Ngôn Tình

Văn Ngọc

Văn Ngọc Khi biết mình là nữ phụ độc ác, tôi đang vui vẻ thử váy cưới. Trong chiếc gương lớn sát đất, ánh mắt mờ tối khó lường của anh trai nuôi Văn Tranh đang dừng lại nơi vạt váy của tôi. Trước mắt tôi bất chợt hiện lên hàng loạt dòng chữ như đạn bay: 【Đồ ngu nữ phụ, còn đẹp cái gì chứ! Nam chính kết hôn với cô chỉ để truy tìm tung tích nữ chính mà thôi.】 【Không thể đợi nổi ngày nam chính tìm được nữ chính rồi dằn mặt Văn Ngọc một trận nữa!】 【Văn Tranh không phải nam phụ sao? Sao đến giờ vẫn chưa bước vào tuyến tình cảm với nữ chính, còn đang thầm yêu nữ phụ? Tác giả sửa truyện đi!!!】 Một hình ảnh lướt qua đầu tôi, tôi hại nữ chính không thành, bị cả thế giới quay lưng, lạc lõng bước đi trong mưa đêm, cuối cùng bị xe tải đ âm thoi thóp bên vệ đường… Trời ơi! Thật quá mức. Còn kèm cả cảm giác đau! Tôi run rẩy lắp bắp: “Anh… anh ơi, em không lấy chồng nữa…” Ánh mắt âm trầm của người đàn ông ấy, bỗng bừng sáng.

BẠN TRAI CỦA TÔI LÀ QUẢN GIA

Xuyên vào tiểu thuyết tổng tài bá đạo, tôi trở thành đệ tử xuất sắc của dì Trương trong bếp.Và rồi tôi bắt đầu hẹn hò với quản gia đẹp trai, lạnh lùng.Trong bữa ăn, dì Trương bưng lên bàn một đĩa bào ngư được trang trí tinh tế, sau đó quay lưng đi, bỏ phần bào ngư còn lại vào một cái tô to cho tôi.“Ăn nhiều chút, không đủ thì nói dì, còn nhiều lắm.”Tổng tài thất tình, đi uống say mèm.Quản gia vẫn như thường lệ, mang đến bát canh giải rượu, tiện tay hâm cho tôi một ly sữa, nhẹ nhàng khuyên:“Về ngủ thêm chút đi, không thì mai nhức đầu đấy.”Tổng tài: “?”Cứ như vậy, thế giới như được chỉnh thành chế độ im lặng, chỉ còn lại âm thanh từ cái “sụp đổ” tinh thần của tổng tài.

BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA ẢNH ĐẾ

Bạn chơi game của tôi là một minh tinh hàng đầu, nhưng tôi không hề hay biết.Vì quyết tâm tập trung ôn thi, tôi đăng trạng thái: “Tôi sắp chết rồi, sẽ nghỉ game, mọi người đừng nhớ nhung.”Vài ngày sau, tôi nghe nói ảnh đế đau buồn tột độ vì bạch nguyệt quang của mình đã chết.Sau đó, vô tình tôi bước chân vào giới giải trí, một cô diễn viên trà xanh  vì để giành tài nguyên đã cố ý làm trò trong chương trình phát sóng trực tiếp, khiến tôi phạm lỗi với bạch nguyệt quang đã qua đời kia của ảnh đế.Nhưng chờ chút, tôi có cảm giác, hình như bạch nguyệt quang đó… chính là mình. Nếu đúng là vậy thì, tôi vẫn còn sống sờ sờ đây mà, làm sao bây giờ…

Bà Mẹ Chồng Hai Mặt

Bà Mẹ Chồng Hai Mặt Trên đường tan làm về nhà, tôi mua 5 cân cherry. Mẹ chồng nhìn thấy hóa đơn, chụp liền hơn chục tấm ảnh rồi đăng lên nhóm chat gia đình. “Mọi người nhìn xem, Tiểu Vĩ nhà chúng ta chạy xe buýt, sáng sớm tinh mơ đã phải ra ngoài kiếm tiền. Vậy mà vợ nó giỏi quá, ra tay một cái là mua ngay 300 tệ cherry!” Nhóm chat lập tức bùng nổ. “Không phải tôi nói đâu chị dâu, nhưng chị quá hiền rồi! Nếu là tôi, đừng nói chụp ảnh, tôi kéo thẳng tóc nó về nhà mẹ đẻ hỏi bố mẹ nó xem dạy con kiểu gì!” “Tôi cũng thấy cô ta chẳng phải người biết lo toan. Đợi Tiểu Vĩ về nhà dạy cho một trận, đảm bảo sau này ngoan ngoãn hơn ngay!” Không dừng lại ở đó, mẹ chồng tôi còn quay hẳn một đoạn video, quỳ trên sàn dùng giẻ lau nhà, vừa lau vừa rơm rớm nước mắt. “Tôi chẳng dám nói gì nữa đâu, người ta bảo tôi lau nhà không sạch, bắt tôi phải dùng giẻ lau đây này!” Tối hôm đó, chồng tôi đi làm về, vung tay tát tôi một cái, khiến mũi tôi bật máu. “Trương Thiến, hôm nay cô không quỳ xuống xin lỗi mẹ tôi, ông đây lập tức ly hôn với cô!” Tôi mở nhóm chat ra xem, mới biết mẹ chồng tôi lại diễn trò nữa rồi. Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng gửi một đoạn video lên nhóm. Trong video, mẹ chồng tôi mặc tất lưới đen, tô son đỏ chót, uốn éo lắc hông vô cùng quyến rũ. “Anh trai, em đã tặng anh mười cái tên lửa lớn rồi, anh hôn em một cái đi mà ~”

Vì Em Là Ninh Ninh

Vì Em Là Ninh Ninh Sau khi uống say, tôi chạy tới gõ cửa nhà sếp mình, người tôi thầm yêu bấy lâu vừa khóc vừa mắng anh ta là đồ bạc tình. Mắng chán chê rồi, phía sau bỗng vang lên một giọng nói lạnh như băng: “Ninh Ninh, qua đây. Em gõ nhầm cửa rồi đấy.”

Thay Nàng Xuất Giá

Thay Nàng Xuất Giá Phụ mẫu qua đời, ta được di mẫu đón về phủ, định gả ta cho biểu ca, ý muốn thêm một tầng thân thích. Trịnh Mặc Lâm không thích ta. Hắn ghét ta tay vụng chân quê, tiếng nói khàn khàn, eo lưng thô kệch. Hắn liếc ta một cái đầy xem thường: “Muốn làm dâu nhà họ Trịnh, ngươi phải sửa hết những tật xấu trên người mình.” Khi ấy ta mới hiểu, làm con dâu nhà thế gia, quả thật chẳng dễ dàng. Sáng sớm phải dậy sớm luyện lưng cho mềm mại, ta run rẩy không vững, ngay cả lúc than khổ cũng phải ép giọng nũng nịu như trẻ con. Qua một canh giờ thì học thêu thùa. Hạt châu nhỏ như hạt gạo, phải xuyên lỗ ở giữa, rồi tỉ mỉ đính lên khăn tay. Buổi chiều đội sách trên đầu, kiễng chân mà bước. Tối đến lại chong đèn sao chép kinh thư, chữ nhỏ như đầu ruồi khiến ta đau đầu muốn vỡ óc. Nửa năm trôi qua, ta vẫn học không nổi. Di mẫu xót ta, cãi nhau một trận dữ dội với hắn: “Ta biết trong lòng con vẫn chưa quên tiểu thư họ Lâm, nhưng A Châu không phải là nàng ta, con giày vò nó như vậy để làm gì?” Hắn lạnh giọng: “Vậy thì ta cưới tiểu thư họ Lâm.” Người mà hắn ngày đêm canh cánh trong lòng, vừa hay mới mất vị hôn phu. Cuối cùng, ta cũng không cần tiếp tục làm một kẻ thay thế không đủ tiêu chuẩn nữa. Hôm sau, hắn hầm hầm bỏ đi. Phủ Chu sai người đến cầu thân, muốn cưới vợ cho vị công tử bệnh tật quanh năm. Di mẫu xót biểu muội, không nỡ để nàng vừa gả đi đã phải thủ tiết. Ta nhìn những đầu ngón tay chi chít vết kim, khẽ nói: “Di mẫu, để ta thay biểu muội xuất giá.”

THANH XUÂN KHÔNG BỎ LỠ NHAU

Nghe nói bạn trai cũ cũng sẽ đến buổi họp lớp, thế là tôi dẫn theo đứa cháu nhỏ đến dự, còn dặn nó gọi tôi là “mẹ”.Bạn trai cũ lập tức biến sắc, không nói lời nào, liên tục rót rượu trắng uống như nước.Khi buổi tiệc tan, đứa cháu lại không thấy đâu.Cảnh sát tìm thấy thì thấy anh ta – Kỷ Cẩn, đang ngồi xổm trước mặt thằng bé, vẻ mặt hung dữ, đe dọa:“Phải gọi là ba!”

Quận Chúa Độc Hành

Quận Chúa Độc Hành Phu quân của ta – vị tướng quân đã xuất chinh ba năm, nay khải hoàn trở về, bên cạnh lại có một nữ tử mang thai sắp đến kỳ sinh nở. Nữ tử ấy thân hình mảnh mai như liễu rủ, ánh mắt như mang vài phần phong tình, dịu dàng yếu đuối nhìn ta. “Nô gia không dám tranh giành tướng quân với phu nhân, chỉ cầu xin phu nhân cho phép tiểu nữ tử được ở bên cạnh tướng quân. Dù là làm nô tỳ, tiểu nữ tử cũng cam tâm tình nguyện.” Còn phu quân của ta, ánh mắt nhìn ta như thể ta chính là kẻ chia rẽ bọn họ, một kẻ ác nhân không hơn không kém. Ta thầm cười lạnh trong lòng. Chuyện này, ta không gánh! Nhanh chóng nắm lấy tay nàng ta, ta rút ra thư hòa ly mà đã viết sẵn từ vài năm trước. “Đừng thế chứ! Đây, thư hòa ly này giao cho ngươi, từ giờ ngươi là tướng quân phu nhân! Chúc hai người bách niên giai lão!” Nói xong, không để người phía sau có cơ hội phản ứng, ta xoay người bỏ chạy, không hề ngoảnh đầu lại.

Nửa Đồng Khinh Bạc

Nửa Đồng Khinh Bạc Ta năm tuổi, hắn đáp ứng cưới ta, ta đáp ứng nuôi hắn. Ta mười tám tuổi, hắn rốt cuộc cũng mưu được chức quan, nhưng lại không có bạc cưới thê tử, ta nói cưới ta không cần tốn tiền. “Ngươi là thương nhân, cùng lắm cũng chỉ làm thiếp cho ta mà thôi…” Hắn cười nhạo ta si tâm vọng tưởng, nhưng lại không biết rằng… Gần đây thường có một kẻ trêu hoa ghẹo nguyệt leo tường nhà ta, ôm lấy eo ta mà dỗ dành: “Nhìn ta xem, ta còn cao quý hơn hắn nhiều lắm…”

Nỗi Đau Và Báo Thù

Nỗi Đau Và Báo Thù Ta là kế thất của Ung Vương, làm Ung Vương phi suốt mười sáu năm. Ung Vương đăng cơ làm hoàng đế, nhưng chỉ phong ta làm Hoàng Quý phi. “Mộ Sơ là thê tử kết tóc của trẫm, là sinh mẫu của Thái tử. Nếu nàng ấy còn sống, thì làm gì đến phiên ngươi.” “Cả đời này, trẫm chỉ có một Hoàng hậu là nàng ấy. Ngươi hãy lấy vị trí Hoàng Quý phi mà trợ giúp quản lý lục cung đi.” Thái tử mà ta tự tay nuôi lớn cũng nói: “Đúng vậy, mẫu thân của ta là đích nữ của Tướng phủ, có tri thức hiểu lễ nghĩa, còn di mẫu ngươi là thứ nữ, chỉ biết quản lý những chuyện vặt vãnh trong nội trạch. Vị trí Hoàng Quý phi đã là nể tình ngươi vất vả nhiều năm qua rồi.” Trưởng công chúa Tạ Chi Dĩnh, còn ác ý mắng nhiếc: “Nếu không phải tại ngươi ép bổn cung gả cho Tề Ngọc, bổn cung sao lại thành quả phụ. Không được làm Hoàng hậu là do ngươi đáng tội!” Ta không cãi, cũng không gây náo loạn. Chỉ cầm ngọc điệp và kim ấn của Hoàng Quý phi trở về Phượng Vũ điện, ngồi một mình đến bình minh. Sau đó, ta dùng dao găm cắt từng miếng thịt trên người Thái tử. “Năm đó, khi ta nuôi ngươi, ngươi chưa đến bốn mươi cân. Bây giờ thì đã một trăm mười cân rồi.” “Ngươi không nhận ta là mẫu thân, nói ta không có công sinh thành. Vậy thì ân dưỡng dục ngươi cũng phải trả lại cho ta.” “Cứ cắt tám mươi cân thịt của ngươi ra, để trả ơn những năm tháng ta nuôi ngươi đi.”

Ngủ Với Em Trai Của Đối Thủ

Ngủ Với Em Trai Của Đối Thủ

Ngày Em Lên Xe Hoa

Ngày Em Lên Xe Hoa Ngày Lục Nghiễn đính hôn, hắn cố tình sai mấy tên côn đồ đến quấy rối tôi. Đến khi làm xong biên bản ở đồn cảnh sát trở về, trời đã tối đen. Vừa đặt chân tới cửa nhà, tôi đã nghe có người hỏi tôi đi đâu rồi. Lục Nghiễn cười nhạt: “Anh sợ cô ấy đến gây chuyện, nên để cô ấy ở đồn cảnh sát uống trà cả ngày. Chờ cô ấy về thì mọi chuyện cũng đã an bài xong xuôi rồi.” Tôi đứng ngoài cửa, khẽ lắc đầu, cười cay đắng. Xoá sạch toàn bộ liên lạc với Lục Nghiễn, xoay người lên máy bay đi nước ngoài. Tối hôm đó, nghe nói Lục Nghiễn không tìm được tôi, người vốn luôn bình tĩnh ấy lại nổi điên một cách hiếm thấy. Mắt hắn đỏ hoe, thì thầm: “Nhất định là cô ấy ghen tuông thôi, cố tình giận dỗi với mình. Đợi hết giận rồi sẽ quay về, nhất định là vậy.” Nhưng hắn không biết, tôi không phải vì giận dỗi mà bỏ đi, mà là thực sự không cần hắn nữa. Ngày Lục Nghiễn đính hôn, hắn cố tình sai mấy tên côn đồ đến quấy rối tôi. Đến khi làm xong biên bản ở đồn cảnh sát trở về, trời đã tối đen. Vừa đặt chân tới cửa nhà, tôi đã nghe có người hỏi tôi đi đâu rồi. Lục Nghiễn cười nhạt: “Anh sợ cô ấy đến gây chuyện, nên để cô ấy ở đồn cảnh sát uống trà cả ngày. Chờ cô ấy về thì mọi chuyện cũng đã an bài xong xuôi rồi.” Tôi đứng ngoài cửa, khẽ lắc đầu, cười cay đắng. Xoá sạch toàn bộ liên lạc với Lục Nghiễn, xoay người lên máy bay đi nước ngoài. Tối hôm đó, nghe nói Lục Nghiễn không tìm được tôi, người vốn luôn bình tĩnh ấy lại nổi điên một cách hiếm thấy. Mắt hắn đỏ hoe, thì thầm: “Nhất định là cô ấy ghen tuông thôi, cố tình giận dỗi với mình. Đợi hết giận rồi sẽ quay về, nhất định là vậy.” Nhưng hắn không biết, tôi không phải vì giận dỗi mà bỏ đi, mà là thực sự không cần hắn nữa.

Lời Thề Ứng Nghiệm

Lời Thề Ứng Nghiệm Dự sinh còn tám ngày, Lâm Hành Giản và Bạch Nguyệt Quang đã quay lại với nhau. Anh hỏi tôi: “Có thể bỏ đứa bé không?” Tôi nói: “Có thể.” Tôi nắm tay anh, yêu cầu anh đẩy tôi từ tầng 18 xuống. Nhường chỗ cho Bạch Nguyệt Quang của anh. Nhưng Lâm Hành Giản lại sợ hãi. Anh nắm chặt tay tôi, đảm bảo: “Là anh hồ đồ. Nếu anh còn ngoại tình, anh sẽ chết không được tử tế.” Sau đó anh thực sự ứng nghiệm lời thề. Để lại cho tôi và con một khoản bảo hiểm lớn.

LỠ NHẦM BÉ CƯNG LÀ SẾP TỔNG

Tôi vô tình nhầm một tin nhắn của ông tổng nào đó là của chị mình, mở miệng ra đã gọi:“Bé cưng ơi~”Đối phương trả lời:【…Em chắc chắn là muốn gọi tôi như vậy à?】“Tất nhiên rồi! À mà, nên gọi là bé bự hay bé nhỏ đây ta?” Hehe, không biết là chị mình hay thằng cháu đang cầm điện thoại nữa?【…Vậy gọi bé bự đi.】“Ồ, thì ra là bé bự~ Bé bự ơi, anh thấy bộ đồ bơi này của em đẹp không? Phía trước có hơi bị chật quá không?”Chị tôi còn chưa kịp trả lời, thì tôi nghe đồng nghiệp hét lên:“Tổng Lục chảy máu mũi trong văn phòng rồi nè!”

Kế Hoạch Theo Đuổi Thái Tử Gia Bắc Kinh

Kế Hoạch Theo Đuổi Thái Tử Gia Bắc Kinh

Giấc Mộng Phồn Hoa

Giấc Mộng Phồn Hoa Tôi mặc váy hai dây, lảo đảo bước vào phòng làm việc của chồng. Ngồi lên đùi anh, tôi ôm lấy cổ anh, làm nũng vì anh dậy quá sớm. Tôi không biết anh đang dạy học cho sinh viên. Anh lập tức gập laptop lại, bế tôi ra ngoài. Lớp học nhốn nháo, cả group lớp nổ tung. Anh bình tĩnh giải thích: “Cô ấy còn nhỏ tuổi, thích làm nũng, vừa ngủ dậy nên hơi bám người.” “Mọi người đừng trêu vợ tôi, cô bé dễ ngại lắm.” “Bọn tôi kết hôn được 1 năm rồi.”

Gia Phả Nhà Họ Lưu

Gia Phả Nhà Họ Lưu Chị chồng cả mở một đợt thu tiền trong nhóm gia đình. Nói là muốn lập gia phả, mỗi người đóng 5 ngàn tệ. Chị ấy còn đặc biệt tag tôi: “Em dâu à, em cũng không phải người nhà tụi chị, không cần ghi tên vào gia phả. Nhưng cháu trai cùng em trai chị thì phải ghi, nên em chuyển giúp hai suất, tổng cộng 1 vạn (~34tr), chuyển thẳng cho chị là được.” Tôi liền phản pháo bằng cách làm một bản sơ đồ tư duy điện tử rồi gửi thẳng vào nhóm: “Chị cả à, bản điện tử bền hơn nhiều, chị có ‘tạch’ thì nó cũng tự động cập nhật ngày kết thúc của chị luôn đấy!”

Đối Tượng Thầm Mến Mắng Tôi Liếm Cẩu Sau Đó Biến Thành Cẩu

Đối Tượng Thầm Mến Mắng Tôi Liếm Cẩu Sau Đó Biến Thành Cẩu Người mà tôi thầm thích ép tôi chắn rượu thay cho “ánh trăng sáng” của hắn. Tôi từ chối, thế là hắn mắng tôi chỉ là một con chó bám đuôi, còn dám làm màu. Kết quả, đêm đó hắn bị sét đánh, rồi biến thành một con chó thật sự. Ánh trăng sáng của hắn là kẻ luôn tỏ ra nhân từ, thích cứu giúp động vật nhỏ. Nhưng cô ta của hắn lại thẳng chân đá văng hắn ra, ghét bỏ nói: “Chó hoang từ đâu tới vậy? Cút ngay!” Hắn choáng váng.

Diễm Quỷ Mê Hoặc Lòng Người

Diễm Quỷ Mê Hoặc Lòng Người Ta bị một nam nhân diễm lệ đa tình quấn lấy. Thế nhưng, dù hắn có dung mạo khuynh thành, dáng dấp hoàn mỹ đến đâu, ta cũng không thể. Bởi vì ta là một ni cô tứ đại giai không, còn là loại chuyên tróc yêu trừ ma.

Chúng Ta Xứng Đáng

Chúng Ta Xứng Đáng Tết về nhà đánh mạt chược, thiếu một người. Lúc tìm người chơi, tôi thậm chí còn gọi cho số của bạn trai cũ. Giọng anh ta lạnh nhạt: “Nghĩ kỹ rồi? Muốn xin lỗi tôi?” Tôi đáp: “Không phải, mạt chược thiếu một chân, anh có muốn chơi không?” Anh ta im lặng một lát, sau đó chỉ nói hai chữ: “Địa chỉ.” “Ở thôn Lý Nhi, trấn Thạch Đầu, huyện An Ninh, thành phố Phổ Dương.” Bạn trai cũ sững sờ: “Cô nói lại lần nữa?” Tôi chợt thấy hơi ngượng, suýt chút nữa quên mất anh ta là dân thành phố, đến đây một chuyến cũng chẳng dễ dàng gì. Tôi bất đắc dĩ nói: “Thôi bỏ đi, nói với mấy người thành phố các anh cũng chẳng hiểu.” Nhưng sáng hôm sau, vừa thức dậy, tôi đã thấy bạn trai cũ bị chó làng tôi rượt chạy khắp thôn.