất thánh thần thiên địa hội ơi. Sao con ma hoang ở mộ phần này lại giống ông chồng hờ của ta thế này!  

Hữu Nương

Hữu Nương Ta bị treo ở trên cổng thành, tên thủ lĩnh cầm đầu đám phản quân đầy hứng thú nhìn về phía vị hôn phu của ta mà hét lớn: “Thế tử điện hạ, giữa tình cũ cùng với muội muội của ngươi, chọn lấy một người đi!”

Trốn Chạy

Trốn Chạy Sau ba năm kết hôn, tôi phát hiện tôi là một nữ nhân vật phụ xinh đẹp và giàu có trong cuốn tiểu thuyết do một quan chức cấp cao ở Bắc Kinh viết. Qua 24 giờ nữa, chồng của tôi – Tư Trạm sẽ phải lòng nữ thực tập sinh dễ thương xinh đẹp ở công ty, sống chết vì cô ấy thậm chí còn vì cô ấy mà hoãn chuyến bay quan trọng ở lại Bắc Kinh. Sau đó, họ bắt tay bán tôi sang phía Bắc Myanmar, khiến tôi bị làm nhục cho đến chết. Tôi quyết định bỏ chạy càng sớm càng tốt. Không nghĩ tới vào đêm đó, Tư Trạm – người luôn luôn lạnh lùng thờ ơ lại lật tung toàn bộ Bắc Kinh lên, hắn nhéo eo tôi và ép tôi dựa vào cửa kính sát đất. Hắn vuốt ve tai tôi, khàn giọng hỏi: “Vợ, em định mang theo hạt giống của anh trốn đi đâu?”

Oan Gia

Oan Gia Đối thủ một mất một còn, sau khi mất trí nhớ bị tôi lừa về nhà làm chồng. Tôi nấu canh cho anh ta ăn, còn sưởi ấm giường và ngủ cùng anh ta. Anh ta tưởng rằng tôi rất yêu anh ta. Thực tế, tôi đang âm thầm cướp hết việc làm ăn của anh ta. Tôi đang mừng thầm, lại bất ngờ nghe thấy anh ta gọi điện thoại trong phòng, giọng điệu tức giận: “Cứ giao thêm việc làm ăn cho cô ấy đi, tối qua cô ấy còn không ngủ với tôi!”

Lừa Hôn

Lừa Hôn Chàng hotboy học giỏi nghèo khó mà tôi bao nuôi vẫn luôn rất ngoan ngoãn. Cơ bụng sáu múi săn chắc, eo thon quyến rũ, còn cho tôi sờ sờ, hôn hôn. Nhưng anh quá nghe lời, thật sự chẳng thú vị chút nào. Tôi bỗng cảm thấy chán ghét. Sau một lần ăn sạch Tạ Thỉ Nhiên, tôi lạnh lùng đề nghị chia tay. “Cậu chẳng có chút chiếm hữu nào cả, chúng ta không hợp nhau đâu.” Không ngờ, ngày hôm sau tôi lại bị bắt cóc. Trong tầng hầm, nước mắt chàng trai rơi lã chã. “Nếu ngay từ đầu biết bé cưng thích kẻ điên thì tôi đã không giả vờ rồi.” Giây tiếp theo, anh giật phăng chiếc máy trợ thính của mình ra. Giọng nói khàn khàn vang lên: “Ngoan, đừng kêu, tôi không nghe thấy gì đâu.”

Thù Đồ

Thù Đồ Chu Chú, trong buổi biểu diễn đầu tiên với hơn mười vạn khán giả, đã hát bài tình ca hắn viết cho tôi từ rất nhiều năm trước. Ngay trên sân khấu, hắn quỳ gối cầu hôn người yêu mới của mình. Màn hình máy quay lia khắp khán đài, thoáng qua tôi chỉ trong một giây ngắn ngủi. Sau buổi diễn, tôi bị ai đó kéo vào trong xe. Chu Chú nắm chặt cổ tay tôi, gương mặt đầy giận dữ, hắn gằn giọng: “Chị còn xuất hiện ở đây làm gì? Chị muốn gì? Rốt cuộc thế nào mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi suy nghĩ một lát rồi bình thản đáp: “Thêm 300 triệu nữa đi.” Hắn cười khẩy, rút tấm séc rồi ném thẳng vào mặt tôi: “Tôi biết mà, chị chỉ vì tiền.” Nhưng rồi sau đó, hắn chạy đến bệnh viện, đôi mắt đỏ hoe, lo lắng hỏi bác sĩ: “Phải làm sao mới chữa khỏi cho cô ấy?” Đứng ngay bên cạnh, tôi chỉ biết thở dài: “Chu Chú, cậu biết rất rõ mà… ung thư giai đoạn cuối, dù tiêu bao nhiêu tiền cũng không thể chữa khỏi được.”

U Lam

U Lam Chồng tôi là một mị ma, anh rất ghét tôi, ghét đến mức dù sắp đói đến ngất xỉu cũng không cho tôi chạm vào người. Mỗi lần cho anh ăn, tôi đều phải cưỡng ép. Ăn xong, anh còn mạnh miệng: “Khó ăn chết đi được, thà để tôi chết đói còn hơn.” Ban đầu, tôi yêu khuôn mặt tuấn tú của anh nên luôn chiều chuộng. Nhưng lâu dần, tôi cũng mệt mỏi. Đêm trước khi định ly hôn, tôi đi suốt đêm không về, hôm sau cầm hợp đồng đi tìm anh để kết thúc. Nhưng vừa đẩy cửa vào, tôi thấy chồng mình ôm váy tôi, co ro ngủ trong góc phòng cả đêm. “Hóa ra em còn biết về à? Tôi tưởng em coi như tôi chết rồi chứ.” Anh lạnh lùng ngẩng đầu, cái đuôi tam giác phía sau cũng cuốn lấy tôi. Tôi cúi đầu im lặng, vô ý đánh rơi hợp đồng trong tay. Chồng tôi phát hiện ra. Chỉ trong chớp mắt, mắt anh đã đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: “Em muốn ly hôn với tôi? Rõ ràng trước đây là em ép tôi theo em, giờ lại muốn bỏ rơi tôi, đồ phụ nữ xấu xa, không được như vậy!”  

Hai Quả Khổ Qua Nhỏ

Hai Quả Khổ Qua Nhỏ Tháng thứ ba sau khi liên hôn với thái tử gia mắc chứng tự kỷ, anh ta vẫn đối xử với tôi cực kỳ lạnh nhạt. Tôi thật sự không chịu nổi nữa. Thế là tôi lên mạng chia sẻ kế hoạch ly hôn với người bạn thân nhất của mình. 【1, mang tiền đi.】 【2, mang vàng đi.】 【3, mang túi hiệu đi.】 Ngày rời khỏi, người đàn ông ấy mãi chẳng chịu đi làm. Anh vụng về tự chui vào vali hành lý, cổ đeo vòng cổ bạc. Cạch một tiếng, khóa lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi chằm chằm: “Có thể thêm bước thứ tư không?” Anh nghẹn giọng, “Mang tôi theo luôn được không?”  

Trúc Chi

Trúc Chi Sau bữa tiệc tốt nghiệp, tôi đã lấy hết can đảm để tỏ tình với anh trai kế của mình trong lúc say. Khác với sự mong đợi và lo lắng của tôi, đôi mắt người đàn ông vẫn bình tĩnh không gợn sóng. “Chúng ta chỉ là anh em.” “Em còn nhỏ nên không hiểu, đừng nói những lời này nữa.” Tình đơn phương kết thúc. Tôi quay đầu nộp đơn vào một trường đại học ở tỉnh ngoài rồi rời đi không ngoảnh lại. Sau đó, một anh học trưởng quen biết tình cờ đưa tôi về nhà, nhưng lại bị người đàn ông ở tầng trên nhìn thấy. Tối hôm đó, bên cạnh giường tôi xuất hiện một bóng dáng quen thuộc. “Ngoan nào, hồi nhỏ không phải em thích ngủ chung với anh nhất sao?”

An Nhiên

An Nhiên Vào thời khắc tôi bị một gã say rượu kéo đi, tôi đã gọi điện thoại cầu cứu Giang Chiếu Lâm. Bấy giờ Giang Chiếu Lâm đang ăn mừng sinh nhật với bạch nguyệt quang của anh ta, anh ta nói: “Cô có thể đổi thủ đoạn nào khác cao siêu hơn chút không?” Nghe tiếng “tút tút” từ điện thoại di động truyền đến, lòng tôi như tro tàn… Cuối cùng, khi Giang Chiếu Lâm phát hiện tôi đã không xuất hiện suốt một thời gian dài, anh ta mới phát điên lên chạy đi tìm tôi. Đối thủ một mất một còn của anh ta mở cửa, nhếch miệng nở nụ cười lười nhác. “Tiện tay cứu một cô gái, cuối cùng cô ấy lại dùng thân mình báo đáp.”