Ngôn Tình
Năm mười tám tuổi, tôi nhặt được một tên “đại ca”, tên này có máu mặt có tiếng trong trường, không ai muốn gần anh ấy cả.Tôi đã cố gắng rất lâu nhưng vẫn không thể làm cho trái tim anh ấy ấm lên. Sau đó, cô bạn thanh mai trúc mã của anh ấy xuất hiện.Lúc đó tôi mới nhận ra, anh ấy thật sự cũng có một mặt dịu dàng như vậu, chỉ là không phải dành cho tôi.Ngày tôi quyết định buông tay anh, tôi đã nói dối rằng mình chỉ đi một lát rồi sẽ quay lại ngay.Thế nhưng tôi không bao giờ quay lại nữa.Bảy năm sau, chúng tôi gặp lại nhau tại phim trường. Anh ấy giờ đây đã trở thành Ảnh đế, bắt lấy tôi mà chất vấn:“Đi một lát rồi quay lại?”“Em rốt cuộc đã đi đâu vậy?!”
Gió Khởi Từ Thảo Nguyên Lúc gả cho Thôi Hành, ta mới 10 tuổi. Hắn lâm trọng bệnh, Thôi gia xem bát tự của ta với hắn cực kỳ hợp mệnh, liền hạ sính lễ cầu thân. Ta chẳng muốn gả cho một kẻ mang bệnh, nhưng phụ thân ta một lòng muốn bám víu quyền quý, liền ép ta ngồi lên kiệu hoa. Ngày thành hôn, ta khóc lóc dữ dội trong tân phòng, cứ nằng nặc đòi về nhà tìm mẹ. Ta đói bụng, muốn ăn bánh trái mẹ làm, còn muốn nghe mẹ kể chuyện trước giờ đi ngủ. Đang khóc lóc thì người phu quân trên danh nghĩa của ta bước vào phòng. Hắn kinh ngạc nhìn ta, thân hình khựng lại: “Trời đất ơi, người ta cưới vợ, ta đây thì rước về một đứa con gái.” Ta khóc đến hắn không chịu nổi, đành rút từ trong ngực ra một viên đường phèn, mặt đầy lúng túng: “Đừng khóc nữa, từ nay ta chính là… nương của muội.” Ta ngơ ngác cắn viên đường trong miệng: “…Hả?”
Ái Tình Và Hận Ý Trên trời rơi xuống một đóa dã hoa có gai, đoạt đi vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta. Vì nàng, hắn không ngại xé bỏ hôn ước giữa chúng ta, thậm chí còn công khai làm nhục ta nơi phố chợ. Muốn ta cứ thế mà bỏ qua ư? Không thể nào! Ta nhốt tiểu tướng quân vào mật thất, đêm đêm sủng ái hắn, khiến hắn đối với ta thực tủy biết vị, muốn ngừng mà không được. Dưa hái xanh không ngọt, nhưng cũng đủ để giải khát.
Nụ Cười Đoạn Tuyệt Lục Minh vì bạch nguyệt quang của mình mà muốn hủy hôn với tôi. Tôi sảng khoái đồng ý. Tất cả mọi người đều không tin tôi sẽ từ bỏ vị thái tử gia mới nổi của giới kinh thành này. Tôi cười nhạt, công ty của anh ta cũng sắp bị tôi làm cho phá sản rồi, có gì mà không bỏ được chứ?!
Luyến Tình Tiên Ma “Thần tiên cũng động tình sao?” Ta nhìn người trước mặt, áo trắng của hắn đã bị ta xé rách, đôi mắt vốn lạnh lùng như tùng tuyết giờ đã nhuốm đầy dục vọng, cứ nhìn chằm chằm vào ta. Hắn bị trói bởi Khốn Tiên tỏa, đã sớm không thể sử dụng pháp lực, chỉ có thể mặc cho ta làm xằng làm bậy. Ta cẩn thận hôn lên môi hắn. Đây là lần đầu tiên ta làm chuyện như vậy, ta biết tình dược mà mình cho hắn uống mạnh đến mức nào, cũng biết thêm một lúc nữa thôi, dù hắn là tiên tôn mà cả tam giới đều kính sợ thì cũng sẽ không thể kiềm chế được. Tình dược do mị yêu tỷ tỷ đích thân pha chế, tăng liều gấp hai mươi lần, dù ai cũng không thể chống đỡ. Vì vậy, khi hắn hôn đáp lại ta, ta thật nghi ngờ, hắn đang hôn hay muốn giết ta. Tay Tạ Trường Từ bóp chặt eo ta, giọng nói khàn khàn đầy dục vọng, hắn như vậy thật không giống một tiên nhân cao cao tại thượng, mà giống như một ác ma kéo người ta vào vực sâu vô tận. Trong lúc chìm nổi, ta nghe thấy giọng nói của hắn, vẫn lạnh lùng và mỉa mai như trước. “Nghiệt đồ.”
Không Đụng Tường Nam Quyến rũ Châu Kim An ba năm, ta vẫn một thân hoàn bích. Huynh ấy quân tử thẳng thắn, ghét bỏ ta ngực quá đầy, eo quá mềm, ánh mắt quá quyến rũ, lạ mến mộ Kinh thành đệ nhất thục nữ Nguyễn Tố Tâm. Huynh ấy hết lần này đến lần khác lạnh lùng cự tuyệt, ta lại hết lần này đến lần khác tiến tới. Toàn bộ kinh thành xem ta là trò cười, gọi ta là “Tiểu thư đụng Nam Tường*”. (Chỉ những người cố chấp, ko biết tự lượng sức, không nghe lời người khác, đụng phải bức tường chắn mới có nhận thức bản thân phải rẻ trái hay phải chứ đừng cố chấp đi thẳng) Cuối cùng, ta cũng từ bỏ huynh ấy, uốn eo một cái, liền rơi vào lồng ngực khác. “Tiểu thư đây là có ý gì?” Ta ngượng ngùng đáp: “Tiểu thư ta không đụng tường nam nữa, muốn đụng chàng cơ.” Có lẽ ta nhìn lầm rồi, Ngục diện la sát thiên hạ người người đều kinh sợ lại đột nhiên đỏ bừng cả tai. … Sau đó, Chu Lệnh An chặn ta ở góc tường, hai mắt mắt đỏ rực, nói từng chữ từng chữ: “Nam Tường, ta muốn tự tiến cử mình làm chỗ dựa cho nàng
Ám Vệ Bận Rộn Làm ám vệ thật bận rộn. Vì kiếm tiền, ta đồng thời làm ám vệ cho sáu vị hoàng tử. Bởi vì quy củ của ám vệ là không bao giờ lộ mặt, cho nên việc ta làm thêm chưa từng bị phát hiện. Vì thế, ta to gan lớn mật, lại nhận thêm công việc từ phủ Thất hoàng tử. Kết quả, ngày đầu tiên nhậm chức, Thất hoàng tử liền sai ta đi ám sát ám vệ số một bên cạnh Đại hoàng tử. Chết tiệt, đó chính là đại hiệu của ta mà.
Nợ Máu Trả Bằng Máu Kiếp trước, ngày ta chết, Hoa Kinh tuyết rơi đầy trời. Khi ta thất khiếu chảy máu, không cam lòng trút hơi thở cuối cùng, phu quân ta là Thế tử Tuyên Dương Hầu phủ, Đào Nguyên Thanh đang hân hoan đón dâu. Mỗi người trong Tuyên Dương Hầu phủ đều tràn ngập niềm vui. Không ai nhớ rằng ở hậu viện lạnh lẽo, vẫn còn giam giữ một người như ta, Thế tử phu nhân vừa mới sảy thai, bị ép “Chết bệnh”. Để chiếm đoạt gia sản Bạch gia của ta, Đào gia đã nhẫn tâm tuyệt tình. Chúng giả danh sơn tặc, tàn sát cha mẹ ta. Sơn tặc treo xác cha mẹ ta trước trại giặc phơi nắng suốt mấy ngày, lại đốt xác hai người họ để xóa bằng chứng, khiến xương cốt cũng không còn. Chúng cấu kết với gian thần, oan giết ca ca ta. Ca ca ta là Bạch Tú Lâm, đã chiến đấu trên chiến trường nhiều năm, vừa được phong làm Vân Huy tướng quân, vậy mà lại bị vu cáo thông địch phản quốc, bị xử lăng trì hai nghìn nhát dao! Người ca ca trung thành của ta, đến chết vẫn trợn tròn mắt, tràn đầy huyết lệ. Chúng nịnh nọt hoàng tử, bày mưu hãm hại muội muội ta. Gả muội muội ta cho Tam hoàng tử trời sinh tính tình tàn bạo để bị chà đạp, muội muội đáng thương của ta, Tú Nguyệt, mới mười lăm tuổi, bị tên Tam hoàng tử mặt người dạ thú kia hành hạ mấy ngày, cuối cùng đập đầu vào cột trụ hành lang mà chết… Từng chuyện một, đều do bà mẫu tốt của ta, phu nhân Tuyên Dương hầu Tần Thục Nghi, đích thân kể cho ta nghe. Chính bà ta đã ép ta uống độc dược, xé bỏ lớp mặt nạ dịu dàng nhân từ ngày trước, “đại phát từ bi” nói cho ta biết sự thật, cười gằn bảo cho ta làm một con quỷ minh bạch dưới suối vàng. Nha hoàn hồi môn đi theo ta từ nhỏ, Xuân Cảnh và Thu Ý, trung thành bảo vệ chủ nhưng lại bị gia đinh của Đào gia lôi đi, bị loạn côn đánh chết. Đào gia đón dâu, mỗi sợi chỉ đỏ trên hỉ đường đều thấm đẫm máu tươi của Bạch gia ta! Thật nực cười, ta từng tưởng rằng bản thân có được mối lương duyên tốt, đối xử chân thành với mọi người trong Đào gia. Nhưng không ngờ từ khi ta bước vào Đào gia, ta đã bị coi như món ăn trên đĩa, miếng thịt trên thớt, bị bầy sói đói vây quanh. Sống lại một kiếp, Tần Thục Nghi từng cao cao tại thượng giờ quỳ dưới chân ta, đập đến vỡ đầu, mặt mày đầy máu cầu xin ta bỏ qua cho cả Đào gia. Giống như năm xưa, ta quỳ trong tuyết cầu xin bà ta tha cho Xuân Cảnh và Thu Ý của ta. Bỏ qua ư? Ta cười lạnh. Nợ máu chồng chất của Bạch gia ta, sao có thể bỏ qua được!
Hối Hận Muộn Màng Đêm trước hôn lễ, Chu Hành Xuyên muốn hiến tặng thận của mình cho ánh trăng sáng đang bệnh nặng. Tôi không đồng ý, hắn mắng tôi quá máu lạnh, đáng đời bị cha mẹ ruột vứt bỏ. Cho nên tôi buông tay, tác thành tình yêu mang đậm chủ nghĩa anh hùng của hắn. Về sau, trong một lần livestream toàn quốc, hắn tỏ vẻ hối hận cầu hôn tôi. Tôi ôm cánh tay của người đàn ông bên cạnh, cười dịu dàng: “Chồng tôi vừa đẹp trai, vừa có tiền, thận lại tốt, anh có cái gì có thể so với anh ấy?”
Tương Lai Tươi Đẹp Ta nhặt một thiếu niên từ đám ăn mày về, thiếu niên tuấn tú, ôn nhu như ngọc nhưng hắn không bao giờ ăn cơm ta nấu, cũng không uống trà ta pha. Ta hỏi hắn vì sao, thiếu niên cười nhạt: “A Trúc, ta thích sạch sẽ.” Ta hiểu rồi. Ta là kỹ nữ của Hồng Trướng Lâu, hắn chê ta bẩn. Sau đó ta lại nhặt về một tên ngốc tử. Tên ngốc tử sẽ giúp ta nhào bột, trộn nhân, chẻ củi, còn cả ngày vui vẻ đi theo sau ta. Nhưng đôi mắt của thiếu niên đó lại đỏ au, hắn nắm chặt tay ta: “Một tên ngốc tử, cũng đáng để ngươi để tâm sao?” Ta hất tay hắn ra, nhẹ giọng nói: “Ngươi biết không? Ta cũng chê bẩn.”
Chồng Ơi Chồng À Chồng tôi không hài lòng với cuộc hôn nhân liên minh này, ba năm cưới nhau chưa từng gặp mặt tôi lần nào. Hôm đó hắn trúng thuốc kích thích, trợ lý hắn gọi tôi tới giúp. Xong việc. Hắn không nhận ra tôi là vợ hợp pháp, còn chuyển cho tôi năm trăm nghìn tệ coi như bồi thường. Mắt tôi sáng lên, cảm giác như tìm được bí quyết phát tài. Tôi bắt đầu dốc hết tâm sức quyến rũ hắn. Cho đến khi hắn quyết định nuôi tôi như chim hoàng yến trong lồng. Hắn nói: “Đừng bao giờ yêu tôi, tôi sẽ không yêu em, càng không thể cưới em.” Rồi giữ lấy tay tôi đang cởi áo choàng tắm của hắn: “Đợi đã, để tôi đi ly hôn cái đã.” Giây tiếp theo, hắn bấm số gọi vào điện thoại tôi.
Về Bên Anh Con trai tôi lái chiếc xe đồ chơi chạy loạn khắp nơi, không may làm trầy xước một chiếc Maybach. Từ trên xe bước xuống một người – không ngờ lại là bạn trai cũ của tôi. “Cái thói hễ có chuyện là lái xe xả giận này, y hệt em hồi trước.” “Anh còn dám nói em à? Lái xe tệ như vậy, rõ ràng là cùng khuôn đúc với anh!” Vừa dứt lời, nét mặt lạnh lùng của anh lập tức biến mất. Còn tôi thì chết sững tại chỗ. Giờ mà rút lại lời, liệu có kịp không?
Năm thứ ba bên Giang Từ, anh ta bất ngờ nổi tiếng, trở thành ngôi sao hạng nhất.Để giữ vững hình tượng, anh ta không chờ đợi mà lập tức đá tôi, tuyên bố trước ống kính rằng mọi chuyện giữa chúng tôi trước đây chỉ là chiêu trò.Những lời mắng chửi dồn dập và bạo lực mạng khiến tôi mất vai diễn mới, công ty cũng đóng băng mọi hoạt động của tôi.Sau đó, trong lúc quay một bộ phim mạng kinh phí thấp, tôi bất ngờ ngã xuống nước, ký ức của tôi quay trở lại năm tôi 20 tuổi.Tôi không biết Giang Từ là ai, chỉ biết rằng mình có một người bạn trai tên Cố Chiến.Tôi gọi điện cho anh ấy, hỏi tại sao anh vẫn chưa đến đón tôi về nhà.Đầu dây bên kia, người đàn ông im lặng vài giây, rồi nói:“Đợi anh, anh đến ngay đây.”
Yêu Yêu Hữu Văn Châu Ta là một hồ yêu đang cố gắng tu luyện thành người. Để giữ mạng, ta đành cải trang trở thành tiểu đồng của một vị pháp sư chuyên trừ yêu. Pháp sư này không chỉ anh tuấn, lạnh lùng, mà đạo hạnh còn vô cùng cao thâm. Hắn cực kỳ căm ghét yêu quái, đã có vô số yêu ma tèo dưới kiếm của hắn. Ban đầu, ta rất sợ hắn. Sau này, ta vẫn sợ hắn, nhưng mà là sợ hắn khi trên giường. Vừa sợ vừa thót tim, ta cứ thế giấu nhẹm thân phận hồ yêu của mình mà ở bên đạo sĩ. Nhưng ai đó có thể giải thích cho ta, tại sao cuối cùng ta lại sinh ra cả một bầy… Toàn! Hồ! Ly! Thuần! Chủng!
Cố Tình Yêu Anh Tôi bị mẹ đuổi ra khỏi nhà, lý do là: bước ra khỏi phòng ngủ bằng chân trái, cộng thêm… 25 tuổi, vẫn độc thân. Đàm Duyên Di – sếp lớn ở công ty ngang nhiên trêu chọc tôi: “Sao? Bị đuổi ra ngoài à? Nhà tôi luôn rộng cửa, dám đến thử không?” Một tiếng sau, tôi kéo vali đứng trước cửa nhà hắn.
Tám Năm Hóa Thành Không Tám năm hôn nhân, tôi rốt cuộc cũng buông tay. Vào đúng ngày kỷ niệm cưới năm thứ tám, chồng tôi tặng tôi 999 đóa hồng. Ngay khi vừa rời khỏi bàn phẫu thuật, tôi bình tĩnh gọi điện, yêu cầu ly hôn. Đầu dây bên kia, lại vang lên giọng cô bồ nhỏ của anh ta, vừa khóc vừa xin lỗi: “Trình phu nhân, là lỗi tại em tự ý quyết định, xin chị đừng giận tổng giám đốc Trình.” Trình Dật Thần, người chồng luôn lịch sự ôn nhu trước mặt thiên hạ, chỉ nhẹ giọng nói với tôi: “Tùy em.” Lần tiếp theo gặp lại anh ta, đã là nửa tháng sau. “Nấu cho tôi bát mì.”
Tiếng Gọi Không Ngơi Thái tử gia của giới quyền quý Bắc Kinh, Tần Tư Lễ, lười biếng vô cùng. Tôi nhìn trúng cơ hội kinh doanh, vượt qua hàng loạt đối thủ. Thuận lợi trở thành người chạy việc cho anh suốt bốn năm đại học. Chạy mãi, chạy mãi… chạy thẳng lên giường luôn. Người ta từng chê bai giờ phải há hốc mồm nhìn chúng tôi yêu nhau hai năm. Cảm thán tôi đúng là một bước lên mây làm phượng hoàng. Không ai ngờ, ngay trước khi tốt nghiệp, tôi lại chủ động nói chia tay. Lần đầu tiên, Tần Tư Lễ lạnh mặt với tôi. “Cho tôi một lý do.” Tôi thở dài. “Lần nào cũng ở trên thật sự rất mệt.” “Với lại mùa đông, cái quần giữ nhiệt của anh khó cởi quá.” Năm năm sau, tôi về nước làm việc. Lần đầu gặp lại, Tần Tư Lễ ép tôi xuống sofa suốt cả đêm. Anh xoa eo tôi, dịu dàng dụ dỗ: “Từ giờ mỗi tối anh sẽ tự thân vận động, được không?”
Nhặt Được Phu Quân Ngốc “Ta sẽ thành toàn cho các ngươi.” Ta đứng trước mặt Trường Công chúa, thảm thiết thốt lên câu ấy. Trong lòng lại vô cùng phấn khởi, cơ hội phú quý cuối cùng cũng tới rồi! “Nương tử muốn thành toàn cho ai?” Chưa kịp mừng được hai giây, từ sau bình phong bỗng vọng ra giọng nói quen thuộc.
Đoá Hồng Kiều Diễm Giang Diên Thừa luôn chán ghét tôi, một mị ma quyến rũ. Trên du thuyền, tôi đã cố gắng hết sức, cơ thể nóng bừng, nhưng hắn vẫn thờ ơ. “Lại muốn sao? Chậc, cái thói thèm khát đến phát ghê.” Khi tôi trượt chân rơi xuống biển, hắn đang cùng một nữ minh tinh mới quen quấn quýt bên nhau. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm trong một căn nhà gỗ trên một hòn đảo nhỏ. Trước mặt tôi là một người đàn ông với làn da rám nắng toát lên sức mạnh nguyên thủy. Hắn cởi trần, chiếc tạp dề ôm sát lấy vòng eo hẹp. Tôi nhìn chằm chằm lồng ngực vạm vỡ đầy cơ bắp của hắn, rồi chuyển sang chiếc bánh ngọt hình nam nhân ngư trong tay hắn. “Muốn ăn…” Người đàn ông nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lạnh như diều hâu: “Ăn gì? Nói rõ ràng.” … Nửa tháng sau, tôi nhận được cuộc gọi từ Giang Diên Thừa. “Không ăn sẽ ch*t sao?” Lúc này, người đàn ông với chiếc đuôi cá lộng lẫy đang đ*ên cuồng quấn lấy tôi, khàn giọng ra lệnh: “Ăn hết đi.” Hắn đột nhiên phát đ*ên, muốn san phẳng cả hòn đảo.