Ngôn Tình
Trước Khi Tỏ Tình Trong giới quyền quý Bắc Kinh, đại nhân vật tên Ôn Mặc Xuyên đã tự tay nuôi lớn tôi. Anh ấy cao quý kiêu ngạo, nhưng lại vô cùng dịu dàng với tôi. Cho đến khi tôi hiểu nhầm và thổ lộ tình cảm, Ôn Mặc Xuyên lạnh mặt mắng tôi ghê tởm. Nhưng sau đó, khi tôi bị cha mẹ ruột bán lên núi và chết không toàn thây, anh lại phát điên trả thù cho tôi. Lúc mở mắt ra, tôi quay về trước khi tỏ tình với anh. Tôi giấu kín tâm tư, xem anh như người thân, còn nói sẽ hiếu kính trưởng bối cho tốt. Vậy mà anh lại ôm tôi ngồi lên đùi mình, dịu dàng đến mức khiến tôi gần như phát điên. “Em xem đi, quần áo của tôi đều bị em làm bẩn rồi.” “Đây là cách em hiếu kính tôi sao, hửm?”
Sống Lại Thay Đổi Bi Kịch Tin phu quân tử trận được đưa về kinh. Đích tỷ cùng cha khác mẹ của ta, hiện là Hoàng hậu, mượn danh nghĩa thăm hỏi binh sĩ, tự xin cùng ta đến doanh trại lo hậu sự. Nhưng ta biết rõ trong lòng… phu quân ta chỉ giả chết. Ở kiếp trước, hắn vì muốn cùng bạch nguyệt quang là đích tỷ bỏ trốn, đã cố ý giả chết để thoát thân, mặc kệ binh sĩ toàn quân và dân chúng. Kết quả khiến mười lăm thành thất thủ, xác chết chất chồng, máu chảy thành sông. Ở kiếp này, ta đã đến doanh trại trước một bước. “Niêm phong quan tài, lập tức chôn cất!”
Thừa Bách Có người đào ra chuyện khi tôi còn học đại học, đã dựa vào tiền của gia đình, ép buộc ông trùm thương mại hiện nay là Tạ Thừa Bách phải ở bên tôi. Nữ minh tinh nổi tiếng tự tay lên tiếng trên Weibo: “Mọi chuyện đã qua rồi. Gặp phải người không tốt không phải là lỗi của Tạ Thừa Bách.” Cộng đồng mạng vừa khen cô ta xinh đẹp, lại còn tốt bụng, và cho rằng cô ta và Tạ Thừa Bách là một cặp trời sinh, vừa ngồi đợi tôi bị Tạ Thừa Bách trả thù. Họ không biết rằng, người mà họ đang nói đến, Tạ Thừa Bách, đang nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe, yêu cầu tôi vuốt ve anh: “Vợ à, em đã không để ý đến anh suốt ba mươi bảy phút rồi. Em không yêu anh nữa phải không?”
Tôi là một sinh viên nghèo, nhưng bạn trai tôi còn nghèo hơn.Anh nói nhà anh chỉ là một căn nhà cấp bốn, bố mẹ đi làm thuê ở bên ngoài, tiền sinh hoạt còn không đủ để mua đôi giày.Tôi không đành lòng nên đã chia nửa cái bánh bao của mình cho anh.Cho đến khi tôi đến nhà anh…Cái mà anh gọi là nhà cấp bốn thực chất là một ngôi tứ hợp viện gia truyền, còn bố mẹ anh thì kinh doanh xuất nhập khẩu ở nước ngoài.Còn đôi giày phiên bản giới hạn mà thiếu gia Bắc Kinh này muốn có, thì tiền sinh hoạt một năm của tôi cũng không đủ để mua.Tôi trầm ngâm một lúc rồi lấy chiếc vòng cổ mà lúc trước anh đã tặng tôi và bảo đó là “hàng chợ”, mang ra và hỏi: “Nói thật đi, cái này thực sự là mua 80 đồng hả?”“80 vạn.”
Em trai tôi bị lừa tiền, bố nhập viện, đột nhiên có một ông lão tìm tôi nói: “Năm mươi triệu, cưới không”Nhìn vào hợp đồng ghi rõ một tháng năm mươi triệu, tôi đã đồng ý cưới, ai ngờ người tôi cưới là cháu trai đích tôn của ông.Vừa bước vào phòng bệnh, tôi nghe thấy một giọng nói kim loại: “Ký chủ, đối tượng nhiệm vụ đã đến, nhiệm vụ đầu tiên là để cô ấy hôn và đánh thức ký chủ dậy.”Tôi: ?Ai đang nói chuyện vậy?Giây tiếp theo, một giọng nói nam đầy tức giận vang lên: “Bộ cậu bị điên à, tôi đang hôn mê đấy!”Tôi: ???
Viên Mãn Tân hoàng đế bỏ rơi ta, cưới ánh trăng sáng của hắn. Từ đó, cả nhà ta bắt đầu buông thả. Biên ải bị tấn công, cha ta: Bệnh cũ tái phát, không dậy nổi. An ninh kinh thành không tốt, đại ca ta: Nghỉ phép năm, đừng làm phiền. Hộ bộ không có tiền, mẹ ta: Nghèo, không cho vay được. Tân hoàng đế nổi giận: Các ngươi là cái thá gì? Trẫm có đầy người! Được thôi~ Tiếp tục buông thả. Sau đó, huynh trưởng của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế phái đi nghênh địch, suýt nữa bị giết. Huynh thứ của ánh trăng sáng bị tân hoàng đế lôi đi phá án, ba ngày sau thì sợ ngây người. Mẹ của ánh trăng sáng vì muốn chống lưng cho con gái mà đã tiêu hết cả tiền dành dụm. Ô hô~ Cứ buông thả mãi, cứ sung sướng mãi~~~
Vệ Sơ Vũ Lấy Tiêu Nhiễm được sáu năm, cuối cùng ta cũng có thai. Nhưng hắn lại đón bạch nguyệt quang đã hoà li trở về. Bạch nguyệt quang chỉ nói một câu “Huynh còn thu nhận ta không?”, Tiêu Nhiễm liền muốn cho nàng ta vị trí chính thê. Sáu năm hầu hạ bà mẫu trên giường bệnh, khiến ta biết điều, học cách bằng lòng. Tiểu cô một tay ta nuôi lớn, chê ta là nữ nhi thương hộ không xứng với huynh trưởng của nàng. Ngay cả tiểu thúc ta liều mạng cứu, cũng nói đã sáu năm ta không có con, bỏ ta cũng không có gì đáng trách. Ta hỏi Tiêu Nhiễm: “Chàng cũng nghĩ vậy sao?” Sự im lặng của hắn đã làm tổn thương trái tim ta. Ta để lại một lá thư hoà li, mang theo một gói thuốc phá thai, bỏ đi. Ba năm sau, ta ngồi trên xe ngựa rộng rãi của phu quân, lướt qua đám người Tiêu gia bị tịch biên gia sản. Có người gọi lớn:”tẩu tẩu.” Ta không ngoảnh lại: “Tẩu tẩu của ngươi vừa bị chém đầu, thi thể còn ấm, liên quan gì đến ta?”
Vận Mệnh Trên đường chạy nạn, mẹ đã bán ta cho Lâm phủ với giá ba quan tiền. Chỉ vì khi đi ngang qua Lâm phủ, đúng lúc Lâm phu nhân hạ sinh một đứa con trai. Trên không của Lâm phủ, hào quang vạn trượng, kim sắc khí vận rực rỡ, giữa tầng mây có mấy con tiên hạc bay lượn, tiếng kêu trong trẻo vang vọng. Mẹ vô cùng kích động: “Điềm lành như vậy, đứa bé này sau này nhất định sẽ được phong hầu bái tướng… Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là nam chính.” Ta nghi hoặc hỏi: “Mẹ, nam chính là gì?” Mẹ nhìn ta đầy ẩn ý, dịu dàng vuốt ve đỉnh đầu ta: “Nam chính là người có khí vận tốt nhất trên thế gian này, nếu Dao Quang của ta có thể ở bên cạnh hắn, chắc chắn sẽ được sống lâu trăm tuổi.” Cứ như vậy, ta trở thành nha hoàn bên cạnh nam chính.
Nàng Là Sự Cứu Rỗi Hồi nhỏ ta bị bệnh sốt cao, đích tỷ lo lắng cho ta nên sau khi thành thân đã gả ta cho tiểu thúc tử của mình. Phu quân ta chơi bời lêu lổng, ăn chơi trác táng, ngày ngày chỉ biết trêu mèo chọc chó. Tỷ phu là người thanh lãnh tự kiềm chế, ngay thẳng chính trực nhưng lại bị một nữ tử yếu đuối quấn lấy, hắn do dự không quyết, dây dưa không dứt, cho đến khi nữ tử kia mang thai. Đích tỷ đau lòng lắm, nhìn thấy phu quân ta tay xách lồng chim, lắc lư đi lại, liền nhắm mắt thở dài, hỏi ta: “Hai tỷ muội chúng ta không thể mãi chôn chân ở đây, có đi không?” Ta quay đầu nhìn phu quân ngu ngơ của mình, gật đầu, dứt khoát nói: “Đi.” Tỷ tỷ đi đâu, ta đi đó. Ngay khi hai ta đang chuẩn bị bỏ trốn thì phát hiện phu quân ta đang kề dao vào cổ đại ca, mắt liếc xéo, môi cong lên, ánh mắt lạnh lùng: “Đi, quỳ xuống xin lỗi đại tẩu rồi mau chóng giải quyết nữ tử đó đi.” Chàng nghiến răng nghiến lợi: “Nếu không thì nàng dâu của lão tử cũng muốn chạy.” Sau đó nhìn về phía ta đang run rẩy trong góc, tủi thân nói: “Vãn Vãn, nàng không cần ta nữa sao?”
Hình như người tôi thích đã có bạn gái rồi, nhưng rõ ràng tối qua anh ấy vẫn mập mờ gửi ảnh cho tôi xem.Vậy là tôi quyết định tỏ tình để không hối tiếc: [Bạn học Trần, em thấy anh rất đẹp trai.]Crush: [Nhưng anh không phải họ Trần.]A.a..a…Hóa ra là tôi kết bạn nhầm người.Xấu hổ quá, tôi offline luôn.Một lúc sau tôi vào lại thì thấy tin nhắn ngập tràn.[Em rốt cuộc đã thả thính bao nhiêu người rồi? Đến người cũng không nhận ra.][Không định dỗ anh à? Anh giận rồi đó.]Ảnh tự sướng của anh chàng đẹp trai phủ kín màn hình.[Anh chắc chắn đẹp trai hơn tên họ Trần đó, anh ta có gì hơn anh vậy?][Cái gì cũng cho em xem rồi, em không định chịu trách nhiệm à?]Màn hình của tôi nhấp nháy cho đến tận 5 giờ sáng.[Họ Trần nghe cũng hay đấy, anh có thể theo họ đó.][Đừng thích anh ta nữa, thích anh đi.][Coi như anh xin em.]
Tết Thanh Minh sếp không cho nghỉ, tôi không nhịn được mà đăng trong nhóm:“Tại sao? Chẳng lẽ sếp không có mộ tổ à?”Tối hôm đó, một ông cụ chống gậy bước vào giấc mơ của tôi, gõ đầu tôi rồi bảo rằng tôi có tinh thần phản kháng hiếm có. Ông rất thích tôi và quyết định tìm cho tôi một anh bạn trai.Sáng hôm sau, anh sếp mặt lạnh, độc miệng ngồi nghiêm chỉnh trước mặt tôi, gương mặt đầy mâu thuẫn:“Tôi… ông cố tôi tối qua báo mộng bảo cô phải làm cháu dâu của ổng…”
Ôn Ngọc Trước khi trút hơi thở cuối cùng, A tỷ bảo ta rằng kẻ hại chết nàng chính là Hàn Anh. Vì lời này mà ta đã ôm hận với Hàn Anh suốt mười năm. Ngay cả khi sắp lìa đời, trong lòng ta vẫn còn tính toán xem làm sao để giết được hắn. Nhưng sau khi ta qua đời, Hàn Anh lại tự mình đào bới đống đổ nát, nhặt lấy từng mảnh hài cốt của ta, dựng linh vị khắc mấy chữ “Ngô Thê Ôn Ngọc.” Vị đô đốc Đông Xưởng tàn nhẫn, quyết đoán ấy lại quỳ trước bài vị của ta, nước mắt tuôn rơi, không ngừng cầu khẩn: “Ngọc nhi, nàng hãy xuất hiện trong giấc mộng của ta, cầu xin nàng.” Sau khi ta qua đời, Hàn Anh ngày càng trở nên lạnh lùng, u ám. Đến một đêm tuyết lớn, hắn bị sát thủ ta sắp đặt chặn đường. Hắn không hề chống cự, để mặc cho sát thủ cắt đứt tứ chi, nhưng từ đầu tới cuối vẫn không buông khối ngọc ngậm chặt trong miệng. Đúng khoảnh khắc đó, ta mới hiểu ra, A tỷ đã lừa dối ta. Tiếng khóc trong niềm hối hận của ta vang vọng khắp núi đồi, ta cầu xin thần linh hãy cứu lấy Hàn Anh. Sau một tia sáng chói lòa, ta trở về khoảnh khắc đầu tiên gặp Hàn Anh.
Lừa Yêu Cậu bạn trai nhỏ không ai yêu của tôi với anh trai cậu ta đã bị bắt cóc cùng lúc. Cả gia đình đều chọn cứu anh trai cậu ta. Không muốn cứu cậu ta. Nhưng tôi muốn. Tôi đã bán ngôi nhà tổ mà bà ngoại để lại cho tôi, đi làm đồ chơi dùng một lần cho cô tiểu thư nhà giàu nọ. Cuối cùng tôi đã góp đủ 500.000 để đi chuộc cậu ta về. “Đừng sợ, có chị ở đây mà.” Tôi vẫn nhớ, bạn trai nhỏ thích gọi tôi là chị. Nếu không phải sau đó tôi phát hiện ra vụ bắt cóc này chẳng qua chỉ là một trò chơi mà cậu ta chơi trong giới thượng lưu lúc cậu ta nhàm chán. Khuôn mặt đẫm nước mắt của tôi bị cậu ta phóng to trong nhóm chat: 【Trông có giống chúa hề không?】 【Nhìn bà chị già đó thấy ngại dùm thiệt chứ, tôi thậm chí chả muốn diễn tiếp nữa.】
Lừa Hôn Chàng hotboy học giỏi nghèo khó mà tôi bao nuôi vẫn luôn rất ngoan ngoãn. Cơ bụng sáu múi săn chắc, eo thon quyến rũ, còn cho tôi sờ sờ, hôn hôn. Nhưng anh quá nghe lời, thật sự chẳng thú vị chút nào. Tôi bỗng cảm thấy chán ghét. Sau một lần ăn sạch Tạ Thỉ Nhiên, tôi lạnh lùng đề nghị chia tay. “Cậu chẳng có chút chiếm hữu nào cả, chúng ta không hợp nhau đâu.” Không ngờ, ngày hôm sau tôi lại bị bắt cóc. Trong tầng hầm, nước mắt chàng trai rơi lã chã. “Nếu ngay từ đầu biết bé cưng thích kẻ điên thì tôi đã không giả vờ rồi.” Giây tiếp theo, anh giật phăng chiếc máy trợ thính của mình ra. Giọng nói khàn khàn vang lên: “Ngoan, đừng kêu, tôi không nghe thấy gì đâu.”
Kinh Từ Mẫu thân ta người đạm như cúc, thích nhất là đánh đổ sự tự tin của ta. Năm đến tuổi cập kê, ta được bình chọn là đệ nhất mỹ nhân kinh thành. Nhưng bà lại đi khắp nơi loan truyền lời đồn ta đã bị hủy dung. “Thật là nực cười! Với dung mạo như thế này mà cũng được bình chọn là đệ nhất mỹ nhân sao? Chẳng sánh bằng Tây Thi, Điêu Thuyền, cũng chỉ có vậy mà thôi.” “Thiên hạ đều thích nịnh bợ. E rằng họ thấy phụ thân ngươi đã làm đến chức tướng quốc nên mới trái lương tâm mà bình chọn như vậy. Ngươi đừng có tin là thật.” Thế là, ta bị ép phải đeo mạng che mặt, che giấu dung nhan thật. Chỉ sau một đêm, ta đã trở thành người tai tiếng, trở thành cô nương bị hủy dung đáng thương trong miệng mọi người. May mắn thay, năm sau Đông cung tuyển tú, thái hậu chỉ đích danh ta phải tham gia. Ta mang theo tâm nguyện muốn tranh vinh quang cho Giang gia, khổ luyện vũ đạo. Nhưng mẫu thân ta lại bỏ thuốc vào phấn son của ta. Khiến ta trong lúc biểu diễn vũ đạo ở điện tuyển, mặt nổi đầy mụn nhọt, làm thái hậu sợ đến ngất xỉu. Sau khi không được tuyển trở về nhà, ta suy sụp đến cực điểm. Nhưng người mẫu thân thanh nhã như cúc lại mỉm cười với ta: “Tiểu Từ, con xấu xí như vậy! Cho dù có vào cung thật thì cũng không thể dựa vào dung mạo để tranh sủng với bao nhiêu phi tần khác được. Ngoan, nghe lời mẫu thân, gả cho một thư sinh thật thà đi!” Lúc này, danh tiếng của ta đã bị hủy hoại hoàn toàn. Đến khi phụ thân ta từ biên quan trở về, ta đã bị mẫu thân gả đi một cách vội vã. Cuối cùng, ta bị thư sinh hành hạ đến chết sau khi hắn say rượu vì bị trượt kỳ thi. Trước khi chết, ta mới biết được toàn bộ sự thật. Hóa ra thư sinh này là con trai ruột của mối tình thời thiếu nữ của mẫu thân ta. Bà muốn dùng cuộc hôn nhân của ta, dùng thế lực của phủ tướng quốc để đổi lấy sự thăng tiến cho đối phương. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về năm mười sáu tuổi, năm ta vào cung tuyển tú.
Sau Khi Bỏ Bùa Yêu Đối Thủ Một Mất Một Còn Tôi cho kẻ thù không đội trời chung uống thuốc “bùa yêu”. Từ một người lạnh lùng kiêu ngạo, hắn biến thành con sói dính người. Không chỉ biết dỗ dành người khác, mà ban đêm còn đặc biệt biết cách làm người ta mệt nhoài. Đang khi tôi chìm đắm trong niềm vui thì đột nhiên phát hiện ra thứ thuốc kia có giới hạn thời gian! Sau khi tỉnh táo lại, hắn dồn tôi vào góc tường. Tôi: … “Hiểu… hiểu lầm.” Hắn cười lạnh: “Ngủ xong giờ lại giả vờ ngây ngô à?” “Vậy thì để tôi giúp em ôn lại một lần nữa!”
Đặt Bẫy Sau khi ly hôn với Lục Tử Mặc, tôi tình cờ gặp được anh ta ở hành lang của trung tâm chăm sóc bà mẹ và trẻ em. Anh ta và mối tình đầu Sở Vũ Yên đang khám sức khỏe. Còn tôi ôm đứa con ba tháng tuổi của mình đi chích vắc – xin. Anh ta bấm ngón tay tính toán rồi hỏi tôi với nét mặt đầy kinh ngạc: “Giang Uyển, nếu… nếu lúc đó em đã mang thai, tại sao em vẫn đồng ý ly hôn?” Tôi trào phúng trong lòng: Đương nhiên là do tôi muốn ly hôn rồi, con cũng đâu phải là con của anh! Hoàn Tiền Shopee Từ 3/4/2024, Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Thế Gia Khi ta xuyên không đến đây, câu chuyện đã gần đến hồi kết. Thiên hạ thống nhất, tân đế đăng cơ. Nữ tử đã cùng hắn đồng cam cộng khổ, không rời không bỏ, nay được ban một chén rượu độc. Còn ta chính là hoàng hậu sắp được hắn đón vào cung, đích nữ của Vương gia, huệ duệ của danh môn. Ta nhìn nữ tử uống chén rượu độc: “Ngươi biết vì sao ta đến không?” Nàng cười lạnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán: “Sợ ta không chết?” “Không phải.” Ta lấy từ trong tay áo ra một viên thuốc, nhét vào miệng nàng: “Là sợ ngươi chết.”
Tình Yêu Thời Thanh Xuân Lúc đang gọi video với bạn trai, đám bạn cùng phòng của anh ấy cứ nhao nhao đòi nhìn mặt tôi. Tôi còn đang cười duyên một cách e lệ, thì điện thoại bỗng bị giật mất. Một giọng nam trầm khàn mang theo tiếng cười vang lên: “Đừng keo kiệt thế, để anh em xem thử chị dâu xinh cỡ nào nào.” Giây tiếp theo, tôi đối mặt — bốn mắt nhìn nhau với người bạn trai cũ mà năm xưa chia tay cực kỳ không êm đẹp. Nụ cười trên mặt anh ta dần tắt ngấm, im lặng mấy giây rồi khẽ giật khóe môi: “Đệt.”
Bạn Trai Tôi Là Cậu Ấm Thất Lạc Của Giới Thượng Lưu Bắc Kinh Bạn trai tôi là cậu ấm thất lạc của giới thượng lưu Bắc Kinh. Ngay ngày thứ hai sau khi anh ấy được nhà họ Kỳ nhận về, mẹ Kỳ đã tìm đến tôi. Bà ta đưa tôi mười triệu tệ, yêu cầu tôi rời xa bạn trai. Tôi không chút do dự rồi cầm tiền rời đi. Cách đây không lâu, tôi tình cờ biết được mình chỉ là nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết. Trong truyện, sau khi bạn trai tôi – Kỳ Nghiên được gia đình giàu có nhận về thì rất nhanh anh ấy đã có đối tượng kết hôn chính trị. Còn tôi vẫn bám riết lấy anh ấy, dùng mọi cách gây khó dễ cho nữ chính. Cuối cùng, tôi gặp tai nạn xe hơi và chết thảm. Đàn ông nào có quan trọng bằng mạng sống, lần này, tôi chọn cầm tiền và cao chạy xa bay. Ba năm sau, Kỳ Nghiên, người đã trở thành cậu ấm của giới thượng lưu Bắc Kinh, anh ấy tìm thấy tôi. Anh ấy cười nhạt: “Mười triệu tệ mà em đã bán tôi rồi, em giỏi lắm.” Tôi hối hận không kịp: “Tôi cũng thấy là mình lấy ít quá.” Cậu ấm giới thượng lưu Bắc Kinh: “…”