Ngôn Tình

Dải Lụa Xanh

Dải Lụa Xanh Vì cứu hắn, ta bán đi món trang sức duy nhất của mình, mạo hiểm khắp nơi cầu y, chỉ mong đến ngày ly biệt, có thể lấy ân tình trói buộc, để hắn đưa ta rời khỏi chốn thanh lâu này. Khi ấy, Tạ Hành Trác một lời liền đáp ứng. Ta ngượng ngùng tháo sợi dây lụa xanh bên hông, trao cho hắn làm tín vật: “Chàng treo sợi dây này lên trên cây hòe trước lầu, ta liền biết chàng đã trở về.” Nhưng ta chờ mãi, chờ đến khi lá cây rụng hết, tuyết phủ trắng xóa, vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu. Nhiều năm sau, ta trở thành một nhạc kỹ được người bao nuôi, khi theo chủ nhân trở lại chốn cũ. Nam nhân bên cạnh ta chỉ vào một cây cổ thụ, giễu cợt nói: “Nghe đồn thế tử của Ân Bình hầu vẫn chưa chịu hồi kinh thành thân cùng công chúa, chỉ vì muốn ở lại chờ dưới gốc cây héo khô này.” “Muội phu của ta quả thật là người si tình.” Ta thoáng nhìn sợi dây lụa xanh vẫn còn treo trên cành cây, rồi ôm đàn không nói gì. Dù hắn có si tình đến đâu, giờ cũng chẳng còn can hệ gì tới ta nữa rồi.

Bệnh Không Muốn Rời Xa

Bệnh Không Muốn Rời Xa Tôi là một succubus mắc chứng sợ xã hội. *Succubus: là một nữ quỷ xuất hiện trong truyền thuyết phương Tây, được cho là quyến rũ đàn ông và chiếm đoạt tinh khí hoặc sinh lực của họ thông qua QHTD. Ngày nào tôi cũng nhìn chàng trai đẹp trai thơm phức ở đối diện mà chảy nước miếng. Tôi lén lút theo dõi anh ấy, thu thập những thứ anh ấy đã dùng. [Thơm quá, ngọt quá, thật muốn làm chuyện ấy với anh ấy.] Tôi nghĩ mình đã ngụy trang hoàn hảo. Cho đến một ngày, anh ấy say rượu, khoanh tay dựa vào khung cửa và thản nhiên nói: “Nhóc biến thái, qua mở cửa cho tôi, tôi quên mật khẩu rồi.” Tôi đang nấp sau mắt mèo nhà mình thì giật mình kinh hãi. Anh ấy đang gọi ai vậy? Gọi tôi sao?

Tình Ái Trong Lồng Son

Tình Ái Trong Lồng Son Bạn trai tôi mắc chứng mất trí nhớ, nhưng thứ duy nhất hắn quên chỉ có tôi. Mẹ hắn đã đưa cho tôi 3000 vạn, bảo tôi rời xa hắn. Tôi có nằm mơ cũng muốn thoát khỏi sự khống chế của Kỳ Trầm Bạch. Vì vậy, tôi không do dự nhanh chóng lấy tiền và bỏ đi. Sau đó, tôi và Kỳ Trầm Bạch gặp lại nhau ở nước ngoài. Nụ cười của hắn không đến từ ánh mắt: “Em yêu, em còn định chạy đi đâu nữa?”  

Bảo Bối Của Lục Cánh Sơ

Bảo Bối Của Lục Cánh Sơ Khi tôi bị bệnh nằm viện cần người chăm sóc, anh trai tôi ném tôi cho bạn tốt của anh ấy, rồi đi hẹn hò. Tôi vạn lần không muốn, muốn anh trai tìm hộ lý cho tôi, cũng không cần bạn anh trai chiếu cố. Anh trai vô cùng đau đớn dạy bảo tôi: “Em có biết hiện tại thuê hộ lý đắt bao nhiêu không? Tiền tiết kiệm được anh có thể mua cho bạn gái của anh một cái túi rồi.” Tôi hiểu, tôi không đáng giá bằng một cái túi. Tôi chưa từ bỏ ý định: “Nam nữ khác biệt, anh yên tâm giao em cho anh ấy sao?” Anh tôi tràn đầy tự tin cam đoan với tôi: “Yên tâm, em như này, cậu ta thấy chướng mắt lắm.” Sau đó, anh trai tôi bắt gặp anh em tốt của mình ấn tôi lên tường và hôn môi, liền tức giận thét gào: “Lục Cánh Sơ, tôi coi cậu là anh em tốt, cậu dám tán tỉnh em gái tôi?” Lục Cánh Sơ ôm tôi, cười như hồ ly: “Bảo bối, nói cho anh ấy biết, em tán tỉnh anh bao lâu rồi.”

Bạn Trai Cũ Là Cảnh Sát

Bạn Trai Cũ Là Cảnh Sát Cùng bạn thân mua say gọi nam vũ công, vô tình gặp ngay hiện trường truy quét m-ạ-i d-â-m. Cảnh sát đến bắt người lại là một soái ca cực phẩm. “Trừ uống rượu ra, còn có hành vi nào vượt quá giới hạn không?” Tôi khiêu khích nhìn anh: “Anh là bạn trai tôi, tôi thực sự ngủ với người khác thì có phải bây giờ tôi đang trong tình trạng này không, anh chắc rõ lắm chứ?” Anh không hề hoảng hốt, giọng điệu thản nhiên: “Cô Hứa, tôi phải nhắc nhở cô một câu, chúng ta đã chia tay một tháng rồi.”

Lời Xin Lỗi Muộn Màng

Lời Xin Lỗi Muộn Màng Lại một lần nữa cãi nhau với bạn trai. Anh đổi mật mã cửa phòng, nhốt tôi ở bên ngoài, chỉ lạnh lùng để lại một câu: “Hãy suy nghĩ kỹ về những gì em đã làm.” Tôi đứng ngoài cửa mãi cho đến khi đèn đường bật sáng vào buổi chiều muộn, nhưng vẫn không thể nghĩ ra mình đã sai ở đâu. Anh vẫn còn rất giận. Cách anh thể hiện tình yêu lúc nào cũng vụng về, cứ vô cớ nổi giận. Tôi từng nghĩ chỉ cần kiên nhẫn dỗ dành anh một chút là được. Nhưng lần này, tôi thực sự thấy mệt mỏi, cũng chẳng muốn dỗ dành anh nữa.

Hoa Nở Rộ

Hoa Nở Rộ Yêu Tống Ngôn Kỳ tới năm thứ ba, anh ta bắt đầu có suy nghĩ muốn chia tay. Sau khi uống rượu say, anh ta kể khổ với bạn bè: “Trần Chi Ân chỉ như một bát cháo trắng, tôi ăn đến ngán lắm rồi. Nhưng tôi không muốn làm người xấu, phải có lý do nào đó thích hợp để đá cô ấy.” Có người nêu ý tưởng: “Thái tử Thẩm Duật Hoành vừa mới về nước, không có người phụ nữ nào thoát được khỏi tay anh ta. Huống hồ, khuôn mặt của Trần Chi Ân lại đang đúng gu anh ta.” Tống Ngôn Kỳ lắc đầu với thái độ chắc nịch: “Trần Chi Ân ngoan như vậy, cô ấy sẽ không thích mấy loại như anh ta đâu.” Sau đó, Tống Ngôn Kỳ trơ mắt nhìn tôi ngoan ngoãn hôn Thẩm Duật Hoành. Anh ta khó chịu như có gì đó vướng trong cổ họng, ghen tị đến mức phát điên lên được. Sau đấy anh ta bắt đầu dây dưa không rõ, mong được quay lại: “Chi Ân, chẳng lẽ em có thể buông bỏ được tình cảm trong suốt ba năm của chúng ta sao?” Màn đêm buông xuống, Thẩm Duật Hoành dùng sức ép sát tôi vào cửa sổ sát đất: “Chi Ân, tình cảm ba năm thì sao? Anh ta có thể làm giống tôi không?”

Nuông Chiều

Nuông Chiều Tạ Tư Nam xuất thân hào môn, có danh tiếng ở Hồng Kông, gần ba mươi tuổi trong tay có trăm tỷ. Scandal bạn gái ba ngày rộ lên một lần, tôi lại là người phụ nữ ở bên hắn lâu nhất. Ỷ vào khuôn mặt ba phần tương tự Bạch Nguyệt Quang của hắn, tôi thành công khiến Tạ Tư Nam mê mẩn tôi, kho bạc nhỏ của tôi nhờ hắn mà tràn đầy. Sau đó Bạch Nguyệt Quang của hắn về nước, tôi liền cuốn gói chạy trốn. Sau đó, khi tôi và đối tượng xem mắt đang nói chuyện vui vẻ. Bỗng nhiên Tạ Tư Nam xuất hiện, tận tình khuyên nhủ: “Cô ấy vừa yếu ớt lại khó nuôi, tiêu tiền như nước còn xách váy lên liền trở mặt không nhận người, anh xác định tiền lương ba vạn nuôi nổi cô ấy không?” “À đúng rồi, cô ấy ngủ không ngon, thường xuyên bị mộng du, lúc mộng du thì đánh người như trâu…” Đối tượng xem mắt bỏ trốn mất dạng, tôi tức giận nhắm mắt kêu to: “Tạ Tư Nam lão già này có thể câm miệng được không!” Người đàn ông anh tuấn rụt rè kéo cà vạt, ấn tôi vào ghế sau cưỡng hôn: “Cảnh Bảo Di, con mẹ nó lúc em ở trên giường cũng không chê tôi già!”

Thừa Bách

Thừa Bách Có người đào ra chuyện khi tôi còn học đại học, đã dựa vào tiền của gia đình, ép buộc ông trùm thương mại hiện nay là Tạ Thừa Bách phải ở bên tôi. Nữ minh tinh nổi tiếng tự tay lên tiếng trên Weibo: “Mọi chuyện đã qua rồi. Gặp phải người không tốt không phải là lỗi của Tạ Thừa Bách.” Cộng đồng mạng vừa khen cô ta xinh đẹp, lại còn tốt bụng, và cho rằng cô ta và Tạ Thừa Bách là một cặp trời sinh, vừa ngồi đợi tôi bị Tạ Thừa Bách trả thù. Họ không biết rằng, người mà họ đang nói đến, Tạ Thừa Bách, đang nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe, yêu cầu tôi vuốt ve anh: “Vợ à, em đã không để ý đến anh suốt ba mươi bảy phút rồi. Em không yêu anh nữa phải không?”

Muộn Màng

Muộn Màng Tôi nhặt được một người đàn ông vô cùng đẹp trai. Tôi cố gắng tiết kiệm, chỉ vì một câu nói hắn thích đồng hồ mà tôi không tiếc tiền mua cho hắn một chiếc đồng hồ có giá tận năm chữ số. Nhưng hôm đó, tôi lại tình cờ thấy hắn tiện tay ném đồng hồ xuống nước, không chút lưu tình nói chuyện điện thoại với người khác rằng: “Chỉ là chơi đùa một chút mà thôi, không ngờ cô ấy dễ lừa như vậy.” “Đánh cược thêm mười vạn nữa đi, xem cô ấy có chịu mua hay không.” Sau đó tôi không cần hắn nữa. Về sau nghe nói vị thái tử Lục gia kia phát điên rồi, lục tung toàn bộ Tây Hồ để tìm một cái đồng hồ rách nát. …  

Oan Gia

Oan Gia Đối thủ một mất một còn, sau khi mất trí nhớ bị tôi lừa về nhà làm chồng. Tôi nấu canh cho anh ta ăn, còn sưởi ấm giường và ngủ cùng anh ta. Anh ta tưởng rằng tôi rất yêu anh ta. Thực tế, tôi đang âm thầm cướp hết việc làm ăn của anh ta. Tôi đang mừng thầm, lại bất ngờ nghe thấy anh ta gọi điện thoại trong phòng, giọng điệu tức giận: “Cứ giao thêm việc làm ăn cho cô ấy đi, tối qua cô ấy còn không ngủ với tôi!”

Thật Trùng Hợp, Anh Cũng Là Bệnh Kiều

Thật Trùng Hợp, Anh Cũng Là Bệnh Kiều Tái sinh thành nữ phụ bệnh hoạn trong một cuốn tiểu thuyết cứu rỗi. Tôi toàn tâm toàn ý đóng vai một kẻ u ám, cố chấp, ban ngày bám dính lấy nam chính như hình với bóng, đêm đến lại trốn trong góc tối lén lút nhìn trộm anh. Thỉnh thoảng tôi còn lẩm bẩm một mình những câu nói điên rồ như “Em muốn anh chỉ nhìn em thôi” chẳng hạn. Diễn đến mức bạn bè của nam chính nhìn thấy tôi đều tỏ vẻ ghê tởm: “Em gái kế của cậu có vẻ không bình thường.” Chỉ có nam chính vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, luôn đối xử với tôi như một người anh trai dịu dàng và bao dung. Cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành, khi tôi sắp rời khỏi thế giới này, hệ thống lại không thể liên lạc được. Nam chính từ phía sau ôm lấy tôi, giọng nói chứa đầy ý cười: “Không phải đã nói sẽ ở bên cạnh anh mãi mãi sao? Em gái, sao lại muốn bí mật trốn đi như vậy…”

Mãn Phàm

Mãn Phàm Tôi là hoa trà xanh chính hiệu được công nhận trong trường đại học, khéo léo xoay vòng giữa các cậu ấm trong giới Kinh thành, nhưng chưa từng để ai chạm được một sợi tóc. Chỉ có Cố Thời Thâm là người nghiêm túc theo đuổi tôi suốt một thời gian dài. Cho đến khi anh ta sau cơn say, lại dịu dàng gọi tên một người con gái khác. “Tiểu Tiểu, anh đã học được cách phân biệt trà xanh rồi, em quay về có được không?” Một ngụm máu già nghẹn ngay cổ họng. Đồ trời đánh, thì ra anh ta theo đuổi tôi là để học kỹ năng phân biệt trà xanh?! Tôi – kẻ bị lật thuyền trong mương nước – lại đúng lúc gặp lại mối tình đầu vừa về nước. Tôi bất ngờ thấy tủi thân: “Chồng cũ à, tim em đau quá.” Anh mỉm cười dịu dàng: “Trước tiên, em bỏ chặn anh khỏi danh sách đen đã.” “Còn mấy chuyện cũ kia, để sau rồi nói.” Sau đó, tôi nhìn cái bụng ngày một lớn mà muốn khóc không ra nước mắt. Đúng là… để sau rồi nói. Khi Cố Thời Thâm đỏ mắt cầu xin tôi tha thứ thêm lần nữa, mối tình đầu chỉ nhướng mày cười khẩy: “Vợ tôi mang thai rồi, anh còn chưa chịu buông à?”

Nơi Trái Tim Dừng Chân

Nơi Trái Tim Dừng Chân Tôi thích Hạ Thành Cẩn, nhưng anh ấy không thích tôi. Hehe, điều đó chỉ khiến tôi thích anh ấy hơn thôi. Bạn bè khuyên tôi: “Cậu thích người khác đi, yêu mà không được đáp lại rất dễ bị tổn thương cả thể xác lẫn tinh thần đó.” Buồn cười thật, đàn ông yêu mà không được thì sẽ cưỡng đoạt, giam cầm trong bệnh hoạn. Còn phụ nữ yêu mà không được thì phải hóa thân thành nữ chính trong truyện ngược, cầu xin tình yêu một cách thấp hèn ư? “Xin lỗi nhé, nhưng mà chị đây thích chơi trò ép buộc yêu đương!”

Dụ Tình

Dụ Tình Từ khi yêu nhau, Bùi Lăng Xuyên lúc nào cũng bận rộn. Vội đi chơi bóng, đua xe, tám chuyện với cô em khóa dưới. Hẹn hò với tôi thì bao lần cho tôi leo cây. Quà tôi chuẩn bị, cuối cùng lại bị anh trai hắn cầm đi. “Xin lỗi Thẩm tiểu thư, em trai tôi có việc, tôi đến thay nó.” Sau đó, anh trai hắn thản nhiên quấn cà vạt quanh cổ tay tôi, ánh mắt đầy ẩn ý. “Hay là tối nay, cũng để tôi thay nó luôn?” “Tôi thắt nơ bướm đẹp hơn nó đấy, chắc em sẽ thích.” Sáng sớm hôm sau, Bùi Lăng Xuyên gục ngoài cửa phòng ngủ, mắt đỏ hoe: “A Âm, ra gặp anh đi ——” Anh trai hắn đứng chặn cửa, giọng lạnh tanh: “Không biết phép tắc.” “Tối qua chị dâu cậu mệt muốn chết rồi, để cô ấy nghỉ ngơi đi.”

Trái Tim Băng Giá

Trái Tim Băng Giá Bạn trai tôi rất ghét cô con gái của bảo mẫu nhà hắn. Hắn sai khiến cô ta, vui vẻ khi thấy cô ta bị khó xử, nhưng trong đêm tuyết lớn lại đón cô ta đến căn hộ của chúng tôi. Cô ta ở lại một đêm. Sau đó, tôi muốn dừng lại việc du học, từ một đại tiểu thư sau một đêm liền trở thành người nghèo. Cũng là đêm tuyết rơi cô ta chặn tôi ở cửa căn hộ. “Đây cũng không phải nhà cô chứ?” Hắn dung túng cô ta. Tôi xoay người bước đi. Sau đó trong một buổi tiệc rượu gặp lại. Hắn vẫn đầy ánh hào quang như trước. Trước mặt cô ta được hắn hết mực nuông chiều. Sau lưng hắn lại túm lấy tay tôi: “Chật vật đến mức đi làm gái cũng không chịu tới tìm anh sao?” Trong đám đông, người thừa kế của một gia đình giàu có hàng đầu đặt ly rượu của mình xuống. “Đây là vợ tôi.”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Trái Tim Chậm Nhịp

Trái Tim Chậm Nhịp Tôi và Trần Vọng Tân sống chung ba năm, thỉnh thoảng ngủ cùng, nhưng chưa từng hôn nhau. Là mối quan hệ thuần túy giữa nam và nữ, không xen lẫn tình cảm. Cho đến khi, tôi vô tình bắt gặp anh ta và cô thư ký thân mật, để mặc đối phương ra vào không gian riêng tư của mình. Tôi hiểu rõ, cũng biết điều mà rút lui. Đêm hôm đó rời đi, tôi gửi cho anh ta một tin nhắn coi như lời tạm biệt: 【Tôi sắp về quê kết hôn, sau này đừng liên lạc nữa.】 Sau đó, khi tiễn đối tượng xem mắt rời đi, Tôi vừa quay đầu lại đã chạm phải ánh mắt của Trần Vọng Tân. Anh ta không thể giữ nổi vẻ ngoài điềm đạm lý trí nữa, mất kiểm soát mà ép tôi vào tường: “Rốt cuộc thì anh ta hơn tôi chỗ nào?” “Là tiền, quyền… hay là giỏi làm em hài lòng hơn tôi?”

Mưa Rào Bất Chợt

Mưa Rào Bất Chợt Tôi lao đi trong mưa để gặp Phó Yến Từ, lại tận mắt chứng kiến anh và mối tình đầu ôm hôn dưới cơn mưa tầm tã. Áo sơ mi của anh mở rộng nơi cổ áo, để mặc cô ta để lại dấu đỏ ngay trên yết hầu. Đó là lần đầu tiên sau hai năm bên nhau, tôi thấy anh thực sự có cảm xúc. Hôm ấy, tôi để lại chìa khóa căn hộ, lặng lẽ dọn đi. Gặp lại nhau trong một buổi tiệc rượu. Tôi bị vu oan ăn cắp sợi dây chuyền có giá trên trời, nhưng cũng không chịu bấm gọi số của Phó Yến Từ để nhờ anh làm chứng. Lúc giằng co, Phó Yến Từ băng qua đám đông, chậm rãi bước về phía tôi. Trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, anh cúi người, đắp áo vest lên vai tôi đang run rẩy: “Thà nghiến nát răng cũng không chịu gọi cho tôi, hận tôi đến mức đó sao?”

Trò Chơi Chia Tay

Trò Chơi Chia Tay Để chia tay với Giang Diệu, tôi đề nghị chơi một trò chơi. “Giả vờ chia tay rồi chặn nhau, sau đó em sẽ đóng vai kẻ si tình đeo bám anh!” “Anh nhớ phải lạnh lùng một chút đấy!” Anh hừ lạnh một tiếng, âm thầm vui vẻ gật đầu. Nhân cơ hội chia tay, tôi toại nguyện ra nước ngoài, suốt ba năm không liên lạc. Cho đến khi xuất hiện trên show truyền hình. Có người hóng hớt hỏi Giang Diệu – người giờ đây đã là đỉnh lưu của giới giải trí: “Anh Diệu, anh độc thân lâu vậy rồi, anh thích kiểu người thế nào?” Giang Diệu dùng đôi mắt đen kịt khóa chặt ánh nhìn lên tôi: “Ai nói với cậu là tôi độc thân?” “Cô ấy chỉ là ba năm rồi chưa quay lại theo đuổi tôi thôi.”