Ngôn Tình
Tôi Khuyên Bà Nội Đừng Chia Di Sản Sau khi ông nội qua đời, bà nội muốn chia di sản. Tôi khuyên bà nên đề phòng một chút, con cái chưa chắc đã đáng tin. Bà gật gù… rồi quay lưng đi báo ngay cho chú tôi. Chú nợ nần chồng chất, bị chủ nợ dí đến đường cùng, đổ hết lỗi lên đầu tôi rồi lái xe t ông ch .t tôi. Một sáng tỉnh lại, tôi phát hiện mình được trọng sinh. Ngay lúc ấy, bà nội đang nắm tay tôi nói: “Hay là bà chia hết tài sản luôn nhé.” Tôi lập tức vỗ tay cười rạng rỡ: “Hay quá! Cháu ủng hộ hết mình!”
Sau Khi Ngủ Với Em Trai Của Kẻ Thù Một đêm phong lưu. Tôi đã ngủ với em trai ruột của kẻ thù. Cuối cùng tôi cũng hiểu cảm giác khi tỉnh dậy cảm thấy như trời sập xuống. Kẻ thù của tôi rất quý trọng người em trai mà mình rất cưng chiều này. Tôi nhìn khuôn mặt ngủ say của người em trai vừa mới trưởng thành, trong lòng cảm thấy bất an. Tôi lén lút kéo chăn ra khỏi giường, đúng lúc đó một cánh tay khỏe mạnh vòng qua eo tôi rồi kéo tôi vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Một hơi thở ấm áp phả lên cái tai đang đỏ bừng của tôi. “Chị gái, chị không chịu trách nhiệm sao?” “Chị làm quà trưởng thành của tôi được không?”
Tôi Không Phải Là Người Yêu Đương Mù Quáng Để khiến bạn thân chia tay với gã tồi, tôi đã hẹn hò với một gã tồi tệ hơn. Bạn thân quay lại khuyên tôi chia tay, tôi vân vê các ngón tay rồi nói: “Nhưng anh ấy đối xử với tớ rất tốt.” Bạn thân hối hận khôn nguôi, cho rằng chính cô ấy đã làm tôi hư hỏng, quyết tâm chia tay với gã tồi, kéo tôi trở lại con đường đúng đắn. Sau khi đạt được mục đích, tôi không chút lưu luyến chia tay với người kia, rồi rời đi. Nhưng không ngờ người đàn ông ngoan ngoãn vô cùng trước mặt tôi lại không giả vờ nữa. “Tôi đã ngoan ngoãn như cún con, vậy mà em vẫn không cần tôi.”
Nơi Trái Tim Dừng Chân Tôi thích Hạ Thành Cẩn, nhưng anh ấy không thích tôi. Hehe, điều đó chỉ khiến tôi thích anh ấy hơn thôi. Bạn bè khuyên tôi: “Cậu thích người khác đi, yêu mà không được đáp lại rất dễ bị tổn thương cả thể xác lẫn tinh thần đó.” Buồn cười thật, đàn ông yêu mà không được thì sẽ cưỡng đoạt, giam cầm trong bệnh hoạn. Còn phụ nữ yêu mà không được thì phải hóa thân thành nữ chính trong truyện ngược, cầu xin tình yêu một cách thấp hèn ư? “Xin lỗi nhé, nhưng mà chị đây thích chơi trò ép buộc yêu đương!”
Đoàn Tụ Là Điều Tôi Ấp Ủ Từ Lâu Thương Chước Ngôn bất chấp tôi và hắn đã có hôn ước, ngày sinh nhật tôi hắn dẫn theo bạn gái tới tham gia. Còn tự tay lấy vòng ngọc đính hôn của hai chúng tôi làm vỡ mất. Chỉ để cho cô gái bên cạnh hắn mỉm cười. Tôi lễ phép lại xa cách chào hỏi hai người, ngày hôm sau liền trả lại mảnh vòng ngọc. Cùng với tin tức từ hôn. Cả giới Bắc Kinh xôn xao nhưng Thương Chước Ngôn vẫn chìm đắm chơi đùa. Cho đến khi video tôi hôn người đàn ông khác trong xe được quay lại. Thương Chước Ngôn vận dụng tất cả mối quan hệ tìm được chỗ ở của tôi, tay nắm chặt vòng ngọc khẽ run rẩy. Không đợi hắn kịp mở miệng đã bị người đàn ông bên cạnh tôi nhướng mày nói: “Cầm mấy mảnh đá vỡ tới đây làm gì? Đừng làm bẩn mắt vợ tôi.”
Chồng Sắp Cưới Tưởng Mình Là Bạch Nguyệt Quang Thẩm Chiêu Xuyên luôn cho rằng bạch nguyệt quang trong sổ nhật ký của tôi là anh ta. Trong buổi tụ họp, anh ta cố tình đọc trước mặt mọi người và châm biếm nó. “Những gì cô ta viết trong nhật ký ngày ấy chẳng khác gì của một kẻ điên khùng rình mò theo dõi người khác, thật ghê tởm.” Tôi xấu hổ tưởng chừng không chỗ dung thân. Không phải vì lời Thẩm Chiêu Xuyên nói. Mà là vì nhân vật chính thật sự trong cuốn nhật ký đang ngồi trong một góc nhìn chằm chằm tôi. Sau đó, tôi và Thẩm Chiêu Xuyên chia tay. Thẩm Chiêu Xuyên nhìn tôi với vẻ khinh thường: “Lại giở thủ đoạn, chẳng phải tôi là bạch nguyệt quang của cô sao? Cô bỏ được tôi à?” Tôi đang định biện minh, nhưng người phía đối diện đã lên tiếng trước. “Tôi mới là bạch nguyệt quang, thứ hàng giả nhà anh cút!”
Sau phẫu thuật, tôi bị mất trí nhớ, vị hôn phu đã đưa tôi ra nước ngoài định cư.Bảy năm qua, anh ta không cho tôi tiếp xúc với thế giới bên ngoài.Nhưng vào một ngày, tôi phát hiện một cuốn tạp chí tài chính trong văn phòng của anh ta.“Thẩm Yến Sơn…”Cái tên này nghe quen thuộc quá.Nhìn vào bức ảnh trong đó, một người đàn ông phong thái thanh thoát, được gọi là “tấm gương vượt khó, ngôi sao công nghệ,” trái tim tôi bỗng nhiên thắt lại.Tôi hỏi vị hôn phu đó là ai.Ánh mắt anh ta thoáng lóe lên: “Người này, em không quen đâu.”
Quan Tinh Vọng Đinh Tôi bị mắc “bệnh hôn”, một ngày không hôn là cả người khó chịu. Thế nhưng, trúc mã lại luôn nghĩ tôi chỉ ở bên cạnh hắn ta chỉ vì chứng bệnh này. Hắn ta lợi dụng lúc tôi phát bệnh để kiểm tra tình cảm của tôi, đẩy tôi về phía Thẩm Vọng Đinh. “Em có bệnh hôn, anh ta lại có chứng khát khao da thịt.” “Hai người thử xem thế nào.” “Dù sao thì, em ai cũng xơi được mà.” Chỉ cần tôi vượt qua bài kiểm tra, hắn ta sẽ thực sự ở bên tôi. Thế nhưng một ngày, một tháng trôi qua, tôi vẫn không tái phát bệnh. Hắn ta không tìm thấy tôi, cuối cùng gọi điện cho Thẩm Vọng Đinh, chất vấn hắn: “Tinh Tinh đâu?” Thẩm Vọng Đinh nhàn nhã đáp lại tôi, cười đầy lười biếng: “Cô ấy phát bệnh rồi, tôi đang chữa cho cô ấy.”
Tôi không chịu nổi áp lực nên đã đồng ý liên hôn với kẻ thù không đội trời chung từ nhỏ – anh bạn thanh mai trúc mã của tôi.Ban đầu tôi nghĩ hai đứa cưới xong thì mạnh ai nấy sống, ai ngờ nửa đêm Lục Yến bò lên giường lại bị tôi đá xuống, tức điên lên hét lớn:“Giang Tinh Kỳ, em có thể để tâm đến anh một chút được không?!”Tôi ngơ ngác.Đ.ọ.c tr uy,ện t ạ i pa ge b/ắ p c.ả i d/a//ng y,e,uĐể tâm cái gì cơ? Đây chẳng phải chỉ là cuộc hôn nhân thương mại thôi sao?
Vãn Diễm Năm thứ 5 ở bên Túc Dã, tôi quay phim ở nước ngoài, gặp phải bạo loạn ở địa phương. Tiếng súng, tiếng thét chói tai, còn có ánh lửa tàn. Trong sự hỗn loạn, tôi tìm chỗ trốn đi, run giọng gọi cho hắn nói tôi đang rất sợ. Tiếng cười duyên của người phụ nữ xen lẫn giọng nói lãnh đạm qua loa của hắn. “Bảo bối, hiện tại anh còn bận rất nhiều việc.” Tiếng bíp ngắn ngủi vang lên, khoảnh khắc ấy, tôi hoàn toàn chết tâm. Lãng tử chính là lãng tử làm sao có thể vì tôi mà quay đầu lại. Nhưng sau đó, một người luôn lạnh lùng như hắn lại không bỏ xuống được. Túc Dã đỏ mắt gắt gao giữ chặt cổ tay tôi, hèn mọn cầu xin: “Cầu xin em, đừng quay cảnh hôn với hắn.”
Nghe Nói Em Vừa Ly Hôn Khi tôi bế con gái ra ngoài, tình cờ gặp người yêu cũ. Anh ta tái mặt hỏi: “Em đã lập gia đình rồi à?” “Vừa ly hôn xong, con về với tôi.” – Tôi đáp. Im lặng một lúc, anh ta cất giọng mỉa mai: “Vậy chúc em sớm tìm được người đàn ông tử tế nhé.” Tôi nhếch môi: “Cảm ơn lời chúc tốt đẹp của anh.” Hai tháng sau, anh ta say bí tỉ, nằm vật trước cửa nhà tôi, lảm nhảm: “Anh thích phụ nữ đã từng ly hôn.” Ngừng một chút rồi nói tiếp: “Có con càng tốt.”
Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác Theo đuổi Thái tử gia Bắc Kinh ba năm, trước khi chuẩn bị tỏ tình với hắn, tôi đã mơ một giấc mơ. Trong mơ, tôi là nữ phụ ác độc còn nữ chính là người giúp việc của nhà hắn. Mà hắn sẽ vì nữ chính mà làm cho gia đình tôi phá sản. Ngày hôm sau, hắn ngồi đối diện tôi với biểu cảm lạnh nhạt: “Tìm tôi có chuyện gì?” Tôi nhìn thấy hoa tươi trang trí khắp nơi, nghẹn họng nói ra một câu: “Lát nữa cậu giúp tôi làm chứng, tôi muốn tỏ tình với bạn thân của cậu.” Sắc mặt hắn ngay lập tức trở nên đen kịt, chậm rãi mở miệng: “Cậu lặp lại lần nữa xem.” Tôi luống cuống: “Không muốn chứng kiến cũng được, vậy bây giờ cậu mau đi đi.” Hắn cười lạnh một tiếng, bóp cổ tôi nói: “Dùng tôi xong, liền muốn quăng đi sao?”
Thổ Lộ Sai Người Huhuhu, tôi thầm thích một chàng trai đứng đầu khoa hóa. Trời ạ,tôi tỏ tình nhưng lại gửi nhầm người, thế là tôi vội vàng chạy đến phòng máy của trường. Nhưng người mà tôi tỏ tình nhầm là Giang Chí thủ khoa tin học kẻ thù không đội trời chung của tôi. Ngay lúc tôi định đập đầu vào tường vì quá xấu hổ, Giang Chí chặn đường tôi lại,cậu ta cười nhếch mép: “Nghe nói cậu thầm thích tôi?” Hả? Tôi quên mất, dân giỏi tin mà muốn tìm ID thì dễ như chơi… Huhuhu.
Ngoảnh Lại Chốn Vân Sâu, Chỉ Hận Quá Vội Vàng Từ nhỏ tôi đã được nuôi dạy trong Tống gia, luôn được xem là con dâu tương lai để bồi dưỡng. Năm 21 tuổi, Tống Vân Thâm sau một đêm say rượu đã cùng tôi xảy ra chuyện. Thế là anh thuận theo sắp đặt mà cưới tôi. Lúc ấy tôi chỉ biết chìm trong vui sướng vì nguyện ước bấy lâu cuối cùng đã thành sự thật. Mà tôi đâu ngờ, trong tim anh sớm đã có người con gái mình thương. Ba năm sau ngày cưới, cô gái tên Lâm Tĩnh bất ngờ trở về nước. Hôm đó, Tống Vân Thâm cắt tóc, thay áo sơ mi mới, rồi không về nhà suốt đêm. Còn tôi thì bị anh bỏ rơi giữa trận tuyết lớn. … Sáng hôm sau, Tống Vân Thâm mới về nhà. Căn nhà yên tĩnh lạ thường. Sợ làm phiền vợ nghỉ ngơi, anh rẽ vào thư phòng trước. Bên trong vẫn không có gì thay đổi, chỉ có thêm một tấm ảnh và tờ giấy trắng đặt trên bàn. Tấm ảnh là Lâm Tĩnh từng tặng anh nhiều năm trước, phía sau còn có dòng chữ anh viết: “Tương tư nhung nhớ, đêm ngày chẳng quên.” Còn tờ giấy trắng bên cạnh, là nét chữ mềm mại của vợ anh, Chu Hồi: “Tống Vân Thâm, em thành toàn cho anh.”
Ngã Rẽ Tình Yêu Làm chim hoàng yến cho Kỳ Yến ba năm, hắn chưa bao giờ cho phép tôi quay cảnh hôn. Tôi vẫn ngoan ngoãn nghe lời. Cho đến khi hắn cùng nữ minh tinh trong đêm khuya hôn nhau mãnh liệt bị truyền thông chụp được. Trước vô số máy ảnh, Kỳ Yến cắn điếu thuốc, cười đến thờ ơ. “Làm gì có người đàn ông nào mà có thể từ chối người phụ nữ chủ động đưa tới cửa chứ?” Tôi rốt cuộc hết hy vọng, không muốn làm chim hoàng yến ngoan của hắn nữa, gật đầu nhận cảnh hôn cùng đỉnh lưu lạnh lùng. Ngày bộ phim mới được phát sóng, Kỳ Yến uống say khướt gõ cửa phòng tôi. “Ai cho phép em chạm vào người đàn ông khác?” Sau cửa, đỉnh lưu cố ý cắn vành tai tôi, mặt mày lạnh lùng khàn khàn giọng dỗ dành tôi. “Ngoan, kiên trì một chút.” Kỳ Yến trong nháy mắt như sụp đổ. “Con mẹ nó em còn dám đem đàn ông về nhà?” Tôi cắn răng thở nhẹ. “Làm gì có cô gái nào mà có thể từ chối đàn ông chủ động đưa tới cửa chứ?” “Huống chi, anh thật sự không mạnh bằng anh ấy.”
Thế Giới Này Không Cần Nam Chính Tuần thứ ba tôi mang cơm cho Trần Tứ Niên, trong lớp bắt đầu rộ lên tin đồn tình cảm giữa tôi và cậu ta. Học sinh chuyển trường mới tới vừa khóc vừa truy hỏi đến cùng. Trần Tứ Niên cười khẩy, giọng thờ ơ. “Chẳng qua chỉ là con gái của người giúp việc trong nhà mà thôi.” “Nếu phụ nữ trên đời này có tuyệt chủng hết, tôi – Trần Tứ Niên – cũng sẽ không thích một đứa giả trai như cô.” Tôi thu lại ánh nhìn, nuốt lời định nói về chuyện sắp chuyển nhà. Sau này, khi gặp lại, cũng chính là lúc cậu ta tức giận đến mức đỏ ngầu đôi mắt, dồn tôi vào góc tường. “Hứa Nguyệt, bỏ đi không lời từ biệt, cô mẹ nó muốn lấy mạng tôi thật à!”
Biến Quà Sinh Nhật Bạn Trai Tặng Thành Phí Chia Tay Trước khi ra nước ngoài tìm mối tình đầu, Thẩm Dạ đã chuyển vào tài khoản của tôi một khoản tiền khổng lồ. Kèm theo một lời nhắn: “Sống tốt nhé.” Tôi hiểu ý anh ta, không níu kéo gì thêm. Cầm tiền, biến mất khỏi thế giới của anh. Nửa tháng sau, anh ta lôi tôi ra khỏi vòng tay của một nam người mẫu: “Ồ, sống cũng thoải mái nhỉ.” Tôi cười gượng: “Cũng nhờ anh cho nhiều phí chia tay quá mà.” Anh trầm mặc vài giây, rồi đột nhiên gầm lên giận dữ: “Chia tay cái đầu cô! Đó là quà sinh nhật tôi tặng cô đấy!”
Người Đàn Ông Nghèo Khó Của Tôi Đã Trở Thành Tổng Tài Tỷ Phú Tôi đã bao dưỡng một chàng trai nghèo khó. Tay tôi lướt trên cơ bụng của anh ta. Chuẩn bị cởi quần anh ta ra. Thì đột nhiên, hệ thống khiến tôi bất ngờ:【Đây là nam chính.】 Tay tôi run rẩy, lo lắng đến mức muốn khóc, nhưng cái thắt lưng kia mãi không thể cài lại được. Người đàn ông bình tĩnh liếc nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm: “Bỏ ra ba mươi triệu, chỉ để cài lại thắt lưng? “Chẳng phải quá lãng phí sao?”
Và Rồi Tôi Đã Ngủ Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Mình Kẻ thù không đội trời chung của tôi bị mất trí nhớ, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên những dòng bình luận: [Tuyệt vời, nam chính mau hủy hôn ước với cô ta, đi tìm nữ chính đi.] [Ả nữ phụ độc ác cuối cùng cũng sắp xuống mồ!] Vì vậy, khi Tạ Ứng làm ầm ĩ đòi hủy hôn với tôi. Tôi đặt chú chó Samoyed nhỏ vào lòng anh: “Con trai anh, ba ký tám, mới sinh.” Tạ Ứng sững sờ. Từ đó, anh bắt đầu cuộc sống của một người ba hiền từ, sáng dắt chó đi dạo, trưa cho chó ăn, tối tắm cho chó. Cho đến một đêm nọ. Anh đột ngột ngồi dậy trên giường, hét lớn: “Lừa đảo!” “Người với người không thể nào sinh ra chó con!”
Cho Em Cả Vũ Trụ Sau khi ly hôn với chồng cũ là ảnh đế, tôi bị chỉ trích là cô gái tâm cơ khi tham gia chương trình giải trí cùng hắn. Cư dân mạng đều chờ xem tôi gặp rắc rối. Trong khi ba nhóm khách mời khác tranh cãi ầm ĩ, tôi lại chỉ ngủ suốt ngày. Thẩm Hành Chu thì chăm sóc tôi chu đáo, từ việc giặt quần áo đến nấu cơm, thậm chí còn pha nước rửa chân cho tôi. Một đêm, máy quay quên tắt và âm thanh của người đàn ông vang lên trong phòng tôi. “Bé ngoan, anh còn chưa hôn đủ đâu.” Cư dân mạng lập tức cảm thấy không thể chịu nổi: “Thật sự muốn chọc tức chết những người độc thân đúng không?”