Ngôn Tình

Hóa Ra Tiểu Đáng Thương Lại Là Thái Tử Gia Bệnh Kiều

Hóa Ra Tiểu Đáng Thương Lại Là Thái Tử Gia Bệnh Kiều Khi vừa đặt chân vào học viện quý tộc, để không bị bắt nạt, tôi đã để mắt đến Tống Kỳ Duệ – người cũng cô đơn, lạc lõng như tôi – định bụng cả hai có thể sưởi ấm cho nhau. Ai mà ngờ, người đó lại chính là thái tử gia bị cả trường cô lập. Hóa ra, kẻ làm trò hề chỉ có mình tôi! Tôi lập tức thu dọn đồ đạc trong đêm, định ôm đùi người khác để bỏ trốn. Nhưng cậu đã sớm chuẩn bị xích sắt, giọng nói u oán vang lên: “Thế còn tôi thì sao? Bé con không cần tôi nữa à?”

Trọng Sinh Xong, Tôi Không Làm Bảo Mẫu Miễn Phí Nữa

Trọng Sinh Xong Tôi Không Làm Bảo Mẫu Miễn Phí Nữa Tôi là một người giúp việc sống tại nhà, năm nay 58 tuổi. Ở kiếp trước, khi con dâu tôi mang thai, con trai tôi van xin tôi nghỉ việc về chăm sóc vợ nó. Tôi bảo có thể đưa tiền để họ thuê bảo mẫu, hoặc để mẹ vợ nó qua chăm. Nhưng con dâu lại nói tôi là “bảo mẫu vàng”, lại là bà nội ruột, chăm chắc chắn chu đáo hơn người ngoài. Nếu tôi không chịu thì sau này đừng mong gặp cháu, con sinh ra cũng sẽ không mang họ Trần nữa. Tôi đành miễn cưỡng ở nhà chăm cháu. Ai ngờ con gái tôi cũng cho rằng tôi thiên vị, đem luôn con mình gửi sang bắt tôi chăm cả hai đứa. Tôi dậy sớm, thức khuya, bỏ tiền bỏ công chăm lo cho cả hai nhà. Vậy mà đến khi tôi bị chẩn đoán ung thư, con trai và con gái tôi đều để mặc tôi sống ch .t tự lo. Tôi uất nghẹn qua đời trên đường đến nhà con trai. Không ngờ ông trời có mắt, cho tôi sống lại.

Và Rồi Tôi Đã Ngủ Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Mình

Và Rồi Tôi Đã Ngủ Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Mình Kẻ thù không đội trời chung của tôi bị mất trí nhớ, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên những dòng bình luận: [Tuyệt vời, nam chính mau hủy hôn ước với cô ta, đi tìm nữ chính đi.] [Ả nữ phụ độc ác cuối cùng cũng sắp xuống mồ!] Vì vậy, khi Tạ Ứng làm ầm ĩ đòi hủy hôn với tôi. Tôi đặt chú chó Samoyed nhỏ vào lòng anh: “Con trai anh, ba ký tám, mới sinh.” Tạ Ứng sững sờ. Từ đó, anh bắt đầu cuộc sống của một người ba hiền từ, sáng dắt chó đi dạo, trưa cho chó ăn, tối tắm cho chó. Cho đến một đêm nọ. Anh đột ngột ngồi dậy trên giường, hét lớn: “Lừa đảo!” “Người với người không thể nào sinh ra chó con!”  

Sau Khi Chạy Trốn, Tôi Trở Thành Bạch Nguyệt Quang

Sau Khi Chạy Trốn, Tôi Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Năm thứ ba sau khi bị cuốn vào những trò lừa đảo ở kinh thành, tôi đã mang thai. Người ta nói rằng Thái tử lạnh lùng kiêu ngạo, không thể nào chấp nhận một con chim hoàng yến cùng đàn con của nó. Vì vậy, tôi đã lén lút bỏ chạy trong đêm. Hắn nổi điên lật tung cả kinh thành cũng không tìm thấy tôi. Khi buộc phải trở về nước, Thái tử đột nhiên xuất hiện. Hắn nắm chặt cổ tôi nói: “Hứa Tri Hạ, em còn biết trở về à?” Con gái tôi vui vẻ chạy đến ôm chặt chân hắn nói: “Mẹ ơi, đây là ba mà con tự mình tìm được!” Con gái ngoan của mẹ, sao con lại tìm ba ruột của mình ở đây?

Giáo Sư Thẩm, Vợ Anh Lại Đến Quán Bar Rồi

Giáo Sư Thẩm, Vợ Anh Lại Đến Quán Bar Rồi Giáo Sư Thẩm, Vợ Anh Lại Đến Quán Bar Rồi – A Tử Hữu Lộ Hồi cấp 3, tôi từng thầm yêu nam thần học bá Thẩm Thâm. Nhưng Thẩm Thâm lại cực kỳ chán ghét tôi, đến nhìn tôi một cái cũng không muốn. Sau này, trong buổi họp lớp khi đã trưởng thành, có người hỏi anh: “Giáo sư Thẩm sao lại gấp gáp rời đi vậy?” Anh mỉm cười nhã nhặn: “Bởi vì vợ tôi sợ ngủ một mình.”  

Giải Thưởng Diễn Xuất Xuất Sắc Của Chim Hoàng Yến

Giải Thưởng Diễn Xuất Xuất Sắc Của Chim Hoàng Yến Để thỏa mãn ham muốn giàu sang, tôi đã lên kế hoạch và qua đêm với đại gia. Vì giống bạch nguyệt quang của Thời Tự nên anh đã nuôi tôi ba năm. Trong thời gian đó, tôi âm thầm tích lũy của cải, tích lũy được một khối tài sản khổng lồ. Thời cơ chín muồi, tôi bắt đầu diễn xuất điên cuồng: “Hóa ra tôi chỉ là thế thân của người khác!” Tôi lặng lẽ rời đi, bắt đầu cuộc sống hạnh phúc bất tận với trai bao và tiểu thịt tươi. Lâu sau, bạn tôi vô tình nhắc đến Thời Tự. Tay tôi vẫn đang sờ cơ bụng, khinh thường hừ lạnh: “Anh ta? Chỉ là một công cụ kiếm tiền thôi.” Tối hôm đó, tôi bị trói về biệt thự. Thời Tự mỉm cười, ngón tay vuốt ve vùng da mềm mại trên cổ tôi. “Bảo bối, tối nay hãy để công cụ phục vụ em thật tốt. “Đảm bảo em sẽ khóc… không ngừng được.”

Nhặt Được Con Vẹt Lầy Lội Của Học Thần Lạnh Lùng

Nhặt Được Con Vẹt Lầy Lội Của Học Thần Lạnh Lùng Tôi nhặt được một con vẹt biết nói lời bẩn. “Nghĩ vợ quá đi mất, muốn hôn vợ, từ trong ra ngoài… chỗ nào cũng phải hôn một cái.” “Vợ đừng cho con ch ó ch.t tiệt kia ăn nữa, nó có hiểu gì đâu? Cho tôi ăn này!” “Vì vợ mà si mê, vì vợ mà điên cuồng, vì vợ mà đâm đầu vào tường rầm rầm!” “Huhu, thích Giang Tuyết Ngư quá đi mất, giá mà cô ấy thật sự là vợ tôi thì tốt biết mấy.” Lúc đang thầm mắng chủ của nó là đồ biến thái thì tôi đơ người luôn. Giang Tuyết Ngư… chẳng phải là tôi sao? Ngay giây tiếp theo, bạn cùng phòng hớt hải xông vào ký túc xá, phấn khích vung vẩy điện thoại. “Tiểu Ngư, cậu thấy bức tường tỏ tình chưa?!” “Nam thần băng sơn đẹp trai lạnh lùng nhất khoa mình bị mất con vẹt, nghe nói ai tìm được được thưởng hẳn mười nghìn đấy!” —

Khi Nữ Phụ Ác Độc Nhìn Thấy Bình Luận Trực Tiếp

Khi Nữ Phụ Ác Độc Nhìn Thấy Bình Luận Trực Tiếp Tôi là nữ phụ ác độc. Khi đang cưỡi lên người nam chính phản diện bệnh kiều để sỉ nhục, màn hình bỗng hiện ra hàng loạt bình luận: [Nữ phụ mau chạy đi, hắn sắp hắc hóa rồi! Hắn chính thái tử hắc đạo tương lai đấy!] [Bé con này yếu ớt quá, đụng nhẹ đã đỏ mặt. Nếu thật sự bị nhốt vào căn phòng đen nhỏ, chắc khóc ba ngày ba đêm mất!] [Không sao đâu, cô ấy chỉ cần nói một câu hay ho, nam chính sẽ lập tức quỳ xuống làm cún thôi! Vừa hận vừa dỗ là sở trường của hắn mà!] [Nam chính, cảnh sát Anh đã vào chưa? Có phải sắp điều tra học lực của bé con rồi không?!] Tôi: ? Giây tiếp theo, nam chính chậm rãi ngước mắt, giọng khàn khàn mang theo chút bệnh hoạn hỏi: “Giờ tôi đã liếm đủ sạch chưa, đại tiểu thư?”

Sau Khi Tôi Có Thuật Đọc Tâm, Sư Phụ Không Lạnh Lùng Nữa

Sau Khi Tôi Có Thuật Đọc Tâm, Sư Phụ Không Lạnh Lùng Nữa Sau khi bị sét đánh, đột nhiên tôi có khả năng đọc suy nghĩ người khác. Trong lúc đang châm trà, tôi nghe thấy suy nghĩ của sư phụ lạnh lùng: [Chước Chước nhà mình đúng là đẹp mắt, trước cong sau vểnh] [Tính ra chẳng mấy ngày nữa nữa là đủ 300 tuổi. Chờ đến lúc được thải âm bổ dương , bản tôn chắc chắn sẽ ôn nhu] Tôi sợ đến mức tay run bần bật, nước trà cũng văng tung tóe khắp bàn. Ai ngờ từ sau lưng lại truyền tới giọng nói trầm thấp của đại sư huynh: [Chước Chước là lô đỉnh cực phẩm sao? Hay là mình hành động trước nhỉ?]

Chồng Sắp Cưới Tưởng Mình Là Bạch Nguyệt Quang

Chồng Sắp Cưới Tưởng Mình Là Bạch Nguyệt Quang Thẩm Chiêu Xuyên luôn cho rằng bạch nguyệt quang trong sổ nhật ký của tôi là anh ta. Trong buổi tụ họp, anh ta cố tình đọc trước mặt mọi người và châm biếm nó. “Những gì cô ta viết trong nhật ký ngày ấy chẳng khác gì của một kẻ điên khùng rình mò theo dõi người khác, thật ghê tởm.” Tôi xấu hổ tưởng chừng không chỗ dung thân. Không phải vì lời Thẩm Chiêu Xuyên nói. Mà là vì nhân vật chính thật sự trong cuốn nhật ký đang ngồi trong một góc nhìn chằm chằm tôi. Sau đó, tôi và Thẩm Chiêu Xuyên chia tay. Thẩm Chiêu Xuyên nhìn tôi với vẻ khinh thường: “Lại giở thủ đoạn, chẳng phải tôi là bạch nguyệt quang của cô sao? Cô bỏ được tôi à?” Tôi đang định biện minh, nhưng người phía đối diện đã lên tiếng trước. “Tôi mới là bạch nguyệt quang, thứ hàng giả nhà anh cút!”  

Sau Khi Bị Hệ Thống Trói Buộc, Tôi Quyết Định Chạy Trốn

Sau Khi Bị Hệ Thống Trói Buộc, Tôi Quyết Định Chạy Trốn Trúc mã rất ghét bị công lược. Chín mươi chín người công lược, kẻ thì chết, kẻ thì điên. Có người còn nhảy từ cao ốc xuống, gào thét: “Tôi chết rồi thì hắn nhất định sẽ hối hận.” Tôi hỏi hắn: “Tại sao anh không thích bọn họ vậy?” Trúc mã đáp: “Người công lược đều đáng chết.” Mãi cho đến sau này, hệ thống công lược liên kết với tôi. Tôi run rẩy, quyết định tránh xa hắn. Ai ngờ đêm đó, hắn giam tôi lại trước gương, giọng khàn khàn. “Tịch Tịch ngoan, anh dạy em cách công lược nha.” “Đừng khóc, đừng khóc, Tịch Tịch của chúng ta là làm bằng nước sao?” “Sao còn khóc vậy, có phải muốn anh lấy miệng bịt miệng em không?”

Thập Niên 80, Tôi Không Làm Người Vợ Tốt Nữa

Thập Niên 80, Tôi Không Làm Người Vợ Tốt Nữa Sau khi thủ tiết sống như góa phụ suốt 30 năm vì Lục Tự Cảnh, tôi trọng sinh rồi. Kiếp trước, Lục Tự Cảnh không cam tâm với cuộc hôn nhân này, vừa cưới xong đã bỏ tôi lại, từ chức rồi rời quê đi làm ăn xa. Tôi cứ ngỡ lòng người cũng là máu thịt, tôi đối tốt với anh ta, một ngày nào đó anh ta sẽ nhận ra tấm chân tình ấy. Tôi thay anh ta trông nom gia đình. Thay anh ta chăm sóc cha mẹ bị liệt nằm liệt giường suốt hơn 20 năm. Nhưng đến phút cuối cùng tôi mới phát hiện, Lục Tự Cảnh lại lén lút sống cùng người tình cũ, dựng nên một gia đình mới sau lưng tôi. Tôi khóc hỏi anh ta vì sao lại đối xử với tôi như thế. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khinh miệt, như thể tôi chỉ là thứ bùn nhơ dưới đất. “Diệp Tố Tâm, cô làm sao lại tưởng rằng tôi sẽ vì một người như cô mà giữ mình? Loại đàn bà không học thức, không giáo dưỡng như cô, cô xứng sao?” Khoảnh khắc đó, tim tôi như tro tàn. Hóa ra tất cả những hi sinh cả đời của tôi chỉ là một trò hề. Được sống lại lần nữa, tôi quyết định buông tha anh ta, bước ra khỏi vũng bùn ấy để sống một cuộc đời huy hoàng của riêng mình.

Sau Khi Trói Buộc Với Hệ Thống

Sau Khi Trói Buộc Với Hệ Thống Sau khi bị ràng buộc với hệ thống, hệ thống để cho tôi công lược nhân vật phản diện. Tôi không nghe, trực tiếp cưỡng ép yêu, sau đó ôm con của hắn bay ra nước ngoài. Sau khi sinh con, hệ thống mới run rẩy lên tiếng: “Cô ngủ nhầm người rồi, người cô ngủ cùng chính là… nam chính.” “Nhưng mông Tiểu Bảo không có nốt ruồi.” Tôi cởi tã lót của đứa bé, lộ ra bờ mông bóng loáng mịn màng. Như trong truyện, mỗi đứa trẻ trong gia tộc của nam chính đều có nốt ruồi ở mông. Một giây sau, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ sau lưng. Nam chính đang đứng ở cửa phòng sinh, vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm tôi và đứa bé: “Có cần tôi cởi quần ra cho em xem không?”

Đòi Tiền Nuôi Con Từ Bạn Trai Cũ Là Luật Sư

Đòi Tiền Nuôi Con Từ Bạn Trai Cũ Là Luật Sư Que thử thai hiện hai vạch, tôi gọi cho người yêu cũ là một luật sư. “Phí khám thai, tiền bồi bổ thai kỳ, làm phiền anh chi trả giúp nhé.” Đầu dây bên kia bật cười vì tức. “Trần Hạ, tôi có cần nhắc cho cô nhớ là chúng ta đã chia tay 3 năm rồi không?” Tôi thở phào: “Vậy tốt quá, anh không bỏ tiền thì cũng chẳng có lý do gì để tranh quyền nuôi con cả.” Không còn cách nào khác, yêu một luật sư thì bản thân cũng phải có chút mưu mẹo.

Bạn Thân "Đáng Quý"

Bạn Thân “Đáng Quý” Tôi và bạn thân cùng gả vào nhà họ Dư, trở thành chị em dâu. Cô ta được cả nhà nuông chiều đến mức trở thành một con vợ ngốc nghếch. Giữa tháng Bảy nắng nóng, cô ta đem miếng thịt hạch có giòi nấu chín rồi cho cháu trai tôi, bé Tráng Tráng, ăn. Thấy vậy, tôi lập tức đưa Tráng Tráng đến bệnh viện rửa ruột. Thế mà bạn thân tôi lại trốn sau lưng chồng tôi, nũng nịu: “Không phải lỗi của bé đâu, bé chỉ thấy có miếng thịt nên muốn nấu cho con trai ăn thôi mà.” “Em chồng à, có phải bé ngốc quá không, làm gì cũng không nên hồn hết hu hu hu…” Tráng Tráng tỉnh lại liền cùng mẹ chồng tôi vu oan, đổ hết tội hại nó trúng độc lên đầu tôi. Từ đó, tôi phải chịu cảnh bạo hành suốt bao năm trời, khắp người không có lấy một chỗ lành lặn. Đến đêm Giao thừa, tôi bị chính Tráng Tráng tàn nhẫn lột da, mất máu đến chết. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại quay về đúng ngày bạn thân tôi đem miếng thịt đầy giòi kia đi nấu.

Xuyên Thành Beta Giả Alpha Mùi Sầu Thì Phải Làm Sao?

Xuyên Thành Beta Giả Alpha Mùi Sầu Thì Phải Làm Sao? Tôi là một Beta sống trong thế giới ABO. Thật không may, tôi lại là một Beta giả Alpha. Tôi đã cứu một thiếu niên Omega. Vừa xinh đẹp vừa hung dữ, lại còn ốm yếu. Cứ tưởng hắn yếu đuối dễ bắt nạt, ai ngờ lại là cỗ máy s.át thần hàng thật giá thật. Sau đó, khi tham gia cuộc thi tuyển chọn phò mã của Thái tử điện hạ, tôi lại một lần nữa nhìn thấy đôi mắt xanh lam cùng mái tóc bạc khiến người ta rùng mình ấy. Khung cảnh xung quanh hỗn loạn, tứ chi đ.ứt lìa, tiếng rê.n rỉ vang vọng khắp nơi. Hắn dẫm đạp lên vũng m.áu tư.ơi của các Alpha thật, ra lệnh cho tôi, một A giả mạo, giơ kiếm lên. Kiếm của tôi còn chưa kịp nhấc. “Cạch!” một tiếng, thanh kiếm của hắn loảng xoảng rơi xuống đất. “Ngươi thắng rồi.” “…” Đây là chương trình trực tiếp toàn đế quốc đó! Dám giả bộ ngay trước mắt hàng tỷ người xem, có ổn không vậy?!

Thuần Phục Một Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Thuần Phục Một Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Ban ngày, kẻ thù không đội trời chung đấu khẩu với tôi. Buổi tối, tôi đè ép con robot mô phỏng trông giống hắn như đúc, tát hắn một cái. “Còn dám cãi không?” Robot mô phỏng dốc sức ưỡn lên, dịu dàng hôn vào lòng bàn tay tôi: “Cún con không dám cãi, cún con chỉ biết hầu hạ chủ nhân…” Ngày hôm sau. Mặt kẻ thù vừa đỏ vừa sưng, tâm trạng tôi cực kỳ tốt, buông lời châm chọc. “Này! Cái miệng lanh chanh cuối cùng cũng bị ăn đòn rồi à?” Đôi tai kẻ thù đỏ ửng. Hắn cúi đầu, ghé sát tai tôi thì thầm: “Đây là phần thưởng mà ai đó dành cho cún con.”  

Gặp Lại Kẻ Từng Yêu

Gặp Lại Kẻ Từng Yêu Lý Thừa Trạch vội vàng trở về để cùng tôi cầu hôn, nhưng trên đường đi gặp tai nạn xe. Khi tỉnh lại, hắn mất trí nhớ. Hắn quên tôi, lạnh lùng muốn chia tay. Tôi vừa khóc vừa nói với hắn: “Đến lúc nhớ ra, anh sẽ hối hận.” Thế nhưng, ngay trước mặt tôi, hắn lại ôm một người phụ nữ khác. Sau này hắn vừa khóc vừa nói với tôi: “Anh nhớ ra rồi, anh hối hận rồi.” Hắn hối hận sao? Tôi cũng vậy!

Phu Quân Ta Cùng Cả Nhà Hắn Đều Là Phế Vật

Phu Quân Ta Cùng Cả Nhà Hắn Đều Là Phế Vật Kế mẫu gả ta cho một kẻ vô dụng, còn mỹ danh nói rằng: “Đại tiểu thư nhà chúng ta tính tình nóng nảy, chỉ có gả cho loại người này mới có thể chịu đựng được cái tính xấu ấy.” Nhà chồng của ta, từ cha mẹ chồng đến đệ đệ chồng, đúng thật là một lũ vô dụng. Bị người ta bắt nạt đến tận cửa, vậy mà chỉ biết lặp đi lặp lại vài câu: “Được.” “Có thể.” “Cũng được.” Chỉ có với ta, mới chịu nói thêm vài chữ: “Nương tử nói phải.” “Tẩu tẩu nói gì thì là thế ấy.” “Con dâu muốn, thì lấy.” “Ai cũng không được bắt nạt con dâu.” Kẻ lưu manh dám trêu ghẹo ta bị đánh gãy chân, kẻ có ý đồ bất chính với ta thì mất mạng. Ta quay đầu nhìn cả Triệu gia. Không thể nào là bọn họ làm, đúng không?

Khi Mục Tiêu Của Tôi Là Mẹ Của Thái Tử Gia

Khi Mục Tiêu Của Tôi Là Mẹ Của Thái Tử Gia Mẹ của Thái tử gia trong giới Kinh Thành, lúc nào cũng dùng tiền để đuổi đi những cô gái xinh đẹp vây quanh con trai mình. Tôi nhìn mà đỏ cả mắt. Để bà ấy cũng cho tiền tôi, tôi bắt đầu theo đuổi anh ta, còn cố tình tạo ra bầu không khí như thể chúng tôi đang quen nhau. Quả nhiên, mẹ anh ta mắc bẫy, đưa tiền cho tôi và bảo tôi tránh xa con trai bà. Sau khi tạm thời cắt đứt liên lạc với Thái tử gia, mẹ anh ta tỏ ra vô cùng hài lòng, còn đưa luôn khoản thanh toán cuối cùng cho tôi. Nhưng lúc tôi đưa tay nhận thẻ, một bàn tay thon dài bất ngờ đè lên tay tôi. Thái tử gia, Thẩm Tại Châu, với ánh mắt lạnh lùng và sắc bén, liếc nhìn tôi, cười nhạt một tiếng: “Bảo sao đột nhiên không theo đuổi nữa.” Anh cúi người sát lại gần, thì thầm bên tai tôi: “Dám giỡn mặt với tôi? Chán sống rồi à?”