Ngôn Tình
Xuyên Sách Làm Nữ Phụ Ác Độc Hệ thống ngủ say tám năm đột nhiên lên tiếng. Nó bảo tôi cầm nhầm kịch bản, tôi không phải nữ chính của tiểu thuyết. Mà là nữ phụ độc ác, tôi không chỉ ngủ với đàn ông của nữ chính, mà còn kết hôn với anh! Sau khi nữ chính thật sự xuất hiện, tôi sẽ vì ghen tị mà điên cuồng tìm đường chết, cuối cùng bị chính chồng mình tự tay giết chết! Tôi thu dọn hành lý suốt đêm rồi ném lại tờ đơn ly hôn rồi vội vàng bỏ chạy. Nhưng không ngờ tất cả các chuyến bay đều bị chặn lại, Phó Thâm Thời mang theo vệ sĩ, chặn tôi ở sân bay! Anh nắm chặt tờ đơn ly hôn, cười lạnh lẽo: “Vợ à, trò đùa này không vui đâu.”
Sương Mù Hoang Dã Trong thời gian tôi ở Hồng Kông học, tôi biết tới tên Chu Gia Thần – một người thay bạn gái như thay áo. Tôi là một người có vẻ ngoài bình thường, tính tình có chút rụt rè. Hắn nhiệt tình theo đuổi, làm cho tôi dần dần rung động. Nhưng ở bên nhau chưa đầy một tháng, hắn đã nói chán tôi rồi. Ngày chia tay, tôi quay đầu bỏ đi trong cơn mưa to. Có người lo lắng hỏi: “Cô ấy sẽ không làm chuyện gì dại dột chứ?” Chu Gia Thần đang âu yếm với bạn gái mới, thuận miệng nhờ người anh em tốt. “Tây Dã, cậu đi xem giúp tôi, tôi sợ cô ấy nghĩ không thông lại nhảy xuống biển đấy.” Đêm đó Hồng Kông mưa to tầm tã, tôi cả người ướt đẫm bị Lục Tây Dã ôm ngồi trên đùi hắn. Hắn nhận điện thoại của Chu Gia Thần, giọng nói mệt mỏi: “A, tìm được cô ấy rồi.” “Cậu cứ chơi thật vui vẻ đi.” Hắn cúi đầu khẽ hôn bên tai tôi: “Yên tâm, hiện tại cô ấy…. Rất ngoan.”
Cô Ấy Hẳn Là Cánh Chim Bay Xa Năm thứ ba làm chim hoàng yến của Thẩm Văn Hạc, tôi mang thai rồi bỏ trốn. Trong lúc bị truy nã toàn cầu, bạn thân tôi lại dám lấy trộm tiền của kim chủ cô ấy để nuôi cả hai chúng tôi. Tôi cảm động đến phát khóc: “Bé con à, cô ấy chính là mẹ ruột của con!” Nào ngờ, nửa đêm, tôi lại mơ thấy Thẩm Văn Hạc đuổi theo tôi ngàn dặm, nghiến răng nghiến lợi: “Nhân lúc tôi ra nước ngoài mà chạy trốn mang theo con, lại còn để con tôi nhận người khác làm mẹ ruột?” “Giang Từ, có phải tôi quá nuông chiều em rồi không?” Mở mắt ra, thứ tôi thấy lại là đôi mắt đỏ hoe của Thẩm Văn Hạc, vừa tủi thân vừa xót xa: “Xin lỗi bảo bối, có phải anh nói lớn quá làm em thức giấc không?”
Hoa Nở Tự Tương Phùng Tin tốt: Tôi xuyên thành mối tình khắc cốt ghi tâm của một đại lão ngồi xe lăn. Tin xấu: Nguyên chủ vì trốn hôn mà chạy ra nước ngoài. Vì giữ mạng, tôi lập tức bắt chuyến bay đêm trở về, nắm lấy tay vị hôn phu cao quý lạnh lùng kia: “Bảo bối, em ra nước ngoài là để cầu Chúa phù hộ cho anh mà!”
Bức Thư Tình Mùa Hạ Rực Rỡ Ngày lễ tình nhân năm ấy, tôi bỏ hắn một mình lẻ loi trên đường lớn, xoay người rời đi. Nhiều năm sau gặp lại, hắn đã là người có quyền thế ngập trời. Hắn xuất hiện ở hội trường đấu giá để mua dây chuyền cho bạn gái. Mọi người trêu ghẹo: “Chuyện tốt của Tần tổng sắp tới rồi sao?” Tần Hà miễn cưỡng giương mắt, “Chơi đùa mà thôi, không tính là chuyện tốt.” Vừa dứt lời, khi nhìn thấy tôi, nụ cười trên khóe môi hắn cứng đờ. Trước mắt bao người hắn đứng dậy, rất tự nhiên đi về phía tôi. Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ kịp nghĩ ra vài từ ngữ đơn giản: “Đã lâu không gặp…” Một giây sau, bàn tay to với gân cốt rõ ràng bóp chặt cổ tôi, chống lên tường. “Cô còn dám trở về?” Hắn cười đến mặt mày hớn hở: “Tôi có từng nói qua, nếu cô còn dám xuất hiện, tôi sẽ giết chết cô?”
Chim Phượng Trốn Lồng Ba năm theo Tạ Tư Trình, trong giới ai ai cũng nói tôi là chim hoàng yến mà hắn nuôi dưỡng. Thế nhưng, hắn lại kiên nhẫn dỗ dành tôi: “Em là phượng hoàng nhỏ của anh.” Phượng hoàng là loài chim đại diện cho tự do và sự cứu rỗi. Sau đó, bạch nguyệt quang trong lòng hắn trở về nước và tôi thực sự bỏ trốn để theo đuổi tự do. Người đàn ông từng lạnh lùng, điềm đạm ngày nào bỗng phát điên, mạnh mẽ ôm chặt lấy tôi, hôn tôi một cách điên cuồng: “Chẳng lẽ phải nhốt em vào lồng thì em mới chịu ngoan ngoãn nghe lời ư?”
Ngoảnh Lại, Hóa Ra Vẫn Là Em Kẻ đối đầu sống chết với tôi lại mất trí nhớ, tôi liền nhân cơ hội dụ dỗ hắn ăn mặn một lần. Dựa vào mối quan hệ quá rõ nhau, tôi cứ vậy ngang nhiên làm càn. Bình thường hắn luôn lạnh lùng kiêu ngạo, giờ lại bị tôi bắt nạt đến đỏ mắt, chỉ biết nghẹn ngào nói yêu tôi. Mãi đến khi hắn khôi phục ký ức. Lần đầu tiên trong đời tôi hoảng thật rồi, vội vã chuẩn bị chạy trốn. Ai ngờ giây tiếp theo, hắn lại nằm ngay trong phòng ngủ chính của tôi, quần áo nửa kín nửa hở, ánh mắt đầy vẻ câu dẫn nhìn tôi: “Chiêu Chiêu nhanh thế đã chơi chán tôi rồi à?” “Hay chúng ta đổi kiểu chơi khác để tiếp tục nhé?”
Chạy Không Kịp Nữa Chu Chí Viễn thích rắn. Tôi là vị hôn thê của anh ta, thường xuyên bị dọa đến bật khóc, anh ta mỉa mai: “Giả vờ yếu đuối.” Tôi luôn cố gắng vượt qua nỗi sợ của mình. Cho đến một ngày, xuất hiện một cô gái không sợ rắn. Cô ta thường xuyên ra vào phòng anh, vui đùa cùng con rắn nhỏ. Cuối cùng tôi cũng chết tâm, thu dọn đồ đạc chuẩn bị từ hôn, thì đột nhiên thấy một hàng bình luận hiện lên: 【Đúng đúng, con gái mau chạy đi, đừng để con rắn hư kia quấn lấy.】 【Ha ha ha nam chính sắp phát điên rồi, hơn mười năm rồi mà con gái vẫn sợ rắn, chưa nói đến việc rắn lột xác.】 【Không phải chứ, chỉ mình tôi muốn xem cảnh cô gái ngoan bị nam chính mất kiểm soát dọa đến hoảng loạn sao?】 Tôi sợ đến mức run rẩy. Quay đầu lại, Chu Chí Viễn đóng cửa, lạnh lùng hỏi: “Thu dọn đồ, là định chạy à?”
Trọng Sinh Đòi Vợ Tên học sinh cá biệt con nhà giàu vừa tỉnh lại đã nói mình trọng sinh, còn mắng tôi là đồ lừa đảo. “Cô rõ ràng từng nói sau khi kết hôn tiền tiêu vặt không giới hạn, kết quả mỗi tháng chỉ cho tôi 500 tệ!” “Hừ, cô đừng mơ nữa, tôi – Vệ Trạch Khải – cho dù có phải nhảy từ tầng 3 xuống cũng tuyệt đối không cưới cô!” Tôi: “? Cậu bị điên à.” Sau này, tôi chỉ ngồi trong thư viện với học bá hai tiếng. Cậu ta quỳ rạp dưới đất khóc lóc: “500 thì 500 đi, vợ à, em đừng thay lòng đổi dạ!” “Về sau em bảo tôi đi đông tôi tuyệt đối không dám đi tây, em bảo tôi dừng tôi nhất định dừng!”
Si Mê Như Thế Tạ Kỳ rất phiền cô thanh mai nhỏ của anh. Nhưng từ sau khi cô ấy dọa tự sát, anh đã thay đổi, thay đổi thành một người vô điều kiện nuông chiều cô ấy. Thậm chí khi cô ấy rạch vào mặt tôi, anh cũng chỉ che cô ấy ra sau lưng: “Cô ấy sắp chết rồi, em còn tính toán với cô ấy làm gì?” Vì thế tôi không tính toán nữa. Lặng lẽ rời khỏi thế giới của anh. Cho đến một đêm khuya nào đó. Anh nhìn thấy người anh em quyền lực nhất trong giới công khai chuyện tình cảm. Tôi mặc áo sơ mi nam cao cấp, tựa vào lòng một người đàn ông cao lớn tuấn tú, hôn lên má anh ấy. Đêm đó mưa như trút nước. Tạ Kỳ như phát điên mà chạy đến gõ cửa nhà anh ấy: “Bảo Bối, anh biết em đang cố tình chọc giận anh, em ra đây chúng ta nói chuyện được không?”
Chồng tôi ngày nào cũng đến đón tôi tan làm, không ngờ hôm nay lại bị đồng nghiệp mới của tôi chặn lại. “Chị Minh, xe bên kia là của nhà chị à? Chồng chị lại tới đón tan làm nữa hả?” Tôi nghiêng đầu, thấy Vương Mạn trang điểm tinh tế, dáng vẻ tao nhã nhìn chăm chăm chiếc Land Rover bên kia đường, rồi khoác tay tôi. “Nắng gắt quá, để em che dù đưa chị qua!” Tôi ngẩng đầu nhìn trời, nắng chiều tháng Tư êm dịu. Nắng gắt sao?
Trò Chơi Định Mệnh Tôi là người bình thường, cùng bạn trai Mộ Thành là một thần tượng tham gia chương trình giải trí về yêu đương của ngôi sao. Cư dân mạng mắng tôi, hắn lại công khai tình yêu mới. Tôi bị bọn côn đồ theo đuôi. Lúc tuyệt vọng, phía trước xuất hiện một người khí chất phi phàm. Tôi hét lên: “Anh đứng lại, tôi đang mang thai con của anh!” Tên côn đồ sợ tới mức liên tục xin lỗi: “Lão đại, em đáng chết, em không biết đây là chị dâu ạ.” Sau đó Mộ Thành hối hận, tới cầu xin tôi. Vẻ mặt Quý Trì không vui nhận điện thoại của hắn: “Cô ấy sợ tối, thật vất vả lắm mới ngủ được trong lòng tôi.” Thấy tôi tỉnh, hắn lại vội vàng dỗ tôi: “Váy vừa bị anh xé rách, ngoan, ngày mai mua cho em một cái mới.”
Anh hàng xóm nhà bên là một người vừa đẹp trai lại rất nam tính, kiểu đàn ông phong trần, mạnh mẽ.Tôi phải vắt óc suy nghĩ một hồi mới nghĩ ra cách bắt chuyện.“Ống nước nhà em bị vỡ, anh có thể giúp em được không?”Anh ấy im lặng một lúc, rồi từ tốn nói: “Hôm qua, đèn nhà em cũng hỏng rồi.”Tôi vừa định lên tiếng phản bác thì anh ấy tiếp tục: “Hôm kia, ống xả nhà em cũng hỏng luôn.”Anh ấy liếc tôi một cái, mặt không cảm xúc.Tôi chỉ biết im lặng.Tôi gật đầu, ra vẻ nghiêm túc: “Gần đây thật sự xui xẻo quá đi.”
Ta Cùng Đối Thủ Một Mất Một Còn Rơi Vào Bể Tình Tôi và phật tử cấm dục là kẻ thù không đội trời chung. Vậy mà trong một đêm say, chúng tôi lại lên giường với nhau, tạm gác lại mọi ân oán. Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, tôi hoảng hốt bỏ chạy ngay lập tức. Hai năm sau, tôi bị hắn chặn lại ở sân bay, trên tay còn bế theo một đứa bé. “Đứa bé là con của anh sao?” Hắn nhìn tôi chằm chằm. Tôi chột dạ cúi đầu, lí nhí nói: “Là của c/hó …” Ngay khi hắn vừa chắc chắn mình là cha đứa trẻ, một người đàn ông khác bất ngờ khoác tay lên vai tôi. “Tôi là chồng cô ấy,họ Cẩu”
Sự Trừng Phạt Hoàn Hảo Sau ba năm kết hôn, tôi vô tình phát hiện chồng mình nhắn tin với người khác. 【Nghe lời chị đi, em hãy bỏ đứa bé, rồi anh quay về với gia đình của mình.】 Sau đó, thám tử tư mà tôi thuê báo lại rằng, người phụ nữ kia cũng đã có chồng. Vì vậy, vào một đêm khuya, tôi tìm gặp người đàn ông đó. “Chào anh, vợ anh đang mang thai con của chồng tôi. Anh nói xem… chúng ta nên làm gì bây giờ?” Người đàn ông cười khẩy, nửa đùa nửa thật: “Vậy cô cũng mang thai con của tôi đi?”
Thiên Kim Trở Về Khi nhiệm vụ sắp kết thúc, thiên kim thật cầm một miếng ngọc bội tìm đến chồng tôi, độ hảo cảm của anh với tôi đột ngột giảm xuống 0. Tôi bị cưỡng ép trói lên bàn mổ, anh nói muốn lấy thận của tôi cho thiên kim thật. “Đây là những gì cô nợ Noãn Noãn, dù có đền mạng, cô cũng đáng đời!” Người anh trai cùng lớn lên với tôi cũng lạnh lùng nói. “Nếu quả thận này bị đào thải, thì sẽ lấy quả thận còn lại.” Trên bàn mổ, máu của tôi không ngừng chảy, tôi chết thảm dưới dao mổ của chồng mình. Người bạn thanh mai trúc mã nghe tin chạy đến, tức giận bùng nổ. “Chết như vậy là quá nhẹ nhàng cho cô ta! Đã cướp đoạt cuộc sống của Noãn Noãn, cô ta đáng phải chết vạn lần.” Hệ thống thông báo tôi thất bại nhiệm vụ, trước khi bị xóa sổ hoàn toàn tôi đã yêu cầu. “Đã thất bại rồi, vậy hãy lấy lại điểm tích lũy trước đây của tôi, đôi mắt của Hạ Cảnh Thâm, vận may sự nghiệp của anh trai tôi với đôi chân của người bạn thanh mai trúc mã.”
Cô Gái Tham Tiền
Nhân lúc “thái tử gia” của giới thượng lưu Hong Kong mất trí nhớ sau khi ngã xuống biển, tôi đã lừa anh lên giường rồi hôn cho một trận.Trở về Hong Kong, các quý cô thượng lưu cười nhạo tôi chỉ là gái nhà nghèo, không xứng với người quyền lực như Phó Nam Uyên, sớm muộn gì cũng bị anh đá.Cho đến tiệc mừng thọ của ông cụ nhà họ Phó.Tôi cặm cụi nấu nào là cá chua ngọt kho kiểu đặc sản, thịt xào tuyết cải cùng măng đông, canh bạc hà nấu cá, cả cá vàng hoang dã mà người có tiền cũng khó mua nổi…Họ bắt đầu lờ mờ nhận ra, “thái tử gia” ngày đêm nhắc mãi về tôi, khóe môi nhịn không được mà cứ cong lên mỗi khi nói đến.Nhưng thực ra, anh ta nhớ nhung không phải tôi, mà là kỹ năng nấu cá đạt cảnh giới thần sầu của tôi.
Đầy trời đều là Tiểu Hân Hân Sau khi bị ngộ độc nấm, tôi thấy mình đang chơi trốn tìm với một nhóm trai đẹp, rồi tôi được đưa vào khoa cấp cứu. Bác sĩ điều trị trẻ tuổi, điển trai, nhẹ nhàng hỏi: “Nói cho anh biết, em thấy gì?” Tôi bất ngờ ôm chặt lấy anh, cười ngây ngô: “Bắt được anh rồi. Ơ, sao anh trông giống người chồng đang chết ở bên ngoài của em vậy?” Anh mỉm cười quyến rũ: “Có chồng rồi à? Vậy không thể ôm anh được.” Tôi bị mê hoặc, mơ hồ nói: “Ly hôn, em sẽ ngay lập tức ly hôn để đến với anh.” Khi tỉnh lại lần nữa, tôi phát hiện như trời sập xuống. Chồng tôi lạnh lùng hỏi: “Sao? Chồng em có đồng ý ly hôn với em không?” Tôi: “…”
Hái Đóa Cao Lãnh Chi Hoa Sau khi chàng hoàng tử kiêu ngạo rơi vào cảnh sa cơ lỡ vận, tôi đã thừa nước đục thả câu, dùng tiền ép anh ta trở thành bạn giường của mình. Về sau, anh ta vực dậy trở lại, đứng trên đỉnh cao một lần nữa. Tôi nghĩ đến những chuyện mình đã làm với anh ta, e rằng có chết một trăm lần cũng chẳng đủ để chuộc lỗi. Vì để giữ mạng, tôi lập tức bỏ trốn. Ba năm sau, nghe nói anh ta sắp kết hôn với cô thanh mai trúc mã, tôi mới dám quay về nước. Thế nhưng, vừa đặt chân xuống sân bay, tôi đã bị bắt cóc. Giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm vang bên tai. “Chào mừng em trở về nước, cô dâu mới của tôi!”