Ngôn Tình

Hồi Tưởng Mộng Xưa

Hồi Tưởng Mộng Xưa Cùng Giang Triết thành thân năm thứ mười, ta với hắn mỗi người một ngả. Hắn lưu luyến ở phòng của thiếp thất, lúc thì say rượu ở tửu quán, khi lại vì một tiểu cô nương mà vung tiền như rác. Sinh thần năm ấy, ta uống say. Khi tỉnh lại, trước mặt lại là khuôn mặt lo lắng của Giang Triết. “A Dung, nàng tỉnh rồi?” Ta thẳng tay tát hắn một cái thật mạnh. “Ngươi còn dám đến gặp ta?” Hắn lại ngơ ngác, vẻ mặt bối rối: “A Dung, ta chọc nàng giận sao?” Ta sững sờ, nhìn khuôn mặt còn trẻ trung, non nớt của hắn, trong lòng chợt bừng tỉnh. Hắn không phải là Giang Triết của mười năm sau, người đã lạnh nhạt với ta. Hắn là Giang Triết của mười năm trước, người yêu ta như sinh mệnh, một lòng muốn cùng ta bạc đầu giai lão.

Đại Lão Cố Chấp Hàng Ngày Đều Phát Điên

Đại Lão Cố Chấp Hàng Ngày Đều Phát Điên Năm thứ năm thầm thương trộm nhớ chú nhỏ, tôi bèn mượn rượu làm càn với anh. Nhưng vừa hôn một cái đã tỉnh rượu. Hóa ra anh là nam chính, định mệnh của anh là bạn cùng phòng đại học của tôi. Còn tôi chỉ là nữ phụ độc ác, một công cụ giúp cho tình cảm của họ càng thêm nồng nhiệt. Cuối cùng, anh ghét bỏ tôi, tống tôi vào bệnh viện tâm thần. Cơn tức bốc lên đỉnh đầu, tôi mượn hơi men tát anh một cái. Xin lỗi nha, không thèm yêu nữa. Ông già này ai thích thì lấy. Sau đó vào ngày nam nữ chính trong cốt truyện gốc bắt đầu cuộc sống hòa hợp, tôi đã bao một người mẫu nam. Khi đang nhét tiền vào thắt lưng quần của chàng trai đó, người đàn ông kia gần như phát điên đã lao tới khiêng tôi về. Đêm đó, có nhiều lần tôi định bò xuống giường, nhưng lại bị anh nắm chân kéo về. “Sao cưng phải bỏ chạy chứ? Chú nhỏ hầu hạ em không thoải mái sao?”

Chim Hoàng Yến Của Thái Tử Gia

Chim Hoàng Yến Của Thái Tử Gia Năm thứ hai làm chim hoàng yến của Thái tử gia Hỗ Giới, tôi mang thai. Sau khi người nhà hắn biết được, lấy ba ngàn vạn đuổi tôi đi. Tôi nhận tiền, suốt đêm ôm bụng lớn chạy trốn. Nghe nói, Thái tử gia luôn luôn bình tĩnh tự kiềm chế nổi điên trước mặt mọi người, đào ba thước đất cũng phải tìm được tôi. Bốn năm sau, tôi bị bắt trên đường đón con gái đi học về. Đón lấy ánh mắt lạnh như băng của hắn. Tôi cứng đầu nói nhảm: “Tôi kết hôn rồi, xin anh tự trọng.” Không ngờ hắn kéo tôi vào trong ngực, ngữ khí tàn nhẫn: “Làm sao em biết được, tôi đây là thích vợ người ta?”

Trò Chơi Tình Yêu Được Tính Toán Từ Lâu

Trò Chơi Tình Yêu Được Tính Toán Từ Lâu Sau hai năm kết hôn giả với thiếu gia giới hắc đạo để qua mặt cha mẹ anh ta, thì anh bị tai nạn và mất trí nhớ. Đúng lúc hợp đồng cũng đến hạn, tôi cầm bản thỏa thuận đến tìm anh đòi nốt khoản còn lại: “Còn thiếu 100.000, thanh toán xong thì ly hôn.” Người đàn ông ngậm điếu thuốc, nhíu mày khó chịu rồi chuyển cho tôi 1 triệu: “Đã là vợ chồng lâu năm rồi, còn bày trò hờn dỗi gì nữa, có thể ngoan một chút không?” Tôi đầy dấu hỏi trên mặt, cố gắng giải thích, nhưng khi đối diện với gương mặt u ám của anh, tôi chợt nhớ ra người này hình như không dễ chọc vào, đành phải im lặng. Cho đến khi một người phụ nữ tự xưng là mối tình đầu của anh tìm tới khóc lóc: “Yến Cận, anh mất trí rồi, em mới là vợ thật của anh mà.” Tôi nhìn thấy cơ hội đến, vừa hay chuẩn bị lẻn ra cửa trốn. Kết quả là cánh tay dài của anh vươn ra, giữ chặt tôi ép vào tường không thả, đầu không hề ngẩng lên mà ra lệnh cho vệ sĩ: “Ở đâu chui ra cái đồ trà xanh rẻ tiền này, tưởng tôi ngu đến mức không phân biệt nổi vợ mình à?”

Giả Vờ Theo Đuổi Thái Tử Gia Kinh Thành

Giả Vờ Theo Đuổi Thái Tử Gia Kinh Thành, Kết Quả Anh Ấy Bị Mất Trí Nhớ Tôi bám riết lấy Thái tử gia Kinh Thành ba tháng liền. Anh ta trước sau vẫn luôn thờ ơ, không thèm để mắt đến tôi. Cho đến khi tôi chán rồi, sau một màn tỏ tình như thường lệ, tôi tiện thể diễn thêm một vở kịch bi thương “yêu mà không được” rồi rút lui trong lặng lẽ. Kết quả, ngay trong ngày hôm đó, anh ta gặp tai nạn và mất trí nhớ. Khi tỉnh lại, anh ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ hoe của tôi, ánh mắt sắc bén quét khắp phòng bệnh: “Ai bắt nạt vợ tôi?” Mọi người: ?!  

Y Nữ Sở Tương

Y Nữ Sở Tương Ba năm sau khi gả cho nam phụ thâm tình, hắn dẫn nữ chính đến trước mặt ta. Hắn đưa cho ta một tờ hưu thư, muốn ta cùng hắn diễn một vở kịch. Hắn nói nam chính đã phụ bạc nữ chính, nhưng vẫn không chịu buông tay, cứ dây dưa mãi. “Nguyệt Dao gả cho ta, hắn mới thực sự tin rằng Nguyệt Dao đã không cần hắn nữa. “Đã diễn thì phải làm cho trọn vẹn, chỉ là uất ức cho nàng, phải đến Sâm Châu ở một thời gian.” Ta hiểu rõ, ký tên vào hưu thư, thu dọn hành lý. Chỉ là lúc sắp rời đi, Tiêu Cẩn An lại gọi ta lại. “A Tương, ta sẽ không phụ nàng, chuyện này xong, ta sẽ lập tức đi đón nàng về!” Ta mỉm cười gật đầu. Hôm ấy trời mưa to, gió lớn, có lẽ Tiêu Cẩn An không nghe được câu trả lời của ta. Ta nói: “Không cần đón ta.” Bởi vì ta sẽ không đến Sâm Châu chờ hắn. Cũng sẽ không quay về nữa.

Huynh Đừng Vàng Nữa, Ta Chịu Không Nổi!

Huynh Đừng Vàng Nữa, Ta Chịu Không Nổi! Ta có thể nhìn thấy khí vận trên người người khác. Phụ thân ta là màu tím, tiền đồ hiển quý. Tổ mẫu là màu xám, mệnh chẳng còn bao lâu. Vị đại sư Minh Phàm mới tới trong chùa… Ối chao, vàng quá đi mất! Minh Phàm đại sư kinh hãi: “Ngươi làm sao biết được? Chẳng lẽ ngươi có thể thấy được suy nghĩ của ta?” Hắn đỏ bừng cả mặt. “Ta… ta không cố ý nghĩ như thế về ngươi đâu, chỉ là… cái tư thế ấy… ngươi chớ hiểu lầm.”

Trò Chơi Tình Ái Của Thái Tử

Trò Chơi Tình Ái Của Thái Tử Thái tử của giới thượng lưu Bắc Kinh để mắt đến tôi rồi. Thái tử cho tôi hai mươi triệu, bảo tôi giả làm bạn gái của anh ta để dỗ bà nội vui vẻ. Tôi cười đến méo cả miệng. Ba tháng sau, cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta trở về nước. Thái tử cảnh cáo tôi: “Cậu tránh xa cô ta ra.” Tôi cười khẩy: “Tôi biết chứ, tôi đâu có tranh dành cậu với cô ta.” “Tôi sợ cô ta tranh cậu với tôi!”

Lúc Anh Đến, Tim Em Rực Cháy

Lúc Anh Đến, Tim Em Rực Cháy Khi phỏng vấn chồng cũ, tôi bị nghén. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, đầy lúng túng. Tôi cười gượng, với tinh thần nghề nghiệp, chỉ có thể tiếp tục buổi phỏng vấn. “Anh có thể chia sẻ lý do khiến anh nỗ lực như vậy trong sự nghiệp không?” Chồng cũ chậm rãi đáp: “Vợ đang nghén, tôi phải kiếm tiền mua sữa cho con chứ!” “…”

Nhật Ký Truy Thê Của Cún Con Tâm Cơ

Nhật Ký Truy Thê Của Cún Con Tâm Cơ Sau khi cậu ấm của giới thượng lưu Bắc Kinh – Thẩm Tứ, gặp tai nạn xe hơi và mất trí nhớ… Nhà họ Thẩm đã chọn tôi – con gái của một gia đình phá sản để làm mợ chủ. Tôi nhìn người đàn ông trước mặt đang trong giai đoạn ngốc nghếch. Hàng ngày tôi sai bảo anh rót trà, dâng nước, hâm giường, đồng thời tẩy não anh: “Cún con không nghe lời sẽ bị bỏ rơi.” Anh sợ đến mức vành mắt đỏ hoe: “Chị ơi, em rất nghe lời.” Một ngày nọ, như thường lệ tôi cùng bạn thân đến quán bar vui chơi. Bất ngờ nhìn thấy biểu ngữ treo trên tầng hai: [Chúc mừng anh trai tôi sống lại, tối nay toàn bộ chi phí sẽ được miễn phí.] Tôi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc được vây quanh bởi các công tử bột. Tôi run rẩy theo bản năng muốn trốn, nhưng lại bị chặn ở góc tường. Anh cười nham hiểm: “Coi tôi là chó? Nợ mới nợ cũ tính sổ hết.” “Chị ơi, cún con dù ngoan đến đâu cũng sẽ cắn người.”

Miên Miên

Miên Miên Bạn khác giới của Cố Kinh Niên sinh non, nhờ tôi đỡ đẻ. Khi truyền máu cần người nhà ký tên, anh ta giữ chặt vai tôi, buột miệng thốt ra: “Nhất định phải cứu được cả vợ và con tôi!” Tôi tát anh ta một cái, sau khi phẫu thuật xong thì xin nghỉ việc và ra nước ngoài. Mọi người đều khuyên anh ta đi tìm tôi về. Nhưng anh ta lại chẳng thèm để ý, nói: “Cô ta mang thai con tôi cơ mà, ở ngoài không quá nửa năm sẽ quay về xin tôi tiền nuôi con thôi.” Sau đó, ảnh chụp ảnh đế mới nổi đưa vợ con đi nghỉ dưỡng hạnh phúc bị tung ra. Mắt Cố Kinh Niên đỏ ngầu chặn anh ấy lại: “Trả vợ tôi lại đây!” Kỷ Quan Trần lấy giấy đăng ký kết hôn ra, lạnh lùng nhắc nhở: “Tổng giám đốc Cố, tùy tiện nhận vợ là một loại bệnh, cần phải chữa!”

Cún Nhỏ Của Tôi Là Thái Tử Hắc Bang

Cún Nhỏ Của Tôi Là Thái Tử Hắc Bang Một lần tình cờ, tôi nhặt được một chú cún con 188 dễ thương. Mỗi tháng chỉ cần 200 nghìn, ngoan ngoãn và dễ bảo. Ngày ngày, tôi cầm roi da, thể hiện quyền lực trên người cậu. Làm cậu ấm ức, đôi mắt rưng rưng nước mắt. Cho đến một ngày, tôi và bạn thân lén lút đi gọi người mẫu nam. Lại tình cờ thấy cậu lái chiếc Bugatti. Còn có người gọi cậu là… Thái tử gia hắc bang. Không kịp nghĩ ngợi, tôi vội vàng chạy đi. Chưa kịp chạy được hai cây số, tôi đã bị trói lại và ném xuống tầng hầm ngầm. Cậu cười mỉm, kéo tay tôi lại. “Chị chạy đi đâu vậy, chị gái?”

Hẹn Hò Với Đối Thủ Của Anh Trai Tôi

Hẹn Hò Với Đối Thủ Của Anh Trai Tôi Đối tượng yêu qua mạng bỗng nhiên đưa ra yêu cầu. Tôi hoảng sợ. Lý do đơn giản là vì hắn là đối thủ một mất một còn của anh trai tôi. Hai người bọn họ từ nhỏ đã không đội trời chung. Tôi dùng acc phụ trêu chọc hắn là vì muốn giúp anh trai tôi trút giận. Ai biết hắn thật sự bị tôi trêu chọc, vứt cũng không xong. Sau đó chuyện bị bại lộ. Tôi bị hắn đè vào góc tường, hôn đến tay chân như nhũn ra. Giọng hắn dịu dàng lại cố chấp: “Ngoan, nói cho chồng nghe, anh và anh trai em, ai thương em hơn?”

Sau Khi Ngủ Với Em Trai Của Kẻ Thù

Sau Khi Ngủ Với Em Trai Của Kẻ Thù Một đêm phong lưu. Tôi đã ngủ với em trai ruột của kẻ thù. Cuối cùng tôi cũng hiểu cảm giác khi tỉnh dậy cảm thấy như trời sập xuống. Kẻ thù của tôi rất quý trọng người em trai mà mình rất cưng chiều này. Tôi nhìn khuôn mặt ngủ say của người em trai vừa mới trưởng thành, trong lòng cảm thấy bất an. Tôi lén lút kéo chăn ra khỏi giường, đúng lúc đó một cánh tay khỏe mạnh vòng qua eo tôi rồi kéo tôi vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Một hơi thở ấm áp phả lên cái tai đang đỏ bừng của tôi. “Chị gái, chị không chịu trách nhiệm sao?” “Chị làm quà trưởng thành của tôi được không?”

Cậu Em Trai Cưng Của Chị

Cậu Em Trai Cưng Của Chị Năm thứ 6 sau khi kết hôn, chồng tôi tặng tôi một đôi giày cao gót không vừa chân. Tôi không nói gì, lặng lẽ nhận lấy. Năm thứ 7, anh ta lại tặng tôi một bộ n/ội y g/ợi c.ả m, cũng chẳng đúng size. Tôi cũng chẳng buông một lời. Trong buổi tiệc cùng bạn bè, tôi tình cờ nghe thấy anh ta nói chuyện với đám bạn: “Lâu vậy rồi mà vợ mày vẫn chưa phát hiện gì à?” Anh ta cười bất đắc dĩ: “Cô ta ngu lắm, nếu là Y Y thì đã làm ầm lên rồi.” Hôm sau, sinh nhật tôi, anh ta ôm một bó hoa hồng 99 đóa đứng chờ cả đêm ở nhà hàng. Đến khi gọi điện, người nghe máy lại là một giọng nam lười biếng: “Chị ấy vừa ngủ rồi, có chuyện gì không?”

Không Phụ Giang Sơn Lại Phụ Nàng

Không Phụ Giang Sơn Lại Phụ Nàng Cho đến lúc c.hết ta vẫn còn tin rằng Tiêu Tẫn sẽ phái binh mã đến tiếp tế. Mãi đến khi linh hồn của ta theo chiến báo quay về Vệ quốc. “Báo! Cổ thành hết đạn cạn lương nửa tháng nhưng chưa từng đầu hàng, quân đội Bạch gia liều mạng chống trả lại quân địch ba ngày, thành thất thủ, toàn quân Bạch gia bị diệt, nương nương cũng đã tử trận nơi chiến trường!” Tiêu Tẫn ngồi trên long ỷ, lạnh lùng nghe hết. Hắn đột nhiên bật cười. Hắn nói: “Truyền khẩu dụ của trẫm, hoàng hậu tử trận, chọn ngày lành sắc phong Như tần làm hoàng hậu.” Ta ở trên không vuốt ve chiếc bụng mang thai năm tháng của mình, điên cuồng cười không ngừng.  

Tướng Quân Phu Nhân Chạy Rồi

Tướng Quân Phu Nhân Chạy Rồi Ta cùng tỷ tỷ cùng gả vào phủ tướng quân. Tỷ tỷ gả cho Trấn Bắc tướng quân. Ta gả cho hoàn khố tiểu công tử. Tỷ tỷ khóc lóc kể lể, tướng quân mang về phủ một Dương Châu sấu mã. Ta nhai mía: “Ngựa gì mà phải mang về từ Dương Châu?” Tỷ tỷ thở dài: “Hay là bỏ trốn đi?” “Với cái đầu óc này của muội thì ở phủ tướng quân cũng chẳng sống được bao lâu.” Ta nhổ vỏ mía: “Bỏ trốn thôi.” Ta cùng tỷ tỷ bỏ trốn giữa đêm, đang sống những ngày tháng khổ cực nuôi ba nam sủng thì có hai vị tướng quân đến làng tìm thê tử. Ta bỏ mặc nam sủng chạy trốn nhưng bị tiểu tướng quân mới nhậm chức túm lấy cổ áo. “Nương tử chạy cái gì?” “Phu quân vừa lập chiến công, tối nay có phần thưởng không?”

Mai Hoa Hương Tự Khổ Hàn Lai

Mai Hoa Hương Tự Khổ Hàn Lai Ngày ta ch3t bất đắc kỳ tử vì bệnh, ta mới biết thế giới này là một cuốn tiểu thuyết thế thân. Hệ thống: “Bạch nguyệt quang đã offline, nhiệm vụ: công lược nam chính Lục Yến.” Và thế là Tô Chi xuất hiện với gương mặt giống ta đến tám phần. Từng bước từng bước nỗ lực chiếm lĩnh trái tim Lục Yến. Nhưng nàng ta không biết rằng, hắn vốn là một bạo quân tàn nhẫn vô tình. Còn ta, cũng chẳng phải là một bạch nguyệt quang nhu nhược hiền lành chốn hậu cung.

Cảnh Báo Yêu Đương Cấp Bão

Cảnh Báo Yêu Đương Cấp Bão Sau khi thay em gái gả cho Tạ Hựu, tôi mang thai ngoài ý muốn. Nghĩ đến đêm tân hôn, Tạ Hựu như nhặt được bảo vật, gọi một tiếng “vợ” ngọt ngào như rót mật. Lòng tôi lạnh ngắt. Chắc chắn anh ấy yêu em gái tôi say đắm rồi. Nếu bị anh phát hiện ra sự thật, tôi nhất định cũng sẽ “lạnh ngắt” theo. Tôi ném que thử thai đi, không quay đầu lại thu dọn đồ đạc rồi biến mất. Hai ngày sau, tôi ngồi trong quán cà phê thương lượng với em gái mình. “Cho tôi 5 triệu, tôi sẽ phá đứa bé.” Bất ngờ bị người khác nắm lấy cổ áo từ phía sau. Người đó lạnh lùng chất vấn: “Con tôi chỉ đáng giá 5 triệu thôi sao?” “Cho em 10 triệu, ngoan ngoãn sinh nó ra.” “Bảo bối, em sẽ không muốn biết hậu quả của việc không nghe lời đâu.”

Bức Thư Tình Mùa Hạ Rực Rỡ

Bức Thư Tình Mùa Hạ Rực Rỡ Ngày lễ tình nhân năm ấy, tôi bỏ hắn một mình lẻ loi trên đường lớn, xoay người rời đi. Nhiều năm sau gặp lại, hắn đã là người có quyền thế ngập trời. Hắn xuất hiện ở hội trường đấu giá để mua dây chuyền cho bạn gái. Mọi người trêu ghẹo: “Chuyện tốt của Tần tổng sắp tới rồi sao?” Tần Hà miễn cưỡng giương mắt, “Chơi đùa mà thôi, không tính là chuyện tốt.” Vừa dứt lời, khi nhìn thấy tôi, nụ cười trên khóe môi hắn cứng đờ. Trước mắt bao người hắn đứng dậy, rất tự nhiên đi về phía tôi. Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ kịp nghĩ ra vài từ ngữ đơn giản: “Đã lâu không gặp…” Một giây sau, bàn tay to với gân cốt rõ ràng bóp chặt cổ tôi, chống lên tường. “Cô còn dám trở về?” Hắn cười đến mặt mày hớn hở: “Tôi có từng nói qua, nếu cô còn dám xuất hiện, tôi sẽ giết chết cô?”