Ngôn Tình

CHƯA TỪNG QUÊN ANH

Sau phẫu thuật, tôi bị mất trí nhớ, vị hôn phu đã đưa tôi ra nước ngoài định cư.Bảy năm qua, anh ta không cho tôi tiếp xúc với thế giới bên ngoài.Nhưng vào một ngày, tôi phát hiện một cuốn tạp chí tài chính trong văn phòng của anh ta.“Thẩm Yến Sơn…”Cái tên này nghe quen thuộc quá.Nhìn vào bức ảnh trong đó, một người đàn ông phong thái thanh thoát, được gọi là “tấm gương vượt khó, ngôi sao công nghệ,” trái tim tôi bỗng nhiên thắt lại.Tôi hỏi vị hôn phu đó là ai.Ánh mắt anh ta thoáng lóe lên: “Người này, em không quen đâu.”

Tham Niệm

Tham Niệm Năm thứ tư dây dưa với Chu Tấn Nhiên, nhà tôi phá sản. Bạch nguyệt quang của anh ta nhân cơ hội nói: “Vừa hay để cô ta chịu chút khổ, rèn luyện lại cái tính tình kiêu ngạo đó.” Chu Tấn Nhiên nghe lời cô ta, vứt tôi trên đường phố ngoại quốc. Bốn tháng sau, tôi mang theo vết thương chồng chất trở về Bắc Kinh. Tất cả mọi người đều cho rằng tôi sẽ tiếp tục bám lấy Chu Tấn Nhiên không buông, nhưng tôi lại chủ động tránh né, trả lại quà cho anh ta. Hoàn toàn vạch rõ ranh giới. Chu Tấn Nhiên cười nói với bạn bè: “Cuối cùng cũng thoát được khối thạch cao bám dính này.” Nhưng ngày tôi rời khỏi Bắc Kinh, anh ta lại hoảng loạn chạy đến sân bay, giọng run rẩy cầu xin: “Niệm Sơ, em đừng đi, chúng ta trở lại giống như trước đây có được không?” Tôi nở nụ cười, chỉ vào cái bụng hơi nhô lên của mình: “Chu Tấn Nhiên, anh xem, chúng ta sao còn có thể giống như trước đây được sao?”

VAY TIỀN NGƯỜI YÊU CŨ

Trong chương trình truyền hình thực tế, tôi được yêu cầu tham gia thử thách: đi vay tiền người yêu cũ.Tôi ngượng ngùng nói:“Liên lạc của anh ta tôi xóa hết rồi.”Nam diễn viên chính đang ngồi bên cạnh tôi cười nhạt và nói:“Xóa liên lạc chứ có phải anh ta chết rồi đâu, trực tiếp mượn đi chứ.”

Giao Nhân

Giao Nhân Người hầu dâng lên một giao nhân, nói rằng loài này có thể khóc ra ngọc trai. Ta cầm roi ngựa đặt lên cằm hắn, ánh mắt đối diện với một khuôn mặt đầy ngạo mạn và cố chấp. “Ngươi đừng mơ lấy được nước mắt của ta.” “Ồ? Thật vậy sao?” Sau một trận roi phạt, trên thân thể trắng nõn của hắn xuất hiện vô số dấu vết đỏ. Ta ra tay rất có chừng mực, không làm rách da hay chảy máu, chỉ khiến da thịt sưng đỏ. Thân thể cơ bắp săn chắc như ngọc, những vết đỏ như nứt vỡ, đẹp đến lạ kỳ. Hắn cắn răng chịu đựng, quả thật không rơi một giọt nước mắt nào. Sau đó, ta dùng tay dò vào nơi dưới lớp vảy cá của hắn, một chỗ nhạy cảm, nóng bỏng và ẩm ướt không thể không mở ra, để ta thăm dò. “Đừng… xin ngươi…” Chớp mắt, những giọt lệ như mưa, rơi xuống không ngừng.

Đừng Chạy

Đừng Chạy Tôi bị bắt cóc đến chợ đen, nằm im như con cừu non chờ bị làm thịt. Một người đàn ông lạnh lùng, cao quý bước đến trước mặt tôi, dùng mũi giày khẽ nâng cằm tôi lên. Người đứng sau lưng anh dè dặt hỏi: “Ngài Hoắc, anh quen người này sao?” Anh nhếch môi, nụ cười đầy giễu cợt: “Từng ngủ chung.” Về sau, tôi dốc hết mọi thủ đoạn để một lần nữa bò lên giường của anh, van xin anh đưa tôi đi. Anh siết cổ tôi, giọng nói đầy lạnh lùng và tàn nhẫn: “Đưa em đi để rồi em lại bỏ trốn một lần nữa sao?”

THANH XUÂN TƯƠI ĐẸP

Tôi là một sinh viên nghèo, nhờ có sự tài trợ từ gia đình Yến Hứa mà tôi mới được vào đại học.Khai giảng xong, tôi lập tức đi tìm Yến Hứa, muốn cảm ơn anh ấy và trả món ân tình này.Nhưng Yến Hứa lại chê tôi nghèo, không muốn dính dáng gì đến tôi.Hôm đó, anh cố ý chỉ vào người bạn bên cạnh và nói:“Em nhận nhầm người rồi, cậu ấy mới là Yến Hứa.”Tôi tin thật, coi người đó là Yến Hứa và hết lòng cảm ơn.Một tháng sau, chính Yến Hứa lại tìm đến tôi:“Làm bạn gái tôi, coi như trả ơn.”Người trả lời anh ấy lại là người bạn kia:“Hoan Hoan trả ơn rồi.”“Khi nào? Sao tôi không biết?”“Vừa nãy, cô ấy cảm ơn đến khản cả giọng, nghe dễ chịu muốn chết.”

CƠ HỘI CÓ ĐƯỢC EM

Bạn trai hot boy của tôi ngoại tình với một cô nàng “trà xanh”.Nhưng người cậu của “trà xanh” lại vừa gặp đã phải lòng tôi, còn cố tình muốn bồi thường ‘chính mình’ cho tôi.“Em không muốn mỗi lần gặp cặp đôi cặn bã đó, họ đều phải cúi đầu gọi em một tiếng ‘mợ’ sao?”“Em không muốn vào dịp Tết, họ gặp em phải dập đầu ba cái chào năm mới sao?”“Em không muốn vừa nhấm hạt dưa, vừa uống trà, chỉ vào mặt họ mà mắng, rồi nói ‘mợ cũng chỉ vì tốt cho hai đứa thôi’ sao?”Chết tiệt…Tim tôi rung động rồi!

Ba Năm Sau, Nhất Định Phải Về

Ba Năm Sau, Nhất Định Phải Về Sau một đêm hoang đường với chú, tôi liền muốn chạy trốn, ra nước ngoài du học. Sau đó, người đàn ông lòng dạ độc ác không chớp mắt nói: “Xuất ngoại cũng được, ba năm sau nhất định phải về nước.” Vài năm sau, tôi mang theo đứa bé vừa ra khỏi sân bay, đã bị vệ sĩ của Phó Cận Niên “mời” lên xe. Tôi run rẩy ngụy biện: “Cháu… cháu kết hôn rồi…” Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười quen thuộc, không có chút ấm áp, “Nhiễm Nhiễm, để con của anh theo họ người khác, lá gan của em cũng đủ lớn rồi đấy.”

HÔN NHÂN SẮP ĐẶT

Để trốn tránh cuộc hôn nhân sắp đặt của gia đình, tôi thuê thám tử tìm một anh chàng cực kỳ đẹp trai để ký hợp đồng hôn nhân.Anh ta hỏi tôi:“Vì sao em không thích hôn nhân sắp đặt?”Tôi trả lời:“Đối tượng liên hôn của tôi chán lắm, nghe nói là một ông già cổ hủ, chẳng hiểu lãng mạn là gì.”Tối hôm đó, anh ta ép tôi xuống giường, quấn lấy tôi đủ mọi tư thế như muốn chứng minh điều gì đó.Cho đến khi tôi nghe thấy người khác cung kính gọi anh ta:“Chào tổng giám đốc Bùi.”“Tổng giám đốc Bùi? Bùi nào cơ?”Người đàn ông ôm eo tôi, giọng trầm thấp:“Là ông lão họ Bùi cổ hủ mà em đào hôn ấy.”

Nữ Nhân Trong Mộng

Nữ Nhân Trong Mộng Kiếp trước, ta vì phu quân mà chết, hắn đau đớn tột cùng, cầu xin thần linh cho ta chuyển thế, nói rằng kiếp này không thể không có ta, chỉ chờ ta lớn lên sẽ cưới ta. Nhưng kết quả lại yêu thương thứ tỷ mềm mại, nhỏ nhắn, quyến rũ. Khi ta ngã xuống nước, hắn cởi quần áo của ta đưa cho thứ tỷ: “A Nặc ngươi còn nhỏ, bị người nhìn thấy cũng không sao.” Khi gặp nguy hiểm, hắn vì bảo vệ thứ tỷ mà đá ta xuống xe ngựa: “A Nặc ngươi còn nhỏ, sơn phỉ chắc chắn sẽ không làm khó.” Sau đó, ta bị thứ tỷ hủy hoại khuôn mặt, hắn lại nói ta đã thay đổi, rồi lạnh lùng thờ ơ nhìn ta bị ngược đãi mà chết. Sống lại một kiếp, lần này, ta lập tức giả chết rồi trốn về nhà ngoại tổ. Năm ta mười sáu tuổi, hắn dẫn theo thứ tỷ phúc hậu gặp ta vào Tết Nguyên tiêu. Hắn ngây ngốc nhìn ta: “… Ngươi, ngươi có phải là nữ tử trong mộng của ta không?” Ta cười khẩy một tiếng, đứng sóng vai với trúc mã tuấn tú bên cạnh, thẳng thắn nói: “Giữ thể diện đi, sắp bằng tuổi cha ta rồi mà——”

Hạ Nhật Vân Thính

Hạ Nhật Vân Thính Sau ba năm kết hôn với người cầm quyền ở Phó gia, tôi giả chết chạy trốn. Đơn giản vì tôi là sát thủ, tiếp cận hắn chỉ để hoàn thành nhiệm vụ. Phó gia chủ từ trước đến nay trầm ổn không tin tôi đã chết, vận dụng thế lực gia tộc, như điên lên, điên cuồng tìm kiếm tôi. Một năm sau, tôi nhận được nhiệm vụ, tiếp cận người cầm quyền Phó gia càng ngày càng quyền thế ngập trời, trộm lấy bí mật. Lần này tôi quyết định ngụy trang thân phận, trở thành tình nhân thế thân của hắn. Sau đó, trong căn phòng tối. Người đàn ông ở địa vị cao vừa dịu dàng lại bệnh hoạn hôn lên mặt tôi. Thanh âm của hắn khàn khàn: “Bảo bối, là em tự mình đưa tới cửa, thì cũng đừng mong chạy đi được nữa.”

Kế Hoạch Phản Công Trong Thanh Lâu

Kế Hoạch Phản Công Trong Thanh Lâu Ta và muội muội cùng nhau tiến vào thanh lâu. Nàng sợ sự dơ bẩn dâm loạn trong thanh lâu, ta liền cố gắng khắp nơi che chở, nguyện làm trò chơi dưới thân người khác. Ta đem hết tiền kiếm được cho nàng học hành, ăn uống, vui chơi. Khiến nàng từ nhỏ đã thông thạo cầm kỳ thi họa, dùng một bài 《 Kinh hồng khúc 》 làm kinh diễm khắp nơi. Nhưng nàng vừa được gả vào vương tộc, liền bắt đầu chê bai thân phận của ta. Không những cắt đứt quan hệ, thậm chí còn tàn nhẫn cắt lưỡi, lột da, sau đó ném ta vào núi hoang, gọi mấy con chó đói đến gặm thịt, lột da ta làm thành một tấm thảm, đặt trước cửa cho người ta giẫm đạp. Nàng đứng bên cạnh nhìn, cười rất tươi. Ta vẫn luôn không hiểu vì sao nàng lại đối xử tàn nhẫn với ta như vậy. Cho đến một ngày. Nàng đứng trước thi thể ta, cười tươi như hoa mà nói: “Tỷ tỷ à, thật sự không còn cách nào khác, ai bảo Thất hoàng tử lại luôn thích tỷ cơ chứ.”

VÔ TÌNH TRÚNG BÙA YÊU

Tôi và một cô bạn người dân tộc Miêu dễ thương mới quen qua mạng đã trao đổi đặc sản với nhau.Tôi gửi cho cô ấy bánh quy sữa canxi, gà nướng Texas, cua chiên giòn cay trị giá 500 tệ và rất mong chờ được nhận đặc sản từ người Miêu.Khi mở gói hàng, bên trong ngoài món trà đen với bánh báng vàng, còn có một viên kẹo đen.Tôi chẳng suy nghĩ gì mà ăn luôn.Ba ngày sau, một chàng trai người Miêu, toàn thân đầy trang sức bạc, tìm đến tôi:“Xin lỗi, em gái tôi gửi nhầm bùa tình yêu của tôi cho chị rồi, chị không ăn nhầm chứ?”

Đoá Hồng Kiều Diễm

Đoá Hồng Kiều Diễm Giang Diên Thừa luôn chán ghét tôi, một mị ma quyến rũ. Trên du thuyền, tôi đã cố gắng hết sức, cơ thể nóng bừng, nhưng hắn vẫn thờ ơ. “Lại muốn sao? Chậc, cái thói thèm khát đến phát ghê.” Khi tôi trượt chân rơi xuống biển, hắn đang cùng một nữ minh tinh mới quen quấn quýt bên nhau. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm trong một căn nhà gỗ trên một hòn đảo nhỏ. Trước mặt tôi là một người đàn ông với làn da rám nắng toát lên sức mạnh nguyên thủy. Hắn cởi trần, chiếc tạp dề ôm sát lấy vòng eo hẹp. Tôi nhìn chằm chằm lồng ngực vạm vỡ đầy cơ bắp của hắn, rồi chuyển sang chiếc bánh ngọt hình nam nhân ngư trong tay hắn. “Muốn ăn…” Người đàn ông nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lạnh như diều hâu: “Ăn gì? Nói rõ ràng.” … Nửa tháng sau, tôi nhận được cuộc gọi từ Giang Diên Thừa. “Không ăn sẽ ch*t sao?” Lúc này, người đàn ông với chiếc đuôi cá lộng lẫy đang đ*ên cuồng quấn lấy tôi, khàn giọng ra lệnh: “Ăn hết đi.” Hắn đột nhiên phát đ*ên, muốn san phẳng cả hòn đảo.

Tôi Không Phải Là Nữ Phụ Độc Ác

Tôi Không Phải Là Nữ Phụ Độc Ác Khi đang định ép buộc nam sinh nghèo của trường – Tạ Thời Triều – yêu tôi, trước mắt tôi bỗng hiện ra một loạt dòng bình luận: 【Nữ phụ chết tiệt, cút xa nam chính nhà tôi ra, cô không xứng.】 【Hội thuần khiết khóc ròng, tại sao tác giả lại để nam chính bị nữ phụ làm bẩn.】 【Nữ phụ cướp đi sự trong sạch của nam chính, kết cục bị xe đâm chết còn quá nhẹ.】 Tôi nhìn người đàn ông đang giãy giụa dưới thân mình, mạnh tay tát anh ta hai cái. “Nhớ cho kỹ, là tôi – đại tiểu thư này – không cần anh nữa.” Sau đó, tôi không còn đuổi theo Tạ Thời Triều nữa, thậm chí khi nhìn thấy anh ta cũng tránh đi. Vào ngày tôi hẹn hò với một nam sinh cùng trường, Tạ Thời Triều mất kiểm soát, chặn tôi lại ở góc tường: “Trần Miêu Miêu, tôi là con chó cô nuôi à? Nói không cần là không cần sao?”

Nếu Có Ngôi Sao

Nếu Có Ngôi Sao Hẹn hò với CP tình yêu qua mạng để đón năm mới. Bất ngờ đụng phải bạn trai cũ đang tham gia bữa tiệc. Anh ta nắm tay người yêu mới, chán ghét bảo tôi cút đi: “Đã chia tay rồi, cô có thể đừng giống như chó, quấn quýt theo dõi tôi như thế có được không?” Tất cả mọi người đều khinh bỉ nhìn tôi. Tôi lúng túng nắm chặt điện thoại, gọi điện cho đối tượng yêu qua mạng: “Em đến rồi, anh ở đâu?” Trước mắt bao người, tại vị trí của ghế chính, cái vị thái tử gia của tập đoàn được mọi người tôn kính đang nghe điện thoại. Hắn đứng dậy nhìn về phía tôi: “Lại đây.”

Công Chúa Khắc Phu

Công Chúa Khắc Phu Ta mệnh cứng, sau khi khắc chết năm vị hôn phu, phụ hoàng ta nước mắt lưng tròng, một đêm không ngủ. Sáng sớm hôm sau, ông cầm theo một danh sách cao bằng đầu người đứng trước cửa phòng ta: “Đây là trưởng tử Trương gia, hôm trước phụ thân hắn ngủ gật trên triều, lơ là triều chính! “Đây là con trai độc nhất của Ngụy gia, hôm trước hắn quanh co lòng vòng mắng trẫm keo kiệt, bủn xỉn! “Còn có tiểu tử Tùng gia là Tùng Dã, già thì tấu trẫm đầu óc có vấn đề, trẻ thì thâm hiểm khiến trẫm mất mặt!” Ta phẫn nộ gật đầu: “Được, vậy trước tiên con khắc già rồi lại khắc trẻ!” Phụ hoàng liên tục xua tay bảo ta tha cho người già, cứ khắc chết thằng con là được. Nhưng phụ hoàng đợi đến khi Tùng Dã và ta thành thân sinh con rồi, vẫn bị cha con Tùng gia làm cho tức giận đến mức nổi trận lôi đình. Ông liền ôm lấy cột trụ hành lang khóc lóc thảm thiết: “Chắc chắn là lão già Tùng gia kia khắc trẫm!”

Diều Giấy

Diều Giấy Tôi từng yêu một cậu sinh viên đại học lạnh lùng, sống dựa vào trợ cấp. Tôi đã tiêu rất nhiều tiền vào cậu, làm đủ mọi chuyện điên rồ. Nhưng trong lòng cậu, luôn có hình bóng một cô gái khác. Không cam tâm, tôi đã “chiếm đoạt” cậu rồi biến mất. Không ngờ, hai năm sau. Cậu sinh viên nghèo khó năm xưa đã trở thành người thừa kế của một tập đoàn lớn, và cậu xuất hiện trong bữa tiệc sinh nhật của tôi. Cậu lạnh lùng, quý phái, cao ngạo đến mức không thể với tới. Tôi giả vờ không quen biết, quay lưng bỏ đi. Nhưng cậu đã giữ chặt tay tôi lại. “Chị ơi, chạy đi đâu vậy?” “Ngủ với tôi rồi mà chị định không nhận người nữa sao?”

TÌNH YÊU THẦM LẶNG

Trong buổi tiệc, tôi rút được lá thăm có thử thách “hôn người khác giới trong vòng 30 giây.”Tôi lấy hết can đảm để nhờ vả đối tượng mà tôi sẽ kết hôn trong tương lai, nhưng ngay lúc đó bỗng nhiên vài dòng bình luận hiện lên.【Cứ nhất định phải hôn cái tên Thẩm Húc kia sao? Tôi thật sự không muốn nhìn thấy cảnh nữ chính bị tổn thương cả thể xác lẫn tâm hồn, rồi đến khi nữ chính chết đi, tên này mới hối hận thì đã không kịp!】【Cầu xin nữ chính hôn anh trai của tên tra nam này là Thẩm Chiêu Bắc đi. Có ai hiểu được giá trị của một người tự ti và u ám như Thẩm Chiêu Bắc không?】【Rõ ràng trong phòng của anh ấy khắp nơi đều toàn là ảnh của nữ chính, nhưng bình thường lại cực kỳ kiềm chế bản thân, không dám nói nhiều với nữ chính.】【Anh trai u ám của anh ta chắc khi về nhà lại lén khóc thôi.】???Lời cầu cứu đang nói được một nửa, tôi bỗng đột ngột rút lại:“À, ý tôi là…”“Thẩm Húc, anh có thể xích qua một chút được không? Anh đang đứng chắn trước người tôi thích đấy.”

Tỉnh Mộng

Tỉnh Mộng Tôi bị trầm cảm, chồng tôi gửi kết quả chẩn đoán của tôi cho trợ lý của anh ta, giọng điệu đầy khinh miệt và coi thường. “Nhìn đi, bây giờ cô ta đã thành bệnh thần kinh luôn rồi.” “Cái nhà này, tôi thực sự không muốn ở thêm một giây nào nữa.” Trợ lý của anh ta trả lời một câu đầy mỉa mai: “Phụt, cô vợ già của anh đúng là thú vị ghê.” Về sau, khi anh ta nằm trong phòng cấp cứu chờ cứu chữa, trợ lý của anh ta khóc lóc gọi cho tôi, bảo tôi đến ký giấy phẫu thuật. Tôi lạnh nhạt đáp: “Tôi bận lắm, không tới được đâu. Hay là… bỏ điều trị luôn đi nhỉ?”