Ngôn Tình

Cho Em Xem Chim Ngọc Trai Được Không?

Cho Em Xem Chim Ngọc Trai Được Không? Tôi nghe nói học trưởng lạnh lùng Tạ Lẫm Châu nuôi một con chim ngọc trai, liền kiếm cớ nhắn tin riêng. “Anh ở đó không? Cho xem chim chút.” “Nghe nói chim ngọc trai kêu to lắm, có thật không?” Tôi thề! Nếu anh ấy không trả lời trong một phút, tôi sẽ từ bỏ! Thôi thì ba phút cũng được. Năm phút là giới hạn cuối cùng. Thực ra mười phút cũng… “Bzz.” Điện thoại bỗng rung lên. Cuối cùng, Tạ Lẫm Châu cũng trả lời tôi rồi! Chúng tôi vẫn còn cơ hội chứ nhỉ! “Hehe.” Tôi mỉm cười ngốc nghếch, mở điện thoại ra và… [Ừm.] Vâng, chỉ có đúng một chữ. Haha. Thì ra tôi diễn hài cho thiên hạ xem. Có lẽ, thực sự đã đến lúc tôi nên từ bỏ rồi. Tôi thở dài một tiếng, định kéo Tạ Lẫm Châu vào danh sách chặn, kết thúc thời kỳ theo đuổi điên cuồng này. Bỗng nhiên, trước mắt tôi xuất hiện một loạt dòng chữ: [Buồn cười chết mất, học trưởng tưởng cô gái muốn xem “chim” của anh ấy, khó khăn lắm mới tự thuyết phục bản thân chụp một tấm selfie trước gương, kết quả phát hiện là chim ngọc trai, sụp đổ luôn.] [Học trưởng không nói gì, chỉ mải miết chụp chim, còn là chim gì thì thôi cậu đừng bận tâm.] [Cô gái nhỏ vừa bỏ lỡ một cái “màu hồng”, haha…]

Đem Thân Báo Đáp, Ta Đã Gả Đúng Người

Đem Thân Báo Đáp, Ta Đã Gả Đúng Người Đại Lý Tự Khanh đã gánh trên vai muôn vàn áp lực, tra ra hung thủ thật sự, giải oan cho phụ thân ta, giúp nhà ta thoát khỏi cảnh bị lưu đày đi Lĩnh Nam. Phụ thân ta mang ân đức ấy, nguyện ý liều chết cũng phải báo đáp cho người. Đại Lý Tự Khanh xua tay thoái thác, chỉ nói: “Nhi tử của ta đến tuổi thành thân, nghe đồn nhà Thị Lang có ái nữ quý giá.” Phụ thân ta hiểu ý.

Đi Bơi Kéo Mất Quần Của Soái Ca

Đi Bơi Kéo Mất Quần Của Soái Ca Thất tình đi học bơi, huấn luyện viên là một anh chàng có eo săn chắc. Tôi thèm thuồng nhìn hắn: “Cơ bụng… có thể sờ không?” Anh chàng điển trai đỏ bừng cả vành tai, ngầm đồng ý. Tôi phấn khích lao tới— Kết quả, chân trượt một cái, suýt chết đuối. Tin tốt: Không sờ được cơ bụng, nhưng sờ được thứ khác… Tin xấu: Cái tôi sờ trúng là… thứ quan trọng nhất của hắn. Anh chàng đẹp trai đỏ mặt che chỗ đó lại, giọng run rẩy: “Ờm… có thể trả quần bơi cho tôi không?”

Nhận Nuôi Một Tinh Linh Hắc Ám

Nhận Nuôi Một Tinh Linh Hắc Ám Tôi xuyên vào một thế giới giả tưởng phương Tây, ngoan ngoãn đóng vai một NPC tiêu chuẩn. Theo chỉ dẫn cốt truyện, tôi nhận nuôi một tinh linh sáu cánh. Cuối cùng! Tôi cũng đã hoàn thành quy trình cố định của một NPC, chờ đón cuộc sống mới. Nào ngờ, tôi lại nuôi lệch con tinh linh ấy. Nó nắm lấy tay tôi một cách mạnh mẽ, áp lên má mình, ánh mắt nhìn tôi vừa lưu luyến vừa điên dại. “Chị ơi, chị nhìn em đi, em không tin chị lại vô cảm như vậy…” Tôi: (°ー°〃). Cái lời lẽ nguy hiểm gì thế này!

GHÉT NHƯNG MÀ YÊU EM

Ở buổi họp lớp mọi người chơi trò cá cược, tôi bị ép gửi một tin nhắn mờ ám cho kẻ thù không đội trời chung của mình.Tôi lặng lẽ gõ một dòng:“Tự nhiên rất muốn hôn cậu, là sao nhỉ?”Đầu dây bên kia phản hồi ngay lập tức, gửi một dấu hỏi chấm, rồi bắt đầu xả loạt tin nhắn mắng tôi tới tấp.Mọi người xung quanh cười phá lên, trêu:“Này, bỏ đi thôi, rõ ràng Tề Tầm chỉ coi cậu là anh em mà.”Nhưng đúng giây tiếp theo—Trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, Tề Tầm gọi thẳng cho tôi một cuộc thoại.Vừa nhấc máy, anh ta đã gấp gáp hỏi:“Ở đâu? Hôn thế nào? Hôn bao lâu?“Dám trêu tôi thì cậu xác định đi.”Tất cả mọi người chết lặng.Bao gồm cả tôi. 

Chào Mừng Đến Với Đại Hội Lật Mặt

Chào Mừng Đến Với Đại Hội Lật Mặt Tôi là thiên kim thật, còn thiên kim giả là một trà xanh. Cô ta rưng rưng nước mắt, giọng điệu đáng thương: “Chị à, em biết chị không thích em, em sẽ rời đi.” Tôi còn chưa kịp vạch trần màn kịch của cô ta, không ngờ ba ruột tôi ra tay còn nhanh hơn. Ông thẳng thừng ném đồ của thiên kim giả ra ngoài, giọng đầy ghét bỏ: “Muốn cút thì cút nhanh lên, đừng để bẩn mắt bảo bối của tôi!”

Cảnh Sát Trần À, Anh Bắt Em Lần Thứ N Rồi!

Cảnh Sát Trần À, Anh Bắt Em Lần Thứ N Rồi! Kết hôn chớp nhoáng với một anh cảnh sát, sau khi cưới lại sống như bạn trên mạng ở hai thành phố khác nhau. Tin nhắn trò chuyện thì như đang nói chuyện với AI: 【Hôm nay đi bắt tội phạm, không về nhà, nhớ khóa cửa.】 【Chưa bắt được, tiếp tục bắt, không về, khóa cửa.】 【Bắt người, khóa cửa.】  

Sớm Mai Hoa Nở Đoạn Tuyệt Cùng Người

Sớm Mai Hoa Nở Đoạn Tuyệt Cùng Người Ba năm chịu phạt kết thúc, Cố Đình Quân dẫn theo mối tình đầu Bạch Nguyệt Quang đến đón tôi. Anh nói: “Nghe nói em biết điều rồi, vậy cho em một cơ hội sửa sai.” “Chị Tô Vận của em dịu dàng rộng lượng, học hỏi chị ấy nhiều vào, sau này đừng gây chuyện nữa.” Tất cả mọi người đều nghĩ tôi sẽ bật khóc, kể khổ, bám lấy anh như kẻ ch .t đuối vớ được cọc cứu sinh. Nhưng tôi chỉ lặng lẽ cúi đầu, thành thật khom người cảm ơn. Cố Đình Quân nhíu mày: “Triều Nhan, anh là vị hôn phu của em, không cần khách sáo như vậy.” Tôi mỉm cười, rất nhanh thôi, sẽ không còn nữa. Ba năm chịu đày đọa, tôi cuối cùng cũng tích đủ điểm. Mười ngày nữa thôi, tôi có thể rời khỏi thế giới này mãi mãi. Từ nay về sau, triều sáng rơi xuống, duyên tàn biệt tận.

Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Thần Tài

Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Thần Tài Tôi đang quỳ trong đền Thần Tài thì bỗng nghe được tiếng lòng của ngài: “Cái công việc chết tiệt này, ta không thể làm thêm một ngày nào nữa!” “Duma, mình đâu phải cái giếng mà ước cái gì cũng cho!” “Sinh con hả? Lại còn đòi sinh ra cái ATM biết đi nữa chứ!” Ngài vừa càu nhàu xong thì một cặp vợ chồng trung niên đeo đầy vàng bạc bước vào tạ ơn, cảm ơn Thần Tài đã ban cho họ đứa con biết nhả ra tiền vàng. Trời ơi! Vậy là Thần Tài này thực sự biết ban phước nè!

Thái Tử Gia Hối Hận Rồi

Thái Tử Gia Hối Hận Rồi Năm thứ năm bên Thái tử gia Bắc Kinh, tôi mang thai đứa con của hắn. Hắn lạnh nhạt nói: “Nam Chi, gia đình anh đã sắp xếp đối tượng kết hôn cho anh, đứa trẻ này đến không đúng lúc.” Tôi cầu xin hắn cho tôi sinh đứa bé, nhưng hắn lại ép tôi vào đường cùng. Khi tôi đau đớn đến mức không chịu nổi, hắn lại đang vui vẻ với đối tượng kết hôn trong khách sạn. Mọi người đều nghĩ rằng tôi đã bỏ đi. Trong năm thứ năm kể từ khi tôi biến mất, Thái tử gia Bắc Kinh ngồi chờ ở khu vực chờ đông đúc, đợi tôi cùng con trở về. Hắn hỏi vệ sĩ: “Con của tôi và Nam Chi chắc cũng sắp năm tuổi rồi nhỉ?” Vệ sĩ cúi đầu đáp: “Tần tổng, thi thể của cô Nam Chi đã được bảo quản trong kho lạnh năm năm rồi, anh có muốn đi xem không?” Nghe nói Thái tử gia Bắc Kinh trở nên điên loạn, hắn ôm thi thể của tôi trong nhà xác và gào khóc.

ĐẠI CA HỌC ĐƯỜNG

Năm mười tám tuổi, tôi nhặt được một tên “đại ca”, tên này có máu mặt có tiếng trong trường, không ai muốn gần anh ấy cả.Tôi đã cố gắng rất lâu nhưng vẫn không thể làm cho trái tim anh ấy ấm lên. Sau đó, cô bạn thanh mai trúc mã của anh ấy xuất hiện.Lúc đó tôi mới nhận ra, anh ấy thật sự cũng có một mặt dịu dàng như vậu, chỉ là không phải dành cho tôi.Ngày tôi quyết định buông tay anh, tôi đã nói dối rằng mình chỉ đi một lát rồi sẽ quay lại ngay.Thế nhưng tôi không bao giờ quay lại nữa.Bảy năm sau, chúng tôi gặp lại nhau tại phim trường. Anh ấy giờ đây đã trở thành Ảnh đế, bắt lấy tôi mà chất vấn:“Đi một lát rồi quay lại?”“Em rốt cuộc đã đi đâu vậy?!”

Gió Khởi Từ Thảo Nguyên

Gió Khởi Từ Thảo Nguyên Lúc gả cho Thôi Hành, ta mới 10 tuổi. Hắn lâm trọng bệnh, Thôi gia xem bát tự của ta với hắn cực kỳ hợp mệnh, liền hạ sính lễ cầu thân. Ta chẳng muốn gả cho một kẻ mang bệnh, nhưng phụ thân ta một lòng muốn bám víu quyền quý, liền ép ta ngồi lên kiệu hoa. Ngày thành hôn, ta khóc lóc dữ dội trong tân phòng, cứ nằng nặc đòi về nhà tìm mẹ. Ta đói bụng, muốn ăn bánh trái mẹ làm, còn muốn nghe mẹ kể chuyện trước giờ đi ngủ. Đang khóc lóc thì người phu quân trên danh nghĩa của ta bước vào phòng. Hắn kinh ngạc nhìn ta, thân hình khựng lại: “Trời đất ơi, người ta cưới vợ, ta đây thì rước về một đứa con gái.” Ta khóc đến hắn không chịu nổi, đành rút từ trong ngực ra một viên đường phèn, mặt đầy lúng túng: “Đừng khóc nữa, từ nay ta chính là… nương của muội.” Ta ngơ ngác cắn viên đường trong miệng: “…Hả?”

Ái Tình Và Hận Ý

Ái Tình Và Hận Ý Trên trời rơi xuống một đóa dã hoa có gai, đoạt đi vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta. Vì nàng, hắn không ngại xé bỏ hôn ước giữa chúng ta, thậm chí còn công khai làm nhục ta nơi phố chợ. Muốn ta cứ thế mà bỏ qua ư? Không thể nào! Ta nhốt tiểu tướng quân vào mật thất, đêm đêm sủng ái hắn, khiến hắn đối với ta thực tủy biết vị, muốn ngừng mà không được. Dưa hái xanh không ngọt, nhưng cũng đủ để giải khát.

Nụ Cười Đoạn Tuyệt

Nụ Cười Đoạn Tuyệt Lục Minh vì bạch nguyệt quang của mình mà muốn hủy hôn với tôi. Tôi sảng khoái đồng ý. Tất cả mọi người đều không tin tôi sẽ từ bỏ vị thái tử gia mới nổi của giới kinh thành này. Tôi cười nhạt, công ty của anh ta cũng sắp bị tôi làm cho phá sản rồi, có gì mà không bỏ được chứ?!

Luyến Tình Tiên Ma

Luyến Tình Tiên Ma “Thần tiên cũng động tình sao?” Ta nhìn người trước mặt, áo trắng của hắn đã bị ta xé rách, đôi mắt vốn lạnh lùng như tùng tuyết giờ đã nhuốm đầy dục vọng, cứ nhìn chằm chằm vào ta. Hắn bị trói bởi Khốn Tiên tỏa, đã sớm không thể sử dụng pháp lực, chỉ có thể mặc cho ta làm xằng làm bậy. Ta cẩn thận hôn lên môi hắn. Đây là lần đầu tiên ta làm chuyện như vậy, ta biết tình dược mà mình cho hắn uống mạnh đến mức nào, cũng biết thêm một lúc nữa thôi, dù hắn là tiên tôn mà cả tam giới đều kính sợ thì cũng sẽ không thể kiềm chế được. Tình dược do mị yêu tỷ tỷ đích thân pha chế, tăng liều gấp hai mươi lần, dù ai cũng không thể chống đỡ. Vì vậy, khi hắn hôn đáp lại ta, ta thật nghi ngờ, hắn đang hôn hay muốn giết ta. Tay Tạ Trường Từ bóp chặt eo ta, giọng nói khàn khàn đầy dục vọng, hắn như vậy thật không giống một tiên nhân cao cao tại thượng, mà giống như một ác ma kéo người ta vào vực sâu vô tận. Trong lúc chìm nổi, ta nghe thấy giọng nói của hắn, vẫn lạnh lùng và mỉa mai như trước. “Nghiệt đồ.”

Không Đụng Tường Nam

Không Đụng Tường Nam Quyến rũ Châu Kim An ba năm, ta vẫn một thân hoàn bích. Huynh ấy quân tử thẳng thắn, ghét bỏ ta ngực quá đầy, eo quá mềm, ánh mắt quá quyến rũ, lạ mến mộ Kinh thành đệ nhất thục nữ Nguyễn Tố Tâm. Huynh ấy hết lần này đến lần khác lạnh lùng cự tuyệt, ta lại hết lần này đến lần khác tiến tới. Toàn bộ kinh thành xem ta là trò cười, gọi ta là “Tiểu thư đụng Nam Tường*”. (Chỉ những người cố chấp, ko biết tự lượng sức, không nghe lời người khác, đụng phải bức tường chắn mới có nhận thức bản thân phải rẻ trái hay phải chứ đừng cố chấp đi thẳng) Cuối cùng, ta cũng từ bỏ huynh ấy, uốn eo một cái, liền rơi vào lồng ngực khác. “Tiểu thư đây là có ý gì?” Ta ngượng ngùng đáp: “Tiểu thư ta không đụng tường nam nữa, muốn đụng chàng cơ.” Có lẽ ta nhìn lầm rồi, Ngục diện la sát thiên hạ người người đều kinh sợ lại đột nhiên đỏ bừng cả tai. … Sau đó, Chu Lệnh An chặn ta ở góc tường, hai mắt mắt đỏ rực, nói từng chữ từng chữ: “Nam Tường, ta muốn tự tiến cử mình làm chỗ dựa cho nàng

Ám Vệ Bận Rộn

Ám Vệ Bận Rộn Làm ám vệ thật bận rộn. Vì kiếm tiền, ta đồng thời làm ám vệ cho sáu vị hoàng tử. Bởi vì quy củ của ám vệ là không bao giờ lộ mặt, cho nên việc ta làm thêm chưa từng bị phát hiện. Vì thế, ta to gan lớn mật, lại nhận thêm công việc từ phủ Thất hoàng tử. Kết quả, ngày đầu tiên nhậm chức, Thất hoàng tử liền sai ta đi ám sát ám vệ số một bên cạnh Đại hoàng tử. Chết tiệt, đó chính là đại hiệu của ta mà.

Tương Lai Tươi Đẹp

Tương Lai Tươi Đẹp Ta nhặt một thiếu niên từ đám ăn mày về, thiếu niên tuấn tú, ôn nhu như ngọc nhưng hắn không bao giờ ăn cơm ta nấu, cũng không uống trà ta pha. Ta hỏi hắn vì sao, thiếu niên cười nhạt: “A Trúc, ta thích sạch sẽ.” Ta hiểu rồi. Ta là kỹ nữ của Hồng Trướng Lâu, hắn chê ta bẩn. Sau đó ta lại nhặt về một tên ngốc tử. Tên ngốc tử sẽ giúp ta nhào bột, trộn nhân, chẻ củi, còn cả ngày vui vẻ đi theo sau ta. Nhưng đôi mắt của thiếu niên đó lại đỏ au, hắn nắm chặt tay ta: “Một tên ngốc tử, cũng đáng để ngươi để tâm sao?” Ta hất tay hắn ra, nhẹ giọng nói: “Ngươi biết không? Ta cũng chê bẩn.”  

Nợ Máu Trả Bằng Máu

Nợ Máu Trả Bằng Máu Kiếp trước, ngày ta chết, Hoa Kinh tuyết rơi đầy trời. Khi ta thất khiếu chảy máu, không cam lòng trút hơi thở cuối cùng, phu quân ta là Thế tử Tuyên Dương Hầu phủ, Đào Nguyên Thanh đang hân hoan đón dâu. Mỗi người trong Tuyên Dương Hầu phủ đều tràn ngập niềm vui. Không ai nhớ rằng ở hậu viện lạnh lẽo, vẫn còn giam giữ một người như ta, Thế tử phu nhân vừa mới sảy thai, bị ép “Chết bệnh”. Để chiếm đoạt gia sản Bạch gia của ta, Đào gia đã nhẫn tâm tuyệt tình. Chúng giả danh sơn tặc, tàn sát cha mẹ ta. Sơn tặc treo xác cha mẹ ta trước trại giặc phơi nắng suốt mấy ngày, lại đốt xác hai người họ để xóa bằng chứng, khiến xương cốt cũng không còn. Chúng cấu kết với gian thần, oan giết ca ca ta. Ca ca ta là Bạch Tú Lâm, đã chiến đấu trên chiến trường nhiều năm, vừa được phong làm Vân Huy tướng quân, vậy mà lại bị vu cáo thông địch phản quốc, bị xử lăng trì hai nghìn nhát dao! Người ca ca trung thành của ta, đến chết vẫn trợn tròn mắt, tràn đầy huyết lệ. Chúng nịnh nọt hoàng tử, bày mưu hãm hại muội muội ta. Gả muội muội ta cho Tam hoàng tử trời sinh tính tình tàn bạo để bị chà đạp, muội muội đáng thương của ta, Tú Nguyệt, mới mười lăm tuổi, bị tên Tam hoàng tử mặt người dạ thú kia hành hạ mấy ngày, cuối cùng đập đầu vào cột trụ hành lang mà chết… Từng chuyện một, đều do bà mẫu tốt của ta, phu nhân Tuyên Dương hầu Tần Thục Nghi, đích thân kể cho ta nghe. Chính bà ta đã ép ta uống độc dược, xé bỏ lớp mặt nạ dịu dàng nhân từ ngày trước, “đại phát từ bi” nói cho ta biết sự thật, cười gằn bảo cho ta làm một con quỷ minh bạch dưới suối vàng. Nha hoàn hồi môn đi theo ta từ nhỏ, Xuân Cảnh và Thu Ý, trung thành bảo vệ chủ nhưng lại bị gia đinh của Đào gia lôi đi, bị loạn côn đánh chết. Đào gia đón dâu, mỗi sợi chỉ đỏ trên hỉ đường đều thấm đẫm máu tươi của Bạch gia ta! Thật nực cười, ta từng tưởng rằng bản thân có được mối lương duyên tốt, đối xử chân thành với mọi người trong Đào gia. Nhưng không ngờ từ khi ta bước vào Đào gia, ta đã bị coi như món ăn trên đĩa, miếng thịt trên thớt, bị bầy sói đói vây quanh. Sống lại một kiếp, Tần Thục Nghi từng cao cao tại thượng giờ quỳ dưới chân ta, đập đến vỡ đầu, mặt mày đầy máu cầu xin ta bỏ qua cho cả Đào gia. Giống như năm xưa, ta quỳ trong tuyết cầu xin bà ta tha cho Xuân Cảnh và Thu Ý của ta. Bỏ qua ư? Ta cười lạnh. Nợ máu chồng chất của Bạch gia ta, sao có thể bỏ qua được!

Hối Hận Muộn Màng

Hối Hận Muộn Màng Đêm trước hôn lễ, Chu Hành Xuyên muốn hiến tặng thận của mình cho ánh trăng sáng đang bệnh nặng. Tôi không đồng ý, hắn mắng tôi quá máu lạnh, đáng đời bị cha mẹ ruột vứt bỏ. Cho nên tôi buông tay, tác thành tình yêu mang đậm chủ nghĩa anh hùng của hắn. Về sau, trong một lần livestream toàn quốc, hắn tỏ vẻ hối hận cầu hôn tôi. Tôi ôm cánh tay của người đàn ông bên cạnh, cười dịu dàng: “Chồng tôi vừa đẹp trai, vừa có tiền, thận lại tốt, anh có cái gì có thể so với anh ấy?”