Ngôn Tình
Chim Hoàng Yến Có Thai Rồi Năm thứ hai làm chim hoàng yến của đại lão, tôi mang thai. Đại lão cử hẳn hơn 20 vệ sĩ mặc đồ đen giám sát tôi ngày đêm, sợ tôi thừa lúc sơ hở mà “ôm con” bỏ trốn. Thế nhưng tôi vẫn ăn ngon ngủ kỹ, chẳng có lấy một tí xíu ý định bỏ chạy. Cuối cùng, bạch nguyệt quang vừa mới về nước của anh ta không ngồi yên được nữa, chạy đến chất vấn tôi: “Tôi đã quay lại rồi, cô và đứa bé này đều là dư thừa. Nếu muốn chạy thì chạy nhanh đi, tôi còn có thể giúp một tay.” Tôi nhàn nhã phẩy tay: “Không cần cô lo đâu, tôi ở đây có tiền xài, có người hầu, sống sung sướng, chạy đi làm gì?” Đại lão nghe xong lời tôi thì thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là tôi còn nói thêm một câu: “Chủ yếu là đang bầu bí nên không tiện ra ngoài tìm trai đẹp, đành tạm dùng đỡ, đợi sinh xong rồi tính tiếp.” Sắc mặt đại lão lập tức tối sầm.
Cảm Ơn Bạn Trai Đã Đưa Anh Ruột Tới Tôi và thanh mai trúc mã của bạn trai tôi cùng gặp tai nạn xe. Tôi mù, cô ta gãy xương. Tuy nhiên, ở chỗ ngoặt trong bệnh viện, tôi nghe thấy giọng bạn trai đang gọi điện cho anh trai anh ta. “Anh, anh hãy dùng thân phận của em để chăm sóc Lâm Tiễn thay em, cô ấy bị mù, giọng chúng ta giống nhau, cô ấy sẽ không phát hiện ra đâu. Em muốn đưa Thẩm Giai ra nước ngoài làm phẫu thuật, anh biết rồi đấy, cô ấy chỉ có thể dựa vào mình em thôi.” Thanh mai trúc mã của anh ta hỏi anh ta: “Anh yên tâm giao bạn gái của mình cho anh trai anh vậy à?” Chu Hoài Ngôn cười nói: “Anh trai anh và cô ấy đều là người rất truyền thống, họ sẽ không làm những chuyện khác người đâu.” Tôi núp trong góc, đôi môi run rẩy, hai hàng nước mắt lăn dài. Chu Hoài Ngôn, anh ta… Sao anh ta biết tôi thích anh trai anh ta! Đợi khi anh ta quay về, muốn cầu hôn tôi, anh trai anh ta – Chu Diên ôm tôi, nở nụ cười mờ ám: “Chị dâu em sắp mang thai tới nơi rồi, em còn chưa từ bỏ ư?”
Sau Khi Ngủ Với Em Trai Của Kẻ Thù Một đêm phong lưu. Tôi đã ngủ với em trai ruột của kẻ thù. Cuối cùng tôi cũng hiểu cảm giác khi tỉnh dậy cảm thấy như trời sập xuống. Kẻ thù của tôi rất quý trọng người em trai mà mình rất cưng chiều này. Tôi nhìn khuôn mặt ngủ say của người em trai vừa mới trưởng thành, trong lòng cảm thấy bất an. Tôi lén lút kéo chăn ra khỏi giường, đúng lúc đó một cánh tay khỏe mạnh vòng qua eo tôi rồi kéo tôi vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Một hơi thở ấm áp phả lên cái tai đang đỏ bừng của tôi. “Chị gái, chị không chịu trách nhiệm sao?” “Chị làm quà trưởng thành của tôi được không?”
Phu Quân Là Vật Trong Túi Ta thành thân với vị hoàng tử câ/m kia đã một năm, vậy mà vẫn còn là xử nữ. Ngoài chuyện mỗi ngày cùng dùng bữa, giữa chúng ta hoàn toàn không có chút giao tiếp nào. Cho đến một ngày, ta bất ngờ nghe thấy tiếng nói của hắn: 【Khổ qua khó ăn ch .t đi được, trong bếp có ai biết chữ không, viết bao nhiêu lần rồi là đừng làm khổ qua!】 【Thẩm Tri Chi mặc ít như thế, chẳng phải là muốn câu dẫn ta sao?】 【Thừa tướng là con cáo già, con gái ông ta chắc chắn là một tiểu hồ ly, ta không thể dễ dàng mắc bẫy.】 【Chờ đến khi không cần giả câ/m nữa, việc đầu tiên ta làm chính là hưu nàng ta.】
Nhặt Được Một Nhân Ngư Bên Bờ Biển Tôi nuôi một mỹ nam ngư. Nước mắt của cậu ấy là ngọc trai, có thể bán được rất nhiều tiền. Hôm nay tôi vẫn như thường lệ ép cậu ta khóc, thì trước mắt bỗng nhiên xuất hiện dòng chữ ảo: [Cười chết mất, nam chính muốn tỏ tình với chị gái bảo bối, ai ngờ bị chị bé đánh ngất rồi bắt về nhà, ngày nào cũng bị bắt nạt, nước mắt cũng bị đem bán kiếm tiền, nam chính thảm thật sự.] [Chị gái bảo bối chắc không biết, nam chính là hoàng tử tộc nhân ngư đó. Nếu chị ta chịu làm vương phi thì sẽ được hưởng vinh hoa phú quý không hết, thế mà lại cứ thích trói nam chính, ngày nào cũng đánh cậu ta.] [Với lại, mỗi lần đánh là đánh ngay giữa cái đuôi cá, chị ấy không biết giữa đuôi cá có gì à? Nghĩ thôi đã thấy đau thay nam chính rồi.] [Bạn lầu trên ơi, tui thấy nam chính chưa chắc là đau đâu, rõ ràng là đang khoái còn gì! Không tin thì nhìn xem, chị gái bảo bối vừa dừng tay, nam chính đã tự đưa đuôi cá cọ vào tay chị ấy rồi kìa!] Tay tôi đang vung đánh liền khựng lại. Mỹ nam ngư trước mặt vẫn mang vẻ xấu hổ và phẫn uất tột cùng, nhưng lại âm thầm ưỡn người, chủ động đưa đuôi cá về phía tôi. Lúc này, một dòng chữ nữa lại lướt qua: [Hóng cái cảnh chị gái bảo bối kiếm đủ tiền rồi vứt nam chính trở lại biển, sau đó nam chính bộc phát bản năng thú tính, ngày nào cũng khiến chị bé khóc lóc cầu xin tha thứ! Tội nghiệp bảo bảo, vẫn chưa biết gì đâu ha!]
Một Mình Tiến Về Mùa Xuân Tôi đã thích Hứa Tấn Nam suốt 6 năm. Đến hôm nay, cuối cùng tôi quyết định buông bỏ. Chỉ vì trong ảnh bìa WeChat của anh, bỗng xuất hiện bóng lưng một cô gái đang ngắm hoàng hôn. Tôi nhìn dáng vẻ anh mỉm cười khi nhắc đến cô ấy, bỗng nhiên hiểu ra — Gần nước chưa chắc đã được trăng chiếu trước. Anh chưa từng xem tôi là một lựa chọn. Tôi không còn muốn yêu anh nữa. Và thực tế chứng minh, trăng có lặn, thì mặt trời vẫn sẽ mọc. Một người, cũng có thể bước đến nơi xuân về rực rỡ.
Mẩu Chuyện Nhỏ Nhà Bá Đạo Tổng Tài Từ Sở Trầm ngồi đối diện tôi, lặng lẽ đẩy kết quả kiểm tra thai kỳ đến trước mặt. “Anh có thai rồi, là con của em.” Tôi run rẩy nhận lấy tờ giấy: “Anh… chắc chứ?” Nghe ra sự nghi ngờ trong giọng tôi, đôi mắt vốn đã đỏ của anh lại càng đỏ hơn, anh hít một hơi sâu như đang lấy hết can đảm: “Anh biết có thể em không tin… Anh biết, đêm hôm đó thật sự quá điên rồ, nhưng… đời này anh chỉ có mỗi một người phụ nữ là em.” Tôi chỉ muốn hét lên: Thế giới này điên rồi sao?
Hôm đó, tôi gọi điện cho ba nhưng bấm nhầm số. Sau khi kết nối, tôi mơ màng gọi một tiếng: “Ba ơi!”Đầu dây bên kia im lặng hai giây, rồi bật cười: “Anh không già đến mức đó, em có thể gọi là anh trai.”Và rồi…Chẳng bao lâu sau, anh ấy trở thành bạn trai tôi.
Đừng Làm Em Phải Quên Anh Tôi tham gia hoạt động, đóng vai người vợ bị bạo hành. Kết quả bị người tốt bụng đưa thẳng vào đồn công an. Cảnh sát mặt đen như đáy nồi: “Chia tay tôi xong là tìm ngay cái loại này hả?” Tôi: “…Anh biết mà, tôi yêu mù quáng.”
Chồng Tôi Vẫn Chưa Muốn Siêu Thoát Tôi bị lừa đi trông mộ, một đêm được ba trăm. Bọn họ thì thào nói ngôi mộ đó oán khí ngút trời, mỗi đêm đều phải giết một người để xua bớt oán khí. Tôi ngồi trước mộ thở dài: “Chồng à, đã chết tám trăm năm rồi, sao vẫn chưa buông bỏ được vậy?”
Bảy Năm Như Một Giấc Mộng Đêm trước ngày đính hôn. Bạn trai tôi vô tình chiếu màn hình điện thoại lên tivi. “Cô ấy rất tốt, rất thích hợp để kết hôn.” “Không cần quà, không cần dỗ, cũng chẳng đòi sính lễ.” “Không có tình yêu cũng chẳng sao, tôi vẫn có thể sống tốt cả đời.”
Tôi theo đuổi tên đầu gấu của trường suốt nửa năm, nhưng hắn cứ trơ như đá, không chút phản ứng.Đang định từ bỏ để chuyển qua cưa người khác.Không ngờ hắn đột nhiên gặp tai nạn, bị đập trúng đầu.Tỉnh dậy rồi thì mặt dày sáp lại gần tôi.“Bé cưng, lại gần một chút!”Sau đó còn lén hôn tôi một cái.Tôi ôm mặt, hoảng hốt tột độ.Chẳng lẽ chỉ vì mất trí nhớ mà khẩu vị cũng đổi luôn rồi sao?
“Cô Lâm, nếu muốn làm visa thân nhân đi cùng ra nước ngoài, cần phải là vợ chồng hợp pháp.” Lâm Miên Miên cứng đờ, tay vẫn cầm tờ giấy chứng nhận kết hôn. Ánh mắt của nhân viên tiếp tân nhìn cô cũng thêm phần khó hiểu. “Theo thông tin hệ thống hiển thị, vợ của ngài Phó Tương Hằng là cô Trình Vãn, không phải cô.” Biết được người bạn trai yêu nhau suốt năm năm đã âm thầm đăng ký kết hôn với người yêu cũ từ một tháng trước, Lâm Miên Miên không hề ngạc nhiên, trái lại còn cảm thấy như được khai sáng. Bất chấp ánh mắt khinh thường của nhân viên, cô cầm lại tờ giấy chứng nhận giả rồi bước ra khỏi trung tâm dịch vụ hành chính. Tùy tiện bắt một chiếc taxi bên đường, Lâm Miên Miên mở khung chat với chị họ, xóa đi tin nhắn từ chối còn chưa gửi, thay vào đó: [Chị, em đồng ý đi Dự thị với chị.] Mãi đến tận rạng sáng hôm sau, Lâm Miên Miên mệt mỏi trở về nhà.
Rồi Cũng Có Ngày Gặp Lại Sau 3 năm dây dưa với Thương Viễn, tôi mình đầy thương tích, cuối cùng chọn kết hôn với người luôn âm thầm ở bên cạnh mình là Tô Chấp Dự. Bảy năm hôn nhân, chúng tôi có một cô con gái đáng yêu. Tôi từng nghĩ, anh và con chính là ánh sáng cuối ngày tôi may mắn nắm được. Cho đến khi tôi tình cờ đọc được cuốn nhật ký năm 18 tuổi của anh: “Nếu có thể, đừng sinh con với người mình không yêu.” Thì ra, trước kia anh không muốn có con… là vì lý do này. Thì ra, người anh thích lại là người khác. Thì ra, tình yêu của anh dành cho tôi, chỉ là sự tiếp cận có chủ đích. Ngay cả con gái tôi, cũng thích người phụ nữ ấy. Tôi quyết định ra nước ngoài. Nhưng hôm đó, anh và con gái lại nắm tay đứng dưới nhà. “Mẹ ơi, khi nào mẹ về nhà?” “Vợ à, khi nào em về nhà?”
Phu Quân Mang Về Con Riêng Của Ta Năm thứ ba sau khi thành thân, phu quân mang về một đôi mẹ con, ngay lập tức lời đồn lan tràn khắp nơi. Phu quân chỉ tay thề thốt: “Phu nhân, ta cam đoan với nàng, ta và đứa trẻ này không hề có bất kỳ quan hệ nào! Ta chỉ thấy hai mẹ con họ đáng thương nên mới mang về.” Mọi người bất bình thay ta, nói rằng ta không nên tin lời này, để ngoại thất mang theo đứa con riêng đường đường chính chính bước vào cửa. Ta đương nhiên không tin rồi, bởi vì đứa trẻ này rõ ràng chính là con riêng của ta trước khi thành thân mà!
Phu Quân Đáng Yêu Của Ta Phu quân nhà ta người tựa hoa cúc, nhẹ nhàng thanh tao. Người khác làm hỏng con búp bê đất ta tặng cho hắn, hắn chỉ nhẹ nhàng nói: “Không sao.” Vô tình thấy ta trò chuyện vui vẻ với một nam nhân khác, hắn chỉ mỉm cười: “Nàng vui là được.” Ta tưởng rằng hắn không thích, nên mới không để ý. Ai ngờ, một đêm khuya, ta thấy hắn ôm con búp bê đất bị vỡ, mắng chửi gã nam nhân kia, rồi cuộn mình trong chăn mà tủi thân khóc nức nở. Từ đó, ta bỗng dưng có thể nghe được tâm sự của hắn — Ta nói muốn ra ngoài đi dạo, hắn nhẹ nhàng gật đầu: “Đi đi.” Nhưng trong lòng lại nghĩ: 【!!! Lại đi ra ngoài! Nàng lại bị tên gian phu nào lôi kéo rồi! Huhu, đừng đi đừng đi mà!】 Phu quân mặt ngoài vẫn giữ vẻ bình thản, quay người rời đi. Ta nhìn theo bóng lưng hắn, không nhịn được mà cười. Nhưng ta đâu biết rằng, phu quân cũng nghe được tâm sự của ta. Câu đầu tiên hắn nghe được chính là — 【Hí, nhìn từ phía sau, eo của Trần Quân thật sự vừa thon lại vừa mạnh mẽ ~】 Hắn quay đầu, không thể tin nổi, nhìn ta – người mà hắn luôn cho là dịu dàng, hiền thục, ngoan ngoãn.
Phụ Nữ Sau Khi Ly Hôn Là Đẹp Nhất Chồng tôi từng yêu say đắm một người con gái tên Bạch Đường. Cô ta mang thai, rồi đến nhà tôi cầu xin chồng tôi cho ở nhờ. Tôi không đồng ý. Tối hôm đó, cô ta nhảy cầu t.u t.u, hai mạng mất một lúc. Về sau, chồng hẹn tôi đi nhảy bungee. Khoảnh khắc hắn đẩy tôi xuống, hắn ghé sát tai tôi thì thầm: “Nếu không phải do cô nhẫn tâm đuổi Bạch Đường đi, cô ấy đã không nghĩ quẩn. Mạng này, cô nợ cô ấy.” Hắn rút kéo, cắt đứt dây an toàn, tôi rơi thẳng từ trên cao xuống, ch.t tức tưởi. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại đúng ngày Bạch Đường bụng bầu đến nhà xin được ở lại. Tôi mỉm cười: “Trùng hợp ghê, tôi cũng đang mang thai. Vậy cùng nhau dưỡng thai nhé.”
Những Gì Đã Thấy, Những Gì Đã Biết Khi tỏ tình với Lục Kỳ Niên, tôi bất ngờ nhận ra hắn chính là nam chính trong tiểu thuyết, còn nữ chính không phải là tôi. Tôi sụp đổ, mặt mũi biến dạng khi giật lấy bức thư tình từ tay hắn. “Người như tôi sao dám mơ mộng đến người tri thức như cậu chứ?” “Tạm biệt.” Lục Kỳ Niên ngơ ngác: “?” Sau đó, tôi bị Lục Kỳ Niên ôm vào lòng cưỡng hôn. Trong lúc thở hổn hển, hắn cười lạnh: “Anh đã tốn bao công sức để quyến rũ em, vậy mà em lại nói anh cợt nhả?” “Thật sự chỉ có em.”
Nhật Ký Cưa Vợ Của Cún Con Tâm Cơ Gia đình chủ thuê của tôi có một cậu ấm rất ghét tôi. Thậm chí còn ghét cả chú cún mà tôi nuôi. Cậu luôn nhìn chú cún bằng ánh mắt lạnh lùng và mắng: “Đồ súc sinh đáng ghét.” Cho đến khi chú cún bị cậu bắt vào trong nhà. Qua khe cửa, tôi thấy cậu hung hăng chọc vào đầu chú cún: “Mày xấu như vậy, dựa vào gì mày được làm cún của cô ấy.” “Không được nhảy vào lòng cô ấy, để cô ấy ôm mày.” “Không được lên giường cô ấy, đó là chỗ của tao sau này.” “Lại gần cô ấy nữa, tao cạo trọc đầu mày.” Tôi: ?
Khi Yêu Thương Trở Thành Hối Tiếc Yêu nhau với Cung Yến năm năm, chia tay rồi quay lại vô số lần, hắn phụ trách nói chia tay, tôi phụ trách xin quay lại. Vừa mới cùng bạn nối khố tụ tập trở về, hắn nhìn thấy tôi trên sô pha, lại một lần nữa nói chia tay. Tôi biết ánh trăng sáng của hắn xuất hiện trong bữa tiệc. Lúc này đây, tôi không cầu xin quay lại, ném nhẫn đôi, sắp xếp toàn bộ đồ đạc, về quê. Sau đó, hắn gọi điện thoại cho tôi, lần đầu tiên cầu xin quay lại: “Hạ Hạ, khi nào em trở về?” Đầu dây bên kia, lại truyền đến tiếng cười của người đàn ông: “Cô ấy đang tắm, không nghe điện thoại được. Còn nữa, bây giờ cô ấy có bạn trai rồi.”