Ngôn Tình

Em Là Ước Mơ Của Anh

Em Là Ước Mơ Của Anh Tôi xuyên không thành hàng xóm quả phụ bên cạnh nhà nam chính thô lỗ và nữ chính hoa sen trắng trong tiểu thuyết người lớn. Tôi ở sau lưng họ bàn tán: “Nghe nói anh ta rất giỏi… Suốt đêm cũng được.” Ai ngờ nam chính thô lỗ nửa đêm gõ cửa nhà tôi: “Nói như thật vậy, cô từng thử rồi sao?” Sau đó anh không để ý đến việc tôi kêu la mệt mỏi, chỉ đưa tay lau nước mắt tôi: “Một đêm chính là một đêm, bớt đi một giây cũng không được.”

Bẫy Ngược

Tôi từ bỏ cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối để cưới một chàng trai nghèo tên Chu Diệp. Ngày cưới, ba tôi u/ố/ng thuo’c đ/ộc 44. Tôi ôm x/á/c ba, tuyệt vọng gào khóc, m/á/u thấm đỏ cả váy cưới trắng tinh. Ngay lúc ấy, dòng chữ bình luận hiện lên trước mắt tôi: 【Cha của nữ phụ ch /t cũng đáng, đại phản diện đáng lẽ phải ch .t từ lâu rồi.】 【Nam chính giả nghèo tiếp cận nữ phụ chỉ để báo thù, giờ cuối cùng cũng quay về bên nữ chính rồi!】 【Nữ phụ còn chờ nam chính quay lại cưới à? Đúng là nằm mơ.】 Ngày làm tang lễ cho cha, tôi cầm kết quả giấy báo sảy thai, đứng sát mép tầng thượng của tòa nhà Chu thị. Chu Diệp chạy đến, bước chân loạng choạng, giọng run rẩy chưa từng có: “Ôn Ninh, anh xin em… đừng nh/ả/y.”

Thỏ Hoang và Cáo Kiêu

Thỏ Hoang và Cáo Kiêu Sau khi thể chất yêu tinh của tôi được đánh thức, ngày nào tôi cũng đói đến phát điên. Nghĩ tới nghĩ lui, tôi nhắm trúng một anh công nhân thô kệch, vai rộng eo thon ở công trường gần nhà. Thỏa mãn ôm ấp suốt một tháng, bỗng dưng nhận được cuộc gọi của mẹ tôi. “Dì tìm cho con một đối tượng xem mắt rồi, đẹp trai lắm, lại còn siêu giàu!” Hạ Lâm nghe thấy, không cãi không ồn, tự giác rút lui. Ngày hôm sau, nhà hàng sân thượng tầng cao nhất. Đối tượng xem mắt mặc vest chỉnh tề ngồi đối diện tôi, trên cổ còn in rõ dấu dâu tây tôi vừa để lại hôm qua. “Lại gặp rồi, Thỏ Con.” “…”  

Nhật Ký Quan Sát Kim Chủ Tự Ti

Nhật Ký Quan Sát Kim Chủ Tự Ti Kim chủ của tôi luôn cảm thấy bản thân chẳng có giá trị gì. Lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng với bất kỳ điều gì, mỗi lần mở miệng đều là những lời thỉnh cầu đầy tự ti. “Xin chào, cho phép tôi mạo muội hỏi một câu, tôi có đủ tư cách để làm kim chủ của em không?” “Xin lỗi vì đã làm phiền, em có cho phép tôi ôm em một lát khi về nhà buổi tối không? Chỉ 3 giây thôi cũng được.” “Làm ơn để tôi dọn sạch giỏ hàng của em, đó sẽ là vinh hạnh của tôi, phiền em rồi.” “Thật xấu hổ, ngoài chút tiền thối tha này tôi chẳng có gì để cho em cả, nên xin em, hãy nhận hết đi.” Tôi: ? Không phải chứ, bây giờ kim chủ đều theo kiểu này sao?

May mắn của Hoài Tân

May mắn của Hoài Tân Giang Từ, thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh, vốn nổi tiếng phong lưu phóng khoáng, vậy mà lại chịu thu tâm vì tôi. Cho đến một ngày, tôi tận mắt thấy anh ta ngồi trong một góc phòng, để cho cô gái trong lòng rót rượu vào miệng. Anh ta cười cợt, “Tôi theo đuổi Nhiếp An chỉ vì một cuộc đánh cược thôi.” Người đó chính là tôi. Một năm sau, tôi xuất hiện trước mặt anh ta với tư cách là chị dâu của Giang Từ. Vào một đêm, anh ta ép tôi vào góc tường cạnh cửa sổ. Giọng nói đầy giận dữ: “Anh trai tôi có biết mối tình đầu của em là tôi không? Hửm?”

Hình Xăm

Hình Xăm Ca sĩ nổi tiếng Tịch Dã bị paparazzi chụp được hình xăm dưới bụng. Truyền thông bắt đầu đặt dấu hỏi về đời tư hỗn loạn của anh, sau đó còn moi ra đống bê bối về bạn gái cũ của anh. May mà ảnh mờ, không nhìn rõ là tôi. Hình xăm đó mới chỉ là khởi đầu thôi. Ngực anh ấy còn đang găm cái đinh tôi bắn lên kia kìa. Giấu kỹ quá, không ai phát hiện mà thôi.

Giam Cầm Ngọt Ngào

Giam Cầm Ngọt Ngào Sau khi tát một anti-fan của idol, tôi bị anh trai bệnh kiều của cô ta bắt cóc. “Bé con, tay nhỏ quá, có thể dùng cả hai tay tát anh không?” Truyền thuyết về thái tử gia tàn bạo của cảng thành giờ đây lại đang dùng vẻ mặt khao khát nắn nắn tay tôi. Nhưng tôi không dám tát anh ta. Sau này, idol ngủ lại nhà tôi một đêm, hắn liền âm trầm giam tôi trong biệt thự trên đảo. Tôi tát hắn, đá hắn. Hắn hớn hở nhìn chằm chằm vào mắt cá chân tôi, mặt đầy dấu tay: “Sức nhỏ thế này, làm sao có thể khiến anh khóc đây?” Tôi mắng hắn biến thái, vô sỉ. Hắn làm như không nghe thấy, chăm chú nhìn môi tôi cười: “Lầm bầm cái gì thế? Muốn hôn à?”

GẢ CHO ANH TRAI BẠN THÂN

Bạn thân tôi có một ông anh trai, độc thân, giàu có, tính cách lạnh lùng.Tôi tiện miệng hỏi: “Anh ấy có thiếu vợ không?”Hôm sau, tôi đã cùng anh ấy đi đăng ký kết hôn.Trước cửa cục dân chính.Tôi ôm chầm lấy bạn thân, phấn khích nói: “Sau này tớ sẽ không bao giờ rời xa cậu nữa!”Thế rồi tôi với bạn thân vui chơi cả tuần trời.Cho đến khi bị anh trai cô ấy chặn trong phòng, yết hầu anh khẽ động, giọng khàn khàn.“Em quên là mình còn một người chồng rồi à?”

Cơ Thể Tuổi Đôi Mươi

Cơ Thể Tuổi Đôi Mươi Khi quay trở lại trường trung học, tôi đang ở trong vòng tay người chồng tương lai của mình. Lúc này vẫn là đại thiếu gia phong lưu, hắn trêu chọc nói: “Anh thích mỹ nữ ngực to eo nhỏ chân dài, loại giá đỗ như em…… Không được.” Tôi gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ: “Anh đang cản trở em tìm học thần.” Sau đó, ở trường học lan truyền tin đồn tôi và học thần yêu đương. Hắn lại nổi điên, giam cầm tôi ở góc tường mà uy hiếp: “Trì Noãn, em dám yêu sớm, anh sẽ đánh gãy chân em.” Cho đến khi học đại học, học thần tỏ tình với tôi. Hắn vốn thích ngực to eo nhỏ vậy mà lại kéo tôi đi, đặt ở dưới thân dụ dỗ: “Bảo bối, có muốn thử xem cơ thể lúc hai mươi tuổi của chồng không?”

Khô Mộc Phùng Xuân

Khô Mộc Phùng Xuân Một thời gian dài sau khi chia tay, video tôi đi chùa cầu phúc bị người ta khui ra. Tôi bước từng bước một và dập đầu bái lạy, cuối cùng tôi ôm một hộp gỗ nhỏ chạy đi. Cư dân mạng đều cho rằng chuyện tốt của tôi sắp đến, cả mạng đều chúc phúc tôi trăm năm hạnh phúc. Tôi cười giải thích với truyền thông rằng: [Tôi chỉ đi xem náo nhiệt thôi, không có chuyện tốt nào cả.] Nhưng tối đó, vị Thái tử gia nhà họ Lục kia phát điên. Anh ấy cho người ra bờ hồ vớt tìm ba ngày ba đêm cũng không vớt được cái hộp gỗ và lá thư tình bị tôi giấu bên trong. Khi tôi đoạt giải Ảnh hậu và trở về nước, bạn bè tổ chức tiệc mừng công cho tôi. “Chúc mừng Ảnh hậu vĩ đại của chúng ta, rốt cuộc mong ước của cô cũng thành sự thật!”

Tương Lai Tươi Đẹp

Tương Lai Tươi Đẹp Ta nhặt một thiếu niên từ đám ăn mày về, thiếu niên tuấn tú, ôn nhu như ngọc nhưng hắn không bao giờ ăn cơm ta nấu, cũng không uống trà ta pha. Ta hỏi hắn vì sao, thiếu niên cười nhạt: “A Trúc, ta thích sạch sẽ.” Ta hiểu rồi. Ta là kỹ nữ của Hồng Trướng Lâu, hắn chê ta bẩn. Sau đó ta lại nhặt về một tên ngốc tử. Tên ngốc tử sẽ giúp ta nhào bột, trộn nhân, chẻ củi, còn cả ngày vui vẻ đi theo sau ta. Nhưng đôi mắt của thiếu niên đó lại đỏ au, hắn nắm chặt tay ta: “Một tên ngốc tử, cũng đáng để ngươi để tâm sao?” Ta hất tay hắn ra, nhẹ giọng nói: “Ngươi biết không? Ta cũng chê bẩn.”  

Bí Mật Ngọt Ngào

Bí Mật Ngọt Ngào Sau nhiều năm kết hôn với kẻ thù không đội trời chung, tôi bỗng nhiên quay về thời cấp ba. Vừa bước ra khỏi phòng ngủ, liền đụng mặt anh ấy lúc 18 tuổi. Tôi dụi mắt, mặc váy ngủ, nũng nịu gọi anh: “Chồng ơi, buồn ngủ quá, ngủ thêm với em một lát đi mà.” Thế nhưng gương mặt của kẻ thù không đội trời chung vẫn lạnh tanh, ánh mắt dừng lại nơi vết đỏ trên cổ tôi, giọng điệu mỉa mai: “Lại gọi nhầm người rồi?” “Bạn trai lần này của cô tệ quá, cắn loạn như chó vậy.” Tôi: ? Không phải đâu, anh à, rõ ràng tối qua là anh làm mà!

Theo Đuổi Chú Đến Cùng

Theo Đuổi Chú Đến Cùng Tôi thích chú của bạn thân tôi, nhưng chú chỉ coi tôi như một đứa trẻ. Chú đã nhiều lần thể hiện sự không hứng thú với tôi. Được thôi, dù sao tôi cũng chỉ thích yêu đương nên với ai mà chẳng được. Tôi liền chuyển mục tiêu sang anh em của chú. Tối hôm đó, chú của cậu ấy giữ chặt tay tôi, ngón tay vuốt ve sống lưng tôi: “Muốn chơi đến vậy, thì chơi với tôi.”

Anh Ấy Bị Bệnh Rồi

Anh Ấy Bị Bệnh Rồi Nhớ thương Thái tử Hồng Kông đã lâu, tôi không nhịn được mà lôi kéo anh – người vừa mù vừa mất trí nhớ về nhà. Mỗi ngày tôi đều lừa anh hôn mình một cái thì mới được ăn cơm. Thái tử bị trêu đến nỗi đỏ mặt, tim đập rộn ràng, thế nhưng chỉ có thể mở miệng mắng tôi là kẻ lưu manh. Sau đó, gia tộc Thái tử đến đòi người. Tôi vội vàng chạy trốn cả đêm. Nhưng khi đến cảng biển, lại bị đánh ngất. Khi tỉnh dậy, hai tay đã bị còng chặt vào đầu giường, mắt cũng bị bịt kín. Anh khẽ hôn lên môi tôi: “Bảo bối à, tối nay anh muốn nằm trên có được không?”

Tình Yêu Giấu Kín

Tình Yêu Giấu Kín Một giấc ngủ dậy, tôi phát hiện mình đã xuyên đến năm năm sau, còn kết hôn với người chú nghiêm túc của bạn thân! Thiếu nữ trong sáng biến thành người vợ hiền dịu? Ban đầu, tôi nghĩ rằng cuộc sống hôn nhân của chúng tôi chắc chỉ dừng lại ở mức tôn trọng nhau, tình cảm bình thường. Mạnh ai nấy sống. Ai ngờ việc đầu tiên Lục Minh Yến làm sau khi đi công tác về… Là ôm chặt tôi đang ngơ ngác đứng trước cửa mà hôn lên. Hôn xong còn chưa thỏa mãn, anh trầm giọng trách móc: “Bảo bối, em lạnh nhạt quá rồi, có phải ở sau lưng anh nuôi trai bao không?” Không phải chứ! Người đàn ông luôn nghiêm túc cứng nhắc, cúc áo lúc nào cũng cài đến tận cổ – Lục Minh Yến đâu?! Còn cái con công lòe loẹt này là ai?!  

Trò Chơi Phần Thưởng

Trò Chơi Phần Thưởng Sát kỳ thi đại học, người tôi thầm thích vì muốn khích lệ tôi chăm chỉ học tập. Đã hứa, mỗi lần làm đúng một đề, sẽ thưởng tôi một cái hôn. Sau này, môi tôi sưng đỏ, bị bạn bè của cậu ta phát hiện. Đối mặt với tiếng trêu ghẹo của đám đông, cậu ta chỉ lạnh nhạt mở miệng: “Thi xong đại học sẽ chấm dứt.” Sau đó, cậu ta hỏi tôi muốn học đại học ở đâu. Tôi nghĩ một lúc, thuận miệng bịa ra tên một thành phố. Rồi xóa hết tất cả cách liên lạc với cậu ta. Tái ngộ ở đại học, tôi bị cậu ta dồn chặt vào tường: “Nói là đi Kinh Thành, kết quả thì sao?” “Em đang đùa giỡn tôi đấy à?”  

Quả Báo Thượng Lưu

Quả Báo Thượng Lưu  Chị dâu của tôi là một mỹ nữ đần độn, chỉ biết cắn môi, chu miệng và khóc lóc. Ngày mở tiệc mừng tôi thi đậu đại học, chị ta nhầm nước tẩy bồn cầu với si-rô rồi cho nó vào nước trái cây của tôi. Khiến cổ họng tôi bị bỏng nặng, không bao giờ có thể hát được nữa. Vì thế tôi bị trường nhạc danh tiếng cho thôi học, tương lai một màu tăm tối. Tôi yêu cầu chị ta bồi thường. Chị ta chắp hai ngón trỏ, cúi đầu yếu ớt nói: “Chị chỉ là quá ngốc thôi, không phân biệt được nước tẩy bồn cầu với si-rô, chứ có phải chị cố ý đâu.” Anh trai bị vẻ đẹp thanh thuần của chị ta hấp dẫn, quay sang quát tôi. “Mày đâu phải không nói được, chỉ là không hát được thôi, có gì ghê gớm! Vợ anh nhát gan, nếu mày dọa cô ấysợ, anh sẽ không tha cho mày!” Tôi mất kiểm soát cảm xúc, lao lên đánh họ. Nhưng bị anh trai đá văng xuống lầu, đầu nát tơm. Khi mở mắt ra, tôi đã quay về ngày mở tiệc mừng đỗ đại học.

BỎ TRỐN CÙNG CHỊ DÂU

Sau khi thiên kim thật là tôi quay về, thiên kim giả cô ta không chịu nổi nữa.Cô ta châm chọc tôi chiếm lấy vị trí của mình, ép tôi phải trả lại.Tôi làm theo ý cô ta, đề nghị ly hôn với Phó Trì Yến.Cái vai thế thân này ai thích thì nhận, chứ tôi thì chịu hết nổi rồi.Phó Trì Yến không đồng ý ly hôn? Làm sao đây?Chạy thôi!Dù sao tôi cũng nhiều tiền, tiêu cả đời cũng chẳng hết.Đã hẹn với người khác để cao chạy xa bay, còn chưa kịp chơi đủ thì đã bị bắt lại rồi.Phó Trì Yến cầm cà vạt trong tay, trói tôi lại.Trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta là cơn giận cuồn cuộn, giọng trầm thấp: “Tô Vãn Hạ, gan em càng lúc càng lớn, tự chạy đã đành, còn dám dắt theo cả chị dâu.”

Hoa Hồng Ương Bướng

Hoa Hồng Ương Bướng Một ông trùm ở Thượng Hải đích thân nuôi dưỡng tôi thành một đóa hồng. Vào lễ trưởng thành, tôi chuẩn bị tỏ tình với anh ấy. Nhưng anh ấy lại khoác tay người từng bắt nạt tôi và nói: “Thanh Thanh, gọi chị dâu đi.” Đêm đó, tôi mang theo một khoản tiền lớn rời khỏi nơi đau khổ. Ba năm sau, tôi và một ông trùm Hồng Kông vào khách sạn. Anh ấy giận dữ xông vào: “Thời Thanh, những gì tôi đã dạy em là để em quyến rũ tôi, không phải quyến rũ người khác!”

Thổ Lộ Sai Người

Thổ Lộ Sai Người Huhuhu, tôi thầm thích một chàng trai  đứng đầu khoa hóa. Trời ạ,tôi tỏ tình nhưng lại gửi nhầm người, thế là tôi vội vàng chạy đến phòng máy của trường. Nhưng người mà tôi tỏ tình nhầm là Giang Chí thủ khoa tin học kẻ thù không đội trời chung của tôi. Ngay lúc tôi định đập đầu vào tường vì quá xấu hổ, Giang Chí chặn đường tôi lại,cậu ta cười nhếch mép: “Nghe nói cậu thầm thích tôi?” Hả? Tôi quên mất, dân giỏi tin mà muốn tìm ID thì dễ như chơi… Huhuhu.