Ngôn Tình

Chồng Tôi Yêu Con Gái Của Người Giúp Việc, Tôi Chọn Cách Buông Tay

Chồng Tôi Yêu Con Gái Của Người Giúp Việc, Tôi Chọn Cách Buông Tay Bảy năm ngày cưới, chồng tôi nắm tay con gái của người giúp việc trong nhà, nói với tôi rằng, cô ta có thai. Đứa trẻ là của anh ta. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt có phần áy náy nhưng chẳng bao nhiêu. “Chúng ta ly hôn đi.” “Chi Chi đang mang thai, con bé vừa tốt nghiệp đại học, tương lai còn đang rộng mở. Anh không thể để người khác chỉ trỏ sau lưng cô ấy được, anh phải cho cô ấy một danh phận.” Tôi vung tay tát thẳng vào mặt cô gái kia, giận dữ gằn hỏi: “Tại sao? Trên đời này thiếu gì đàn ông…” Mặt cô ta đỏ bừng lên, nhưng giọng nói lại chẳng hề sợ hãi: “Chị à, gia đình chị đã giúp đỡ em nhiều năm, em luôn biết ơn. Nhưng tình yêu là ích kỷ. Em không thể vì lòng biết ơn mà từ bỏ tình yêu của mình.” “Huống chi, chị và anh Yến Huy đã kết hôn nhiều năm mà vẫn chưa có con. Cả cơ nghiệp lớn như vậy, chẳng lẽ không có người kế thừa?” Tôi bật cười khẩy. Nếu cô ta thích nhặt rác đến vậy, tôi tất nhiên sẽ thành toàn cho họ. Chỉ là cơ nghiệp này… e là đứa con trong bụng cô ta còn chưa đủ tư cách để thừa kế.

Phu Quân Mang Về Con Riêng Của Ta

Phu Quân Mang Về Con Riêng Của Ta Năm thứ ba sau khi thành thân, phu quân mang về một đôi mẹ con, ngay lập tức lời đồn lan tràn khắp nơi. Phu quân chỉ tay thề thốt: “Phu nhân, ta cam đoan với nàng, ta và đứa trẻ này không hề có bất kỳ quan hệ nào! Ta chỉ thấy hai mẹ con họ đáng thương nên mới mang về.” Mọi người bất bình thay ta, nói rằng ta không nên tin lời này, để ngoại thất mang theo đứa con riêng đường đường chính chính bước vào cửa. Ta đương nhiên không tin rồi, bởi vì đứa trẻ này rõ ràng chính là con riêng của ta trước khi thành thân mà!

Anh Ấy Bệnh Rất Nặng

Anh Ấy Bệnh Rất Nặng Sau khi gia đình phá sản, tôi nghĩ quẩn, định lái xe tông chết chính mình. Tin xấu là… tôi không chết được, lại còn khiến chiếc siêu xe đắt đỏ của kẻ thù không đội trời chung bị tôi đâm đến nát bét. Nhìn thấy anh ta khí thế hùng hổ đến tìm tôi tính sổ, tôi quyết định giả ngu, chủ động nhào vào lòng anh ta. “Chồng ơi, cuối cùng anh cũng tới rồi, em sợ quá~” Sắc mặt kẻ thù không đội trời chung cứng lại. Tôi bỗng nghe được tiếng lòng của anh ta: “Chết tiệt, toàn là những chiêu tôi không thể chống cự nổi.” “Ôm chặt thế làm gì, tôi đâu có chạy.” “Gọi hay như vậy, có thể gọi thêm lần nữa không?”  

Nữ Phụ Ngốc Nghếch Và Anh Trai Bệnh Kiều

Nữ Phụ Ngốc Nghếch Và Anh Trai Bệnh Kiều Để quyến rũ người anh trai cấm dục, tôi đã lén bỏ thuốc vào ly nước của anh ấy. Đột nhiên, một loạt bình luận lướt qua trước mắt tôi. [Không cần dùng thuốc đâu bà, anh ấy siêu thích bà luôn đó!] [Bé ơi! Không có loại thuốc nào hữu dụng hơn bé nữa đâu!] [Mỹ nhân ngốc nghếch làm việc xấu không thành lại bị…] Tôi đang ngơ ngác không hiểu gì, thì từ phía sau đột nhiên có một lồng ngực ấm áp dựa sát vào tôi: “Sau khi anh uống thuốc xong, em tính làm gì anh?”

Rồi Cũng Có Ngày Gặp Lại

Rồi Cũng Có Ngày Gặp Lại Sau 3 năm dây dưa với Thương Viễn, tôi mình đầy thương tích, cuối cùng chọn kết hôn với người luôn âm thầm ở bên cạnh mình là Tô Chấp Dự. Bảy năm hôn nhân, chúng tôi có một cô con gái đáng yêu. Tôi từng nghĩ, anh và con chính là ánh sáng cuối ngày tôi may mắn nắm được. Cho đến khi tôi tình cờ đọc được cuốn nhật ký năm 18 tuổi của anh: “Nếu có thể, đừng sinh con với người mình không yêu.” Thì ra, trước kia anh không muốn có con… là vì lý do này. Thì ra, người anh thích lại là người khác. Thì ra, tình yêu của anh dành cho tôi, chỉ là sự tiếp cận có chủ đích. Ngay cả con gái tôi, cũng thích người phụ nữ ấy. Tôi quyết định ra nước ngoài. Nhưng hôm đó, anh và con gái lại nắm tay đứng dưới nhà. “Mẹ ơi, khi nào mẹ về nhà?” “Vợ à, khi nào em về nhà?”

Sau Ba Lần Chạy Trốn

Sau Ba Lần Chạy Trốn Năm thứ ba làm chim hoàng yến cho một ông trùm Thượng Hải. Tôi không thể chịu đựng được việc cứ phải đi nhổ cỏ ở Ai Cập nữa, nên quyết định trốn đi. Vừa cuốn hết tiền, kéo vali ra khỏi cửa thì đột nhiên có mấy dòng chữ hiện ra trước mắt: 【Cô gái, đừng bốc đồng nhé!】 【Đừng chạy nữa, chạy thì chỉ đến Bắc Cực thôi, đổi chỗ nhổ cỏ à?】 【Trong két sắt thư phòng còn đầy đồ chơi nhỏ, nếu cô chạy mất, anh ấy sẽ thoải mái dùng chúng để đối phó với cô đấy!】 Tôi không tin, vẫn tăng tốc chạy. Vừa đến sân bay thì đã bị kim chủ vội vã đuổi theo dùng cà vạt trói chặt hai tay. “Bảo bối, hôm nay chúng ta ở phòng làm việc nhé?”

Bảo Bối Của Những Kẻ Điên Cuồng

Bảo Bối Của Những Kẻ Điên Cuồng Lúc tôi cứu cậu học sinh mới chuyển trường đang bị bắt nạt, trước mắt tôi bỗng hiện lên một loạt bình luận. 【Nữ chính bảo bối đừng để bị hắn lừa! Thằng nhóc này biết con tốt bụng, cố tình thuê người đánh mình một trận, rồi canh me ở con đường con hay đi học về đấy.】 【Thì sao nào, mấy anh chàng trà xanh tâm cơ thế này phục vụ chu đáo lắm, không dám tưởng tượng nữ chính ở bên hắn sẽ sướng cỡ nào.】 【Nhưng hắn là phản diện mà! Các chị em tỉnh táo lại đi, về sau chính hắn ta sẽ chia rẽ nam nữ chính, nhốt nữ chính vào phòng tối rồi cưỡng ép đấy!】 Tôi giật mình, tay run lên vô tình đụng trúng mặt cậu học sinh kia, dính chút máu. Đôi mắt xinh đẹp của cậu ấy đỏ hoe, nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên. “Xin lỗi, làm bẩn chị rồi.” “Em… liếm sạch cho chị… được không?”

Sau Khi Tôi Có Thuật Đọc Tâm, Sư Phụ Không Lạnh Lùng Nữa

Sau Khi Tôi Có Thuật Đọc Tâm, Sư Phụ Không Lạnh Lùng Nữa Sau khi bị sét đánh, đột nhiên tôi có khả năng đọc suy nghĩ người khác. Trong lúc đang châm trà, tôi nghe thấy suy nghĩ của sư phụ lạnh lùng: [Chước Chước nhà mình đúng là đẹp mắt, trước cong sau vểnh] [Tính ra chẳng mấy ngày nữa nữa là đủ 300 tuổi. Chờ đến lúc được thải âm bổ dương , bản tôn chắc chắn sẽ ôn nhu] Tôi sợ đến mức tay run bần bật, nước trà cũng văng tung tóe khắp bàn. Ai ngờ từ sau lưng lại truyền tới giọng nói trầm thấp của đại sư huynh: [Chước Chước là lô đỉnh cực phẩm sao? Hay là mình hành động trước nhỉ?]

Sau Khi Sống Lại, Ta Đã Quyến Rũ Hầu Gia

Sau Khi Sống Lại, Ta Đã Quyến Rũ Hầu Gia Ta và Thẩm Trường Dao là phu thê từ thời niên thiếu, ân ái mặn nồng khiến người ngoài phải ghen tị. Cho đến đêm đó, hắn dụ ta uống một bát canh ngọt, ngày hôm sau ta đã tỉnh dậy trên giường của một người nam nhân xa lạ. Còn phu quân của ta, khoác áo đỏ, được phong quan cao hiển hách, cưỡi ngựa trắng cưới tiểu thư khuê các. Lần nữa mở mắt, ta nhìn người nam nhân xa lạ vừa ân ái cùng mình, quấn lấy hắn một cách mập mờ. Kiếp trước, hắn bất quá chỉ ham muốn thân xác ta, kiếp này trong ánh mắt hắn đều nhuốm dục vọng. Hắn hỏi ta muốn gì. Ta nói: “Ta muốn Thẩm Trường Dao ngã từ trên cao xuống, ta muốn hắn tan xương nát thịt.”

Chỉ Có Mình Anh Yêu Điểm Yếu Của Tôi

Chỉ Có Mình Anh Yêu Điểm Yếu Của Tôi Vì muốn tôi chấp nhận chuyện vụng trộm giữa anh ta và thư ký của tôi, Tần Dịch không ngần ngại đem em trai mình đặt lên giường tôi. Cậu thiếu niên 17 tuổi, thành tích xuất sắc, dáng vẻ tuấn tú lạnh lùng, bị ép phải cúi đầu, đứng trước mặt tôi, đưa tay định cởi thắt lưng quần. Tôi không nỡ nhìn thấy vẻ mặt bị sỉ nhục của cậu, bèn nói: “Thằng nhóc như cậu cởi thắt lưng làm gì? Sao không cởi cặp sách rồi đi làm bài tập đi?” Về sau, bên cạnh Tần Dịch hết người này đến người khác thay phiên xuất hiện, cuối cùng anh ta cũng có chút ý định lập gia đình, hỏi tôi: “Bây giờ bên cạnh em chẳng có ai phải không? Hay là chúng ta kết hôn đi?” Tôi nhìn Tần Vô Xá cách đó không xa, đang trò chuyện vui vẻ với giới quyền quý, phong thái ung dung, khẽ cười mà như không: “Bên cạnh tôi đúng là không có ai.” “Nhưng trên giường thì có. Chính là người năm xưa anh tặng, anh không nhớ sao?”

Mạn Mạn

Mạn Mạn Lúc phát hiện ra mình là nữ phụ độc ác, tôi đang đứng ở góc tường nghe lén. Bên trong phòng, nữ chính đang đau khổ vật vã bày tỏ tình cảm với vị hôn phu của tôi: “Chú út à! Lúc trước, nếu không phải vì muốn dập tắt tâm ý của con thì chú cũng sẽ không vội vàng đính hôn như vậy.” “Bây giờ, con đã trưởng thành rồi, nếu chú không muốn con thì ngày mai con sẽ đi tìm người khác để trao thân.” Ngay giây tiếp theo, vị hôn phu của tôi tức giận hôn lấy cô ấy. Tôi sợ hãi lùi lại, không ngờ lại đụng phải một bức tường người. Anh áp sát tai tôi, thì thầm: “Chú đã không còn trong trắng, vậy thì đổi đối tượng kết hôn đi, có thể suy xét tôi không? Thím, út~”

Nhật Ký Giám Sát Trà Xanh

Nhật Ký Giám Sát Trà Xanh Tôi có một người bạn trai, cậu ấy nhìn non hơn tôi rất nhiều. Nhân lúc tôi không có mặt, cô em gái trà xanh của tôi quyến rũ bạn trai “cún con” của tôi, bọn họ lén lút qua lại làm chuyện mờ ám. Cô ta nói: “Chị của tôi già như vậy rồi, cậu không sợ chị ấy xuống mồ trước để cậu lại một mình à? Hay là cậu và tôi ở bên nhau đi.” Khuôn mặt tuấn tú của bạn trai tôi ngay lập tức đỏ lên, không một lời phản bác. Cũng không biết hắn đỏ mặt vì cái gì? Do tức giận hay ngại ngùng? Tôi thấy cái vế sau có vẻ đúng hơn. Haizzz! Quả nhiên cái loại tình yêu “lái máy bay” này không đáng tin cậy. Ai ngờ giây tiếp theo, hắn đứng bật dậy, hoàn toàn lột bỏ dáng vẻ dịu dàng đáng yêu khi ở cạnh tôi, như biến thành một người khác. “Cô đừng có ăn nói xà lơ! Cô dám nói người yêu tôi già? Con moẹ nó, ông đây còn lớn tuổi hơn Vũ Lạc nữa. Cô còn nói xàm nữa cẩn thận tôi cắt lưỡi cô, để cô xuống mồ trước hai chúng tôi bây giờ!”

Sau Khi Chọc Tức Nam Chính

Sau Khi Chọc Tức Nam Chính Chỉ khi khiến mức độ chán ghét của nam chính với tôi đạt đến cực hạn, tôi mới có thể quay về nhà. Vì vậy, tôi mở chế độ tự hủy. Anh ta thích cái gì? Tôi giành. Anh ta ghét cái gì? Tôi nhét cho bằng được. Tóm lại, mục tiêu duy nhất là khiến anh ta chán ghét tôi đến tận xương tủy. Nhưng về sau, anh ta lại càng lúc càng dung túng tôi. Thậm chí khi người khác chỉ trích tôi, anh ta vẫn bình thản mở miệng: “Dù sao cô ấy cũng chỉ làm loạn với tôi, mấy người gấp cái gì?”

Vừa Ý Ngươi

Vừa Ý Ngươi Tôi đã chịu đựng sự hành hạ suốt ba năm vì vị hôn phu của mình. Hắn còn ở trước mặt tất cả mọi người cầu hôn mối tình đầu. Tôi cũng ngọt ngào mà tuyên bố với mọi người: “Tôi sắp kết hôn rồi.” Thế rồi đêm khuya, vị hôn phu chết tiệt kia gọi điện thoại đến, giọng lạnh lùng: “Giang Uyển, tôi chưa bao giờ nói rằng tôi muốn cưới cô.” Tôi cười khẽ đáp lại: “Tôi cũng đâu nói chú rể là anh.” Rồi sau đó, một loạt ảnh bất ngờ lan truyền khắp mạng, khiến cả thành phố chấn động. Người đàn ông quyền lực của Cảng Thành dang rộng vòng tay, dung túng để tôi nhào vào lòng anh ta. Anh cúi đầu, mặc tôi hôn anh, không chút phản kháng.

Máy Trợ Thính Của Anh Ấy

Máy Trợ Thính Của Anh Ấy Trước khi ra mắt, tôi bao nuôi một thiếu niên tai bị điếc. Cho đến khi cha mẹ hắn tìm tới tôi, tôi mới biết hắn là thái tử gia của Trần gia, người giàu nhất Giang Thành. Nhưng ngay khi hắn ta quay lại tìm tôi, tôi lại vì một tờ chi phiếu mười triệu mà chạy mất. Gặp lại là buổi tối đi tìm nhà tài trợ. Đêm đó, hắn mặc cho tôi cầu xin tha thứ, hung hăng xuyên qua. Tự tay tháo máy trợ thính tôi tặng hắn, thì thầm vào tai tôi. “Kêu lớn tiếng một chút, em biết đấy, anh không nghe thấy.”

Cứng Miệng

Cứng Miệng Khi đang chơi game với người yêu qua mạng, tôi quên tắt mic, âu yếm nói với chú mèo sữa nhà mình: “Bảo Bối, lại đây, ngồi lên đùi của mẹ nào.” Bình thường anh luôn một tiếng “bảo bối” hai tiếng “bé cưng”, hôm nay lại im lặng đến kỳ lạ. Trò chơi kết thúc, anh đột nhiên mất kiểm soát cảm xúc. “Cô lấy tư cách gì nghĩ rằng tôi sẽ chấp nhận một người phụ nữ đã ly hôn và còn mang theo con?” Tôi đem chuyện kể với cô bạn thân. Cô ấy giận dữ, không thể tin nổi: “Đừng yêu đương qua mạng nữa, đến yêu anh trai tôi đi.” “Anh ấy dạo gần đây bị một bà chị đã ly hôn và có con dắt mũi xoay như chong chóng.” “Hàng ngày đều lên mạng tra cách làm sao để đứa con của người ta chịu chấp nhận mình.”

Người Thay Thế Thành Bạch Nguyệt Quang

Người Thay Thế Thành Bạch Nguyệt Quang Ba năm làm chim hoàng yến được bao nuôi của cậu ấm giới Bắc Kinh, tôi muốn chạy trốn. Ban đầu chẳng ai nói với tôi rằng dục vọng của Hoắc Kinh Triệt mạnh đến vậy. Ba năm rồi mà anh vẫn chưa chán tôi, eo tôi sắp bị anh hành hạ đến gãy mất. “Người trưởng thành thì phải tình nguyện cả hai bên, còn tôi, vẫn thích mấy em trai trẻ trung hoang dã hơn.” Sau khi bạch nguyệt quang của anh trở về nước, tôi không chút do dự cuỗm tiền bỏ trốn. Không ngờ cậu ấm giới Bắc Kinh lại là một kẻ điên cuồng. Sau đó, tôi bị bắt về, đêm khuya tôi bị anh đè xuống, đổi đủ mọi tư thế. “Thích hoang dã à?” Anh mặc kệ tôi cầu xin, anh mạnh mẽ ra vào. “Bây giờ, đủ hoang dã chưa?”

Ly Hôn Hay Chỉ Là Trò Chơi

Ly Hôn Hay Chỉ Là Trò Chơi Tôi đã đóng vai một người vợ hoàn hảo suốt bảy năm, nhưng giờ tôi không thể tiếp tục được nữa. Ban đầu, tôi nghĩ rằng mình có thể cảm hóa được anh, khiến anh yêu tôi. Nhưng thực tế đã chứng minh, chẳng có hy vọng gì. Vì vậy, tôi quyết định nói lời ly hôn với anh, ngay trong ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới của chúng tôi. Sau khi ly thân, tôi bắt đầu tận hưởng cuộc sống tự do. Nhưng chưa kịp vui vẻ được mấy ngày, tôi đã bị anh bắt lại. Tôi đâu ngờ rằng, anh còn “thả lỏng” hơn tôi nhiều lần. Tôi co rúm trong góc, run rẩy sợ hãi. Anh kéo cà vạt, nở một nụ cười nhàn nhã: “Ồ, em cũng biết sợ cơ à?”

Mối Tình Vụng Trộm Với Anh Trai Bạn Thân

Mối Tình Vụng Trộm Với Anh Trai Bạn Thân Bạn thân tôi và người yêu của cô ấy đi hẹn hò, nhưng nhất quyết phải lôi tôi đi làm bóng đèn. Thế là cả ba chúng tôi bị đội hình sự bắt tại quán bar. Bạn thân tôi nhìn thấy đội trưởng đội hình sự đang tiến lại gần, mặt mày tái mét: “Chết rồi, anh trai tớ!” Cô ấy đẩy ngay người bạn trai tóc vàng về phía tôi. Rồi quay sang cười trừ với anh trai: “Anh, là Hạ Hạ muốn đi hẹn hò với bạn trai nên bắt em đi cùng đấy.” Người đàn ông nhìn về phía tôi. Tôi ngẩng mặt lên nhìn trời. Ban đêm, hơi thở của người đàn ông bao vây lấy tôi, anh siết chặt eo tôi như để trả thù: “Em yêu, ngoài anh ra, em còn có bạn trai khác nữa à?”

GỬI NHẦM TIN NHẮN CHO SẾP, AI NGỜ SẾP LẠI TRẢ LỜI

“Mai tối đi chơi không?”Tin nhắn lẽ ra gửi cho cô bạn thân, lại bị tôi lỡ tay gửi nhầm cho sếp.Nhìn thấy dấu chấm hỏi mà sếp nhắn lại, tôi lập tức rơi vào trạng thái hoảng loạn.Không ngờ, chỉ một giây sau, khung chat hiện lên một dòng tin mới:“Tuần sau được không?”