Ngôn Tình
Đại Boss Là Mèo Cưng Tôi mắc một căn bệnh kỳ quặc. Sau khi dị biến đến, tôi nhìn tất cả sinh vật đều thành mèo. Tôi vừa thọc vào họng của boss vừa lấy ra một miếng thịt zombie: “Mèo con, đừng ăn đồ bẩn, chị đã chuẩn bị snack cho em rồi đây.” Thậm chí còn quay sang em bé ma mà làm âm thanh hôn chụt chụt: “Mọi người xem tui tìm thấy gì này! Một bé mèo con lạc đàn nè đó he he he~~” Các người chơi khác đều phản ứng: “Có bệnh à? Cô xem cái thứ đó mà gọi là mèo sao?” Về sau, tôi thành công mở một quán cafe mèo trong trò chơi kinh dị, còn đại boss trở thành đội trưởng bảo an. Quái vật mới đến run rẩy nhìn boss: “Sát Tinh, tại sao cô ta lại gọi ngươi là mèo con vậy?”
Nhớ Mãi Không Quên Năm đó, khi tôi đường cùng không lối thoát, tôi mang theo tờ hôn ước trẻ con giả mạo để lừa lấy miếng ăn. Tôi đã lừa được cậu thiếu gia nhà họ Lộ quay vòng vòng trong lòng bàn tay. Cậu ta nói: “Thật là đáng ghét.” Tôi dí sát môi cậu ta, đe dọa: “Nói nữa là tôi hôn nát miệng cậu bây giờ.” Cậu ta quay mặt đi: “Cậu thật phiền phức.” Tôi đè cậu ta xuống: “Tin không, tôi lại dạy dỗ cậu thêm lần nữa?” Cậu ta tức đến đỏ bừng vành tai, tôi bật cười trêu: “Ô kìa, thiếu nam ngây thơ~” Cậu ta không thèm để ý đến tôi nữa, để lại một bóng lưng cao ngạo. Tôi cứ ngỡ cậu ta chỉ là kiểu miệng cứng tim mềm. Cho đến khi sự thật bị phơi bày, tôi mới biết… Cậu ta thật sự không thích tôi. Vì vậy, tôi lập tức vác vali, nửa đêm chuồn lên máy bay bỏ trốn. Năm năm sau, tình cờ gặp lại. Tôi cứ tưởng cậu ta tìm tôi để báo thù. Còn chưa kịp mở lời, nước mắt cậu ta đã rơi lã chã. “Đồ lừa đảo…” “Cậu dỗ tôi đi.” Cậu ta siết chặt tay tôi, giọng run run, “Chỉ cần cậu dỗ tôi, tôi sẽ tha thứ cho cậu.”
Bạn Trai Cũ Là Cảnh Sát Cùng bạn thân mua say gọi nam vũ công, vô tình gặp ngay hiện trường truy quét m-ạ-i d-â-m. Cảnh sát đến bắt người lại là một soái ca cực phẩm. “Trừ uống rượu ra, còn có hành vi nào vượt quá giới hạn không?” Tôi khiêu khích nhìn anh: “Anh là bạn trai tôi, tôi thực sự ngủ với người khác thì có phải bây giờ tôi đang trong tình trạng này không, anh chắc rõ lắm chứ?” Anh không hề hoảng hốt, giọng điệu thản nhiên: “Cô Hứa, tôi phải nhắc nhở cô một câu, chúng ta đã chia tay một tháng rồi.”
Hạc bay về phương Nam Tôi là nữ phụ độc ác trong tiểu thuyết. Vì để lấy lại chú nhỏ bị nữ chính cướp mất, tôi đã làm nhiều điều ác, không tiếc làm hại bản thân. Ban đầu, vì nghĩ đến tình cảm xưa cũ, chú nhỏ đã thỏa hiệp với tôi hết lần này đến lần khác. Cho đến khi chút tình cảm cuối cùng cũng bị tiêu hao hết. Lúc đuổi tôi ra khỏi Trâu gia, hắn thất vọng nhìn tôi: “Ninh Nam, trước đây là do chú quá nuông chiều cháu rồi.” Nhưng lúc dẫn tôi vào Trâu gia, cũng chính hắn đã nói với tôi: “Từ nay về sau, bất kể cháu làm gì, đều có chú ở phía sau bảo vệ.” Sau khi ý thức thức tỉnh. Tôi không còn tranh đấu với số phận, ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn làm tiểu thư của tôi. Nhưng khi nữ chính xuất hiện, tôi đề nghị muốn dọn ra ngoài ở một mình. Chú nhỏ lần đầu uống đến say mèm, chắn trước cửa phòng tôi. Cẩn thận vuốt ve mặt mày của tôi. “Cô bé trưởng thành rồi, chú nhỏ hình như cũng không giữ được nữa rồi.”
Gần Như Có Được Tôi mơ mơ màng màng mà hái được đóa hoa cao lãnh của trường A Đại. Hơn nữa còn là đóa hoa ngầu nhất, chất nhất. Anh ta như một loại độc dược, từng sợi tóc đều như đang câu dẫn tôi. Mỗi lần gặp mặt, tôi đều không nhịn được mà muốn lại gần dính lấy anh. Thế nhưng lại luôn bị anh lạnh lùng đè tay lại: “Tự trọng một chút, được không?” Yêu nhau mấy tháng, đừng nói là cơ bụng, đến vùng bụng tôi còn chưa được sờ vào. Tôi thấy cũng chẳng có gì thú vị nữa, nên đề nghị chia tay. Đóa hoa cao lãnh giữ thân như ngọc kia ngay lập tức sụp đổ phòng tuyến. “Không phải nói là đạt được rồi sẽ không trân trọng sao, em còn chưa có được tôi mà?” “Hứ, quả nhiên chỉ mê cái vỏ ngoài của tôi thôi!” “…Vỏ ngoài thì vỏ ngoài, quay lại đây.”
Mười Năm Một Lời Thì Thầm Trong buổi họp phụ huynh, tôi giả vờ bị đ/i/ế/c, đeo tai nghe như thể đó là máy t/rợ th/ính. Không ngờ, thầy giám thị của trường lại chính là người con trai tôi từng thầm yêu hồi cấp ba. Trên giường khách sạn đêm ấy… Anh tưởng tôi không nghe thấy, cứ khóc rồi thì thầm bên tai tôi biết bao lần: “Vãn Vãn, anh thích em… đã mười năm rồi.”
Sau Khi Trói Buộc Với Hệ Thống Sau khi bị ràng buộc với hệ thống, hệ thống để cho tôi công lược nhân vật phản diện. Tôi không nghe, trực tiếp cưỡng ép yêu, sau đó ôm con của hắn bay ra nước ngoài. Sau khi sinh con, hệ thống mới run rẩy lên tiếng: “Cô ngủ nhầm người rồi, người cô ngủ cùng chính là… nam chính.” “Nhưng mông Tiểu Bảo không có nốt ruồi.” Tôi cởi tã lót của đứa bé, lộ ra bờ mông bóng loáng mịn màng. Như trong truyện, mỗi đứa trẻ trong gia tộc của nam chính đều có nốt ruồi ở mông. Một giây sau, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ sau lưng. Nam chính đang đứng ở cửa phòng sinh, vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm tôi và đứa bé: “Có cần tôi cởi quần ra cho em xem không?”
Kiều Kiều Của Anh Trở lại thời trung học, tôi có năng lực tiếp xúc thân thể là có thể đọc được suy nghĩ của người khác, bất chấp trời đất, muốn làm gì thì làm. Trùm trường muốn đánh tôi, tôi liền đập tay với cậu ta, nghe thấy tiếng lòng của cậu ta: [Cái này mẹ nó…] Mắng tôi? Tôi tức giận túm lấy cổ áo của cậu ta, thoáng nhìn lỗ tai của cậu ta đỏ lên. [Cũng quá đáng yêu đi.] Hả???
Anh Ấy Quá Mù Quáng Trong Tình Yêu Thái tử gia mất trí nhớ, ôm tôi làm nũng. “Vợ ơi, hôn anh.” Tôi sợ tới mức không dám nhúc nhích, tôi và hắn vốn là kẻ thù không đội trời chung! Ánh mắt hắn mơ màng, mập mờ hôn tôi, hôn đến mức mặt đỏ tim đập nhanh. Quá căng thẳng, tôi quên mất việc phải tát hắn. Tôi suy nghĩ một chút, hắn mất trí nhớ cũng rất đáng thương, nên không so đo với hắn. Tôi đi ra ngoài rót nước cho hắn, trên môi vẫn còn dấu hôn. Quay lại, nghe tiếng hắn và anh em đang nói chuyện: “Cậu có chắc rằng giả vờ mất trí nhớ như cún con thì có thể theo đuổi được cô ấy không?” “Lần trước cậu bảo tôi giả bộ lạnh lùng bá đạo, kết quả cô ấy nhìn thấy tôi càng chướng mắt hơn, đều tại cậu, khiến tôi suýt nữa là mất vợ rồi đó.” Quân sư đối diện nói: “Người anh em, lần này cậu cứ yên tâm, đảm bảo thành công.” Thái tử gia hỏi: “Thật không?” “Thật đấy, tôi đã nhờ thầy bói xem rồi, cậu cứ chờ mà kết hôn đi.” Tôi: ???
Dụ Dỗ Chàng Trai Trẻ Ngoan Ngoãn Quay Lại Giản Thần là bạn trai cũ của tôi. Một chàng trai trẻ, hung dữ và cuồng nhiệt, thật sự rất thú vị. Nhưng khi tôi tốt nghiệp đại học, cậu lại đề nghị chia tay. Chưa kịp định thần lại, cậu đã biến mất. Tôi đã tìm cậu suốt ba năm. Khi gặp lại, cậu đang bận rộn đảo chiếc chảo lớn tại một khu chợ đêm sầm uất nhất Lâm thành. Thấy tôi, ánh mắt cậu chỉ lóe lên một cái rồi nhanh chóng bình tĩnh lại: “Muốn ăn bánh tráng xào hay mì xào?” “Muốn mua cậu, bán không?”
Cô ấy Không Làm Thư Ký Của Tổng Tài Nữa Biết được nghỉ lễ 1/5 mà vẫn phải tăng ca. Tôi lên mạng phát điên. Liệt kê từng món đồ trong văn phòng của lão sếp. Từ sofa da thật đến bàn chải đánh răng hắn dùng. Tôi nói tan làm sẽ đem bán hết, sau đó lấy tiền gọi 18 nam người mẫu về xả stress. Kết quả đoạn video lại hot. Bình luận hot nhất chính là từ lão sếp. Hắn viết: “Cô bị bệnh à? Sao không bán cả tôi luôn đi? Hay là trong lòng còn vướng mắc gì khó nói?”
Thử Thách Bạn Thân Bạn thân từ bé bị mẹ anh nghi ngờ là cong, nhờ tôi đi thử anh ấy. Anh nhắm mắt không nhìn tôi đang ăn mặc mát mẻ: “Em biết đấy, anh rất kìm chế.” Tôi đã dùng mọi chiêu trò, anh vẫn không hề động lòng. Sau đó, tôi bỏ cuộc. Anh ép tôi vào tường: “Hâm Hâm, em từ bỏ rồi à? Tiếp tục đi.” “Thôi, câu dẫn không phải như vậy, để anh dạy em.”
Từng Bước Đắm Chìm Khi đang đi nhảy trong quán bar, tôi gặp một anh chàng đẹp trai, học bá cùng trường. Giữa làn khói mờ ảo, tôi nheo mắt lại hỏi: “Làm không?” Anh nhướn mày, lười biếng nằm trên ghế sofa, ra hiệu cho tôi tiếp tục. Tôi phấn khích đến phát điên, lập tức rút từ trong túi ra một cuốn bài tập: “Toán cao cấp, làm đi.” Rồi tôi ném cho anh một xấp tiền. Anh khẽ cười, không nhận tiền mà làm hết bài tập cho tôi. Kết quả là ngày hôm sau, giáo sư gọi tôi vào văn phòng, vỗ vai anh chàng đẹp trai bên cạnh: “Đây là sinh viên hôm qua cậu nói, người đã thuê cậu làm bài tập ở quán bar đúng không?”
Dưới Đài Tuyết Liên Tôi là nữ phụ ác độc trong truyện po, đã kết hôn với nam chính được một năm, nhưng mỗi ngày tôi đều chỉ muốn ly hôn. Ngoại trừ tôi, không ai biết người đứng đầu nhà họ Tống – Tống Dụ Bạch – người ngoài nhìn vào thì lạnh nhạt cao quý, thật ra sau lưng lại là một kẻ giả nhân giả nghĩa, đặc biệt ở phương diện nào đó còn rất hèn hạ và thô lỗ. Tôi nhiều lần không chịu nổi, đề nghị ly hôn, anh ta lại chẳng hề để tâm, bóp cằm tôi, cười phong lưu: “Là em chủ động câu dẫn tôi trước, nên mọi chuyện sau này đều là cái giá em phải trả.”
Hoan Hỉ Oan Gia Ta bị một hệ thống ngốc nghếch gắn nhầm, cần phải công lược nữ chính của thế giới thì mới được tự do. Nhưng ta chính là nữ chính mà? Tự công lược chính mình kiểu gì đây?? Ngay khi hệ thống chuẩn bị tự hủy để tạ tội, một thông báo đột nhiên vang lên: [Độ hảo cảm của mục tiêu đã đạt 100%, nhiệm vụ chinh phục hoàn thành.] Dưới ánh mắt kinh ngạc của hệ thống, ta mỉm cười thản nhiên. Đúng vậy, ta tự yêu chính mình nha.
Đừng Phụ Chính Mình Sáu năm sau khi kết hôn bí mật với Tạ Ung, chúng tôi quyết định ly hôn trong âm thầm. Để bạn gái của anh ta không bị mang tiếng “tiểu tam cướp chồng”. Anh nói: “Tôi không muốn bất cứ ai biết chúng ta từng kết hôn.” Tôi gật đầu, không nói lời nào, chỉ thêm một con số 0 vào phần phân chia tài sản. Sắc mặt Tạ Ung thay đổi. “Trong lòng cô, ngoài tiền ra thì chẳng còn gì nữa sao?” Tôi khẽ bật cười. “Nhiều năm làm vợ chồng, quả nhiên anh vẫn hiểu tôi nhất.”
Ký Ức Mười Năm Bạn trai vũ phu bị tôi báo công an. Người tiếp nhận vụ án lại là bạn trai cũ. “Hơn ba mươi cú, cú nào cũng né chỗ hiểm, ra đòn cũng được đấy chứ?” “Cũng tạm, đều là bạn trai cũ dạy cả.” Vài tháng sau, khi tôi giơ tay đấm đá hắn. Hắn lập tức xoay người khóa chặt tôi lại. “Hay là để dành sức làm chuyện khác thì hơn?”
Tôi Là Bạch Nguyệt Quang Của Đối Tượng Liên Hôn Tôi và vị hôn phu chưa từng gặp mặt. Anh ta có một Bạch Nguyệt Quang, luôn ầm ĩ đòi hủy hôn với tôi. Tôi tốt bụng khuyên nhủ: 【Sao không gặp tôi một lần rồi hẵng quyết định?】 【Không cần. Sớm chấm dứt hôn ước, tôi không muốn có quá nhiều dây dưa với cô.】 Trên màn hình điện thoại, tôi nhìn thấy tin nhắn của Hạ Tuệ gửi kèm một bức ảnh. Đó là người con gái mà anh thầm yêu nhiều năm. Tôi khẽ cong môi, trả lời: 【Được, vậy anh đừng hối hận.】 Hạ Tuệ: 【Ai hối hận người đó là chó.】 Cho đến sau này, đối tượng liên hôn của tôi lại trở thành anh trai của anh ta. Hạ Tuệ nửa đêm lén leo cửa sổ, bò lên giường tôi. Chiếc đuôi nhỏ mềm mại của con chó con đong đưa phía sau, trông chẳng khác gì một kẻ lưu manh quyến rũ. “Chị dâu, chị dâu, em là em trai của anh ấy đây.” “Tối nay có thể vào không?”
Duyên Khởi Sư tôn từ phàm trần mang về một thiếu nữ. “Con mau ăn thịt nàng để bồi bổ thân thể!” Sư phụ Ma tôn tưởng ta là một con yêu hồ yếu ớt, nên luôn chăm sóc ta vô cùng chu đáo. Nhưng điều mà sư phụ không biết là, ta thực chất chính là Chiến thần từ Thiên giới, được phái đến để gi.ết hắn.
Khoảng Thời Gian Yên Bình Sau khi lấy được cúp vàng nhảy vũ đạo, tôi nghe được tin tức Chu Thời Duật kết hôn. Khi tôi đến nơi, hôn lễ đã kết thúc, chú rể đang hôn cô dâu. Mẹ của hắn, cũng là mẹ nuôi của tôi, ôn nhu cầm tay tôi, lại cười nói: “Mau đi qua chúc mừng đi, anh trai con ngày thường thương nhất chính là con.” Tôi cầm hoa lên sân khấu, nụ cười chật vật cứng ngắc. Chu Thời Duật lãnh đạm không chịu nhìn tôi một cái. Cô dâu của hắn nhận lấy bó hoa, khi ôm tôi thì thầm: “Nghe nói cô ngay cả anh trai trên danh nghĩa cũng câu dẫn? Sao lại không biết xấu hổ như vậy.” Sau đó, tin tức kết hôn của tôi truyền về trong nước. Suốt đêm Chu Thời Duật bay ra nước ngoài, thấy tôi đang kiễng chân hôn chú rể. Hắn thất thố vọt lên sân khấu, hèn mọn nắm chặt tà váy tôi: “Ninh Ninh, đừng lấy chồng, anh xin em…” Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘