Ngôn Tình
Tôi Mang Thai Con Của Sếp Trong một lần xem mắt, tôi gặp phải một gã đàn ông bình thường nhưng tự mãn, để thoát khỏi hắn, tôi chỉ có thể nói dối là mình đang mang thai đứa con của sếp. Không ngờ sếp và đồng nghiệp lại đứng ngay sau lưng tôi! Tôi sợ đến mức lảo đảo: “S… sếp!” Anh nhàn nhạt liếc tôi một cái: “Cẩn thận chút, đừng để động thai.” Tôi: “…” Xin hỏi, bây giờ tôi nên nộp đơn xin nghỉ việc luôn, hay là quỳ xuống xin lỗi đây?
Tôi Có Sáu Người Anh Trai Tra nam vì Bạch Nguyệt Quang mà đẩy tôi đến bị thương. Tôi không nói hai lời, lập tức ném cho hắn tờ đơn ly hôn! Sau đó, tôi gọi đến một dãy số đã phủ bụi từ lâu. “Anh, em ly hôn rồi.” Đầu dây bên kia, sáu ông anh trai lập tức bùng nổ. Anh cả – Gia chủ nhà họ Mạnh: “Trời lạnh rồi, Ôn thị chắc sắp phá sản!” Anh hai – Chiến thần trong giới luật pháp: “Dù ly hôn rồi, hắn cũng đừng mong còn gì rời khỏi nhà.” Anh ba – Ông trùm công nghệ: “Mai tôi cắt luôn nguồn cung cấp kỹ thuật cho Ôn gia.” Anh tư – Cao thủ hacker: “Cho tôi một chút thời gian, tôi sẽ phá sạch cơ sở dữ liệu của Ôn thị, để bọn họ không còn nơi che giấu bí mật.” Anh năm – Siêu sao đỉnh lưu: “Tôi có trăm triệu fan, mỗi người phun một ngụm nước bọt là có thể dìm chết thằng nhãi đó.” Anh sáu – Danh y thế hệ mới: “À… Anh học y, giết người trong vô hình, có cần không?” Tôi: …
Tình Tan Mỗi Ngả Vào ngày sinh nhật lần thứ 65, tôi quyết định ly hôn. Nguyên nhân là vì tôi phát hiện chồng mình là Trần Chí Châu, còn có một mái ấm khác. Khi tôi bận rộn nấu cơm giặt giũ, thì ông ấy đang cùng mối tình đầu ngắm hoàng hôn trên thảo nguyên. Dưới ánh chiều tà, họ tay trong tay, ông ấy viết: “Ba mươi năm đôi chim nhạn chia lìa, thư gấm chẳng thể viết khúc tương tư.” Sau đó lại nhắn cho tôi: “Tối nay muốn ăn lẩu bao tử gà.” Tôi bỗng thấy tất cả thật vô vị. Cơm tôi nấu 30 năm rồi, tôi cũng chán. Thôi thì… thành toàn cho họ đi vậy.
Tăng Ca Biến Thành Lệ Quỷ Hắc Bạch Vô Thường đứng trước mặt tôi, thuyết phục mãi không thôi: “Cô em, sao nhất định phải làm thêm đến tận nửa đêm? Dẫu cô chết bất đắc kỳ tử lúc 11 giờ thì cũng được, hoặc cô mặc toàn đồ trắng thì chẳng sao. Nhưng tại sao lại mặc váy đỏ?” Tôi vừa khóc vừa nấc không thành tiếng: “Vậy là tôi không được đầu thai nữa sao?” Họ rất bối rối: “Theo quy định, cô tự động trở thành lệ quỷ, có khả năng sẽ phải lang thang mãi ở nơi mình chết.” “Tôi là trẻ mồ côi, chẳng ai cúng bái, mà quy định của các anh lại nhốt tôi trong tòa nhà văn phòng này. Vậy tôi đói thì làm sao?” Tôi thấy thật ấm ức. Là một người thích ăn, tôi chỉ muốn sớm đầu thai để được thưởng thức đồ ăn ngon. Hắc Bạch Vô Thường chớp mắt: “Cô em, hãy phát huy tinh thần tự chủ, tự tìm cách đi…”
Nhật ký Sứa nhỏ tìm chồng Tôi sống ẩn mình mười năm sau khi xuyên không, mới phát hiện ra rằng cốt truyện đã kết thúc từ lâu. Cuốn tiểu thuyết tận thế này đã gần đến hồi kết. Nhân vật chính Giang Tư Thần đã xây dựng một khu trú ẩn nhỏ cho loài người, giúp nền văn minh nhân loại dần dần phục hồi. Nhưng những điều tốt đẹp này chẳng liên quan gì đến tôi. Ngày đầu tiên xuyên đến, tôi bàng hoàng nhận ra mình là một con sứa mà Giang Tư Thần nuôi trong nhà. Đúng vậy, một con sứa. Tôi không có mắt, chỉ có hệ thống cảm quang cơ bản, và trí tuệ cũng bị giới hạn ở mức độ thấp nhất. Nhưng tôi vẫn luôn nhớ đến người chủ của mình. Hắn thường cho tôi ăn những con tôm nhỏ ngon lành. Hắn pha chế nước muối biển vừa vặn, thoải mái nhất cho tôi. Hắn dùng ngón tay chạm vào chiếc ô và xúc tu nhỏ của tôi. Nhưng rồi một ngày nào đó, hắn không quay về nữa. Tôi… rất nhớ hắn. Đáng ghét, tôi chắc chắn đã bị con người điều khiển cảm xúc rồi!
Ngọt Tựa Lan Tâm Ta có một loại năng lực đặc biệt — có thể phân biệt thiện ác qua mùi hương. Người tốt thì thơm. Kẻ xấu thì thối. Duy chỉ có vị hoàng đế được đồn là bạo ngược vô đạo kia — lại có mùi đắng. Nhân lúc không ai để ý, ta len lén nhét cho chàng rất nhiều bánh đường. Chàng ôm lấy đống bánh, lạnh lùng nhìn ta, nói: “Người trước kia cũng từng cho trẫm ăn bánh, là muốn trẫm ch.t. Còn ngươi thì sao?” Ta đáp: “Ta muốn người ngọt ngào hạnh phúc, trường mệnh bách tuế.”
Anh trai kế rất ghét tôi. Nhưng tôi thì cứ thích bám lấy anh ta. Anh ta bỏ ra hai vạn tệ để mua lấy việc tôi không đi về chung sau giờ tan học. Bỏ thêm hai mươi vạn chỉ để tôi chuyển lớp. Thế nhưng, lần nào tôi cũng lại gần anh ta như chưa từng có chuyện gì. Sau kỳ thi đại học, anh ta chuyển vào thẻ tôi một khoản tiền lớn, lạnh lùng nói: “Đây là năm trăm vạn, em đi du học đi, đừng bao giờ xuất hiện ở nhà tôi nữa.” Mắt tôi đỏ hoe, cúi đầu khẽ nói: “Được.” Tốt quá. Cuối cùng cũng mắc bẫy rồi.
Năm thứ hai làm “chim hoàng yến” của Cố Cảnh Xuyên, ông trùm quyền lực đất kinh đô, anh ta gặp tai nạn xe hơi và bị liệt đôi chân.Anh trai của anh tìm đến tôi, yêu cầu tôi chăm sóc một Cố Cảnh Xuyên đã thay đổi tính tình.Bề ngoài tôi đồng ý, nhưng thực chất đã mua vé máy bay ra nước ngoài ngay trong đêm.Một tháng sau, tôi ôm một chú “cún con” nhỏ bé trong lòng, không kìm được mà than thở với bạn thân.“Phải giả vờ trước mặt cái bộ mặt lạnh như tiền ấy suốt hai năm, tôi đã chán ngấy từ lâu rồi.”“Giờ thành tàn phế rồi mà còn muốn ràng buộc cả cuộc đời tôi. Hắn ta xứng à…”Lời chưa dứt, tôi đã bị người ta bế ngang lên, trước mắt là gương mặt âm u của Cố Cảnh Xuyên.Đêm khuya, ngón tay thon dài của người đàn ông lướt qua dấu nước mắt nơi khóe mắt tôi, giọng khàn khàn:“Đừng khóc, kẻ tàn phế này vẫn yêu em.”
Gieo Nhân Nào, Gặt Quả Nấy Thành hôn bảy năm, phu quân thủ phụ vì một đôi nhi nữ mà thỉnh về một nữ phu tử. Hắn giải thích: “Trong nội viện, nam tử ra vào bất tiện.” Ta thương cảm nữ tử sống chẳng dễ dàng, bèn tăng gấp đôi học phí. Ngày ngày tự tay chuẩn bị áo cơm cho nhi nữ, chỉ sợ chúng bị đói bị lạnh. Mãi đến sinh thần của nữ phu tử, phu quân lại lén lút đưa nhi nữ đến tửu lâu mừng sinh thần cùng nàng. Lúc ấy, ta mới hay, thì ra nữ phu tử chính là thanh mai ngoại thất năm xưa của hắn khi lâm nạn. Ngay cả đôi nhi nữ cũng thay hắn che giấu ta. “Phụ thân, rốt cuộc khi nào người và phu tử mới thành thân? Như vậy chúng ta sẽ là người một nhà rồi.” “Mẫu thân lúc nào cũng quản thúc chúng con, cái gì cũng không hiểu, nếu để phu tử làm mẹ thì tốt biết bao.” Giọng nói của Thôi Diễn mang theo ý cười. “Vài ngày nữa, ta sẽ vào cung cầu một đạo chỉ phong bình thê, không thể để mẫu thân con ức hiếp Lan nhi.” “Phụ thân vạn tuế!” Ta đứng ngoài cửa, tâm can như bị dao cứa, cắn răng hạ quyết tâm, xoay người vào cung bái kiến Thái hậu. “Cô mẫu, xin người ban cho con một đạo chỉ hòa ly đi.” “Thế còn hai đứa trẻ?” Ta ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhưng kiên định: “Một đứa cũng không cần.”
Dũng Cảm Bước Ra Đêm Lục Cảnh Trì đi công tác, mọi người đều giấu tôi. Họ đưa đến cho hắn cô thanh mai nhỏ từng vì khiến tôi sảy thai mà phải ra nước ngoài học ngoan. Dù hắn không muốn, nhưng vẫn để cô ta ở bên cạnh làm thư ký suốt ba năm. Ba năm ấy, Lục Cảnh Trì không ít lần hứa với tôi rằng giữa họ hoàn toàn trong sạch. Thế nhưng ngày trở về nước, cô thanh mai lại bụng to vượt mặt bước xuống máy bay. Lục Cảnh Trì nhìn tôi, giọng đầy bất lực. “Di Hoan lấy cái chết ra ép tôi, tôi không thể không đồng ý. Nhưng người tôi yêu nhất vẫn là em, đứa bé sẽ để em nuôi.” Hôm đó, tôi đưa ra tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn từ lâu. Chờ hắn ba năm, tôi đâu phải không có chuẩn bị.
Đồng Hành Cùng Các Vì Sao Anh em tốt của bạn trai tôi bị ung thư qua đời, trước khi lâm chung đã giao vị hôn thê Hạ Đường cho hắn chăm sóc. Bạn trai mua bữa sáng cho tôi, cũng sẽ mua cho Hạ Đường một phần. Ngày lễ tình nhân tặng hoa, cũng sẽ tặng cho cô ta một bó. Ngày thử áo cưới, Hạ Đường nói rất thích áo cưới trên người tôi, bạn trai bảo tôi cởi áo cưới ra cho cô ta thử. Tôi cởi áo cưới, ngược lại cùng Phó Cẩn Hành lĩnh giấy chứng nhận kết hôn. Khi đi hưởng tuần trăng mật, tôi tình cờ gặp người yêu cũ đưa Hạ Đường đi du lịch. Hắn hoảng loạn giải thích: “Trần Trần, anh chỉ là đang giúp người anh em tốt, hoàn thành ước nguyện của cậu ấy, em sẽ không để ý chứ?” Phó Cẩn Hành ôm eo tôi, cười khẽ: “Để ý cái gì? Bây giờ cô ấy là vợ tôi.” Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Sau khi tôi chết, người bạn thanh mai trúc mã của tôi đã tìm một người phụ nữ giống tôi y như đúc, nuôi cô ấy trong căn nhà mà tôi từng sống, và dành cho cô ấy tình yêu tuyệt đối.Bạn nghĩ đây là một câu chuyện về “kẻ thay thế” sao? Không, anh ta bảo muốn dùng cơ thể này để “hồi sinh” tôi.Nhưng tôi chỉ là một nhân vật trong cuốn sách có số phận ngắn ngủi, còn cô ấy mới là nữ chính mà anh ta, kẻ phản diện cuồng si, sắp yêu!
Dải Ngân Hà Có Các Vì Sao Thái tử gia Bắc Kinh Phó Diệc Minh có một cô gái nhỏ được hắn cưng chiều từ bé. Cô gái nhỏ ấy luôn thích khóc nhè, rồi lại chơi trò mất tích. Vì cô ta, Phó Diệc Minh vắng mặt trong hôn lễ của chúng tôi, cũng vắng mặt trong ngày ra đời của con gái chúng tôi. Sau đó, tôi mang theo con gái ra nước ngoài, cô gái kia của hắn cũng ra nước ngoài. Ngược lại, hắn lựa chọn đi tìm cô gái kia đang giận dỗi. Hai tháng sau, hắn mới nhớ tới gọi điện thoại cho tôi. “Ra nước ngoài du lịch lâu như vậy, nên trở về rồi chứ?” Kết quả là bị con gái tôi, với giọng nói ngọt ngào non nớt, cảnh cáo: “Con đã chọn được ba mới cho con rồi, ba đừng đến phá đám!”
Đại Hồ Ly Cùng Tiểu Hồ Ly Ta bói quẻ cho người, lại bị một thư sinh bám lấy, sống chết đòi theo ta về nhà. Tiểu thư sinh kia nhìn có vẻ văn nhược, thật ra lại là một tiểu kiều phu. Về sau, “tiểu kiều phu” lười biếng cuộn chín chiếc đuôi cáo lên giường, sai khiến hồ ly nhỏ dưới đất giặt giũ nấu cơm quét dọn. “Giấu đuôi cho kỹ. Nhớ đấy, nương ngươi thích kiểu này nhất.”
Chồng Tôi Là Cún Ngoan Tự Chồng tôi bị khiếm thính, nhưng anh ấy rất yêu tôi. Luôn chăm sóc tôi chu đáo, dịu dàng, còn tự gọi mình là chú cún nhỏ. Cho đến khi anh ấy biết tôi nuôi một con cún mới, gương mặt lập tức lạnh tanh, ném trợ thính đi không chút do dự. Vừa khóc vừa ôm chặt lấy tôi, yêu đến phát điên: “Anh không tốt ở chỗ nào? Tại sao em lại phải tìm một chú cún khác?” “Những người khác… có giỏi bằng anh không?” ??? Tôi thề đấy, chú cún tôi nói là… cún thật mà!
Cạm Bẫy Tình Yêu Tôi là nữ phụ trong một câu chuyện thanh xuân vườn trường, một hồ ly tinh ngực lớn nhưng não nhỏ. Bình thường, tôi chỉ thích làm hai việc: quyến rũ nam chính và hãm hại nữ chính. Nhưng đáng tiếc, cả hai việc ấy tôi đều không làm thành công. Cuối cùng, tôi bị lộ bộ mặt thật và nhục nhã bị đuổi học. Để ngăn cản kịch bản đó xảy ra, tôi lập tức tìm một chỗ dựa khác, tránh xa nam chính như tránh rắn rết. Thế nhưng, nam chính, người vốn luôn mang dáng vẻ cao ngạo thanh tao trong nguyên tác, lại phát điên mà dồn tôi vào góc tường. Tay anh ta siết chặt lấy eo tôi, vạt váy đồng phục của tôi bị nhàu nát. Giọng anh ta trầm thấp, mang theo sự mê hoặc và một chút điên cuồng khó nhận ra: “Tô Tô, chẳng phải em đã từng nói… em thích tôi nhất sao?”
Vạch Trần Bộ Mặt Giả Tạo Bạn trai tôi đột nhiên phải đi công tác, nhưng lại quên thoát tài khoản WeChat trên máy tính. Khi tôi giúp anh ấy tắt máy, vô tình lướt qua đoạn hội thoại. “Em yêu, tối nay bên anh nhé, chồng của em sắp chết đói rồi.” Cô gái kia trả lời: “Vậy anh không được phép không mang bao, em còn chưa muốn có thai đâu.” Bạn trai tôi đáp: “Có thì sinh thôi, sinh con gái, sẽ đáng yêu như em vậy.” Tôi kiềm nén sự chấn động trong lòng, nhấn vào tài khoản có ảnh đại diện y hệt tôi. Trong mục nhật ký, cô ấy đăng ảnh mặc váy cưới, góc ảnh thấp thoáng hình bóng một người đàn ông trông rất nổi bật. Vậy… tôi chính là người thứ ba?
Trường Tương Tư Ta và Tiêu Cẩn thành thân vào ngày hôm đó, hắn vì cứu “hảo huynh đệ” của mình mà bỏ mặc ta trước mặt mọi người. Kết quả, hắn bị thuốc nổ làm nát hai chân, đôi mắt cũng mù lòa. Ta từ chối cùng Tiêu Cẩn bái đường lần nữa. “Hảo huynh đệ” của hắn xúi giục người nhà họ Tiêu chặt đứt hai chân ta, làm mù mắt ta, để ta “xứng đôi” với Tiêu Cẩn. Trong đêm thành thân, khi “hảo huynh đệ” của hắn náo động phòng, ta châm ngòi thuốc nổ, cùng bọn chúng đồng quy vu tận!
Trọn Đời Dành Hết Cho Em Nấu cơm trong giờ học online, tôi quên tắt camera. Giảng viên đeo gọng kính màu vàng, bình thường vẫn luôn lạnh lùng nhã nhặn đột nhiên nói. “Bạn học đang thái thịt, phần ức có phải cho hơi nhiều rồi không?” “Nhớ cân bằng lại chế độ ăn uống.” … Tôi, một sinh viên tuân thủ luật pháp của thế kỷ hai mươi mốt, vào ngày thứ ba bắt đầu học onl, đã qua đời.
Trò Chơi Cứu Rỗi Hào Môn Sau khi nữ chính trong câu chuyện cứu rỗi xuất hiện, tôi sẽ trả lại nam chính đã được tôi dạy dỗ cho cô ta. Chàng trai từng điên cuồng ngày nào giờ đây đã trở thành một người đàn ông trưởng thành, họ xứng đôi vừa lứa, nên tôi không còn chỗ đứng nào nữa. Tôi lừa hắn nói đi mua bánh hoa quế ở phía Bắc thành phố, rồi rời đi. Nhưng không ngờ, hai năm sau, tôi được mời về nước. Vừa mới xuống máy bay, tôi đã bị người ta trói vào trong xe. “Chị.” Giọng hắn đầy sự điên cuồng: “Hai năm rồi, bánh hoa quế của tôi đâu?”