Ngôn Tình

Dưới Ánh Đèn Cùng Anh

Dưới Ánh Đèn Cùng Anh Năm Vệ Lan mất thính giác, tôi đã đề nghị chia tay. “Tôi không muốn bị một người điếc kéo xuống, chúng ta chia tay trong hòa bình.” Nhiều năm sau, Vệ Lan trở thành một tuyển thủ esports thiên tài và trở về sau khi giành chức vô địch. Tại buổi gặp mặt người hâm mộ, có một phóng viên hỏi anh có muốn tái hợp với người yêu cũ không. Anh nhìn tôi ở dưới, hạ thấp ánh mắt và chế nhạo: “Tôi chưa ngu ngốc đến mức đó đâu. Nhưng nếu đối phương không biết điều, đừng trách tôi không khách sáo.” Tối hôm đó, tôi bị anh giữ chặt dưới thân, cầu xin tha thứ. Anh thong thả tháo bỏ máy trợ thính, lười biếng nói: “Em nói gì vậy? Tôi không nghe thấy.”

Mất Trí Nhớ Xong, Tôi Coi Lão Đại Là Bạn Trai

Mất Trí Nhớ Xong, Tôi Coi Lão Đại Là Bạn Trai Năm thứ hai làm thế thân ngoan ngoãn cho lão đại, tôi bị mất trí nhớ. Mất trí nhớ xong, tôi coi lão đại là bạn trai, ngang ngược quậy phá đủ kiểu. Lúc lão đại họp video, tôi cứ nhất quyết chui vào lòng anh. Anh ngủ không thích bị làm phiền, tôi nửa đêm cạy khóa để sờ cơ bụng anh. Tôi còn ép anh đăng khoe tình cảm lên mạng xã hội. Cho đến khi bạch nguyệt quang của anh trở về nước, mọi người đều chờ xem tôi bị vả mặt. Nhưng lão đại lại ôm tôi dỗ dành: “Bảo bối, đừng nói chia tay, anh không chịu nổi hai chữ đó.”

Khó Cưỡng

Khó Cưỡng Tôi là con dâu mà mẹ kế của Thẩm Kinh Xuyên tỉ mỉ lựa chọn. Anh ta căm ghét mẹ kế, vì vậy cũng căm ghét tôi. Ba năm kết hôn, số lần anh ta ngủ lại trong nhà đếm trên đầu ngón tay. Chưa từng chạm vào tôi, luôn tránh tôi như tránh rắn rết. Dưới một sự trùng hợp trớ trêu, tôi lại ngủ với anh họ của anh ta—Thẩm Kinh Hách. Số phận trêu ngươi, tôi còn uống phải thuốc giả và mang thai con của anh. Sau này. Thẩm Kinh Xuyên nói: “Thư Thư, em và con, tôi đều muốn!” Thẩm Kinh Hách liếc anh ta một cái đầy khinh miệt: “Tránh ra! Cách xa vợ con tôi ra.”  

Thư Nghi

Thư Nghi Làm gì có ai không biết đại lão Tạ Văn Viễn ở giới Bắc Kinh rất mực cưng chiều một cô bé. Cô bé ấy được chiều chuộng hết mức, giống như nữ chính trong những cuốn tiểu thuyết, được tất cả mọi người yêu thương… Ngoại trừ tôi. Vào ngày cưới, con nhỏ xuất hiện trong bộ váy cưới màu trắng, nhìn tôi với vẻ mặt khiêu khích: “Người không được yêu mới là tiểu tam.” “Chị cưới Tạ Văn Viễn thì đã sao, bởi dù gì thì tôi mới là người phụ nữ trong tim Tạ Văn Viễn!” Nghe vậy, tôi nhếch miệng, quay đầu tát thẳng mặt Tạ Văn Viễn: “Anh là người chết à? Tiểu tam tìm tới tận cửa anh vẫn còn giả câm giả điếc?”

Thay Nàng Xuất Giá

Thay Nàng Xuất Giá Phụ mẫu qua đời, ta được di mẫu đón về phủ, định gả ta cho biểu ca, ý muốn thêm một tầng thân thích. Trịnh Mặc Lâm không thích ta. Hắn ghét ta tay vụng chân quê, tiếng nói khàn khàn, eo lưng thô kệch. Hắn liếc ta một cái đầy xem thường: “Muốn làm dâu nhà họ Trịnh, ngươi phải sửa hết những tật xấu trên người mình.” Khi ấy ta mới hiểu, làm con dâu nhà thế gia, quả thật chẳng dễ dàng. Sáng sớm phải dậy sớm luyện lưng cho mềm mại, ta run rẩy không vững, ngay cả lúc than khổ cũng phải ép giọng nũng nịu như trẻ con. Qua một canh giờ thì học thêu thùa. Hạt châu nhỏ như hạt gạo, phải xuyên lỗ ở giữa, rồi tỉ mỉ đính lên khăn tay. Buổi chiều đội sách trên đầu, kiễng chân mà bước. Tối đến lại chong đèn sao chép kinh thư, chữ nhỏ như đầu ruồi khiến ta đau đầu muốn vỡ óc. Nửa năm trôi qua, ta vẫn học không nổi. Di mẫu xót ta, cãi nhau một trận dữ dội với hắn: “Ta biết trong lòng con vẫn chưa quên tiểu thư họ Lâm, nhưng A Châu không phải là nàng ta, con giày vò nó như vậy để làm gì?” Hắn lạnh giọng: “Vậy thì ta cưới tiểu thư họ Lâm.” Người mà hắn ngày đêm canh cánh trong lòng, vừa hay mới mất vị hôn phu. Cuối cùng, ta cũng không cần tiếp tục làm một kẻ thay thế không đủ tiêu chuẩn nữa. Hôm sau, hắn hầm hầm bỏ đi. Phủ Chu sai người đến cầu thân, muốn cưới vợ cho vị công tử bệnh tật quanh năm. Di mẫu xót biểu muội, không nỡ để nàng vừa gả đi đã phải thủ tiết. Ta nhìn những đầu ngón tay chi chít vết kim, khẽ nói: “Di mẫu, để ta thay biểu muội xuất giá.”

Anh Ấy Bị Bệnh Rồi

Anh Ấy Bị Bệnh Rồi Nhớ thương Thái tử Hồng Kông đã lâu, tôi không nhịn được mà lôi kéo anh – người vừa mù vừa mất trí nhớ về nhà. Mỗi ngày tôi đều lừa anh hôn mình một cái thì mới được ăn cơm. Thái tử bị trêu đến nỗi đỏ mặt, tim đập rộn ràng, thế nhưng chỉ có thể mở miệng mắng tôi là kẻ lưu manh. Sau đó, gia tộc Thái tử đến đòi người. Tôi vội vàng chạy trốn cả đêm. Nhưng khi đến cảng biển, lại bị đánh ngất. Khi tỉnh dậy, hai tay đã bị còng chặt vào đầu giường, mắt cũng bị bịt kín. Anh khẽ hôn lên môi tôi: “Bảo bối à, tối nay anh muốn nằm trên có được không?”

TỰ NHIÊN CÓ CHỒNG CỰC PHẨM

Về nhà ăn tết, tôi phát hiện cả nhà dán đầy câu đối đỏ.Tôi nhìn em trai và giơ ngón cái lên biểu dương thán phục:“Trâu bò thật! Mới tốt nghiệp đã kết hôn.”Em trai tôi: “Có khi nào, người phải kết hôn là chị không?”Tôi: “???”Tôi kéo chiếc vali lớn ra khỏi ga tàu cao tốc, nhìn quanh mà không thấy em trai đâu.Gọi điện cho em trai thì cậu ấy nói: “Chị, chẳng phải có người đến đón chị rồi sao?”Rồi cúp máy.Ai đến đón tôi?Đang thắc mắc thì tôi nghe thấy một giọng trầm ấm có sức hút vang lên bên tai: “Đi thôi!”Cùng lúc đó, một đôi tay có khớp xương rõ ràng xuất hiện trong tầm mắt tôi.Tôi ngẩng lên, thấy một người đàn ông lạ mặt lấy chiếc vali từ tay tôi.Anh ấy có khuôn mặt rất đẹp, đường nét rõ ràng. Vẻ sang trọng tự nhiên tỏa ra, khiến tôi cảm thấy có một khoảng cách vô hình, nhưng cũng làm tim tôi đập loạn.Anh ấy đẹp trai quá!Chắc anh ấy là người em trai tôi nói sẽ đến đón tôi?Giấu đi sự phấn khích trong lòng, tôi theo bước anh ấy.Khi anh ấy bỏ chiếc vali màu hồng vào cốp xe Rolls-Royce, tôi càng bất ngờ hơn.Em trai tôi đúng là có phúc thật! Thế mà nó lại có bạn bè giàu có như thế!Lúc đầu tôi định ngồi ghế sau, nhưng anh ấy sau khi bỏ vali vào lại tự nhiên mở cửa ghế phụ cho tôi. Lần đầu ngồi Rolls-Royce, tôi hào hứng đến mức không thắt được dây an toàn.“Để tôi giúp em.” Anh ấy ngồi vào ghế lái, nghiêng người qua và thắt dây an toàn cho tôi.Mùi bạc hà nhẹ nhàng từ người anh thoảng qua, tôi có thể cảm nhận được hơi thở của anh khi ở gần.Cả người tôi căng cứng, không dám thở mạnh.Cảm giác khoảng cách giữa tôi và anh ấy quá gần, hành động của anh ta có chút… thân mật. Nhưng anh ấy đang giúp tôi, tôi cũng không thể nói gì.

Tái Ngộ

Tái Ngộ Tôi đã biến mất suốt ba năm, và trong suốt ba năm đó, Giang Yến không ngừng tìm kiếm tôi. Lần gặp lại, là khi tôi giả làm bạn gái của em trai trong buổi tụ họp bạn học của nó, để giúp nó giữ thể diện. Khi nhìn thấy tôi gắp thức ăn cho em trai, anh ta ghen đến phát điên, nở nụ cười lạnh, trước mặt mọi người cố ý khiến tôi bẽ mặt: “Già rồi mà còn ăn cỏ non, Hứa Nhiễm, cô không biết xấu hổ à?” Tôi nhìn về phía cô gái đang nắm chặt vạt áo anh ta, ánh mắt ngơ ngác như nai con, giống hệt tôi của ngày xưa. Tôi cố kiềm chế cánh tay đang run rẩy, gắng gượng bình tĩnh, nhẹ nhàng vuốt má em trai: “Cỏ non ngon mà.” “Anh cũng thấy thế, đúng không?”

Tôi Không Còn Thích Cậu Chủ Nữa!

Tôi Không Còn Thích Cậu Chủ Nữa! Tôi đã theo đuổi cậu chủ nhà họ Giang suốt 3 năm, cuối cùng cũng tỉnh ngộ. Thì ra tôi chỉ là nữ phụ ác độc, xinh đẹp nhưng mờ nhạt, trong một cuốn tiểu thuyết học đường. Cố tình quyến rũ Giang Triệt, còn hạ thuốc anh ta. Cuối cùng bị anh ta trả thù, chết thảm ngoài đường. Để tránh cái kết bi thảm đó, tôi bắt đầu tránh xa anh ta. Nhưng chẳng hiểu vì sao, cậu chủ cao quý, lạnh lùng ấy lại phát điên khi thấy tôi ở bên người đàn ông khác, kéo tôi vào lòng không chút do dự. Đuôi mắt anh đỏ bừng, giọng khàn khàn, đầy ấm ức xen chút cố chấp: “Không phải đang câu dẫn tôi sao? Sao lại không câu nữa rồi?”

Cú Quay Xe Định Mệnh

Cú Quay Xe Định Mệnh Công khai tỏ tình với anh trai hàng xóm mình yêu thầm ba năm. Anh ta lại nắm tay hoa khôi, nói tôi là đồ đeo bám. Trong tiếng đùa giỡn và cười nhạo của mọi người, đầu óc tôi trống rỗng. Ma xui quỷ khiến, tôi gọi tên của nam thần học đường. “Lâm Kỳ, có muốn yêu đương với em không?” Anh nói: “Được đó.” 

THANH XUÂN TƯƠI ĐẸP

Tôi là một sinh viên nghèo, nhờ có sự tài trợ từ gia đình Yến Hứa mà tôi mới được vào đại học.Khai giảng xong, tôi lập tức đi tìm Yến Hứa, muốn cảm ơn anh ấy và trả món ân tình này.Nhưng Yến Hứa lại chê tôi nghèo, không muốn dính dáng gì đến tôi.Hôm đó, anh cố ý chỉ vào người bạn bên cạnh và nói:“Em nhận nhầm người rồi, cậu ấy mới là Yến Hứa.”Tôi tin thật, coi người đó là Yến Hứa và hết lòng cảm ơn.Một tháng sau, chính Yến Hứa lại tìm đến tôi:“Làm bạn gái tôi, coi như trả ơn.”Người trả lời anh ấy lại là người bạn kia:“Hoan Hoan trả ơn rồi.”“Khi nào? Sao tôi không biết?”“Vừa nãy, cô ấy cảm ơn đến khản cả giọng, nghe dễ chịu muốn chết.”

TÌNH YÊU TRƯỞNG THÀNH

Vì tôi đã tặng quà sinh nhật cho anh trai của Chu Tuấn.Nên anh ta đột ngột chia tay với tôi, không nói một lời mà rời sang nước ngoài.Hai năm sau, cuối cùng anh ta cũng nguôi giận.Giữa đêm khuya vừa đáp máy bay xuống, anh ta cao ngạo hỏi tôi: “Em biết mình sai chưa?”Nhưng lúc ấy, tôi đang mệt rã rời vì bị anh trai của anh ta hôn đến không đứng vững.Anh trai của anh ta khẽ an ủi tôi: “Anh biết mình sai rồi, tối nay để anh về phòng ngủ nhé.”

LỠ NHẦM BÉ CƯNG LÀ SẾP TỔNG

Tôi vô tình nhầm một tin nhắn của ông tổng nào đó là của chị mình, mở miệng ra đã gọi:“Bé cưng ơi~”Đối phương trả lời:【…Em chắc chắn là muốn gọi tôi như vậy à?】“Tất nhiên rồi! À mà, nên gọi là bé bự hay bé nhỏ đây ta?” Hehe, không biết là chị mình hay thằng cháu đang cầm điện thoại nữa?【…Vậy gọi bé bự đi.】“Ồ, thì ra là bé bự~ Bé bự ơi, anh thấy bộ đồ bơi này của em đẹp không? Phía trước có hơi bị chật quá không?”Chị tôi còn chưa kịp trả lời, thì tôi nghe đồng nghiệp hét lên:“Tổng Lục chảy máu mũi trong văn phòng rồi nè!”

Mười Bảy Năm Hôn Nhân Cũng Chỉ Là Giấc Mộng

Mười Bảy Năm Hôn Nhân Cũng Chỉ Là Giấc Mộng Vào ngày kỷ niệm mười bảy năm kết hôn, chồng tôi đang cùng tình nhân mới đi khám thai. Tôi đã cùng anh ta trải qua mọi gian khổ trong những năm đầu lập nghiệp, để rồi khi cuộc sống cuối cùng cũng khởi sắc, người anh ta chọn để sẻ ngọt lại không phải tôi. Có lẽ anh ta nghĩ tôi đã có tuổi, lại không có lấy một đứa con, rời khỏi anh ta sẽ chẳng thể tìm được ai tốt hơn, nên mới càng lúc càng trắng trợn, không kiêng nể gì nữa. Anh ta không chỉ có gia đình bên ngoài, có cả con riêng, mà đứa trẻ đó lại có quyền thừa kế hợp pháp tài sản của anh ta. Lúc mối quan hệ giữa hai chúng tôi căng thẳng đến tột độ, anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, buông một câu đầy lý lẽ: “Quy tắc tồn tại tức là hợp lý.” Phải thôi, luật pháp chỉ ràng buộc được người có đạo đức. Mà trên đời này, không thiếu kẻ bỉ ổi đến mức chẳng còn chút đạo đức nào để mà ràng buộc. Vậy thì tôi sẽ dùng quy tắc để đánh bại quy tắc. Dùng “hợp lý” để lật đổ cái gọi là “hợp lý” của anh ta. Dù sao thì, một tờ giấy đăng ký kết hôn, người bị trói đâu phải chỉ có một mình tôi. Tôi chẳng vướng bận gì, từ trước đến nay chưa từng sợ “cá chết lưới rách”. Người nên sợ, vốn không phải là tôi.

Cạm Bẫy Tình Yêu

Cạm Bẫy Tình Yêu Tôi là nữ phụ trong một câu chuyện thanh xuân vườn trường, một hồ ly tinh ngực lớn nhưng não nhỏ. Bình thường, tôi chỉ thích làm hai việc: quyến rũ nam chính và hãm hại nữ chính. Nhưng đáng tiếc, cả hai việc ấy tôi đều không làm thành công. Cuối cùng, tôi bị lộ bộ mặt thật và nhục nhã bị đuổi học. Để ngăn cản kịch bản đó xảy ra, tôi lập tức tìm một chỗ dựa khác, tránh xa nam chính như tránh rắn rết. Thế nhưng, nam chính, người vốn luôn mang dáng vẻ cao ngạo thanh tao trong nguyên tác, lại phát điên mà dồn tôi vào góc tường. Tay anh ta siết chặt lấy eo tôi, vạt váy đồng phục của tôi bị nhàu nát. Giọng anh ta trầm thấp, mang theo sự mê hoặc và một chút điên cuồng khó nhận ra: “Tô Tô, chẳng phải em đã từng nói… em thích tôi nhất sao?”

Người Thua Cuộc Là Ai?

Người Thua Cuộc Là Ai? Để giành được dự án, tôi đã theo dõi đối thủ của mình. Tôi lắp đầy camera ở nhà hắn, hàng ngày qua hệ thống camera tôi lén xem từng hành động của hắn. Tôi ngày càng trở nên táo bạo, thậm chí còn gửi tin nhắn quấy rối hắn. [Mặc chiếc quần lót xám đó đi, trông anh rất lớn.] Vào ngày nhận được dự án, tôi đã cho người tháo các camera. Không ngờ đối thủ lao vào văn phòng tôi, khóc lóc và chất vấn: “Sao em lại tháo camera đi?” Sau đó, tôi thấy trong căn phòng bị khóa của hắn treo đầy hình ảnh của tôi. Hắn nắm lấy cằm tôi: “Sợ gì? Em chẳng phải rất thích theo dõi tôi sao?”

Một Tỷ Đổi Lấy Tự Do

Một Tỷ Đổi Lấy Tự Do Tôi đã yêu Lý Tư Niên suốt mười năm. Cuối cùng, ngày anh cưới ánh trăng sáng của mình cũng đến. Tại lễ cưới, tôi cảm động đến rưng rưng nước mắt. Nhìn bọn họ kết hôn, tôi thật sự rất vui, còn vui hơn cả mẹ ruột của họ.

BẠN TRAI MÍT ƯỚT

Sau khi quen với anh bạn học bá số 188, tôi phát hiện ra một bí mật động trời.Bề ngoài thì lạnh lùng, bá đạo, ngầu lòi, bên trong lại là một anh chàng mít ướt đích thực.Không cho nắm tay thì khóc, không cho hôn cũng khóc, nước mắt rơi ào ào như thể không mất tiền. Làm như tôi ép anh ấy yêu tôi vậy.Ừ thì, tôi có ép thật.

BÊN EM LÀ ƯỚC MUỐN DUY NHẤT

Tôi là người tình của ông trùm xã hội đen.Sau khi ông trùm bị tử hình, tôi đã xuyên không về năm anh ấy mười tám tuổi.Tôi tìm thấy cậu thiếu niên Lý Trạm đang bị thương trong một con hẻm, sau đó tôi liền ép cậu ấy vào tường rồi hôn: “Còn dám đánh nhau nữa, tôi sẽ hôn nát miệng cậu!”Lý Trạm: ?