Ngôn Tình
Đọa Tiên Ta theo A nương lên núi cắt cỏ heo, lúc trở về liền thấy trước cửa nhà nằm một thiếu niên tuấn tú, phong thái ung dung. Người ấy rõ ràng đang hôn mê bất tỉnh, nhưng ta lại nghe thấy giọng nói đầy kích động vang lên trong đầu. “Tiểu nha đầu này chính là người sở hữu thiên linh căn, tương lai sẽ phi thăng trở thành Phù Ngọc Nữ Đế!” “Chờ khi ngôi làng này bị hủy diệt, ngày mai ta sẽ đưa nàng bôn ba khắp chân trời góc bể.” “Thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt, ta muốn nàng tự nguyện vì ta mà gác kiếm nấu canh.” Ta kinh nghi bất định, nhưng nào ngờ nửa đêm, trong làng quả thực bùng lên một trận hỏa hoạn kinh thiên động địa. Thiếu niên ôm lấy ta đang mê man vào lòng, cẩn thận khẽ đặt một nụ hôn nơi mi tâm. Khi ta hoàn hồn, thanh đoản đao nhỏ bằng bàn tay đã đâm sâu xuyên qua tim hắn. Nhìn cơ thể ấy tan biến trong lưỡi lửa cuồng bạo, ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt. “Không bao giờ gặp lại, kẻ công lược.”
Tết Thanh Minh sếp không cho nghỉ, tôi không nhịn được mà đăng trong nhóm:“Tại sao? Chẳng lẽ sếp không có mộ tổ à?”Tối hôm đó, một ông cụ chống gậy bước vào giấc mơ của tôi, gõ đầu tôi rồi bảo rằng tôi có tinh thần phản kháng hiếm có. Ông rất thích tôi và quyết định tìm cho tôi một anh bạn trai.Sáng hôm sau, anh sếp mặt lạnh, độc miệng ngồi nghiêm chỉnh trước mặt tôi, gương mặt đầy mâu thuẫn:“Tôi… ông cố tôi tối qua báo mộng bảo cô phải làm cháu dâu của ổng…”
Ong Dại Hôm đó, tôi và thanh mai trúc mã cãi nhau kịch liệt nhất. Anh vì cô gái nhỏ mà mình yêu thương, đã tát tôi một cái không chút do dự. Còn tôi, cũng nổi điên lên, đánh gãy 3 cái xương sườn của anh ta. Anh ta gào thét đòi ly hôn, nhưng tôi kiên quyết không đồng ý. Tôi từng nghĩ chúng tôi sẽ cứ giằng co như vậy đến chết. Nhưng cú tát của số phận lại đến quá nhanh. Ba tháng sau, tôi đã say đắm bên một cậu em trai đơn thuần, ngọt ngào như cún con. Cậu ấy bám riết lấy tôi, muốn tôi cho cậu một danh phận. Vì vậy, tôi đành phải kéo số điện thoại quen thuộc kia ra khỏi danh sách đen. Khi cuộc gọi được kết nối, bên kia truyền đến giọng nói tinh nghịch của cô gái nhỏ đó: “Tô Ý, muộn rồi đó. Dù bây giờ chị có quỳ xuống cầu xin như chó, A Húc cũng sẽ không thèm liếc nhìn chị một cái.” Đối diện với sự khiêu khích này, tôi chỉ bình tĩnh nói: “Nói với Chu Húc, tôi đồng ý ly hôn.” Ngay sau đó, tôi nghe tiếng điện thoại bên kia bị giật lấy, vang lên những âm thanh lạo xạo hỗn loạn, rồi là giọng nói run rẩy cố kiềm chế của Chu Húc. Anh ta nói: “Tô Ý, em dám.”
Ôn Ngọc Trước khi trút hơi thở cuối cùng, A tỷ bảo ta rằng kẻ hại chết nàng chính là Hàn Anh. Vì lời này mà ta đã ôm hận với Hàn Anh suốt mười năm. Ngay cả khi sắp lìa đời, trong lòng ta vẫn còn tính toán xem làm sao để giết được hắn. Nhưng sau khi ta qua đời, Hàn Anh lại tự mình đào bới đống đổ nát, nhặt lấy từng mảnh hài cốt của ta, dựng linh vị khắc mấy chữ “Ngô Thê Ôn Ngọc.” Vị đô đốc Đông Xưởng tàn nhẫn, quyết đoán ấy lại quỳ trước bài vị của ta, nước mắt tuôn rơi, không ngừng cầu khẩn: “Ngọc nhi, nàng hãy xuất hiện trong giấc mộng của ta, cầu xin nàng.” Sau khi ta qua đời, Hàn Anh ngày càng trở nên lạnh lùng, u ám. Đến một đêm tuyết lớn, hắn bị sát thủ ta sắp đặt chặn đường. Hắn không hề chống cự, để mặc cho sát thủ cắt đứt tứ chi, nhưng từ đầu tới cuối vẫn không buông khối ngọc ngậm chặt trong miệng. Đúng khoảnh khắc đó, ta mới hiểu ra, A tỷ đã lừa dối ta. Tiếng khóc trong niềm hối hận của ta vang vọng khắp núi đồi, ta cầu xin thần linh hãy cứu lấy Hàn Anh. Sau một tia sáng chói lòa, ta trở về khoảnh khắc đầu tiên gặp Hàn Anh.
Món Quà Tôi nhặt được Tạ Chấp khi tôi 5 tuổi. Anh ấy đẹp trai, học giỏi, từ nhỏ đến lớn đều là tiêu điểm được mọi người ngưỡng mộ. Ba mẹ tôi rất hài lòng về anh, coi anh như con rể nuôi từ bé của tôi. Dựa vào thân phận đó, tôi ngày ngày bắt nạt anh. Ba năm sau, gia tộc hào môn đỉnh cấp ở thủ đô tìm đến, nói Tạ Chấp là con ruột của họ. Tôi run như cầy sấy. Xong rồi xong rồi! Bắt nạt anh suốt mười mấy năm, sắp bị trả thù rồi! Quả nhiên, ngay đêm đó, anh dùng cà vạt trói chặt cổ tay tôi. “Tiểu thư, đêm nay để tôi bắt nạt lại cô, được không?”
Lừa Yêu Cậu bạn trai nhỏ không ai yêu của tôi với anh trai cậu ta đã bị bắt cóc cùng lúc. Cả gia đình đều chọn cứu anh trai cậu ta. Không muốn cứu cậu ta. Nhưng tôi muốn. Tôi đã bán ngôi nhà tổ mà bà ngoại để lại cho tôi, đi làm đồ chơi dùng một lần cho cô tiểu thư nhà giàu nọ. Cuối cùng tôi đã góp đủ 500.000 để đi chuộc cậu ta về. “Đừng sợ, có chị ở đây mà.” Tôi vẫn nhớ, bạn trai nhỏ thích gọi tôi là chị. Nếu không phải sau đó tôi phát hiện ra vụ bắt cóc này chẳng qua chỉ là một trò chơi mà cậu ta chơi trong giới thượng lưu lúc cậu ta nhàm chán. Khuôn mặt đẫm nước mắt của tôi bị cậu ta phóng to trong nhóm chat: 【Trông có giống chúa hề không?】 【Nhìn bà chị già đó thấy ngại dùm thiệt chứ, tôi thậm chí chả muốn diễn tiếp nữa.】
Lừa Hôn Chàng hotboy học giỏi nghèo khó mà tôi bao nuôi vẫn luôn rất ngoan ngoãn. Cơ bụng sáu múi săn chắc, eo thon quyến rũ, còn cho tôi sờ sờ, hôn hôn. Nhưng anh quá nghe lời, thật sự chẳng thú vị chút nào. Tôi bỗng cảm thấy chán ghét. Sau một lần ăn sạch Tạ Thỉ Nhiên, tôi lạnh lùng đề nghị chia tay. “Cậu chẳng có chút chiếm hữu nào cả, chúng ta không hợp nhau đâu.” Không ngờ, ngày hôm sau tôi lại bị bắt cóc. Trong tầng hầm, nước mắt chàng trai rơi lã chã. “Nếu ngay từ đầu biết bé cưng thích kẻ điên thì tôi đã không giả vờ rồi.” Giây tiếp theo, anh giật phăng chiếc máy trợ thính của mình ra. Giọng nói khàn khàn vang lên: “Ngoan, đừng kêu, tôi không nghe thấy gì đâu.”
Kinh Từ Mẫu thân ta người đạm như cúc, thích nhất là đánh đổ sự tự tin của ta. Năm đến tuổi cập kê, ta được bình chọn là đệ nhất mỹ nhân kinh thành. Nhưng bà lại đi khắp nơi loan truyền lời đồn ta đã bị hủy dung. “Thật là nực cười! Với dung mạo như thế này mà cũng được bình chọn là đệ nhất mỹ nhân sao? Chẳng sánh bằng Tây Thi, Điêu Thuyền, cũng chỉ có vậy mà thôi.” “Thiên hạ đều thích nịnh bợ. E rằng họ thấy phụ thân ngươi đã làm đến chức tướng quốc nên mới trái lương tâm mà bình chọn như vậy. Ngươi đừng có tin là thật.” Thế là, ta bị ép phải đeo mạng che mặt, che giấu dung nhan thật. Chỉ sau một đêm, ta đã trở thành người tai tiếng, trở thành cô nương bị hủy dung đáng thương trong miệng mọi người. May mắn thay, năm sau Đông cung tuyển tú, thái hậu chỉ đích danh ta phải tham gia. Ta mang theo tâm nguyện muốn tranh vinh quang cho Giang gia, khổ luyện vũ đạo. Nhưng mẫu thân ta lại bỏ thuốc vào phấn son của ta. Khiến ta trong lúc biểu diễn vũ đạo ở điện tuyển, mặt nổi đầy mụn nhọt, làm thái hậu sợ đến ngất xỉu. Sau khi không được tuyển trở về nhà, ta suy sụp đến cực điểm. Nhưng người mẫu thân thanh nhã như cúc lại mỉm cười với ta: “Tiểu Từ, con xấu xí như vậy! Cho dù có vào cung thật thì cũng không thể dựa vào dung mạo để tranh sủng với bao nhiêu phi tần khác được. Ngoan, nghe lời mẫu thân, gả cho một thư sinh thật thà đi!” Lúc này, danh tiếng của ta đã bị hủy hoại hoàn toàn. Đến khi phụ thân ta từ biên quan trở về, ta đã bị mẫu thân gả đi một cách vội vã. Cuối cùng, ta bị thư sinh hành hạ đến chết sau khi hắn say rượu vì bị trượt kỳ thi. Trước khi chết, ta mới biết được toàn bộ sự thật. Hóa ra thư sinh này là con trai ruột của mối tình thời thiếu nữ của mẫu thân ta. Bà muốn dùng cuộc hôn nhân của ta, dùng thế lực của phủ tướng quốc để đổi lấy sự thăng tiến cho đối phương. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về năm mười sáu tuổi, năm ta vào cung tuyển tú.
Sau Khi Bỏ Bùa Yêu Đối Thủ Một Mất Một Còn Tôi cho kẻ thù không đội trời chung uống thuốc “bùa yêu”. Từ một người lạnh lùng kiêu ngạo, hắn biến thành con sói dính người. Không chỉ biết dỗ dành người khác, mà ban đêm còn đặc biệt biết cách làm người ta mệt nhoài. Đang khi tôi chìm đắm trong niềm vui thì đột nhiên phát hiện ra thứ thuốc kia có giới hạn thời gian! Sau khi tỉnh táo lại, hắn dồn tôi vào góc tường. Tôi: … “Hiểu… hiểu lầm.” Hắn cười lạnh: “Ngủ xong giờ lại giả vờ ngây ngô à?” “Vậy thì để tôi giúp em ôn lại một lần nữa!”
Đặt Bẫy Sau khi ly hôn với Lục Tử Mặc, tôi tình cờ gặp được anh ta ở hành lang của trung tâm chăm sóc bà mẹ và trẻ em. Anh ta và mối tình đầu Sở Vũ Yên đang khám sức khỏe. Còn tôi ôm đứa con ba tháng tuổi của mình đi chích vắc – xin. Anh ta bấm ngón tay tính toán rồi hỏi tôi với nét mặt đầy kinh ngạc: “Giang Uyển, nếu… nếu lúc đó em đã mang thai, tại sao em vẫn đồng ý ly hôn?” Tôi trào phúng trong lòng: Đương nhiên là do tôi muốn ly hôn rồi, con cũng đâu phải là con của anh! Hoàn Tiền Shopee Từ 3/4/2024, Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Thế Gia Khi ta xuyên không đến đây, câu chuyện đã gần đến hồi kết. Thiên hạ thống nhất, tân đế đăng cơ. Nữ tử đã cùng hắn đồng cam cộng khổ, không rời không bỏ, nay được ban một chén rượu độc. Còn ta chính là hoàng hậu sắp được hắn đón vào cung, đích nữ của Vương gia, huệ duệ của danh môn. Ta nhìn nữ tử uống chén rượu độc: “Ngươi biết vì sao ta đến không?” Nàng cười lạnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán: “Sợ ta không chết?” “Không phải.” Ta lấy từ trong tay áo ra một viên thuốc, nhét vào miệng nàng: “Là sợ ngươi chết.”
Tình Yêu Thời Thanh Xuân Lúc đang gọi video với bạn trai, đám bạn cùng phòng của anh ấy cứ nhao nhao đòi nhìn mặt tôi. Tôi còn đang cười duyên một cách e lệ, thì điện thoại bỗng bị giật mất. Một giọng nam trầm khàn mang theo tiếng cười vang lên: “Đừng keo kiệt thế, để anh em xem thử chị dâu xinh cỡ nào nào.” Giây tiếp theo, tôi đối mặt — bốn mắt nhìn nhau với người bạn trai cũ mà năm xưa chia tay cực kỳ không êm đẹp. Nụ cười trên mặt anh ta dần tắt ngấm, im lặng mấy giây rồi khẽ giật khóe môi: “Đệt.”
Bạn Trai Tôi Là Cậu Ấm Thất Lạc Của Giới Thượng Lưu Bắc Kinh Bạn trai tôi là cậu ấm thất lạc của giới thượng lưu Bắc Kinh. Ngay ngày thứ hai sau khi anh ấy được nhà họ Kỳ nhận về, mẹ Kỳ đã tìm đến tôi. Bà ta đưa tôi mười triệu tệ, yêu cầu tôi rời xa bạn trai. Tôi không chút do dự rồi cầm tiền rời đi. Cách đây không lâu, tôi tình cờ biết được mình chỉ là nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết. Trong truyện, sau khi bạn trai tôi – Kỳ Nghiên được gia đình giàu có nhận về thì rất nhanh anh ấy đã có đối tượng kết hôn chính trị. Còn tôi vẫn bám riết lấy anh ấy, dùng mọi cách gây khó dễ cho nữ chính. Cuối cùng, tôi gặp tai nạn xe hơi và chết thảm. Đàn ông nào có quan trọng bằng mạng sống, lần này, tôi chọn cầm tiền và cao chạy xa bay. Ba năm sau, Kỳ Nghiên, người đã trở thành cậu ấm của giới thượng lưu Bắc Kinh, anh ấy tìm thấy tôi. Anh ấy cười nhạt: “Mười triệu tệ mà em đã bán tôi rồi, em giỏi lắm.” Tôi hối hận không kịp: “Tôi cũng thấy là mình lấy ít quá.” Cậu ấm giới thượng lưu Bắc Kinh: “…”
Anh Lính Quân Đội Tôi say rượu, ngồi tàu cao tốc thì đụng ngay một nhóm “anh lính quân đội”. Trong cơn choáng váng, tôi lao tới ôm tay người có vẻ là thủ lĩnh, vừa khóc vừa gào: “Chú ơi, rốt cuộc khi nào nhà nước mới phát người yêu cho cháu vậy ạ?!” Chú ấy thuận miệng chỉ đại một cái: “Trần Hoài, bước ra!”
Không Gặp Thanh Sam, Không Nhận Ra Chàng Ta vốn mù mặt, từ trước đến nay chỉ dựa vào y phục để nhận người, nhưng phu quân chưa bao giờ để tâm đến điều ấy. Nghe tin ánh trăng sáng khó sinh, hắn không màng đến lời van cầu của ta mà lập tức lên đường đến kinh thành. Ánh trăng sáng thích nhìn hắn mặc y phục màu đen, hắn liền sắm y phục mới, nhưng lại đánh mất chiếc thanh sam do chính tay ta may cho hắn. Một tháng sau, hắn trở về, nhưng ta lại khoác tay một nam nhân khác, ân ái ngọt ngào. Trên người nam nhân kia đang mặc chính là chiếc thanh sam mà hắn đã đánh mất. Về sau nghe nói, hắn điên cuồng tìm kiếm chứng cứ khắp nơi, muốn chứng minh hắn mới là phu quân của ta, nhưng chẳng ai tin hắn cả.
Đối Thủ Một Mất Một Còn Tỏ Tình Tôi Trong Mơ Mỗi đêm, tôi đều lạc vào trong giấc mơ của kẻ thù. Ban ngày, hắn ta lạnh lùng kiêu ngạo trước mặt tôi, nhíu mày ghét bỏ: “Tránh xa tôi ra.” Nhưng đến đêm, trong giấc mơ của hắn, hắn lại ôm chặt tôi, hôn tôi say đắm: “Em là của tôi, làm ơn hãy đến gần tôi thêm một chút.”
May mắn của Hoài Tân Giang Từ, thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh, vốn nổi tiếng phong lưu phóng khoáng, vậy mà lại chịu thu tâm vì tôi. Cho đến một ngày, tôi tận mắt thấy anh ta ngồi trong một góc phòng, để cho cô gái trong lòng rót rượu vào miệng. Anh ta cười cợt, “Tôi theo đuổi Nhiếp An chỉ vì một cuộc đánh cược thôi.” Người đó chính là tôi. Một năm sau, tôi xuất hiện trước mặt anh ta với tư cách là chị dâu của Giang Từ. Vào một đêm, anh ta ép tôi vào góc tường cạnh cửa sổ. Giọng nói đầy giận dữ: “Anh trai tôi có biết mối tình đầu của em là tôi không? Hửm?”
Trong buổi tiệc cuối năm, chồng tôi định công khai mối quan hệ của hai vợ chồng, thì cô thực tập sinh lại cố ý phát sai ảnh. Bức ảnh lẽ ra là ảnh cưới của tôi và chồng, vậy mà giờ lại hiện lên hình ngọt ngào tình cảm của anh ta và cô thực tập sinh trên màn hình lớn. Tôi im lặng hồi lâu, rồi ung dung nhường lại sân khấu cho bọn họ, thậm chí còn nâng ly chúc mừng, chúc hai người trăm năm hạnh phúc. Thế mà cô thực tập sinh lại cố ý làm rơi ly rượu, nức nở khóc lóc nói: “Chị Linh, chị biết rõ em bị dị ứng rượu mà vẫn cố tình ép em uống, rốt cuộc là chị chúc phúc hay muốn hại chết em vậy?” Tối hôm đó, chồng tôi lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn. Tôi cứ ngỡ là để cho tôi một lời giải thích. Ai ngờ anh ta lại mắng tôi một trận tơi bời, nói tôi cố tình nhắm vào người mới, nhân cách tệ hại, còn tuyên bố sẽ trừ toàn bộ tiền thưởng cuối năm và hoa hồng của tôi để bù đắp cho cô thực tập sinh. Cả phòng họp im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Tôi chỉ khẽ cười, nói: “Ăn nói duyên dáng như vậy, không đi làm diễn viên hài thì đúng là phí của trời!”
Phương Nam Rực Rỡ Tôi là bảo mẫu trong truyện tổng tài bá đạo. Tôi đã thức tỉnh. Nhưng vì vừa mới lau sàn nhà đến sáng bóng. Vị tổng tài bá đạo bước vào, rồi ngã văng ra như con ếch. Thế là … hắn cũng thức tỉnh cmnr!
vô tình đạp trúng đại ca trường. Anh ta lập tức túm cổ áo nhấc bổng tôi lên, ánh mắt đầy hung dữ nhìn chằm chằm.“Cậu mù à?”Tôi nhanh trí nói: “Xin lỗi, mẹ tôi định từ bỏ việc chữa trị mắt cho tôi rồi. Tôi buồn quá mới ra ngoài uống rượu.”Tôi cố ép ra hai giọt nước mắt, trông thật đáng thương..,..“Anh… đạp lại tôi đi.”Anh ta giơ tay quơ quơ trước mặt tôi, khuôn mặt hiện lên vẻ kinh ngạc, hối hận và tự trách.Về sau, đại ca trường tìm đến tôi, nhét vào tay tôi một tấm thẻ.“Ở đây có 500.000 tệ, đủ không?”Cậu ta thật sự rất thành thật!Rồi sau đó nữa, khi phát hiện tôi giả mù, anh ta lại túm tôi nhấc lên một lần nữa, giọng nói lạnh lẽo rợn người.“Dám lừa tôi à?”“Để… để tôi giải thích!”